Chương 1. Chúng ta sẽ còn gặp nhau
Tháng chín gõ cửa, mang hơi thở trong trẻo của buổi sớm đầu thu trên mảnh đất phồn hoa tấp nập. Tiếng chim sẻ ríu rít gọi nhau, làm những giọt sương long lanh vương trên những chiếc lá khẽ rung rinh. Gió thu khẽ lướt qua, theo đó là hương lá khô và hơi đất ẩm, len lỏi vào từng góc nhỏ nơi phố thị.
Duy Tân - cái tên có tầm ảnh hưởng mạnh mẽ về lĩnh vực công nghệ trong nước. Với đội ngũ hàng trăm nhân viên cùng ba bộ phận quản lý chủ chốt, tập đoàn đã trở thành biểu tượng của sự đổi mới.
Đứng đầu là Hoàng Nhật Phong. Chưa đầy 30 tuổi, anh đã ngồi vào ghế Tổng giám đốc điều hành trong vòng sáu tháng. Nghe đâu anh từng đậu bằng thạc sĩ của một trường Đại học danh tiếng, rồi từng chế tạo thành công hệ thống bảo mật AI tối tân chấn động thời đại học năm ấy.
Dưới sự lãnh đạo của anh, Duy Tân đã ký kết nhiều hợp đồng quan trọng mang về nhiều lợi nhuận cao.
Không chỉ có thế, các tập đoàn và công ty nhỏ lẻ khác không ngừng tìm cách tiếp cận, chỉ mong có cơ hội ký kết hợp tác lâu dài. Được trở thành đối tác của Duy Tân chẳng khác nào sở hữu một tấm vé vàng, giúp nâng tầm vị thế và mở ra nhiều cơ hội phát triển tốt hơn.
Dẫu vậy, Hoàng Nhật Phong lại là người kín tiếng. Đời tư của anh luôn là một ẩn số, khiến giới báo chí dù cố gắng cũng không thể khai thác được bất kỳ thông tin nào.
Dương An Diệp, 27 tuổi, tốt nghiệp ngành Công nghệ Thông tin. Cầm trên tay tệp hồ sơ đã được chuẩn bị cẩn thận tiến vào toà nhà chính. An Diệp hít một hơi sâu, tự nhủ bản thân phải thật bình tĩnh. Biết rằng đây không phải lần đầu đi xin việc nữa, thâm tâm cô vẫn nơm nớp lo sợ nhà tuyển dụng nhìn CV thấy làm ở các công ty trước thời gian không lâu đã nghỉ mà từ chối mất.
Diệp tiến đến quầy lễ tân, nơi một nhân viên mặc đồng phục công sở thanh lịch, tóc búi tròn kiểu củ tỏi đang mỉm cười chào đón.
"Chào cô, tôi là Dương An Diệp, đến phỏng vấn vị trí lập trình web (front end)." cô lên tiếng, giọng nói rõ ràng.
Nhân viên lễ tân nhanh chóng kiểm tra danh sách, sau đó mỉm cười lịch sự và hướng dẫn cô đến khu vực chờ. An Diệp ngồi ngay ngắn ở ghế chờ, khoé miệng liên tục nhẩm lại những cách ứng xử tình huống đã luyện tập trước đó.
Vài phút sau, một nhân viên khác bước tới, trên tay cầm một tập tài liệu.
"Cô Dương An Diệp, mời cô vào phòng phỏng vấn số 407 để phỏng vấn sơ loại."
An Diệp gật đầu ngụ ý đã hiểu, cô hít một hơi sâu, chỉnh lại trang phục rồi đứng dậy, bước theo nhân viên đến khu vực thang máy. Mọi thứ xung quanh đều chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân hai người vang lên trên nền gạch sáng bóng.
Cửa thang máy mở ra ở tầng 4. Theo như lời nhân viên nói thì tầng này chuyên dùng để phỏng vấn sơ loại.
