Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Con người có thể sống sót ở khu rừng này vào buổi sáng, nhưng tối đến thì không có gì đảm bảo an toàn. Chẳng những có sự hiện diện của các loài thú dữ, nhiệt độ nơi đây cũng rất thấp khi không có ánh nắng mặt trời. Hệt lúc này, từng làn sương mù dần len lách qua các gốc cây ngọn cỏ để thành công tạo sự rùng rợn và mang đến hơi lạnh tử thần. Duy nhất còn sót lại cực quang bảy màu trên đầu cô vẫn giữ vững dải sắc đỏ và vàng ấm nóng, xoa dịu đôi nét sự lạnh lẽo như lăng kính che mắt cô. 

Không biết vì sao mà các bé thú hiền đã rời đi, chỉ số con nhỏ đếm trên đầu ngón tay ở cạnh Rosie.

Thông thường, con quỷ kia sẽ đến nhóm lửa sưởi ấm cho Rosie vào buổi tối và bình minh hôm sau mới quay lại kiểm tra xem cô sống chết ra sao. Chả hiểu vì bận bịu việc chi hay vì vẫn còn phẫn nộ chuyện hôm qua cô cố bỏ trốn, từ lúc chạng vạng đến giờ này chẳng thấy bóng dáng nó đâu.

Bây giờ, cô không còn lăn tăn tên quỷ gác rừng là quái vật hay không nữa. Hóa ra, nó trói cô ở đây là do có một cái hồ bên cạnh nhằm nhanh chóng khiến cô chết cóng. 

- Mẹ kiếp… - Cái lạnh đã lấn chiếm vào tận thanh quản khiến giọng cô thều thào nghe như đang trăn trối giây phút lâm chung. - Mong ngươi sẽ chết… thê thảm dưới lưỡi kiếm… sắc bén của… một tên đồ tể như ngươi… Con quái vật độc ác…

Rosie nhớ lại thời điểm này của bốn ngày trước. Lúc đó, cô đang cùng những người bạn trong khóa đào tạo đi săn. Cô còn nhói tai với chất giọng chát chúa khi ông Vane ra lệnh, còn nói xéo nói sắt với đám công tử bột và đặc biệt còn được nghe người cha lải nhải về trực giác của ông ấy. Thoáng chốc, tất cả… đã biến mất như thể chưa từng tồn tại một cách thần kì.

Chợt nhớ đến hình ảnh Nolan ở nơi bìa rừng, Rosie thầm mong muốn cậu nhanh đến đây và giải cứu cô khỏi rừng cấm. Nhưng đó chỉ là mong muốn sâu sâu trong thâm tâm cô. Thực tế, Nolan thậm chí không thể nghe thấy mong muốn ấy. Có lẽ giờ đây anh chàng đang trấn an tinh thần sau cú sốc lần đầu trải nghiệm đi săn.

Tựa đầu vào thân cây, Rosie cảm nhận rõ ràng làn không khí lạnh đang dần xâm chiếm khắp cơ thể. Chiếc chăn tuy dày nhưng nó vẫn chẳng hề hứng gì để ít nhất có thể giữ ấm cho Rosie.

- Có cái chăn… cũng chẳng đưa cái nào cho đàng hoàng... - Rosie lim dim đôi mắt, thầm chửi con quỷ đáng ghét kia.

Tiếc rằng cô có la mắng nó thế nào cũng không giúp Rosie chống lại luồng hàn khí được, nó đơn giản phần nào giúp cô xả giận mà thôi.

Co người lại hết mức, Rosie cầu nguyện mình sẽ vượt qua cái lạnh thấu xương này. Da cô khô rát, từng mạch máu như đông cứng, tứ chi muốn tê liệt dưới làn sương giá buốt.

Chút sức lực sót lại, Rosie mơ hồ nhìn quang cảnh xung quanh hy vọng sẽ có thêm chú hươu cao cổ hay chú chim an ca lớn.

“Soạt soạt...”

