Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cơn ác mộng hôm qua giờ đây còn đeo bám Rosie, nhất là cái mùi máu tanh tưởi, nhớp nháp dường như vẫn ám hơi lên bàn tay cô. Hóa ra đây là trải nghiệm dính phải Độc Dược Phệ Hồn. 

Nghĩ cũng lạ. Sao cô trúng độc thì hôn mê ngay sau đó nhưng Jacob lại không? Cô nhớ như in khi Nolan ném bình độc tới đã có màn biến đổi kéo dài tầm nửa phút sau đó tên quái vật quỳ thụp xuống, phun ra ngụm máu lớn. Vậy mà triệu chứng cô gặp là chóng mặt, bủn rủn tay chân, khó thở và hôn mê. So sánh kiểu gì đều dễ thấy cô còn tốt chán so với nó. Hay do cô là con người nên giảm tác dụng đi?

Xếp gọn tấm chăn vào một góc nhỏ, Rosie thẫn thờ người ngó lăm lăm màu lông cừu trắng lấm chấm đốm nâu. Cái tên quỷ quyệt ấy đã mất dạng đến tận sáng nay và không có lấy một lời nhắn nhủ với Melas. Trông vẻ mặt tươi rói không bằng một nửa thường ngày của cậu, rõ là Melas đang sốt ruột từng giờ từng phút chờ đợi sư thầy mình.

Có tin tức rằng thế giới ma thuật ở châu Âu thời điểm này không mấy tốt đẹp và đang diễn ra cuộc chiến giữa hai tộc ma sói và ma cà rồng tại Liên bang Thụy Sĩ, nơi mà Jacob đến hội nghị với Friedrich và một số thành viên trong Hội Trật Tự. 

Thú thật Rosie chả hiểu cái chi. Cô là con người, đã biết gì về thế giới ma thuật đâu. Cơ mà nghe đi nghe lại những cái tên quen tai thì cô cũng lần mò đoán ra được đại khái tình hình: Jacob có thể đang vướng vào rắc rối, nguy hiểm đến tính mạng thì chẳng rõ.

- Thà nó chết quách— - Hàng lông mày khẽ nhăn nhíu. Rosie thở dài thõng thượt khi cảm giác khó chịu của hôm qua vẫn còn kéo dài mãi sang tận ngày nay. In hình nó đang lớn dần hơn thì phải vì mặt mũi cô cứ rầu rầu, hậm hực qua nay, Melas miêu tả như vậy.

Điển hình như lúc này, thấy lông mày cô muốn dính vào nhau, Melas tìm cách cho cô bận bịu để thôi suy nghĩ lung tung.

- Tiểu thư Rosie, cô đi cùng tôi không? Đi xem loài sói mới mà ngài Jacob mang về rừng cấm vào tuần trước ấy. - Cậu ngỏ lời.

- Xem… sói hả? - Rosie lặp lại. - Nó có ăn thịt tôi không đó?

- Có tôi ở đây cô sợ gì! - Melas cười hề hề. - Dù chưa chính thức là hậu duệ rừng cấm nhưng mấy nhóc ở đây nghe lời tôi lắm! Tiểu thư cứ yên tâm!

Rosie do dự hồi lâu. Nếu cô từ chối thì cậu chàng ở đây luôn à? Cô đang bị canh giữ kia mà, không có tên quái vật thì nghiễm nghiên cậu ta là người giám sát rồi. Nhưng cặp mắt sáng lấp lánh ấy làm Rosie không thể nghĩ thế được. Cộng thêm Melas cư xử rất mực tự nhiên cho thấy cậu thực sự xem cô là bạn.

Sau cái gật đầu từ Rosie, cô theo Melas đi ngược lên hướng Bắc tới tận cùng hồ Peyto. Xuyên suốt cả chặng đường cuốc bộ nửa tiếng đồng hồ, Melas cho Rosie hay rằng giống loài sói mới này gia nhập rừng cấm vào tuần trước, là ngày mà đoàn thợ săn tấn công. Bảo sao lần đó Jacob ló đầu lộ diện muộn hơn nhiều so với dự tính của toán trưởng nhóm. Làm nguyên đám cứ ngỡ tên quái vật rén sợ ông Vane nên trốn chui trốn nhủi. Biết được sự thật thì ông Vane sẽ phản ứng thế nào đây? Lòng tự trọng bị đả kích dữ dội quá mà. Rosie nhếch một bên mày, thử tưởng tượng ra vẻ mặt đen kịt như đáy nồi của ông Vane mà thầm thấy hài hước.

Lướt qua bụi rậm mọc chen chúc nhau, cô thấy gia đình sói gồm sáu thành viên đang quây quần bên nhau dưới một cái khe được dựng lên từ hai tảng đá lớn. 

Tự dưng ở chốn cỏ cây ganh nhau từng vị trí đâm chồi lại có hai khối đá to tổ chảng, còn ngẫu nhiên đứng cạnh nhau một cách thần kì. Nghĩ chút xíu là đoán ra tên quỷ quyệt làm. Nó thương mến động vật thế mà, sao nỡ lòng để chúng tự sinh tự diệt lúc mới đem về rừng cấm bảo tồn. 