"Tổng giám đốc rất kỹ lưỡng trong việc chọn người, nên đặc cách tầng này dùng cho việc đấy."
Nhân viên đi trước dẫn cô đến trước một cánh cửa gỗ lớn, gõ nhẹ vài tiếng.
Cốc cốc!
"Vào đi!" Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Dương An Diệp chậm rãi đẩy cánh cửa rồi bước vào. Nguyên căn phòng rộng như vậy mà chỉ có một cái bàn lớn và vài chiếc ghế. Không gian này tạo cho cô cảm giác đang có áp lực vô hình đè nặng.
"Thưa anh, tôi là Dương An Diệp. Hôm nay đến phỏng vấn vị trí lập trình web mảng front end ạ."
"Ngồi đi."
Vừa dứt lời, người đàn ông xoay người lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn cô. Khuôn mặt anh tuấn, toát lên khí chất lạnh lùng.
Bốn mắt vừa chạm, toàn thân An Diệp bỗng lạnh toát, cái cảm giác hồi hộp đến nghẹt thở trào dâng khiến mọi bình tĩnh ban đầu tan ra không còn chút gì.
Hoá ra đây là sức nặng của việc đi phỏng vấn mà mọi người vẫn đồn đại.
Cô cụp mắt xuống, ánh nhìn vô thức dừng lại trên tấm bảng tên sáng bóng trước mặt.
CHUYÊN VIÊN TUYỂN DỤNG (RECRUITER) - ĐINH THANH TÙNG
Dương An Diệp cố giữ bình tĩnh, đặt lên bàn anh một bộ hồ sơ đã chuẩn bị sẵn: "Đây là CV của tôi, mời anh xem qua."
"Ừ." Người đàn ông mở tệp hồ sơ.
Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt sắc bén xuyên qua mọi lớp ngụy trang cô khoác lên. Ngay sau đó, anh ta cất giọng:
"Tại sao tôi nên chọn bạn thay vì những ứng viên có kinh nghiệm tương đương khác?"
"Vì khi nhận một bản thiết kế, tôi không chỉ cắt HTML/CSS cho giống mẫu. Tôi còn tìm cách làm sao để đổi mới nó, giúp người dùng nếu không rành nhiều về công nghệ cũng dễ tiếp cận và sử dụng tốt." Diệp dõng dạc đáp.
Tùng nhướng mày một chút, tay gõ gõ mấy nhịp xuống bàn, hỏi tiếp:
"Ví dụ bản thiết kế của Designer trông rất đẹp nhưng lại gặp khó khăn trong việc tối ưu tốc độ tải trang. Là em trong trường hợp đó thì em sẽ ưu tiên cái gì?"
An Diệp cười nhẹ nhàng, câu hỏi này khiến cô nhớ lại mình của năm hai đại học đang chật vật với mọi thứ.
Trong khi mọi người đều tiến bộ và có thành tích rõ rệt, thì cô lại là sinh viên đứng bét và luôn bị giảng viên khiển trách vì thành tích ngày càng tuột dốc.
"Theo em thì mình buộc phải ưu tiên Performance trước ạ. Giao diện dù lung linh, nổi bật khi click vào phải đợi mấy phút mới thấy nội dung đa phần người dùng sẽ bỏ đi ngay. Không những thế, họ sẽ đánh giá mình là người không chuyên nghiệp."
Nghe cách trả lời này, ngoài mặt Tùng gật gù cho có, bên trong âm thầm đánh giá Diệp có thái độ nghiêm túc và va chạm thực tế về IT rất tốt.
Tùng khẽ đẩy gọng kính, nét mặt giãn ra đôi chút nhưng giọng điệu vẫn cứng nhắc. Anh lật sang trang tiếp theo trong bộ hồ sơ rồi nói:
"An Diệp, tôi thấy CV của bạn rất đẹp, kỹ năng cũng tốt. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi thêm một câu để chắc chắn hơn về quyết định của mình."
