Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Một ngày mới lại bắt đầu trên mảnh đất mang tên rừng cấm này, và cũng là ngày thứ hai Rosie làm tù binh ở đây.

Các thú vật hiền lành cũng nhanh chóng kết bạn với Rosie. Sau một đêm dài và lạnh lẽo, chúng đã vây quanh cô và ngủ thiếp đi. Thiết nghĩ giả sử cô có thoát khỏi mấy sợi dây leo thì cũng khó có thể thoát khỏi những con vật giăng bủa khắp mình.

Một chú thỏ vằn đang nằm trên đùi cô. Một con hươu cao cổ đang quấn cổ nó quanh người cô. Một chú chồn bay đang ôm lấy bắp chân cô. Vân vân và mây mây. Từng con vật như một mắt xích cố giữ cô lại. Không lẽ bọn chúng đang “trói” cô sao? Nhưng chúng quá đỗi dễ thương để khiến cô nghĩ chúng đang giam giữ cô được. Ngược lại, cô còn muốn ôm, muốn hôn, muốn vuốt ve vì bọn chúng không khác gì những chiếc gối ấm áp êm ái, giúp cô chống chọi cái lạnh đêm qua. 

Vài con còn mớ ngủ, khẽ liếm liếm môi và đổi tư thế mới cho thoải mái hơn. Những loài này nếu săn được chắc chắn đủ để cả năm cho hai cha con sinh sống. Nhìn cái cách chúng quấn quýt gần mình, Rosie thấy bản thân thật tồi tệ khi có ý định đem bán chúng đi. Chúng bây giờ đã xem cô là bạn. Còn cô là người xấu dám đâm sau lưng bạn mình vậy.

Lướt mắt qua tấm chăn được xếp gọn cạnh bên đĩa trái cây, cô chép miệng, khinh thường lòng tốt của quỷ gác rừng.

Chiều qua, con quái vật có ghé đến Rosie lần nữa. Cô nghĩ tấm chăn này là nó đưa cho khi cô đang thiếp ngủ. Vì vậy, khi nó gỡ trói cho Rosie để cô ăn uống, cô đã xả giận bằng cách hất tung tấm chăn vào người nó, hại nó té huỵch xuống đất.

Trong lúc hả hê cười một trận sảng khoái (đáng lí ra cô phải nhân cơ hội bỏ trốn), biểu tượng kinh hoàng rừng cấm đã nổi cơn thịnh nộ. Nó ngoắc ngoắc ngón tay. Phút chốc có một lực vô hình kéo Rosie lại gốc cây sồi tai ngỗng Phổ Đà. Dây leo lại quấn vòng quanh cổ tay cô, có điều lần này nó siết chặt hơn thể hiện cơn bực dọc thay cho con quái vật.

Kể từ đó, nó không còn đến đây nữa. Cô chọc điên nó thật rồi. Thế càng tốt! Cô không thích gặp nó! Dẫu có cơ hội tương tự, cô sẽ tận dụng vắt chân lên cổ chạy chứ không cuốn theo cái điệu lớ ngớ của nó mà ôm bụng cười chê. 

Âu yếm con sao la, Rosie phóng mắt ra bờ hồ nhẹ nhàng vỗ những cơn sóng lăn tăn nho nhỏ, bỗng dưng trong lòng dễ chịu hẳn ra.

Cha cô mà chiêm ngưỡng khung cảnh này, chắc chắn ông ta sẽ hét toáng lên vui sướng. Ông Haveri mang danh là thợ săn nhưng ông lại có tâm hồn rất thưởng thức cái đẹp. Là tuyệt cảnh thiên nhiên càng thu hút ông nhiều.

Cúi đầu nhìn từng động vật đang ngủ say bên cạnh mình, Rosie tự hỏi liệu quyết định trở thành thợ săn của hai cha con cô từ trước đến nay có đúng hay không. Giả sử hôm ấy sinh vật quái gở đó không đến, cả nhóm thợ săn sẽ thu lại lợi phẩm rất lớn với toàn món hàng độc lạ. Đổi lại, cuộc sống và sinh mạng những sinh linh này sẽ bị đe doạ.