- Từ bi dữ ha! - Rosie vô thức cười khẩy.

Có người đến, hai con nhỏ nhất thôi đùa nghịch, vọt thẳng vào trong “nhà” và nấp sau bố mẹ chúng. 

- Là ta đây mà! Đâu phải kẻ xấu đâu mà sợ! - Melas từ tốn tiến gần khe đá, tuyệt nhiên chỉ đứng ở ngoài ngó vô xem sự tình. - Kì quá! Thiếu một con rồi! Đứa em của ngươi đâu? 

Sói cái lấp ló đầu qua đầu gối cậu. Thấy ánh mắt nó hướng về phía mình, Rosie bèn nghía xuống thì có một chú sói đã ngồi cạnh chân cô. 

- Ôi trời! - Cô giật mình lùi bước làm kinh động đến sói nhỏ. 

Nó nom to hơn hai con non kia một tẹo. Bộ lông nó xơ xác, đỉnh đầu là màu xám. Nỗi sợ bỗng chốc tiêu tan đi. Rosie đã nhận ra đây ắt hẳn là loài sói đến từ vùng đất quê hương cô, đảo Newfoundland.

Cô quỳ gối, chậm rãi vươn tay muốn sờ bộ lông chú sói như thể chạm tay tới nơi chôn rau cắt rốn. Con sói nhe răng gầm gừ. Melas càng nạt nộ thì nó càng đề phòng cô hơn. Hai tai bè ra sau, da mõm co rúm để lộ hàm răng nhọn làm như cố tình cho cô thấy để biết khó mà lui. Song Rosie vẫn ngồi im tại chỗ, mặt mũi bình tĩnh không có vẻ gì là hoảng sợ. 

Sói mẹ toan can ngăn thì Melas đã xoa đầu nó. Cậu nhoẻn miệng cười ra hiệu ngồi yên. Bản thân cậu lờ mờ đoán ra có thứ đang thay đổi ở Rosie bấy giờ, tốt nhất cậu hay bất cứ ai đi nữa không nên xen vô. 

Sói nhỏ sủa hai tiếng cố ép buộc Rosie mau xéo đi. Thay vì tìm cách xoa dịu trái tim lo sợ của nó, cô điềm nhiên hạ cánh tay, lắng nghe âm thanh trầm và ngắn khẹt ra từ cổ họng nó. Phải chăng nó đã ngửi ra mùi thuốc súng còn ám hơi trên người cô, hay chí ít là mùi quen thuộc của đám thợ săn? Nếu vậy thì cô đáng bị nó xa lánh, chửi rủa. Vì cô trong mắt nó cũng hệt như Jacob trong mắt dân làng cô thôi. Đều là quái vật sát sinh chẳng sợ máu tanh.

Ánh mắt cô trùng xuống một nhịp. Giây sau rất nhanh hàng mi đã nâng cao. Mãi chìm đắm trong suy tư, Rosie không biết sói con đã lẳng lặng bước từng bước một tiến đến gần, cuối cùng là cụng đầu vào mu bàn tay trái cô. 

Động vật có khả năng đặc biệt là cảm nhận cảm xúc con người và biết được ai có ý tốt ý xấu với mình, ông Haveri từng nói với cô như thế lúc trở về từ chuyến săn ngắn ngủi mà chẳng được chiến lợi phẩm đáng giá nào (cũng vì ông bị bắt nạt, được phân công những công việc nhảm nhí chẳng phải săn bắt). Khi đó cô quá nhỏ để hiểu được. Dường như con sói này có khả năng thấu thị cảm xúc ấy, đọc được dòng suy nghĩ chạy loạn trong đầu cô nên mới bỏ phứt sự cảnh giác. 

Rosie cong môi cười nhẹ. Nâng tay xoa nựng con sói chưa được bao lâu thì cả cô và sói nhỏ giật bắn mình.

- Quá tuyệt vời, tiểu thư Rosie! - Melas la oang oang.

Giờ thì hay rồi. Sói con trở về vẻ sợ sệt, co giò phi thẳng vào trong nhà và nằm tịt ở trỏng. 

- Nè nhóc! Chạy đâu đó? Ra đây ta coi chút nào!

- Thôi được rồi, Melas! - Rosie cất tiếng. - Nó sợ vậy thì đành chịu. Chắc còn chưa quen sống ở đây.

- Tôi cũng muốn để con bé yên đó chứ nhưng tôi phải kiểm tra nó có bị thương hay cơ thể có bất thường không. - Melas thò đầu vào trong khe đá, âm sắc vọng lại trầm đục hẳn. - Đây là rừng cấm mà, tiểu thư. Đều vận hành bởi ma lực của ngài Sakwahuyma sao cho loài nào cũng thích nghi được. Nhưng cũng có một số con sẽ bị sốc ma lực nên vẫn cần phải xem kỹ. Nào nhóc! Ra đây đi nè!

Tụi sói khác lẽo đẽo ra ngoài cho Melas tiện kiếm con còn lại. Lục đục một tí thì cậu tru tréo lên, đầu đập vào một bên tảng đá kêu “Cốp” rất to tưởng chừng vỡ sọ đến nơi. 