Thế là anh chọn một câu hỏi mang tính chuyên môn hơn:
"Em hãy chỉ một vài cách khác nhau để tích hợp CSS vào trang HTML?"
Đột nhiên đến câu này An Diệp lại ấp úng không đưa ra câu trả lời ngay được. Theo trí nhớ của cô thì đây là câu xoáy sâu vào chuyên môn. Cô ngập ngừng nói:
"Xin anh cho em chút thời gian suy nghĩ, em hiện hơi áp lực ạ."
Anh Tùng cũng không thể đợi cô suy nghĩ cho ra đáp án như giáo viên hỏi học sinh được.
Ngay thời khắc anh chuẩn bị đóng CV cô lại, đầu cô chợt hiện ra câu trả lời ngay lúc đó:
"Mình sẽ dùng style tags ở phần head của trang HTML để tích hợp CSS!"
Lời vừa dứt, tim An Diệp đập phập phồng không ngưng, hơi thở nặng nề đến nghẹt.
Tùng chợt khựng người lại. Bàn tay anh đặt lên bìa hồ sơ định khép lại cuộc hội thoại giờ đây buông lỏng. Anh hỏi tiếp:
"Còn cách nào khác không? Tôi muốn nghe nhiều hơn."
Căn phòng rơi vào một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở, chỉ còn nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng trái tim An Diệp đang đập loạn xạ.
"Dạ... mình có thể tích hợp style bằng cách dùng thẻ inline styling. Không thì còn cách nữa là viết CSS trong tập tin riêng và thêm nó vào HTML qua thẻ liên kết thôi ạ." Diệp nói muốn khàn cả giọng.
Tùng không nhìn vào bản CV nữa. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy gương mặt đang đỏ bừng vì căng thẳng của cô.
Bất ngờ khoé môi anh nhếch lên, phải nói đây là nụ cười đầu tiên trong xuyên suốt quá trình phỏng vấn.
Anh cầm chiếc bút máy lên, xoay nhẹ một vòng rồi đặt dứt khoát lên trên bản hồ sơ của cô. Ánh mắt anh giờ đây không còn là sự lạnh lùng đuổi khách, mà là sự công nhận đầy khắt khe:
"Suýt soát lắm, An Diệp! Cô vừa kéo lại cánh cửa chuẩn bị đóng sập trước mặt mình trong gang tấc đấy."
Sau khi kết thúc buổi phỏng vấn với tâm thế ngổn ngang, cuối cùng An Diệp cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, anh Tùng dặn cô về nhà chuẩn bị tinh thần cho vòng tiếp theo vào thứ Hai tuần tới.
Những tưởng mọi chuyện sẽ diễn ra êm đềm như vậy, hoá ra không phải.
Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, An Diệp bất ngờ chạm mặt một người đàn ông. Cảm giác bất an len lỏi khiến cô đứng chôn chân tại chỗ.
Ngay lập tức cô liền nhận ra người trước mặt chính là Hoàng Nhật Phong.
Dẫu thời gian có làm thay đổi đi mấy phần ngũ quan trên gương mặt anh, cũng không thể phai mờ đi hình bóng chàng trai có nụ cười tỏa sáng, mang trên người bao khát khao nồng nhiệt đầy nhựa sống của một thời tuổi trẻ.
Người đàn ông đi bên cạnh Phong cũng chẳng hề kém cạnh, ông ta mang phong thái lịch lãm hơi cúi người nghe từng lời mà Phong truyền đạt. Mái đầu ông ta đã điểm vài sợi bạc do dấu ấn của thời gian để lại, nhưng dù là thế thì vẫn không làm mờ đi được vẻ sang trọng đang toát ra từ người ông ta.
Cứ ngỡ đối phương cũng sẽ nhận ra mình giống như mình nhận ra họ vậy. Ấy vậy mà, anh lại đi lướt qua cô như thể cả hai chưa từng có cuộc chạm mặt vô tình nào.
