Vì cậu ngồi sau, tim tôi chạy trước
Sau ngày hội thao, Lam Thiên cảm thấy mọi thứ xung quanh mình đã dần thay đổi. Lượng kết bạn trên mạng xã hội cứ thế tăng lên mỗi ngày. Trên confession, cái tên “L.T” đã trở thành tiêu điểm được gắn liền với anh chàng điển trai “Hoàng Đức” người vô tình hoặc cố ý kéo cô vào trung tâm.
Cuối mỗi buổi học, Lam Thiên lại đèo Hoàng Đức về như một thói quen. Không ai nói rõ mối quan hệ ấy là gì. Nhưng với cô, đó là một điều nhẹ nhàng, ấm áp. Một thứ tình cảm lẫn tình bạn đặc biệt vừa chớm nở ở tuổi mười sáu.
Còn Nhã Đinh. Từ sau lới nói dối bị lật tẩy, đã không còn được Lam Thiên đưa đón như trước. Điều đó khiến cô em kế càng tức tối vì không chiếm được cảm tình từ Hoàng Đức. Đặc biệt là khi mỗi ngày đều phải chứng kiến hai người họ tỏ ra thân thiết, đi cùng nhau khắp sân trường.
Tối hôm ấy, trong bữa cơm, Nhã Đinh rót nước mời ông Luân rồi đột ngột nói:
“Ba mua cho con chiếc xe mới để đi học nha?”
Ông Luân quay sang: “Không phải con có chị hai chở đi học rồi sao?”
Lam Thiên khựng tay, biết trước ý định của Nhã Đinh.
Thấy ba có vẻ lưỡng lự, Nhã Đinh liền nũng nịu:
“Chị ấy hay bỏ con để chở bạn. Với lại, con sắp lên lớp mười một rồi, cũng cần xe để đi học thêm chứ ba.”
Ông Luân cau mày, rồi trách Lam Thiên: “Con làm chị mà ham chơi, bỏ mặc em như vậy hả? Càng lớn càng ương bướng!”
Chiếc xe hiện tại là của dì Hoa gửi tiền từ Canada về cho Lam Thiên, là món quà bù đắp để chăm lo cho cô khi vào cấp ba. Thấy Nhã Đinh cố ý chèn ép, Lam Thiên dõng dạc tuyên:
“Xe của con, con có quyền chở ai thì chở. Nhã Đinh cũng không ngoại lệ.”
Dì Nguyên khẽ khóc thút thít, chen vào như đúng bài:
“Thôi anh… chắc tại em không bằng nên con bé tủi thân. Cứ để mẹ con em chịu thiệt thòi cũng được.”
“Con không chịu đâu!” Nhã Đinh mè nheo phụ hoạ.
Thế là ông Luân dịu giọng, nhẹ nhàng tình cảm: “Thôi để ngày mai ba mua cho con gái chiếc xe mới để đi học.”
Lam Thiên tưởng đâu mình chỉ là đứa “ăn nhờ ở đậu” trong ngôi nhà của chính cha ruột.
Cô đặt đũa xuống, im lặng về phòng. Ông Luân nhìn theo rồi nói to:
“Lát nữa xuống dọn dẹp. Không được trốn việc nhà đâu đó.”
Lam Thiên thở dài, chốt cửa. Điện thoại chợt rung lên, là tin nhắn từ một người.
[Người đi ké]: “Đang làm gì đó?”
“Tôi vừa ăn cơm xong. Còn cậu?” Lam Thiên trả lời.
Vừa để điện thoại xuống, tin nhắn mới liền đến ngay lập tức.
“Đang mong tới mai để được cậu sang rước đi học.”
Không hiểu sao, khoé miệng cô lại ngoẻn lên không khép lại được. Mọi bất mãn khi nãy dường như được xua tan. Lam Thiên không nhắn thêm gì, chỉ gửi lại một biểu tượng ngại ngùng cùng trái tim đỏ nhỏ xíu.
Một năm học trôi qua gần hết. Lam Thiên không chỉ có Bùi Linh mà còn có thêm người bạn đặc biệt như Hoàng Đức. Cậu ấy không bộc lộ quá nhiều trạng thái, nhưng từng lời nói đều chân thành, và khiến người ta tin tưởng.
Như lời hẹn tối qua. Lam Thiên đứng đợi ở đầu hẻm như mọi khi. Hoàng Đức đi từ hẻm ra, đồng phục thẳng thớm, tóc tai cắt gọn gàng, vẻ mặt vẫn thờ ơ như vậy.
“Sao cậu không để tôi vào tận nhà đợi?” Lam Thiên hỏi, vừa chống chân, vừa chỉnh quai cặp.
Hoàng Đức đặt tay lên tay lái của cô, đáp tỉnh rụi: “Nếu cậu vào đó, thì không ra ngoài được đâu.”
“Ý gì?”
“Xuống đi. Tới lượt tôi chở cậu.”
Hoàng Đức kéo nhẹ tay Lam Thiên.
Lam Thiên sững người, rồi rụt rè vòng ra sau ngồi yên, để cậu ấy ngồi lên trước chở.
Tay vẫn còn hơi run vì lần chạm bất ngờ ấy “cái đó có được coi là lần nắm tay đầu tiên không?” Lam Thiên thầm tự hỏi.