- Sao thế? - Rosie liền đứng dậy tới cạnh Melas, giờ đây đang bưng cái mặt đau đớn y hệt đứa con nít khóc nhè.

- Nó cắn tôi. Nhưng mà nó không sao, vẫn khoẻ re, tiểu thư. Khi nào ngài Jacob về, tôi phải báo với ngài ấy tránh bị con này gặm tay mới được!

Cái cách Melas và Jacob đùm bọc nhau mà sống trong rừng cấm lạ thay khiến lòng Rosie cảm tưởng đang ấm lên. Họ không phải người gia đình ruột thịt song luôn quan tâm, chăm sóc lẫn nhau, dĩ hoà vi quý sống cùng nhau. Quả thật đôi lần do trái ngược tính cách mà Jacob tránh né Melas, bộ mặt lãnh đạm cũng phải nặn ra biểu cảm bó tay. Cơ mà tên quái vật ấy vẫn để tâm đến thanh niên đã ngoài hai trăm tuổi mà chưa chịu lớn này.

Đang tán gẫu dở, Melas chợt nghiêm mặt ngó sang một phía. Đôi mắt Rosie cũng di dời theo hướng cậu nhìn nhưng lại chẳng thấy gì. 

Mọi thứ dần kì lạ hơn khi toàn thân Melas cứng đờ, mắt thì mở to hết mức nhìn vào hư không. Chắc là hiện tượng mà chỉ có những người mang ma lực trong người mới thấy. 

Đến lúc Melas dòm thẳng dưới chân, cậu mới quỳ xuống như đang đối mặt với thực thể nào đó.

- Ngài… sao lại đến đây? - Melas ngạc nhiên

Ấy nhưng kế tiếp vẫn là sự tĩnh mịch bao trùm. Gương mặt Melas bắt đầu nhăn nhó. Bao nhiêu sự kinh hãi, thấp thỏm không giấu kín được dưới lớp da bánh mật kia liền một mạch lần lượt vẽ ra. Vài giây im lặng trôi qua, cuối cùng Melas cũng bật ra tiếng nói:

- Ngài nói thật chứ? Ngài thấy ở đâu? Khu vực nào?

Càng hạnh hỏi, Melas càng luống cuống hơn. Nhận được câu trả lời, cậu chàng quay phắt sang Rosie nói nhanh:

 - Tiểu thư Rosie, cô ở yên đây nhé! Tôi ra ngoài bìa rừng đón ngài Jacob rồi quay lại ngay! Có ngài Bạch Lộc ở đây, bọn sói không cắn cô đâu!

Dặn thế thôi chứ Melas chẳng yên tâm là bao. Cậu nửa muốn phi đi tức khắc, nửa lo lắng một con người như Rosie ở chốn rừng cấm này thật nguy hiểm làm sao. 

- Cậu nói gì cơ? - Tim Rosie đập nhanh trong khoảnh khắc. - Jacob về rồi à? OÁI!

Thình lình Melas nhấc bổng cô vác lên vai và chạy huỳnh huỵch nhảy xuống hồ Peyto. Họ trở về khu vực sinh hoạt. Melas thả cô đứng trên cầu gỗ để cậu nhanh nhảu vọt tới đống thúng lục lọi đồ. 

- Sao thế, Melas? Cậu bảo Jacob về rồi hả? Có thật không? Mà sao cậu cuống quýt lên thế? - Trong lúc Melas còn ở đây, Rosie vặn hỏi bao thắc mắc chỉ để xoa dịu con tim đánh trống liên tù tì. 

Cô có hận hắn thật, nhưng song song với đó cũng lo lắng nhiều. Nếu Jacob về, tại sao không trực tiếp tới đây mà Melas lại phải lặn lội ra tận bìa rừng đón? Mà còn là sau khi Melas như gặp ma gặp quỷ, hối hả tìm đồ chứ không phải tay không ra mừng Jacob về? Nhưng cô không cho rằng cậu mừng. Biểu cảm thay đổi tức thì vài phút trước đang khai báo với cô có chuyện chẳng lành. 

Là bà Hecate sao?

Hơi thở Rosie ngưng đọng tích tắc. Đoạn Melas cuốn gói hai chai lọ nồng mùi thảo dược và cất vào trong “không gian riêng” ma thuật, Rosie chộp lấy tay cậu vội dò xét tình hình:

- Có chuyện gì xảy ra với Jacob sao? 

Melas gật đầu xác nhận, giải thích gọn lẹ hết mức để rời đi:

- Ngài Bạch Lộc mới đến báo tin với tôi ngài Jacob đang bị thương nặng. Khó khăn lắm ngài mới quay về và đang ở bìa rừng phía đông. Tôi phải đến đó nhanh. Tiểu thư cứ ở đây đi! Tôi sẽ nhờ các tinh linh bảo vệ cô. 

- Hay để tôi đi cùng đi! Vết thương của cậu vừa mới lành mà. - Rosie níu cánh tay Melas không cho cậu nhấc chân.