- Nhưng ta cũng chỉ là muốn cuộc sống của ta và gia đình ta tốt đẹp hơn mà thôi… - Rosie tư lự nói, có lẽ là với chính cô.

Có tiếng chóc chóc từ trên cao vọng xuống. Cô ngước lên thì thấy một chú sóc lông len đang dang chân đón gió lùa vào màng da nối từ cánh tay thẳng xuống chân để đáp lên vai cô. Chú sóc này gan dạ lạ thường, không kiêng dè cô là con người, dám múa may trên vai cô thông báo đến các động vật.

Sau màn "chóc chóc chóc..." không ngừng nghỉ, các thú vật xung quanh Rosie lần lượt rời khỏi người cô, đứng xếp thành hai hàng như đang đón chào ai đó. Trong lúc cô vẫn không hiểu hành động kỳ lạ của bọn chúng, cô đã nghe thấy bước chân dần phát ra gần hơn.

Con đường mà chúng nhường chỗ xuất hiện bóng dáng một người. Hắn ta mặc trang phục giống các công tử giới quý tộc, bên ngoài khoác thêm chiếc áo choàng dài tới mắt cá chân có formline hai con quạ vung cánh đập vào nhau. Đặc trưng nhất vẫn là chiếc hộp sọ cừu và bốn cái sừng, cặp chính mọc chĩa thẳng ra sau (với cái ở phải gãy phân nửa), cặp phụ thì nhỏ hơn hướng ra hai bên. Tất cả mọi thứ như đang tôn gã đàn ông trước mặt Rosie thành một vị pháp sư mạnh mẽ và bí ẩn.

Nolan từng kể với cô miêu tả ngoại hình pháp sư in hệt như vậy trong cuốn sách cha cậu tậu được từ đám thương nhân xuất thân vùng Pendle Hill. Thời điểm đó, Rosie không tin, cho rằng anh chàng hiện thực hoá tiểu thuyết. Giờ đây, cô mới nhận ra rằng con quỷ gác rừng có khác gì pháp sư mà Nolan từng nói đến.

Không quá khó để Rosie khẳng định chắc nịch khi xâu chuỗi diễn biến ba ngày qua. Cô khẽ nhíu mày. Chỉ là nó khá khó tin thôi!

Hôm qua là đến trị thương và đưa thức ăn, hôm nay nó lại ghé qua làm gì nữa đây?

Rosie ngồi thẳng người dậy, dùng đôi mắt sắc lẹm ghim lên người thực thể ấy. Nó thản nhiên đến gần và trên tay phải cầm theo một túi vải nhỏ. Rosie càng cảnh giác hơn.

- Ngươi… Ngươi tính làm gì đó? - Rosie hỏi.

Nó không đáp, cứ im lặng tới trước mặt cô. Cúi gập người, nghiêng đầu nhìn cô xác nhận lại điều gì mặc cho cô có gặng hỏi thế nào. Sau đó, nó lùi lại một bước, thuận tiện tránh né cú đá của Rosie. Lấy trong túi vải một ngụm cát xám, miệng thứ đó lầm bầm không rõ câu chữ.

Không nhịn được, cô hét lên:

- BỘ NHÀ NGƯƠI BỊ CÂM HẢ? TA HỎI NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI GIỐNG GÌ VẬY?

Dứt lời, một làn cát xám ánh kim phủ khắp toàn thân cô như đang trả lời câu hỏi.

Nó đang thảy cát vào người cô.

Rosie ho sặc sụa, mắt nhắm nghiền nhưng không tránh khỏi lớp cát mỏng đã bay vào. Đến cả thở cô cũng phải dừng lại. Lỡ hít trúng luồng cát không rõ này, ngộ nhỡ cô nghẻo thì toi đời. Song số cát này chưa đủ lực ngăn cản cô chửi rủa con quái vật.

