Sinh nhật thứ 18


“Hôm nay, ngày 07 tháng 07 năm 7795, là sinh thần lần thứ mười tám của con. 

 Không lần nào mẹ xuất hiện trong giấc mơ chúc mừng sinh nhật. 

Mẹ hết thương con rồi sao?

Có phải, mẹ… cũng giống đám người kia? Không tin con?”

Gương mặt bơ phờ, thiếu sức sống của Nguyễn Doãn Vinh không dấu nổi sau lớp tóc dù đã che đi phân nửa khuôn mặt. Cậu lẳng lặng ngồi trước ngôi mộ người mẹ, ánh mắt thẫn thờ không biết đang nghĩ gì rồi bật cười. 


“Hahaha… Làm người khó quá… con làm quỷ có được không?”

Cánh đồng hoa cúc bi trải dài vô tận trông rất nên thơ, duy chỉ có chàng trai với bộ dạng nhếch nhác và một ngôi mộ khá cũ khiến cho bức tranh thiên nhiên có phần bi thương.

Nguyễn Doãn Vinh thấy bản thân lại sắp lên cơn điên, đầu đau như búa bổ, hơi thở cậu trở nên dồn dập hơn. Bàn tay theo quán tính lần mò vào sâu trong áo khoác, lọ thuốc với những dòng chữ chỉ dân trong nghành mới hiểu xuất hiện trong lòng bàn tay. Cậu nốc lấy hai viên rồi từ từ thả lỏng người.

Vốn tưởng mọi chuyện diễn ra suôn sẻ như ngày thường, bất chợt một cơn đau dữ dội có cảm giác như bị bóp chặt ở hai bên đầu  lan rộng. 

Toàn thân Nguyễn Doãn Vinh co quắp lại tạo thành một vòng cung, tay cậu khi thì đánh vào đầu - khi thì cào vào mặt chẳng mấy mà xuất hiện những vết thương chi chít trên mặt, kí ức mơ mơ hồ hồ giờ lại kết thành một đoạn băng hoàn chỉnh xuất hiện trong đầu cậu.

Mười năm trước.

“Happy birthday to you

Happy birthday to you

Happy birthday, happy birthday

Happy birthday to you

Chúc mừng sinh nhật mẹ yêu!”

Giọng nói non nớt, nũng nịu khiến cho người phụ nữ trước mặt không giấu nổi cảm xúc, khóe miệng cong lên. Bà thong thả bước đến trước mặt, cúi người xuống, tay ấn nhẹ lên đầu mũi đứa nhỏ.

“Nít quỷ! Còn biết bày ra trò này! Yêu thế nào cho đủ đây!”

Trong mắt đứa nhỏ lúc ấy, ngày hôm đó thật tuyệt vời biết bao nhiêu.

 Tuy mới chỉ là đứa nhóc tám tuổi nhưng lại sở hữu một gương mặt có thể làm khuấy đảo con dân. Cậu có một đôi mắt rất sáng, vừa to vừa tròn, khi cười lên sẽ để lộ má núm đồng tiền. Chẳng ai ngờ đến đó là dáng vẻ từng có của Nguyễn Doãn Vinh, so với cậu của bây giờ đúng là một trời một vực.

Người đàn ông với gương mặt tươi cười bước đến bên cạnh, ông bồng đứa nhỏ lên vai rồi nói:

“Em không tính để dành phần anh nữa ư?”

Gia đình ba người từng rất hạnh phúc, tiếng cười vang vọng khắp phòng. Ánh mắt tràn ngập tình yêu hiện rõ trong đôi mắt họ.

“Mẹ ơi! Con còn có món quà đặc biệt muốn dành tặng cho mẹ!

Mẹ đi theo hướng mũi tên đi ạ!” Vẻ mặt cậu bé háo hức nhìn về phía mẹ.

 “Lớn lên tốn gái lắm đây!” Bà xoa nhẹ đầu  con trai rồi mới từ từ bước đi theo chỉ dẫn.


“Mẹ có thấy dây thắt chiếc nơ không ạ!” 


Người phụ nữ khẽ trả lời: “Mẹ thấy rồi!”


“Em kéo ra đi!” Người đàn ông cất tiếng.


Choang.


Tiếng vỡ thủy tinh vang lên, cậu bé hét to về phía mẹ, dùng hết sức lực vùng vẫy khỏi vòng tay người đàn ông.


“Mẹ ơi… chạy mau!”


Nhưng đã muộn.



“Aaaa… “ Một tiếng hét thất thanh vang lên chưa đầy một giây đã im bặt.

 

Một chất lỏng đặc sệt màu đỏ tươi ôm trọn lấy bà, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng thấy lượng chất lỏng đấy không biết bằng cách nào đã biến bà thành một bãi thịt nhầy nhụa.


Rõ ràng là những chiếc hạc giấy cậu tự tay gấp, sao giờ…


“Hức… Hức… Hức… mẹ… bỏ con ra… con muốn đến chỗ mẹ… hức… “ Tiếng khóc nức nở, gào xé tim gan quanh quẩn khắp căn phòng.


Trở về thực tại.


Trời bắt đầu chập tối, Nguyễn Doãn Vinh lim rim mở mắt ra. Cuộc giằng co cả thể xác lẫn tinh thần ban nãy chả khác gì chạm đến ngưỡng cửa của tử thần. Đôi mắt cậu rã rời, nằm thoi thóp trên cánh đồng hoa. 


Không biết từ lúc nào, một khối rubik hình lập phương xuất hiện trước tầm nhìn. Theo bản năng, cậu với tay lấy. 


Giây phút cậu chạm vào, toàn thân đảo lộn, trời đất quay cuồng lần mở mắt tiếp theo đã là phương trời mới.

 

 


















Bình luận

Chưa có bình luận
Preview Settings

Try It Real Time

Layout Type
    • LTR
    • RTL
    • Box
Sidebar Type
Sidebar Icon
Unlimited Color
Light layout
Dark Layout
Mix Layout
}