Melas thở dài, bất lực bảo:

- Tôi vẫn chưa biết vị trí chính xác ngài Jacob ở khu vực nào phía đông. Và rừng cấm rất nguy hiểm, thưa tiểu thư! Có rất nhiều thú dữ ở đây. Để cô đi cùng kẻo lạc thì tôi sợ lắm. Vả lại, tôi cũng đỡ hơn nhiều rồi. Nếu cô có mệnh hệ gì… ngài Jacob và tôi sẽ đau khổ lắm!

Nhìn đôi mắt màu hổ phách chứa đựng sự quan tâm chân thành, Rosie đành mím môi. 

Melas nói không sai. Bấy lâu nay chiêm ngưỡng vẻ đẹp của rừng cấm mà Rosie dần quên mất lý do nó có cái tên đó. Không có Jacob đi nữa thì bản thân các động vật mới lạ, hung bạo cũng đủ làm tăng tính hiểm hóc cho khu rừng. Đó là chưa nói đến diện tích không hề nhỏ. Phải rành rỏi từng tấc đất ở đây giống Melas và Jacob thì may ra mới biết phương hướng. Dẫn cô theo ngoài việc lo lắng hộ thì cô còn giúp được gì khác, thậm chí có khi gây thêm phiền phức.

Rosie buông tay Melas ngầm đồng ý ở lại. Melas cúi thấp người, ân cần an ủi:

- Tôi thực sự không sao! Và ngài ấy cũng sẽ không sao, tiểu thư Rosie. Ngài ấy đã sống tận năm trăm năm kia mà. Và chắc chắn sẽ còn sống tiếp. Vì tôi… - Melas cười nhẹ. - …không muốn làm hậu duệ rừng cấm đâu!

Đảm bảo xoa dịu nỗi lòng Rosie đôi chút, Melas xoay người lao vụt vào rừng cây. Thoáng cái đã không thấy bóng dáng cậu đâu. Tốc độ này giống hệt với Jacob khi cô gặp hắn vào ngày đầu tiên. 

Rosie bèn lủi thủi tới bộ bàn ghế bằng đá dưới gốc cây ngồi chờ. Mới nhắm mắt hôn mê một chút mà Jacob đã biến mất, đến tận hôm nay mới mò đầu trở về, còn là lê lết thân hình thương tích làm phiền người khác nữa chứ. 

- Sao tự nhiên lại… bị thương? - Rosie rũ mi mắt.

Cô co chân ngồi gọn. Huyệt thái dương gác nhẹ vào đầu gối dễ bề ngắm cảnh hồ Peyto. 

Một nhoáng trước, cô và Melas dùng bữa trưa xong thì đi kiểm tra tình hình gia đình sói, tiện thể tìm cớ quên đi vị đắng của thuốc mà Valeria đã để lại cho hai người. Dường như bây giờ số thuốc đó có tác dụng. Mí mắt Rosie chập chờn, chớp chớp như sắp không trụ nổi mà dính vào nhau. Cố gắng nghĩ đến chuyện khác để giữ tỉnh táo, nhưng cô vẫn không chống lại cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến. Một lúc sau, cô đã ngủ say.

Rosie sực tỉnh giấc bởi tiếng la thất thanh từ một con ngỗng ven hồ. Ai có ngờ cô đã ngủ mê mệt đến mức cả người ngã sấp lên bàn đá mà vẫn không hay biết. Chống tay ngồi dậy, Rosie thầm cảm ơn hồi chuông báo thức từ con ngỗng sushkin kia. Không có nó chẳng hay cô sẽ mê man đến bao giờ. 

Ngó nhìn xung quanh một lúc, ngoài Rosie thì chẳng còn ai khác. Cô đứng phắt dậy, doạ chú ngỗng sushkin sợ hãi mà lao ra dòng nước mát hồ Peyto. 

Cô đã ngủ bao lâu rồi ấy nhỉ? Dược liệu mà Valeria đưa cho ắt hẳn có liều thuốc ngủ. Sắc chiều tà kia thì có lẽ đã ba, bốn tiếng trôi qua rồi. Thế Melas và Jacob đâu…?

Linh tính có chuyện chẳng lành. Rosie vội chạy về hướng mà Melas đã đi. Nhưng được giữa đường thì cô dừng chân. 

Lỡ như cô đi rồi mà họ quay về thì sao? Lại thêm một chặp tìm cô nữa ư? Nhưng nếu Jacob và Melas gặp biến thật thì sao nữa? 

Cảm giác lạc lõng năm xưa, khi cả thế giới quay lưng vì cô là người di cư và là kẻ dị biệt, chợt trỗi dậy. Dù đi đến phương trời nào, có giấu diếm kỹ mức nào vẫn bị người đời ghẻ lạnh. Melas và Jacob là hai người đầu tiên sau bà Sage không nhìn cô bằng ánh mắt ấy. Họ luôn ân cần, đối xử nhẹ nhàng với cô như một thiếu nữ rất đỗi bình thường. Ý nghĩ họ có thể gặp nguy hiểm khiến Rosie chẳng kịp cân nhắc mà cuống cuồng lao đi. Cô đã mất người thân một lần, cô không muốn giờ đây mất thêm bạn bè nữa.

