Không Ai Ngoài Anh

Chương 7. À nhầm giờ là thằng khốn tốt bụng.


Tôi tháo nón ra, ném lên bàn, thở cái phào thật dài.
"Đạp đâu mà đạp. Nhìn mặt nó thôi đã thấy phí sức rồi."

Bình luận đoạn văn

Hưng thì không cười, chỉ nhìn tôi một hồi lâu, ánh mắt đăm đăm như thể đang kiểm tra xem tôi có đang tiếc nuối gì không. Cuối cùng nó nhẹ gật đầu một cái:  "Tốt, chưa bị ngu."

Bình luận đoạn văn

Ngân nhìn qua Hưng rồi lại nhìn tôi, xong hất mặt đầy ẩn ý:
"Gớm, nghe câu 'chưa bị ngu' mà thấy cảm động vãi."

Bình luận đoạn văn

Tôi cười khẩy, ngả lưng xuống ghế, gối đầu lên tay: "Ừ thì, ở đời có mấy lời khen thật lòng lắm đâu. Được thằng Hưng khen là chưa ngu cũng coi như danh hiệu cao quý rồi."

Bình luận đoạn văn

Sang ngồi bên kia sofa thì khỏi nói, cười như sắp trào nước mắt, tay chỉ Hưng mà lắp bắp: "Ê lần đầu tiên tao nghe mày an ủi người ta mà không có chữ đm phía trước. Mày bắt đầu có tình người rồi Hưng ạ."

Bình luận đoạn văn

Hưng liếc Sang, giọng đều đều: "Còn mày mà nói nữa là phát triển thành án mạng."

Bình luận đoạn văn

Ngân kéo chân lên ghế, ôm gối, giọng vẫn đều đều mà đầy sát khí:
"Cơ mà thằng Dũng đó như l** vậy, khỏi tiếc. Quan tâm chỉ tổ phí sức, mà phí cả thời gian."

Bình luận đoạn văn

Tôi nheo mắt nhìn Ngân: "Mày có thù riêng với nó à?"

Bình luận đoạn văn

Ngân nhìn tôi, đáp: "Tao thù nó từ cái hồi mày không nghe tao mà đồng ý yêu nó rồi con."

Bình luận đoạn văn

Sang thì đã thôi cười, chép miệng:
"Thôi, giờ tính sao? Kệ nó hay muốn làm gì tiếp?"

Bình luận đoạn văn

Tôi ngồi bật dậy, chống khuỷu tay lên đầu gối, nhìn ba đứa bạn thân như đang họp bàn kế hoạch đánh sập đế chế nào đó chứ không phải giải quyết chuyện chia tay.

Bình luận đoạn văn

"Tính gì nữa" Tôi nhún vai, "Tao block nó hết rồi. Số điện thoại cũng chặn luôn. Lần sau mà có thấy nó đứng đầu ngõ thì tụi mày cứ đóng cửa thả chó hộ tao."

Bình luận đoạn văn

Điện thoại lại một lần nữa thông báo, nhìn dòng thông báo mà tôi không biết nên vui hay nên buồn nữa đây.

Bình luận đoạn văn

Đáng lẽ ra theo đúng chính sách mới của Bộ Giáo Dục thì tôi không cần phải học thêm buổi chiều nữa, nhưng xui thay, tôi nằm trong đội tuyển học sinh giỏi văn của trường.

Bình luận đoạn văn

Bộ giáo dục có thể tha cho chúng tôi nhưng giáo viên của chúng tôi thì không.

Bình luận đoạn văn

Bây giờ là 12 giờ 44 phút mà lịch học cô thông báo cho đội tuyển là 14 giờ. 

Bình luận đoạn văn

Cô được lắm!

Bình luận đoạn văn

Tắt điện thoại, cắm sạc vào tôi dặn dò ba con người đang ngồi xem phim trên ghế sofa: " Mấy đứa tụi mày xem xong nhớ tắt ti vi nha, tao vào ngủ giấc đã. Một rưỡi vào gọi tao dậy nha Ngân."

Bình luận đoạn văn

Ngân quay lại nhìn tôi, hỏi: "Sao đấy?"

Bình luận đoạn văn

Tôi lấy dây buộc lỏng tóc theo thói quen để chuẩn bị đi ngủ, vừa buộc vừa trả lời Ngân: "Tao chiều nay có lịch bồi dưỡng, hai giờ là đi rồi."

