Dễ dãi với một mình cậu
Ngày hội thao bắt đầu vào tám giờ sáng. Sân trường đông nghẹt học sinh đến cổ vũ cho các nhóm thi, không khí rộn ràng như một ngày lễ thực thụ. Lam Thiên, Bùi Linh và Nhã Đinh cũng có mặt đúng giờ.
Tối qua, Lam Thiên đã có một đêm dài tâm sự với Bùi Linh về Hoàng Đức. Cô thừa nhận: dường như mình đã cảm nắng cậu ấy. Chỉ là, đến giờ cô chưa dám thừa nhận với chính bản thân.
Việc cô tự dưng giận dỗi, có lẽ là sai.
Bùi Linh thì hiểu được bạn mình quá rõ, nhẹ nhàng động viên phải thật cứng rắn. Còn mua đồ ăn sáng để “bồi bổ thể lực kéo co cho sáng suốt mà xử lý trai đẹp”.
Nhã Đinh thì vừa bước sân đã chạy đi vào chỗ của lớp 10C7, đứng gần với Hoàng Đức, họ cười nói với nhau. Từ xa, cả Lam Thiên và Bùi Linh đều nhìn thấy rõ điều đó.
Bùi Linh huých khuỷu tay: “Chịu không nổi, thì qua đó hỏi thẳng luôn. Sợ gì nhỏ đó.”
Lam Thiên cắn môi: “Lỡ như cậu ấy nói có thì sao?”
“Thì coi như tiễn cậu ta ra khỏi cuộc đời cậu. Cất vào tủ khoá lại!” Bùi Linh đáp lại tỉnh queo.
Lam Thiên bật cười, nhưng rõ ràng điều này rất khó với cô. Cũng không thể thẳng thừng hỏi Hoàng Đức như Bùi Linh xúi.
Cuộc thi kéo co đã bắt đầu.
Trận đầu tiên là nhóm nam của hai lớp 10C6 và 10C7.
Hoàng Đức - cao nhất, chủ động đứng ở cuối dây. Cậu ấy ra sức giữ trụ, giúp lớp 10C6 dành màn thắng đầu tiên.
Đến lượt nhóm nữ. Lam Thiên xếp ở vị trí thứ ba, còn Nhã Đinh đứng bên phía đối diện.
Bùi Linh nói với cô:
“Tớ sẽ kéo cho nhỏ đó bay mất cái nết luôn.”
Phía ngoài sân, Hạ Vân mang chai nước tới chỗ của Hoàng Đức. Cô bẽn lẽn, vén tóc: “Đức uống đi!”
Cậu lịch sự nhận lấy, nhưng không uống một giọt.
Cuộc đấu của nhóm nữ diễn ra căng thẳng. Không bên nào nhường bên nào, khiến tiếng reo hò vang dội cả trường.
Trong ánh mắt của Hoàng Đức bao trùm lấy Lam Thiên, cậu ấy cổ vũ trong im lặng, không rời đi giây nào.
Chí Khang bạn của Hoàng Đức ngầm nhận ra, liền buông lời trêu:
“Thì ra bạn nữ hôm qua là cô gái đang nổi tiếng trên confession gần đây.”
“Nhiều chuyện quá!” Hoàng Đức đáp cụt lủn.
“Chứ gì nữa. Hôm qua ông còn chạy theo năn nỉ người ta kìa!” Chí Khang nói trúng tim đen, làm cho Hoàng Đức câm nín.
Lớp của Lam Thiên thắng màn hai.
Cô cười tươi rói, ánh nắng chiếu lên gò má làm nụ cười ấy rực rỡ hơn cả nắng sân trường. Giây sau lỡ chạm phải ánh mắt đến Hoàng Đức, cô khép miệng quay mặt nhanh về hướng khác, thu lại nét rạng rỡ như thể chưa từng có.
Hai lớp hoà nhau, nên phải thi thêm vòng phụ để tranh nhất nhì. Lần này, nhóm nam và nữ hoán đổi vị trí xen kẽ để tăng tính công bằng.
Năm nam sinh từ mỗi lớp sẽ sang nhóm nữ của lớp bạn.
Không ai ngờ, Hoàng Đức bất ngờ kéo cổ áo Chí Khang đi qua đội Lam Thiên, rồi “tình cờ” đứng sau lưng cô.
Cuộc đời này làm gì có sự trùng hợp đến thế.
Bùi Linh quay xuống nháy mắt với Lam Thiên ra hiệu: “Không cần cám ơn tớ đâu?”
Lam Thiên muốn chôn mình xuống đất. Bị chính nhỏ bạn thân bán đứng, cô lúng túng nắm chắc sợi dây thừng. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hồ, tim nhảy loạn như say cà phê.