Gần tám ngày qua ở rừng cấm, ít nhiều Rosie cũng phân biệt được phương hướng. Cô dám chắc lối mình đi là phía đông. Nếu có sai sót thì sẽ là Đông Bắc, chệch hơn so với ban đầu một chút. Nhưng chí ít khi đến đó cô có thể tìm kiếm họ. 

Lá cây dưới mặt đất phất phơ xộc lên nối vào nhau. Chẳng mấy chốc, một người lá khổng lồ đã đứng chắn đường Rosie. Nó thậm chí còn gầm lên một cách sống động dẫu cho chẳng có âm thanh nào chui ra từ miệng.

Một tay che mắt tránh những chiếc lá phóng ra từ miệng quái vật, Rosie nói ra suy đoán trong đầu:

- Là… tinh linh sao?

Con quái vật ngưng hành động lố bịch, giơ ngón cái trả lời. 

- Tôi không thấy bạn. Melas bảo các bạn đang bảo vệ tôi, đúng chứ?

Quái vật lá vỗ tay phạch phạch tỏ ý chính xác. Trỏ tay về phía gốc cây long huyết bên hồ Peyto, mặt nó nghiêm nghị như đang ra lệnh cô về lại bộ bàn ghế ở đó. 

- Thôi mà! - Rosie nài nỉ. - Tôi nghỉ ngơi đủ rồi. Tôi muốn tìm Jacob. Đã mấy giờ trôi qua mà vẫn chưa thấy Melas hay anh ta đâu. Bộ bạn không thấy lo sao?

Nó khoanh tay, lắc đầu nguầy nguậy. Rosie biết tỏng nó xạo sự với cô. Làm sao mà không lo khi người bảo vệ nó đang gặp nguy?

- Có thể bạn thấy bình thường. Nhưng tôi thì khác. Hai người họ là bạn tôi. Tôi không thể mất những người bạn duy nhất của mình được.

Trong một giây, Rosie nhìn ra vẻ dao động trên gương mặt quái vật lá. Cô tiếp tục:

- Tôi biết hành động của tôi trước đây là sai. Nhưng giờ tôi đã ngộ nhận rồi. Tôi… không còn gia đình. Ít ra thì bạn bè cũng không được bỏ tôi mà đi chứ. Và bạn cũng có thể đi theo để giám sát tôi mà. Nhìn xem! - Rosie chạm vào bắp tay lực lưỡng của nó. - Bạn có thể biến ra thành một người khổng lồ mạnh mẽ đến vậy thì chắc chắn dư sức hỗ trợ tôi chống lại mấy loài động vật tép riu trong rừng mà, đúng không?

Nó thế mà giả bộ ho khan. Rosie đoán chỉ một, hai câu nữa thôi nó sẽ xiêu lòng. 

- Cho tôi đi một đoạn thôi! Nếu đến một tiếng sau mà chưa tìm thấy Jacob thì bạn muốn đuổi, muốn bắt tôi về đều được. - Rosie dùng đôi mắt long lanh nhìn quái vật. - Đi mà!

Quả nhiên nó chấp nhận. Nó chỉ chỉ tay Rosie, động tác không khác gì một người cha đang răn dạy con. Cô thoáng cảm động. Hoài niệm thật mà cũng dễ thương nữa. Nó đang cảnh cáo cô là chỉ đi đến giữa rừng mà thôi. 

- Tôi hứa mà!

Nửa tin nửa không, quái vật ngó cô một cái trước khi tan biến thành một cơn mưa lá rơi lộp độp xuống đất. Và bất ngờ thay, vang vọng không gian quanh Rosie là một cô bé đang căn dặn cô:

- Ta sẽ làm theo lời ngươi. Nhưng nhớ giữ lời đó! 

Rosie khẽ mỉm cười. Không còn gì cản trở, cô phi vào rừng.

Thây kệ mặt trời đang chìm hẳn xuống, Rosie chạy nhanh qua các hàng cây phong, quan sát kỹ tứ phương coi như phòng hờ thú dữ và tìm kiếm bóng hình thân quen.

Cô cứ thế chạy mãi, chạy mãi cùng với hy vọng đang dần tắt hẳn trong lòng. Tia hy vọng đó giống mặt trời đang lặn ở đằng tây. Càng đi, càng tiến thì càng dần mất ánh hào quang cho đến khi khắp nơi bao phủ một mảng tối đen của sự vô vọng. Rồi khi nghĩ đến việc không còn gặp lại người mà Rosie đã thầm xem là bạn kia, tia hy vọng liền bắt đầu xuất hiện trở lại dưới hình dạng thấp thoáng và mờ nhạt của những vì sao trên bầu trời đêm. Mong rằng sẽ có điều thần kì xảy đến, việc cô sẽ tìm ra hắn là câu chuyện nhiệm mầu như chính sự xuất hiện của cực quang bảy màu mà chỉ mình cô có thể nhìn thấy. 

Những đợt sương hiện rõ hơn, lạnh lùng lướt qua làn da Rosie. Nhưng nó không đủ lực ngăn cản bước chân cô.