Bình luận đoạn văn

Ngân mắt tròn mắt dẹt: "Mày bồi dưỡng cái quái gì giờ này? Học hành gì nữa, có học sinh giỏi nào mà khổ như mày không?"

Bình luận đoạn văn

Tôi nhìn Ngân, nó không phải đi thi thì nó nói gì chả được.

Bình luận đoạn văn

"Dạ, thưa chị, còn hai tuần nữa là tụi em thi rồi á."

Bình luận đoạn văn

Ngân: "..." Sau đó nó ra dấu kéo miệng lại tỏ vẻ im lặng.

Bình luận đoạn văn

Nằm trên giường, tứ phương là gấu, tôi thở ra một tiếng dài, mùi nắng trên ga giường vẫn còn âm ấm.

Bình luận đoạn văn

Tiếng phim từ ngoài phòng khách vọng vào, tiếng cười rúc rích của Sang, giọng cằn nhằn đều đều của Hưng và tiếng Ngân thỉnh thoảng chen vào.

Bình luận đoạn văn

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng cứ lơ lửng một cảm giác vừa nhẹ bẫng vừa... nhắm mắt.

Bình luận đoạn văn

"Tranh ơi!! Dậy đi học đi má!"

Bình luận đoạn văn

Tiếng hét của Ngân xuyên qua giấc mơ mỏng manh như tát thẳng vào mặt.

Bình luận đoạn văn

Tôi bật dậy, tóc tai rối như tổ quạ, mắt nhắm mắt mở nhìn cái đồng hồ tròn treo trên tường.

Bình luận đoạn văn

1 giờ 47 phút.

Bình luận đoạn văn

Chết tôi rồi.

Bình luận đoạn văn

"Ngân! Sao mày không gọi sớm hơn?!" – Tôi gào lên, chân thì đã nhảy khỏi giường, tay quơ lấy cái áo đồng phục bị vắt hờ trên ghế.

Bình luận đoạn văn

Ngân vẫn tỉnh bơ đứng trước cửa, cắn bánh tráng, nhún vai:

Bình luận đoạn văn

"Gọi rồi, mày bảo 'ừ ừ cho tao ngủ thêm 5 phút' mà như zombie, nói xong quay qua ngủ tiếp."

Bình luận đoạn văn

Tôi rít qua kẽ răng: "Mày mà là đồng hồ báo thức tao sẽ ném mày vô tường."

Bình luận đoạn văn

Ngân gật gù: "Ờ, mày ném tao thì tao khỏi gọi mày lần sau luôn."

Bình luận đoạn văn

Hưng từ phòng khách vọng vào: "Còn tám phút nữa tới giờ đi mà la gì ghê vậy?"

Bình luận đoạn văn

Đậu xanh rau má, chợp mắt mới có chút mà nó đã trôi qua gần hai tiếng. Tôi bắt đầu nghi ngờ con Ngân đang trêu tôi rồi đấy.

Bình luận đoạn văn

Tôi nhảy lò cò trong lúc mặc quần, tay còn lại cố gài nút áo mà nó cứ trốn đâu không chịu vừa lỗ. Mồ hôi bắt đầu túa ra dù cái quạt đang quay vù vù trên trần. Cảm giác đúng kiểu: đã muộn còn lú.

Bình luận đoạn văn

"Tranh ơi, cần tao chở không? Nhưng phải lên xe trong hai phút nữa, không thì tao đi đó nha."  Giọng của Sang từ phòng khách vọng vào 

Bình luận đoạn văn

Tôi nhìn nó với ánh mắt của một kẻ vừa rơi xuống địa ngục.
"Thề là tao sẽ đội ơn mày suốt đời nếu mày chờ thêm ba phút!"

Bình luận đoạn văn

"Thôi, đừng đội gì hết, mày chỉ cần chạy ra đúng giờ là tụi tao thấy biết ơn rồi."

Bình luận đoạn văn

Ngân vẫn đứng ở cửa, thong thả gặm bánh tráng, miệng nhép nhép:
"Chứ không phải hôm qua còn vỗ ngực nói 'tôi không cần ai đưa đón, tôi là người tự lập' đó hả?"

Bình luận đoạn văn

Tôi vừa đeo tất vừa quát:
"Thay vì tự lập thì tao chuẩn bị lập bia đấy. Mày là cái đứa phá sự tự lập của tao đấy, còn ngồi đấy mà ăn."

