Sự xấu hổ của tôi sẽ do cậu chịu trách nhiệm
Nửa ngày còn lại, Lam Thiên chuẩn bị bài vở cho ngày mai. Đã vào cấp ba, con đường thi đại học không dễ dàng mấy, Lam Thiên cần phải cố gắng gấp ba lần để nhận được học bổng. Cô ghi chép tỉ mỉ, từng đề mục, thỉnh thoảng vẫn lơ đễnh nhìn vào khoảng không trước mặt. Nơi tưởng tượng ra ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Đức.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đã kéo cô về thực tại.
“Chuyện gì nữa đây cô nương? Đã soạn bài chưa đó?”
“Hí hí hí, tớ vẫn có người bạn xuất sắc như cậu đây mà. Sợ gì mấy bài học dài ngoằn ấy.”
Cái giọng “như mẹ” này chỉ có thể là Bùi Linh.
“Mà nè, tớ vừa gửi link trang confession trường mình cho cậu rồi đó. Vào mà hóng chuyện, vui lắm!”
Không đợi trả lời, Bùi Linh cúp máy cái rụp. Lam Thiên lắc đầu cười, rồi cũng nhấn tham gia. Trang confession hoá ra là nơi mọi người bí mật tỏ tình, than vãn, kể chuyện “drama” học đường. Cô lướt sơ vài bài viết. Có người nhắc đến “Nam sinh lớp 10C6 - chữ đầu tên là Đ.”
Lam Thiên chợt khựng lại vài giây, “Chắc là trùng hợp, chứ mấy người đẹp trai hay chảnh lắm!”
Sáng hôm sau, Lam Thiên cố tình tới trường sớm để mua hai phần đồ ăn sáng cho Bùi Linh và Hoàng Đức.
Cô đứng ở trước cổng trường Đăng Lưu, chọn một góc khuất để Bùi Linh có tới cũng không phát hiện. Vừa căng thẳng, vừa hồi hộp. Nhưng…
“Người tính không bằng trời tính.” Bùi Linh chạy tới thắng xe cái két ngay trước mặt.
“Ủa, sao đợi ở cổng này. Bình thường ở cổng sau mà?”
Lam Thiên cười trừ, trả lời: “Ờ thì, tớ mới mua đồ ăn sáng. Sẵn đợi cậu để đưa đây.”
“Trời ơi, thương ghê á! Đúng là bạn thân số dách của mình.”
Bùi Linh vui vẻ khoác tay Lam Thiên như không có gì xảy ra. Còn Lam Thiên vẫn phải giả vờ đi chung, đầu vẫn ngoái lại dòm chừng Hoàng Đức có tới chưa.
Khi cả hai gửi xe xong, Lam Thiên chợt nhớ ra:
“Lên lớp trước đi nha, tớ quên đồ trên xe rồi.”
Thật ra chẳng quên gì cả. Cô quay đầu chạy nhanh về phía cổng để kiểm tra xem cậu ấy có đứng đợi mình hay không?
Và cậu ấy đã đợi thật.
Hoàng Đức đứng tựa người vào trụ cổng, tay đút túi, ánh nắng sớm hắt nhẹ qua nửa gương mặt ngầu ngầu quen thuộc.
“Đức!”
Lam Thiên chạy tới, hơi thở gấp gáp, nhưng trên môi là nụ cười thân thiện.
“Tôi tưởng cậu không nghe tôi nói chứ?”
“Cái giọng như cái loa phát thanh, sao mà không nghe cho được.” Hoàng Đức lí nhí trong miệng.
“Cậu bảo tôi đợi làm gì?” Hoàng Đức hỏi.
“Tôi mua cho cậu nè, coi như trả ơn hôm qua nha. Tạm biệt.”
Hoàng Đức bị dúi vào tay một phần ăn sáng, mắt khẽ dao động. Nhưng chưa kịp nói lời nào, Lam Thiên đã quay lưng chạy vụt đi như thể sợ phải nghe lời từ chối.
Tiết một bắt đầu. Cả sân trường chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng giảng bài từ các lớp vang vọng.