Lần theo dấu vết ánh sáng le lói như đom đóm mà tinh linh hướng dẫn, cô an toàn đến giữa rừng cấm, sắp qua khu vực phía đông.  

Đột nhiên, tiếng gầm rú vang lên từ đằng sau, làm nỗi sợ trong cô hồi sinh.

Cô dừng lại nâng cao cảnh giác, nhặt một khúc gỗ dưới đất lên coi là vũ khí. Cô quét mắt chung quanh khi đang lắng nghe tiếng động sột soạt.

Ở sau lưng Rosie, một con sư tử barbary đã phóng tới nhe bộ răng nhọn của nó. Với kỹ năng một thợ săn đạt điểm cao nhất trong khoá đào tạo, việc nó tấn công như vậy là nằm trong dự tính Rosie. Cô liền vung khúc gỗ đánh mạnh vào mặt làm nó lệch hướng và ngã xuống.

Lướt nhìn qua bàn tay mình, Rosie tự hỏi sao cô lại mạnh đến thế. Cô cảm giác đã có thứ chạm nhẹ vào mu bàn tay. Một luồng lực mạnh đẩy theo tay cô. Vậy ra tinh linh kia đã can thiệp nên thể lực mới bộc phát mạnh đến thế.

Con sư tử nhanh chân ngồi dậy, mắt thao láo nhìn Rosie với ý định vồ lấy lần nữa. Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, Rosie chợt nhớ ra sư tử là động vật sống theo bầy đàn. Nếu con này đơn độc xông xáo thì rất có thể sẽ có một hoặc hai, hoặc nhiều con hơn xuất hiện nữa.

Đúng như Rosie nghĩ, ngay sau đó có con sư tử barbary khác đã nhảy ra và định quật cô từ cánh trái.

- KHÔNG ĐƯỢC TẤN CÔNG!

Giọng nói quen tai gào lên cách Rosie không xa. Phút chốc, con sư tử cái nhanh nhảu bẻ hướng đáp xuống đất. Hai con tất thảy lộ vẻ ngoan ngoãn làm như chúng chưa giở cái bản tính hung tợn ấy bao giờ. Chúng ngồi xuống cúi đầu rầu rĩ giống đang nhận tội với kẻ vừa bất chợt xuất hiện.

Rosie quay đầu. Còn ai có thể ra lệnh cho đám thú ở rừng cấm ngoài Jacob. Nhưng niềm vui đó cũng không kéo dài được bao lâu thì hình ảnh hắn ta trong chiếc áo choàng rách bươm một nửa cùng những vết thương, vệt máu chằng chịt khắp người buộc Rosie phải tức tốc chạy đến đỡ lấy trước khi hắn kiệt sức ngã khụyu xuống.

Lần đầu tiên, nỗi sợ choáng lấy Rosie không còn là bản năng bộc phát. Nó sâu, chậm và nhói như kim chích. Cô nhận ra mình thật sự lo cho hắn.

- Anh sao lại bị thương nặng vậy chứ? Đừng nói là… anh vừa đánh nhau nha? 

Jacob bám trụ vào cánh tay Rosie để dễ dàng ngồi xuống lấy sức. Hắn thở hồng hộc xem ra không khí xung quanh chẳng đủ căng tràn hai lá phổi nên phải hô hấp thật nhiều. Sợ tên quỷ quyệt ngợp thở, Rosie ngập ngừng vài giây thì quyết định giúp hắn gỡ hộp sọ cừu ra.

- Anh có thực sự ổn không vậy? Có thể về lại gốc cây phong cổ thụ ở hồ Peyto được không? Để tôi dìu anh về nhé? Anh đi được không đó? Thương tích… sao nhiều thế này? - Rosie hỏi gặng dồn dập không cho Jacob thời gian trả lời. Nhớ đến Melas, cô nảy ra cách cho rằng là phù hợp nhất lúc bấy giờ. - Hay anh ở đây đi, tôi sẽ đi gọi Melas đến liền.

Dứt câu, Rosie toan đứng dậy thì Jacob níu tay. 

- Sao vậy? Anh đau ở đâu ư? - Tưởng chừng hắn ta khó chịu thì Jacob chậm rãi lắc đầu, đoán chừng ý bảo không sao.

- THẬT LÀ... MUỐN ĐÁNH ANH MỘT CÁI THẬT CHỨ! BỊ THƯƠNG NGHIÊM TRỌNG MÀ BẢO LÀ KHÔNG SAO! KHÔNG SAO CÁI GIỐNG GÌ CHỨ? - Rosie phát cáu. - NHÌN BỘ DẠNG CỦA ANH ĐI! TẢ TƠI CÒN HƠN CẢ ĂN MÀY NỮA! ANH—

Chẳng để Rosie mắng dứt, Jacob dùng chút sức lực ít ỏi kéo cô vào lòng. Rosie bất ngờ, thừ người ra cố nhập tâm vào thực tại xem vừa diễn ra chuyện gì. Đến lúc nhịp tim đều đặn của Jacob chui lọt vào tai, cô mới phát giác mình đã nằm gọn trong lòng hắn. 