- Chết tiệt…! Khụ khụ… Ta sẽ giết ngươi… khụ…

Vẫn thái độ mặc kệ, quỷ rừng cấm quỳ xuống săm soi Rosie. Nó có thể thấy rõ người cô đang tỏa ra luồng sáng trắng mờ nhạt.

- Bạch hào quang à… - Thực thể ấy ngạc nhiên nghĩ.

Cúi đầu nhìn túi Tinh Quang Sa, nó trầm tư mặc tưởng hồi lâu, rồi phe phẩy ngón trỏ gọi một làn gió nhẹ quây quét qua người Rosie. Toàn thân đã được phủi sạch cát bụi, ngay cả trong hốc mắt hay sống mũi đều không còn cảm giác khó chịu. Cô khịt mũi, lau đi nước mắt ở khoé mi. Lập tức, chẳng nói chẳng rằng tung một cước vào quái vật. Khác với ngày trước, giờ đây nó đã bắt kịp hành vi của cô nên giơ tay đỡ đòn rất mực trơn tru. Tức quá, Rosie nhấc chân kia lên đạp vào vai nó để rồi một lực vô hình kéo giật ra sau.

Nó lại dùng phép thuật.

- Mau biến đi! Ta không muốn thấy mặt ngươi!

- …

Vẫn là sự im lặng đáp lời. Cô cũng thôi mong chờ con quái vật mở miệng. Bất thình lình, thực thể ấy vươn tay về phía Rosie, nhẹ nhàng phủi đi số Tinh Quang Sa còn bám trên gò má. Cô giật thót, không ngờ nó lại đột ngột hành xử dịu dàng, môi còn khẽ cong nữa.

Trong thoáng chốc, cô như chết lặng, từ ngữ soạn sẵn trong đầu để vả vào mặt nó đổi vị trí thành nghi ngờ: Nó đang làm cái quái gì thế này? 

Âm mưu? Toan tính? Cô nhíu mày, quay mặt qua cắn lấy bàn tay nó, trút hết bao nghi vấn liên tục tuôn trào trong đầu.

Quỷ gác rừng cấm vội rút tay về. Ngó qua vết răng, nó đánh mắt sang cô. Rosie có thể mường tượng ra sát khí đen hừng hực bộc phát từ người nó. Nụ cười vẽ ngược kia càng thể hiện cơn tức tối. Vậy mà vài giây trôi qua, nó không đánh, không la, không dùng ma pháp trả thù. Nó trỏ tay qua dĩa trái cây còn nguyên như đang hỏi Rosie.

- Ta cắn ngươi vì ta căm thù ngươi! Không phải vì đói! - Rosie gằn từng chữ một. 

Chẳng rõ vì sao Rosie tự tin cho rằng bản thân cô hiểu giao tiếp không lời của thực thể ấy. Rất có thể ý nó không phải “đói” mà là một ngữ nghĩa khác thì sao?

Khổ nỗi bụng cô đã phản bác lại phủ nhận của cô. Nó réo lên như chưa từng được réo bao giờ, làm cô xấu hổ má đỏ hồng đến mang tai.

Tuyệt! Giờ không còn mặt mũi nào nhìn thứ đó chứ đừng nói là chửi mắng.

Quái vật bật ra tiếng cười khẽ. Nó ngồi phịch xuống, đặt túi Tinh Quang Sa một bên, quẹt ngón tay kéo đĩa trái cây lại. Lúc này, Rosie không bất ngờ với phép thuật nữa mà chuyển sang kinh ngạc với bàn tay nó.

Chưa đầy hai phút, vết răng hằn trên tay kia đã biến mất. Nói cho chính xác hơn là lành lặn lại hẳn. Niềm tin thêm bằng chứng mà củng cố thêm. Nó là quái vật rừng cấm.

“Tách.”

Sau tiếng búng tay, sợi dây leo trói tay Rosie thả ra, lủng lẳng đu đưa trước gió. Cô ngơ ngác nhìn đôi bàn tay đã được thả tự do, rồi lại nhìn con quỷ.

Nó thực sự cởi trói cô thật.