Tiếng còi vang lên.
Hai bên đồng loạt kéo, sợi dây căng ra, mặt ai cũng đỏ bừng. Lam Thiên đang gồng hết sức thì cảm nhận được có lực kéo rất mạnh từ phía sau.
Không khí sục sôi, cổ động vang dội. Đội bạn bị kéo gần cán vạch, bất ngờ trượt chân buông dây khiến đội Lam Thiên mất trớn. Cả nhóm ngã ra như quân cờ Domino xếp thành hàng. Lam Thiên ngã ngửa về phía sau rơi gọn vào lòng Hoàng Đức.
Tiếng la hét phấn khích vang lên. Cả khối học sinh lập tức lấy điện thoại, chụp lia lịa như phóng viên săn tin.
Lam Thiên hoảng hốt đứng dậy, mặt đỏ bừng chạy ngay khỏi hiện trường, đến bồn rửa tay, tạt nước liên tục vào mặt.
Bùi Linh chạy theo, cười như được mùa.
“He he he. Tớ chụp được khoảnh khắc cậu ngã vào nam thần trường mình rồi nha!”
Lam Thiên giật lấy điện thoại:
“Tiêu rồi, có ai chụp được nữa không?”
“Ai đứng đó cũng đều chụp. Góc nào cũng có hết!” Bùi Linh tỉnh rụi.
Thế là hết. Confession sẽ bùng nổ. Lam Thiên biết giấu mặt đi đâu?
Bùi Linh thì hí hửng chỉnh ảnh, lồng nhạc tình bể bình, bị Lam Thiên mắng cho một trận.
Cả hai quay lại khu vực lớp, cổ vũ cho nhóm thi nhảy bao bố.
Chí Khang trông thấy Lam Thiên, quay qua nói với Hoàng Đức:
“Kìa kìa, cơ hội làm lành đến rồi!”
Nói xong cậu ta chạy lại mặc nhiên kéo Bùi Linh qua chỗ khác, nhường chỗ cho Hoàng Đức ngồi kế bên Lam Thiên.
Lam Thiên lớ ngớ kêu tên Bùi Linh trong vô vọng… Hoàng Đức đã ngồi xuống, đưa chai nước cho Lam Thiên.
“Uống đi.”
“Cảm ơn!” Lam Thiên nhận lấy rồi lắp bắp: “Lúc nãy tôi ngã trúng cậu nên… nên xin lỗi cậu nhé!”
Hoàng Đức tựa nhẹ vào thành ghế:
“Lát nữa chở tôi về, tôi mới chấp nhận lời xin lỗi.”
Lam Thiên trừng mắt: “Cậu có xe rồi, thì tự về đi.”
“Ai nói là tôi có xe?” Hoàng Đức tỏ ra ngạc nhiên.
Cô cứng họng.
Còn bày đặt giả ngây ngô… tưởng mình không biết chắc?
Không khí giữa hai người lặng đi một nhịp.
Hoàng Đức nhích lại gần:
“Trả lời tôi đi.”
Lam Thiên nhớ đến lời của Bùi Linh, thẳng thắn nói ra mới giải quyết được thắc mắc.
“Chẳng phải tuần trước, cậu đã chở Nhã Đinh về nhà hay sao? Còn giả bộ nói không có xe.”
Hoàng Đức nhìn cô giây lát rồi bật cười. Cậu cầm lấy chai nước đang bị cô dùng sức bóp chặt, mở nắp, đưa trở lại.
Nhận ra nguyên nhân giận dỗi. Hoàng Đức mỉm cười, hoá ra cô ấy cũng có để tâm đến.
“Bộ cậu nghĩ tôi dễ dãi tới mức ai bảo gì cũng làm à?”
“Thì… thì cậu cũng lên xe của tôi đó thôi.” Lam Thiên uống nước, tránh ánh nhìn.
Mỗi hành động, lời nói của Hoàng Đức cứ như ma lực làm cho cô bị thu phục hoàn toàn, không thể chống lại.
“Lên xe của cậu… là vì cậu đặc biệt.” Hoàng Đức trả lời ngắn gọn, đủ thấm để Lam Thiên chìm vào bể đường phèn ngọt lịm.
Khoảnh khắc này đã biến nắng vàng trở nên đẹp đẽ từ trong đáy mắt của cô gái nhỏ nhắn. Một lời khẳng định chân thật, đánh tan sự nghi ngờ của Lam Thiên. Cả lời nói dối của Nhã Đinh, cơn giận vì tự ái, lẫn cảm giác bị bỏ rơi đều bị cuốn đi bởi câu nói.
“Vì cậu đặc biệt.”