Jacob cúi đầu, yếu ớt lí nhí:

- Tôi không sao…

Dáng vẻ này không đúng. Nó chẳng hợp với gã quỷ gác rừng là Jacob. Câu nói trên gần như mang theo hàm ý hãy gượm một chút. In hình hắn ta mới đánh nhau một trận long trời lở đất và rất vất vả để trở về rừng cấm. Lẽ nào… hắn ta đang yếu lòng?

Hàng lông mày Rosie giãn ra. Cô lại khám phá thêm một điều mới lạ từ quỷ rừng cấm rồi. Vậy là quái vật cũng có lúc mềm yếu. Làm Rosie cứ ngỡ đó là những thực thể không có cảm xúc, không biết mệt biết đau. 

- Thật giống… con người… - Rosie nghĩ. 

Bảo mỗi hắn lạ thì không đúng. Chính cô đang tự hỏi tại sao bản thân có thể thản nhiên dựa vào người hắn mà chẳng mảy may sợ sệt. Trái lại là cảm giác nhẹ lòng và thoải mái, giống như khi ở cạnh cha cô vậy…  

Là mùi máu tanh… đang tuôn vào khoang mũi cô.

Jacob… dù chăm lo cô tử tế và lịch thiệp như một quý ông, nhưng sự thật hắn ta là con quỷ canh gác rừng cấm chưa bao giờ phai mờ. Trong một khoảng thời gian ngắn, Rosie đã quên đi thực tế trần trụi đó, đã lỡ xem hắn cũng giống những người đàn ông khác. Nhưng những người đó… không giết cha cô. Còn Jacob đã kết liễu cuộc đời ông ấy.

Sự căm thù mà thời gian đầu Rosie dành cho Jacob giờ đây trỗi dậy sống động và mạnh mẽ. Màu đỏ thẫm của máu gợi Rosie nhớ đến cha cô trước khi chết có thể cũng bị thương nặng tương tự. Cô vội đẩy Jacob ra.

Vết thương bị Rosie đụng mạnh nhói lên cơn đau, Jacob đỡ lấy eo trái, mặt mày tái xanh ngẩng đầu dòm cô. Rồi anh càng bối rối xen lẫn ngỡ ngàng khi Rosie đang nặn ra biểu cảm lạ lùng nhất. Chán ghét, phẫn nộ, tuyệt vọng, ghê tởm… là những gì Jacob thấy được ở gương mặt búp bê đó. Tâm trí hắn gạt phăng xúc cảm mạnh liệt ở eo trái bởi lẽ con tim hắn đang thòng xuống, nhức nhói khó chịu hơn tất thảy các vết thương trên người.

Hắn đã làm gì để phải nhận lấy nét mặt đó?

- Ngươi... - Rosie lên tiếng. - ...chỉ biết giết chóc thôi sao!

Mặc dù là câu hỏi nhưng qua chất giọng cay đắng thì giống Rosie đang khẳng định. Giây kế tiếp, nước mắt lã chã rơi không ngừng biến gương mặt nhỏ nhắn thành bộ dạng đau khổ. Trái tim Jacob càng xót xa hơn nữa. Thà rằng cô chán ghét, cô căm thù, cô thất vọng về hắn còn hơn là đau khổ vì hắn.

- Tại sao ngươi lại giết chóc...? Tại sao ngươi lại giết cha ta...? Tại sao? TẠI SAO? - Rosie bưng mặt khóc thảm thiết. 

Bao nhiêu cảm xúc đau đớn khi mất đi cha bị đè nén suốt bấy lâu trực trào ra như nước lũ càn quét tất cả. Cô nhớ cha cô. Cô muốn gặp ông ấy. Cô muốn ôm ông ấy. Nhưng giờ đây chỉ còn là ký ức. Một vật kỉ niệm giữa hai người cũng không có. Rosie nuối tiếc, tự trách tại sao bản thân lại không trò chuyện với cha mình nhiều hơn, không bên cạnh ông ta lắng nghe ông ta tự hào về trực giác của mình, không cùng ông ta cự cãi với đám dân làng ngu ngốc kia.

Mỗi lúc nhớ về ông Haveri, Rosie gào khóc lớn hơn. Jacob run rẩy không biết nên làm gì dỗ dành cô. Hắn không muốn cô đau buồn như thế. Hắn muốn thay cô hứng chịu nó. Hắn muốn giải thích cho cô rõ ràng nhưng nhớ lại lời nói khẳng định kia, Jacob vội mím môi. Là kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng và mất mát, làm sao hắn đủ tư cách an ủi Rosie. Dẫu vậy, Jacob không thích khoanh tay nhìn cô trải qua nỗi đau đó.

Rosie gạt phăng nước mắt, quát lớn:

- TA CĂM THÙ NGƯƠI!

Đoạn cô xoay lưng chạy đi. Jacob ngây người ra nhưng nhanh chóng chấp nhận sự thật. Làm gì giữa thợ săn và kẻ canh gác rừng cấm có thể thấu hiểu cho nhau được.