Tên quái vật cầm một quả táo đưa cho Rosie. Cô hết nhìn quả táo lại nhìn nó đầy cảnh giác, tỏ ý nghi ngờ. Hiểu cô không tin mình, nó bẻ đôi quả táo, nửa kia nó ăn, nửa còn lại đưa cô. Không thấy điều gì bất thường xảy ra khi nó đã xơi hết, cô mới ngờ vực cầm lấy. Chần chừ hồi lâu, cô quyết định cắn một miếng nhỏ.

Dòng nước mát cùng vị ngọt thanh trong táo tràn lan khắp khoang miệng Rosie, đánh bật dòng suy nghĩ nó có chứa độc. Chắc mẩm khắp các phiên chợ trên đất nước này cũng không thể có được loại quả táo ngon như vậy. Ai mà ngờ một quả táo bình thường nhưng ở trong rừng cấm lại đặc biệt đến thế.

Thấy cô ăn ngon miệng, thứ đó cũng hài lòng, đôi môi khẽ cong lên một chút, cảm thấy cô gái trước mặt khá thú vị.

Do đã để bụng rỗng từ tối qua đến sáng nay, cô ăn rất nhiều. Tất cả số trái cây mà quỷ rừng cấm đưa đã được cô cho vào dạ dày hết. Bụng đói đã được giải quyết, tinh thần cũng phấn chấn lên. Rosie vui vẻ tựa đầu vào thân cây như đang thư giãn sau một bữa ăn no nê.

- Cảm ơn ngươi nha! Vì bữa ăn. - Rosie mỉm cười với nó.

Tự dưng Rosie cư xử nhẹ nhàng làm như chưa từng chửi bới, đánh đá, căm thù nên quỷ gác rừng thừ người giây lát. Đầu tiên là ngơ ngác. Tiếp theo chữ chảy vào đầu như thác đổ. Biểu cảm mặt mày nó vặn vẹo. Nhờ có hộp sọ cừu đóng vai trò như lớp mặt nạ nên Rosie không thấy. 

Nó đâu dự tính được đây chỉ là bẫy. Rosie cố tình làm nó bối rối nhằm tạo kẽ hở, lẹ tay chộp lấy chiếc đĩa đựng trái cây phang thẳng vào đầu nó. Để câu thêm giờ chạy trốn, cô túm sợi dây leo đã hạnh hạ cổ tay cô suốt ba ngày qua, quấn quanh người nó tận tám chín vòng thật chặt. Trước khi rời đi, cô đạp mạnh vào lưng cho nó té sấp mặt. 

Giờ thì còn chờ gì mà không phắn lẹ. “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Ôm bụng cười thời khắc này chỉ có nước chết. Nó có thể nhẫn nhịn cô đá vào mặt nó, có thể chịu đựng câu từ khó nghe tuôn ra từ miệng cô, có thể bỏ qua màn chơi khăm hôm qua. Nhưng bấy nhiêu dường như đã quá giới hạn của một con quái vật. Đã thế cô mới gây sự xong. Có là con người cũng không đủ lòng từ bi bỏ qua. 

Chân cô ráo riết vùn vụt phi qua hàng cây phong. Đám động vật tất thảy kinh hãi mà tự khắc tránh né. 

Thú thật cô chẳng rõ hướng ra ở đâu. Đành nhằm vào phía mặt trời đang ngự trị phương nào, kết hợp lục lọi trong trí nhớ bản đồ ông Vane đã vạch ra trước khi chiến dịch tấn công rừng cấm diễn ra, từ đó xác định lối đi. 

Chưa gì bờ hồ bên cạnh đã nằm tuột lại phía sau. Rừng cấm rộng lớn thế này, cứ chạy miết không phải ý hay. Ngoài ra, quỷ gác rừng có khả năng biến hoá dị dạng. Mấy hồi là nó đuổi kịp cô rồi. Cô cần tìm chỗ trốn tạm thời.

Một cái hang chợt bùng lên trong đầu. Rosie ngó sang dãy núi Rocky đồ sộ phơi mình giữa ánh dương rực rỡ, không cần đắn đo liền lội băng băng tới.