Một cơn gió thoảng qua mang theo mùi bạc hà quen thuộc ngày cũ rồi tan biến vào hư không, để lại mình cô đứng sững giữa sảnh chính rộng lớn, đôi mắt đau đáu nhìn theo bóng lưng đang dần mờ xa khỏi tầm mắt.
Mười năm không gặp, không liên lạc, không tin tức. Có lẽ anh đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của cô rồi.
Quên cũng tốt. Ít nhất, sẽ không phải khơi lại những ký ức không nên nhớ.
Thật không ngờ trong tình huống đi xin việc thế này có thể gặp lại anh. Suy đi nghĩ lại một hồi, An Diệp cảm thấy việc chạm mặt này về sau sẽ còn tiếp diễn nhiều lần nữa.
***
Thang máy vừa chạm đến tầng cao nhất, đột nhiên điện thoại trong túi Hoàng Nhật Phong rung lên mấy hồi. Anh lấy ra, không cần nhìn màn hình cũng đoán được là ai gọi đến.
"Alo..."
Chưa kịp nói thêm câu nào, đầu dây bên kia đã truyền đến một tiếng hét vô cùng chói tai:
"HOÀNG NHẬT PHONG!"
Hoàng Nhật Phong lập tức đưa điện thoại cách xa tai theo phản xạ quen thuộc. Với anh, cuộc gọi này chẳng khác gì cơm bữa, thậm chí anh còn chẳng tỏ vẻ gì là bận tâm.
Đầu dây bên kia truyền đến một âm điệu vang dội đến mức rung cả màng loa:
"TỚI KHI NÀO CON MỚI CHỊU CƯỚI VỢ ĐỂ MẸ CÓ CHÁU ẴM BỒNG ĐÂY HẢ?"
Người phụ nữ đang mất kiên nhẫn ấy không ai khác chính là bà Đinh Kim Loan. Trong khi anh trai cả Hoàng Nhật Hiệp đã gia đạo ấm êm, con cái đề huề, thì cậu con út này tuy sự nghiệp rực rỡ nhưng đường tình duyên lại im hơi lặng tiếng đến lạ kỳ.
Bà Loan thở dài ngao ngán, giọng điệu chuyển từ gắt gỏng sang trách móc đầy vẻ đáng thương:
"Người ta bằng tuổi con giờ đã yên bề gia thất, hai đứa nhỏ ríu rít bên cạnh rồi."
Bà ngừng lại một chút, nhấn mạnh thêm: "Mẹ giới thiệu cho con biết bao cô gái xinh đẹp, môn đăng hộ đối. Sao con từ chối người ta?"
"Họ không phải kiểu người con thích."
"Con đã 27 tuổi rồi! Đừng kén cá chọn canh nữa!" Bà sốt ruột cắt ngang, sự bực dọc đã lên đến đỉnh điểm.
Phong không đáp ngay, anh lặng lẽ đưa mắt nhìn bầu trời rộng lớn ngoài kia qua ô cửa kính trong suốt. Yết hầu khẽ chuyển động:
"Mẹ đừng cất công xem mắt làm gì, chỉ tổ tốn thời gian của đôi bên."
Không để bà kịp nói thêm lời nào liền cúp máy ngang, bàn tay buông nhẹ chiếc điện thoại vào túi quần.
Duy chỉ được chốc lát thì không kìm lòng được mà lấy nó ra.
Chỉ một cú chạm nhẹ, màn hình lập tức sáng lên, hiện ra hình ảnh một cô gái mặc bộ lễ phục tốt nghiệp.
Khóe môi Hoàng Nhật Phong khẽ nhếch, ánh mắt lướt qua gương mặt thanh tú đang mỉm cười rạng rỡ, sâu thẳm mà khó đoán. Giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo ý vị khó lường:
"An Diệp, chúng ta gặp lại nhau rồi."
_END CHƯƠNG 1_