Kê tay lên gối đỡ trán, hắn chẳng buồn làm phép tự trị thương. Dù gì thì nó cũng không còn đau nữa. Mà cũng mệt mỏi quá thể rồi, đơn giản là cần nghỉ ngơi trong chốc lát.

Bỗng ngộ ra đây là rừng cấm với Rosie, Jacob không thể để cô chạy loanh quanh vào ban đêm được. Quá nguy hiểm!

Gắng gượng đứng dậy, máu từ các vết thương lớn thấm ra quần áo và rơi lộp độp trên nền đất lá phong. Hắn lếch thếch lê bước đuổi theo Rosie. Bám dựa vào từng gốc cây một, Jacob thở dốc, gượng sức lết mỗi bước chân nặng trịch. Chưa đi được bao lâu, lượng ma lực trong người đã cạn kiệt. Jacob yếu ớt ngã nhào về phía trước.

"Bịch."

Lừ đừ nhìn lớp lớp lá phong xếp chồng lên nhau, Jacob thầm nghĩ mùa thu năm nay lá rụng nhiều thật. Nhờ thế mà nó thành một lớp đệm êm ái nâng đỡ hắn. Quá đuối sức, mắt Jacob nhắm nghiền lại.

- Rosie...

Làn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua vuốt ve hậu duệ rừng cấm. Những chiếc lá phong xào xạc bay tứ tung trong gió, kéo theo mùi máu tanh dẫn dắt các động vật đến. 

Bọn chúng vây quanh thành vòng tròn, thấp thỏm lo lắng cho ân nhân. Chính giữa bầy, con hổ Bali tiến lên, nó ngửi ngửi và dùng đầu đẩy nhẹ vai Jacob đánh thức. Hắn nằm im bất động thì chú hổ ậm ự, dùng ngôn ngữ nó vẫn thường hay nói chuyện với Jacob. Hắn cũng không có phản ứng. Hổ Bali ra hiệu cho sói Hokkaido gần đó nhờ nó đi báo tin cho Melas. Chú sói gật đầu và phóng như bay.

Các động vật thu hẹp đường kính, vây quần quanh hậu duệ rừng cấm nom nớp lo sợ. Chú hổ Bali đi vòng qua Jacob, nằm xuống chắn gió đêm và truyền hơi ấm. Đây là tất cả những gì bọn chúng có thể làm được cho hắn lúc này. Con nào con nấy đều ủ dột. Vài đứa nhỏ con dí sát mặt hắn liếm liếm bên má bám đầy vết trầy và máu. 

Phía trước chợt có tiếng bước chân. Hổ Bali ngẩng đầu thì thấy một thiếu nữ. 

Những ngày qua rầm rộ tin đồn hộ vệ rừng cấm có dẫn cô gái loài người về. Bất kể động vật nào cũng không được phép làm hại cô, ngoại trừ số ít con bướng bỉnh không nghe lời.

Chú hổ im lặng quan sát cô gái cất bước đến. Cô mang nét mặt đượm buồn, khoé mắt hồng lên vì đã khóc quá nhiều. Trên vai cô có chú chuột đồng nhỏ nhắn, là nhân vật đã trấn an tinh thần Rosie và thông báo với cô về tình hình Jacob.

Đến bên cạnh hắn, Rosie chầm chậm di chuyển đôi mắt qua từng đường nét gương mặt hằn rõ vết tích sau trận quần thảo lớn. 

Với cô, hắn là sự tồn tại mang đến những cảm xúc trái chiều trong cô. Vừa quý mến, cũng vừa hận hắn. Hà cớ sao hắn lại quan tâm, bảo vệ cô còn hơn cả đám dân làng thích đàm tiếu kia. Thà rằng hắn cắn xé cô hệt như cắn rách nát bả vai Brian hay tốt nhất là giết quách cô cho rồi. Rosie mệt mỏi nhắm mắt.

- Tôi hận anh... - Cô thầm thì.

Mặc dù cha cô không còn nhưng cô không thể sống trái với những gì ông đã dạy. Như thế chẳng khác nào Rosie là đứa con hư, bất hiếu. 

Jacob chính là kẻ đã tàn nhẫn cướp đi sinh mạng ông Haveri song không phải vì thế mà cô để mặc hắn sống dở chết dở ở đây. Hắn không ít lần cứu giúp cô, ân cần quan tâm cô. Ngoài lần hù dọa khi hai người mới gặp nhau, hắn chẳng hãm hại cô lúc nào. Giúp đỡ Jacob lần này xem như cô đã trả cả ân lẫn oán. Giữa hai người không còn nợ nần nhau.

Rosie giúp hổ Bali đưa Jacob nằm lên lưng nó. Sau đó cô sóng bước cùng nó và các động vật khác mang Jacob đến hồ Peyto, nơi chú chuột đồng cho hay rằng Melas đã quay trở về.

Dọc chặng đường đi, Rosie lặng lẽ quan sát Jacob. Sắc mặt hắn có đôi phần tươi tắn hơn nhiều. Trông hắn mê man trên lưng hổ Bali, Rosie buột miệng nói:

- Ngủ ngon nhé, cừu con…

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px