Tiếng bước chân thân quen vọng lại nhưng Rosie không biết. Cơn lạnh lẽo đã đánh gục tâm trí cô nên giờ đây ngoài giọng nói trong đầu mình ra, xung quanh Rosie đều im lặng như tờ.

Trông dáng vẻ yếu ớt khi Rosie ngất đi vì lạnh, quỷ gác rừng bèn cởi áo choàng ra và đắp lên người cô. Nó ngó nhìn xung quanh hồi lâu tính toán rồi nâng cánh tay. Lập tức, những chiếc lá phong tự di chuyển đến một chỗ nhất định dưới sự dẫn dắt của nó. Một ngọn lửa không vì bất kỳ lý do vật lí nào đã bùng cháy lên. Với từng cử chỉ nhỏ, con quái vật khéo léo điều khiển tự nhiên chung quanh cứ như vốn thuộc về nó.

Hơi ấm từ ngọn lửa dần lan tỏa đến Rosie. Hàng lông mày cô giãn ra đôi chút, hơi thở cũng từ từ rõ rệt hơn.

Các động vật dần dần xuất hiện và vây quanh đốm lửa bởi thứ ánh sáng ấm áp đã thu hút bọn chúng. Thấy con quái vật, đám thú khựng lại, chần chừ hồi lâu mới quyết định tụ tập một góc nhỏ. 

Con quỷ ngồi xuống kế bên Rosie. Quan sát từng đường nét trên gương mặt cô mà cảm thấy trong lòng có thứ đang dao động bất thường. Kí ức nơi bìa rừng của bốn ngày trước chợt ùa về một cách bất ngờ. 

Đây là lần thứ ba nó hồi tưởng về cuộc chiến bảo vệ rừng. Hầu như tất cả màn đụng độ nó đều cho vào dĩ vãng, hoặc là quá quen, hoặc là không muốn lưu giữ thành kí ức. Dù gì cũng toàn là những cảnh chém giết, sắc đỏ của máu và biểu cảm hãi hùng. Không có lấy một nét đặc sắc nào gây ấn tượng và đáng ghi nhớ.

Màn sáp la cà bốn ngày trước chẳng khác là bao. Hà cớ gì hình ảnh gương mặt xanh xao khiếp đảm của người đàn ông nọ vẫn còn tồn đọng trong tâm trí nó?

“Cầu… Cầu xin mi…” Ông ta có thất đảm đấy, nhưng miệng liên tục khẩn nài đến nỗi nó tưởng chừng ông ta đang đọc một câu niệm thần thánh nào đó. “Ta… Ta còn… con nhỏ… Cầu xin mi… Hãy tha thứ cho ta!”

Sau cùng nó đã làm gì tên thợ săn đó nhỉ…? Nó không biết. Đoạn ký ức tiếp nối nhòe nhòa đi, thế vào đấy là hàng chục vẻ mặt hãi hùng, kinh hồn khác. 

Nghe tiếng gầm gừ, tên quái vật thoát li khỏi hồi tưởng, ném ánh mắt sắc lịm đến mấy con dã thú. Bọn chúng tức thì ngoan ngoãn rời đi, hai ba con chai lì nán ở đó.

Nó tựa vào thân cây, gỡ hộp sọ cừu ra để thưởng thức trọn vẹn bầu không khí trong lành. Ngắm nhìn một ngôi sao tỏa sáng trên bầu trời đêm, giọng nói ân cần của một vị ân nhân xa xôi vọng lại trong đầu nó.

“Chẳng ai vẹn toàn hết đâu con kể cả là thần linh đi nữa. Ai ai cũng bị cuốn vào hành trình tìm kiếm sự tha thứ từ người khác mà quên mất cái thừa nhận từ một người quan trọng…”

Nó thẫn thờ vì vô tình nhớ đến lời dạy năm xưa, sực chuyển đôi đồng tử sang Rosie.

"Một ngày nào đó, khi con thực sự đối mặt với nó, con sẽ hiểu ta đang nói ai…”

- …

Ngón trỏ chỉ thẳng vào lồng ngực tên quái vật chợt tan biến vào hư không. Nó xụ mi mắt, ngó trân trân vị trí trái tim.