“Soạt.”

Dây leo tua tủa xéo tới muốn bắt lấy Rosie. 

Nó tới rồi! 

Mặt mũi cô xanh hơn tàu lá chuối, dồn ép nỗi sợ phóng thích xuống hai chân để vọt tới dãy núi phía Đông. 

Phải thừa nhận khả năng trị liệu của con quái vật tốt thật. Cổ chân cô đã lành hẳn hoi, hỗ trợ biết bao cho cuộc tẩu thoát.

Mới đây mà đã có hai sợi dây leo bấu vào chân cô. Rosie ré lên một tiếng hãi hùng, chẳng dám quay đầu song tốc độ vẫn không thuyên giảm. Phóng lên một đoạn, cô co giò lên, vừa nhảy lò cò vừa gỡ chiếc giày rồi liệng vội ra sau. 

Đi chân trần có đau thật. Vì rừng cấm là chốn thiên nhiên hoang sơ, lấy đâu ra đường đi san phẳng, lót đá thẳng thớm cho cô chạy. Cơ mà giờ tính mạng cô mới đáng quan trọng hơn. Chân què thì đã sao? Què mà ngủm củ tỏi thì bỏ đi!

Và ông trời vẫn thương cô, ban may mắn cho cô vào tình thế lúc này. Bởi lẽ đằng trước chẳng phải là một cái động sao? Rúc vào đó rồi tìm chỗ trốn thôi. Đánh lừa nó một hồi thì lẻn ra ngoài đào tẩu tiếp. Kiểu gì hôm nay cũng phải thoát khỏi khu rừng thiên này mới được.

Nụ cười vừa treo trên khoé môi thì “đùng” một cái, cô va thẳng mặt vào một “bức tường”, theo quán tính ngã bật ra sau. Đầu óc cô nhức nhối, cảm tưởng não bộ xáo trộn cả lên. Mở mắt mà cứ như nhắm nghiền, chẳng thấy bất cứ thứ gì ngoài hàng vạn chấm màu toé lên. Đến cả âm thanh cũng không còn nghe thấy. Nếu không có tiếng phì cười vang lên phía sau, Rosie còn sợ rằng đã bị điếc vĩnh viễn. 

- Đừng đến… đây… - Rosie yếu ớt nói, thử lắc đầu nhẹ hai ba cái mà vẫn không hết hoa mắt.

Dẫu cơ thể tạm thời mất nhận thức với thế giới do cơn nhói đầu nhói óc nhưng cô vẫn tờ mờ biết con quỷ đang ở kế cạnh. Cô cố điều chỉnh nhịp thở trong vô vọng. Thể nào nó cũng trừng phạt cô cho cái tội bỏ trốn. 

Làm gì thì làm đi! Cô đây thây kệ.

Hồi lâu sau, mu bàn tay cô được bao bọc bằng một thứ ấm áp, mềm mại, rõ rành rành là sự tiếp xúc da thịt. Ngay sau đó, giữa âm vang chói tai chèn ép mọi tiếng động, thấp thoáng giọng nói trầm thấp len lỏi vào:

- Solah. Solah. En solah vel.

Từ tay phải lan toả ra cảm giác dễ chịu, khoẻ khoắn hệt như cơ thể cô vừa thức dậy sau một đêm nghỉ ngơi vô cùng thư thái và khi tỉnh dậy thì căng tràn sức sống. Cảm giác đó khi lùa đến đầu lập tức xoá tan mọi cơn đau như chưa từng hoành nhiễu. Rosie nâng mi mắt, khung cảnh rừng phong lá đỏ hiện ra rõ rệt. Bản nhạc các chú chim hót trên cành cao rót vào tai lảnh lót. 

Không có gì bất thường cả.

Điều kì lạ ở đây là con quái vật đang quỳ một chân ngay cạnh cô trong khi tay nó vẫn còn đặt trên mu bàn tay cô. Bàng hoàng giật tay lại, Rosie nhích ra sau. Nó cũng chẳng có ý muốn lấn tới. Nét hoảng loạn bày vẽ quá rõ trên gương mặt cô kia mà. 