Trong phòng học, Bùi Linh thở dài như chuẩn bị bước vào địa ngục. Với cô bài vở như kẻ thù lâu năm. Cũng như mọi lần, Lam Thiên vào vai thiên sứ giúp cô qua ải bằng khẩu hình “bí mật”. Đây chính lại chiêu thức đã thành truyền thống từ cấp hai. Cứ sau mỗi bài kiểm tra, Bùi Linh trả công bằng một cây son mới cho Lam Thiên.
Đến giờ ra chơi, Bùi Linh khều nhẹ Lam Thiên:
“Hôm nay, nhất định phải đi gặp cho bằng được Hoàng Đức!”
Lam Thiên giật mình: “Ai cơ?”
“Cái bà nội này. Là trai đẹp lớp 10C6 đó!”
Một tia điện xẹt qua đầu Lam Thiên.
Trời đất…
Là cùng một người!
Mặt Lam Thiên nóng ran. Cô bối rối, tay lật lật cuốn vở giả vờ ôn bài để không phải đi. Nếu Bùi Linh phát hiện thì sao?
Xong Lam Thiên lại nghĩ. Bản thân có làm gì quá đáng khi ban đầu chính cô cũng đâu biết Hoàng Đức là ai.
Hành lang lúc này cứ như cái chợ nhỏ. Học sinh nữ ở khu khác cũng tụ lại để ngắm trai đẹp.
“Đẹp trai ghê!”
“Ê, cậu ấy có bạn gái chưa ta?”
“Không biết có thích gu lớn tuổi không nhỉ?”
Hoàng Đức từ trong lớp bước ra đi lấy nước. Gương mặt vẫn bình thản khi thấy bọn con gái đứng bàn tán về mình, ánh mắt dửng dưng đó lại khiến ai nhìn cũng ngơ ngẩn.
Bùi Linh túm lấy tay Lam Thiên, kích động:
“Đó! Chính là cậu ấy đó! Thấy chưa!”
Lam Thiên bị bắt ép đi theo dù đã từ chối. Còn chưa kịp phản ứng, cô đã bị Hoàng Đức lấy đi ánh mắt.
Hoàng Đức bất ngờ bước thẳng về phía hai người họ.
Cậu dừng lại ngay trước mặt của Lam Thiên. Cô như bị đứng hình. Mái tóc ngố còn chưa kịp chỉnh cho ngay. Mặt đỏ bừng. Tim đập dồn.
Hoàng Đức giơ tay lên nhẹ nhàng chỉnh lại sợi tóc mái lệch ấy.
Cử chỉ nhỏ, trước mặt bao người. Gió như ngừng thổi.
Cậu cúi thấp người, khẽ thì thầm:
“Chai sữa đậu bị hư rồi. Đừng mua ở chỗ đó nữa.”
Rồi cậu ta bước thẳng vào lớp, để lại cơn bão nhỏ phía sau.
Tiếng xì xào khắp cả hành lang.
“Thấy gì không trời!”
“Nhỏ đó là ai vậy? Người yêu hả?”
Bùi Linh đứng hình:
“Cậu ấy vừa chạm vào tóc cậu đó hả?”
“Ờ!”
Lam Thiên muốn chui xuống đất trốn. Mặt cô đỏ như trái cà chua chín. Tim vẫn chưa chậm nhịp.
“Chắc thấy tóc tớ chướng mắt, nên cậu ta chỉnh dùm.”
Bùi Linh trợn mắt:
“Vụ án chai sữa là sao?”
Lam Thiên không trả lời. Cô kéo tay Bùi Linh trở vô lớp như đang trốn chạy cả thế giới.
Rốt cuộc, cô cũng phải thú nhận mọi chuyện với Bùi Linh. Và tất nhiên, cô bạn thân của cô chỉ gào lên”
“Hèn chi! Uống xong chai sữa tớ bị Tào Tháo đuổi cả buổi chiều!”
Lam Thiên cười như khóc:
“Không biết nỗi xấu hổ này, trốn đi đâu nữa?”