“Con có thể thắng “nó”!”

Thật sự ngày đó có đến, hy vọng rằng mớ xiềng xích vây hãm nó có thể đứt lìa và cút xéo đi… Giá như con ác linh ấy không chọn nó, giá như nó chưa từng bị chiếm xác, và giá như nó chẳng giết người thì nó đã không có bộ dạng gớm ghiếc ngày hôm nay. 

Thế nhưng đời mà cho phép mọi sự khởi động từ đầu khi hai chữ “giá như” thốt lên thì chắc tất thảy mọi người đã xoá bỏ vết nhơ trong cuộc đời mình từ lâu. Nó đâu còn đường lui bởi chính bàn tay nó đã giật đi biết bao mạng sống. Nó là quái vật, là quỷ gác rừng cấm trong truyền thuyết. Cái mong ước viển vong được là kẻ bình thường đến tầm thường đã quá xa vời với thực tại, đến nỗi nó thiết nghĩ thất thượng cổ chư thần cũng khó lòng mà ban cho nó cơ hội. 

Nực cười làm sao! Căm ghét con người nhưng sâu thẳm trong thâm tâm lại muốn được sống như họ. Được phép quan tâm, được phép dịu dàng, được phép vô tư biểu lộ xúc cảm, được già yếu và chết đi. Ấy vậy, nó đã giết người dã man thì làm sao phân định rõ nó thuộc về đâu. Sau những gì nó tự tay chuốc lấy, mong muốn ấy kỳ thực quá đỗi tham lam.

“Soạt.”

“Chít chít…”

Chú chuột bất cẩn tạo ra tiếng động kéo quái vật trở về với thực tại. Cậu bạn vội nhận tội với nó, liên tục bắn ra một tràng ngôn ngữ của cậu và chắp tay vái vái hứa sẽ nhanh chóng rời đi. 

Trông biểu cảm sợ hãi và run rẩy của chú chuột, thứ đó phì cười. Nó cũng đâu đến mức dữ tợn đến thế, chỉ là một thời gian rồi mới quay lại vùng xám lâu đến thế. Cũng vì vậy mà các động vật nơi đây không được gặp nó nhiều đâm ra luôn lo lắng sẽ làm phật lòng nó. 

Dạo gần đây đám vẹt kakapo đang đồn đoán lên nếu làm hại đến con người nó vừa đưa đến, nó sẽ thẳng tay trả cả giống loài đó trở lại vùng đất tự nhiên và mặc cho số phận bị thợ săn bắt cùng giết tận.

Thực thể ấy chìa tay tới gần chú chuột đồng. Chú mò mẫm từng ngón tay dò xét nét mặt nó rồi leo tọt vào trong lòng bàn tay. Nó càng cười cong môi hơn trước sự vụng về mà đáng yêu của chú chuột đồng.

Quay đầu sang Rosie, thứ đó vươn tay lên chốc lát rồi dừng lại giữa chừng. Nó nhớ lại lời lẽ cay nghiệt và gương mặt khó chịu của Rosie, cuối cùng dùng ma thuật đưa chú chuột lên trên vai cô.

- Hãy luôn bên cạnh cô ấy!

"Chít chít chít…"

Dường như đây là lần đầu tiên tên quái vật quan tâm đến con người. Kể từ khi tiền nhân biến mất do cuộc hỗn chiến, nó đã không còn hảo cảm với loài người, chỉ thấy họ thật tàn nhẫn và tham lam. Từ đó, nó không do dự mà giết chóc bất kì nhân loại nào dám đặt chân vào khu rừng cấm.

Kỳ lạ thay, quỷ gác rừng như cảm nhận được một sự đặc biệt, một sự quan trọng có thể cứu giúp nó từ cô gái tên Rosie này. Ánh hào quang tinh khiết tỏa ra từ người Rosie hôm qua thật sự rất thu hút nó. Trong hàng nghìn sắc quang cả đời nó từng thấy qua, sắc màu của Rosie khiến nó đặc biệt ấn tượng và cảm thấy dễ chịu.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px