Suốt đoạn đường, cô ngồi ở sau lưng cậu, im lặng. Gió sớm mát dịu, người người đều ra khỏi nhà đi làm bắt đầu một ngày mới. Tấm lưng trước mặt vững chãi đến lạ, một điểm tựa an toàn mang lại cho cô, trước đây chưa từng có.
Khi quẹo qua cổng sau trường, vài học sinh đi ngang đều nhìn theo. Có người nhận ra, có người trầm trồ. Và chắc chắn họ đang tò mò về mối quan hệ của hai người, nhiều câu hỏi đã được đặt ra trên confession, hình ảnh cũng được chia sẻ rộng rãi.
Mấy bạn nữ đang mua đồ ăn sáng cũng phải ngó theo hình ảnh đèo nhau đến trường của hai người, liền rỉ tai nhau:
“Là Hoàng Đức kìa bây ơi! Trời ơi người ta chở nhau đi học luôn rồi.”
“Vậy là té trúng nhau cái là có bồ liền hả ta?”
Dù chưa nói ra lời nào, nhưng những ánh mắt, tiếng thì thầm ấy như từng mũi tên bắn tới Lam Thiên. Cô bước xuống xe, mặt nóng ran như vừa uống một ly nước nóng.
“Hồi nãy đã biểu đừng chở tôi vào tận trường rồi. Người ta thấy lại đồn tùm lum hết!”
Hoàng Đức đá chống xe, thảy chìa khoá cho Lam Thiên.
“Cứ để người ta đồn.”
Lam Thiên luống cuống bắt lấy chìa khoá, chưa kịp nói gì thì cậu đã bước đi tỉnh như không. Cô không hiểu sao, cậu ta có thể nhởn nhơ đến vậy, cứ như chuyện bị cả trường đồn đại là điều đáng tự hào…
Vào lớp, Bùi Linh đã chờ sẵn. Vừa thấy Lam Thiên bước vào, nhỏ lập tức gác tay lên bàn, huýt sao trêu:
“Ủa từ lúc nào người ta giành lái xe của cậu vậy? Khai mau!”
“Im đi.” Lam Thiên gắt khẽ, nhưng khoé môi vẫn cong cong không giấu được.
“Tớ bảo rồi, cậu không lái trái tim người ta được thì để người ta tự lái cậu cũng được.”
Lam Thiên giơ sách định đập Bùi Linh thì… Vân Anh đi ngang trừng mắt với cô:
“Cuối giờ tới cậu và Bùi Linh trực vệ sinh. Đừng có trốn đó!”
Bùi Linh nhái giọng liền bị Lam Thiên kéo áo cho im lặng. Đúng lúc cô giáo bước vào lớp, buổi học bắt đầu.
Hai tiết cuối trôi qua nhanh chóng. Tiếng trống tang trường vang lên như hồi chuông giải thoát.
Bùi Linh đổ người ra bàn, sau khi học xong hai tiết toán địa ngục.
“Hu hu, còn phải ở trực nữa chứ. Đúng là kiếp học sinh không lối thoát.”
Lam Thiên cột tóc lên cao, vỗ vai bạn:
“Cậu quét lớp đi, tớ xuống lấy xô nước lên lau cửa.”
Vừa bước ra, điện thoại trong túi cô rung lên.
Tin nhắn từ “Người đi ké”: “Tôi đợi cậu ở dưới sân.”
Cô gõ lại nhanh: “Cậu về trước đi. Tôi phải ở lại trực vệ sinh.”
Tuy nhiên, khi cầm xô nước được hứng đầy ở trong nhà vệ sinh bước ra. Lam Thiên chưa kịp xoay người đã bị Hoàng Đức cướp lại từ tay cô:
“Tôi giúp cậu trực. Rồi cùng nhau về.”
Hoàng Đức cầm chắc cái xô, không cho Lam Thiên giành lại. Cô đứng như trời trồng, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cao cao đang đi trước. Bước chân của cậu ấy lúc nào cũng chắc chắn như thế. Còn trái tim của Lam Thiên thì cứ mềm ra không đúng lúc…
Cách đó vài mét, Nhã Đinh đang đứng cùng hai bạn nữ lớp bên. Trông thấy Lam Thiên với Hoàng Đức, liền cắn môi hậm hực.
Trong lớp, Bùi Linh hai tay cầm chổi hì hục quét lớp, vừa lèm bèm đủ thứ từ chuyện sắp thì cuối kỳ tới cái bánh mì mốc bữa trước.
Tiếng lảm nhảm của cô vang xa tới cuối hành lang vẫn còn nghe thấy.
Hoàng Đức vừa bưng xô nước vào trong, Bùi Linh thay đổi thái độ nhanh hơn tốc độ ánh sáng:
“Ơ kìa!”
Lam Thiên lắp bắp: “Cậu ấy cứ… đòi làm cho bằng được.”
Bùi Linh nhướng mày, cười bí hiểm:
“Thấy chưa? Hoàng Đức mà không thích cậu, tớ đi bằng đầu.”
Ở một góc nhỏ, ánh nắng nhạt chiếu xuyên qua ô cửa sổ, rọi vào những giọt nước long lanh trên sàn gạch,
Lam Thiên liếc nhìn cậu bạn đang lau cửa kính ở cuối lớp. Bóng lưng ấy bình thản, không màng ánh nhìn của người khác.
Không hiểu lí do gì, một việc đơn giản là lau dọn lớp học thôi. Mà trái tim cô cứ xao xuyến, rõ ràng như một bản nhạc nền tình cảm.