Cô không tin, cũng không muốn tin rằng nó vừa dùng ma thuật giúp cô bớt đau. Hay chính xác hơn nên dùng từ mà cô cực kì không muốn vào lúc này là chữa trị. Thật sự nó không trừng phạt cô? Và sự thật là nó đã giúp cô?

- Cái quái gì thế này? Nó là quái vật mà…? - Rosie đặt dấu hỏi lớn trong đầu. 

Quỷ gác rừng rút từ túi quần ra một chiếc khăn mùi xoa trắng chìa tới Rosie khiến cô căng thẳng vội đẩy chân dịch ra sau thêm. Nó thở dài, tỏ vẻ mệt mỏi khi phải “săn sóc” một tù binh rắc rối là cô. Mặc kệ Rosie cảnh giác và sợ sệt cao độ, nó một mực chồm người tới, ấn chiếc khăn vào dưới mũi cô rồi nhận lấy cái hất tay.

Chiếc khăn rơi xuống đất, phơi bày một bên thấm đẫm chất lỏng đỏ rượu. Rosie chớp mi mắt, quệt nhẹ ngang nhân trung. Quả thực cô đang chảy máu mũi. Là từ cú va chạm với “bức tường” ban nãy. Nhưng làm gì có bức tường nào quanh đây? Do ma thuật nữa ư?

Rosie thử vươn tay phải. Còn chưa duỗi thẳng khuỷu thì năm đầu ngón tay đã chạm vào một bức tường vô hình. Quá sốc, cô thụt tay về, ngó sang tên quái vật chờ một lời giải thích. 

Nhưng mà nó chẳng thèm múa mép, chỉ nhìn đáp cô nửa giây sau đó đứng dậy. Là không muốn nói? Hay không nói được? Suốt ba ngày qua chưa bao giờ nó chịu phun ra một chữ. Vậy cái giọng hồi nãy còn của ai khác ngoài nó? 

Những sợi dây xanh ngọc mỏng manh vục dậy bên dưới lớp áo choàng nó lượn lờ tới xoắn mình quanh người Rosie. Cùng lúc đó, dây cuốn khác thó chiếc khăn mùi xoa dưới đất rút lại đưa cho quái vật. Nó cất khăn vào túi quần, ngoái lại nhìn cô ý bảo đi thôi. 

Rosie gặp chân đứng dậy, lững lờ bén gót theo sau nó. Cuộc tẩu thoát coi như thất bại. Vẫn may mắn sao nó không trừng trị cô. 

Đi từ đằng sau, cô liếc nhìn mái tóc ánh kim phất phơ chuyển động theo nhịp bước chân. Bao nhiêu là câu hỏi còn đó xoay vòng trong tâm trí cô, có khi đẻ thêm một thắc mắc khác mà chẳng hề tìm thấy đáp án thoả đáng. Dựa vào dữ kiện hiện tại, đúng hơn là không hề có câu trả lời.

Những gì cô biết về con quỷ này chỉ có ba thứ. Một, nó có ma thuật. Hai, nó biết nói nhưng không nói được, cho là vậy đi. Ba, nó là quái vật. Điều thứ ba đang là tâm điểm tạo nên hằng hà sa số nghi vấn về nó. 

Tuy mang hình hài con người nhưng lại có trong mình sức mạnh của quái vật. Mang sức mạnh của quái vật nhưng hành động thì lại… rất giống con người. 

Rosie thở hắt một hơi ngắn. Suy cho cùng, nó vẫn là quỷ gác rừng cấm, vẫn là quái vật. Vì Nolan cũng từng nói đấy thôi: Không có con người nào có thể biến dạng được cả.

Lịch sự? Văn minh? Vị tha? Một con quái vật như nó có thể có?

Lén ngó con quỷ thêm lần nữa, Rosie cuối cùng cũng vững tin rằng nó là quái vật.

- …Có điều hơi lạ thôi… - Rosie lưỡng lự đế thêm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px