Bình luận đoạn văn

Tôi không trả thù con Ngân tôi không còn là Nguyễn Ngọc Trâm Anh nữa, cái con này tôi nhất định phải trả thù!

Bình luận đoạn văn

Ra đến cổng tôi nhìn Sang, thằng này ngồi lên xe có vẻ là đợi tôi sẵn rồi.

Bình luận đoạn văn

Nó ngước mắt nhìn tôi, vẫn là kiểu mặt dửng dưng chẳng bao giờ gấp gáp chuyện gì, chỉ thản nhiên hỏi:

Bình luận đoạn văn

"Xong chưa? Còn kịp đấy, nếu mày đừng loay hoay như đang thi ba môn phối hợp thì tốt hơn."

Bình luận đoạn văn

Tôi trợn mắt, kéo dây cặp siết lại, xách bộ mặt nhăn như bị rút hết pin nhảy lên xe sau:

Bình luận đoạn văn

"Chạy đi bác tài! Vì danh dự đội tuyển Văn, vì tương lai rạng ngời của một học sinh ưu tú, và vì tao không muốn bị đứng ngoài hành lang!"

Bình luận đoạn văn

Sang nhún vai, nổ máy:

Bình luận đoạn văn

"Ừ thì ráng mà giữ cái danh học sinh ưu tú cho tới lúc cô đọc danh sách điểm. Tới đó thì khỏi nói, chỉ cần mày không khóc là tụi tao mừng rồi."

Bình luận đoạn văn

Xe vừa lăn bánh, gió tạt qua làm mấy sợi tóc lòa xòa bay ngược hết cả lên. Tôi ngồi phía sau mà lòng không yên nổi. Vừa hối hận vì không chịu ngủ sớm, vừa tiếc cái buổi trưa đáng lẽ có thể nằm dài xem phim hoặc đọc nốt cuốn truyện dở dang. Nhưng rồi, như một thói quen kỳ lạ, tôi vẫn tự an ủi mình:

Bình luận đoạn văn

"Không sao, ít ra còn có tụi nó. Mà có tụi nó là... mọi chuyện đều có thể sống sót qua được."

Bình luận đoạn văn

Sang thắng xe trước tòa nhà dạy học, cậu ta cởi mũ rồi nhìn đồng hồ: "Vừa kịp lúc, nguy hiểm thật."

Bình luận đoạn văn

Tôi nhảy xuống xe, suýt trẹo mắt cá vì chạy quá vội, ngoái lại hét to:

Bình luận đoạn văn

"Tối nay tao bao trà sữa nha! Một ly siêu to!"

Bình luận đoạn văn

Tin tốt: Cô chưa đến.

Bình luận đoạn văn

Tin xấu: Tôi để quên túi đựng đề trên xe thằng Sang rồi.

Bình luận đoạn văn

"Không mang theo đề, khỏi vào học." Tôi nhớ như in câu nói này của cô vào ngày giao cho chúng tôi tập đề cương dày cộp.

Bình luận đoạn văn

Tôi đứng chết trân ngay trước cửa phòng học, tay vẫn còn đặt lên tay nắm cửa mà mặt thì trắng bệch như vừa được thăng thiên nhẹ một nhịp.

Bình luận đoạn văn

Trong khoảnh khắc ấy, não tôi như trống rỗng. Hoảng loạn không còn là từ đủ diễn tả nữa. Nếu có ai đứng gần tôi lúc đó, chắc hẳn sẽ thấy một học sinh ưu tú đang trải qua cú sốc tinh thần cấp độ năm trên thang Richter.

Bình luận đoạn văn

Tôi quay đầu như robot, mắt đảo quanh sân trường với tốc độ ánh sáng, hy vọng chiếc xe thân quen kia vẫn còn đậu đâu đó.

Bình luận đoạn văn

Không thấy.

Bình luận đoạn văn

Đúng cái kiểu "vừa thoát nạn đã dính đạn."

Bình luận đoạn văn

Tôi rút điện thoại ra, bấm gọi Sang như thể mạng sống của mình phụ thuộc vào cuộc gọi này. Ba hồi chuông. Không nhấc máy.

Bình luận đoạn văn

"Làm ơn Sang ơi, mày đừng phản chủ lúc tao cần mày nhất," tôi rít lên trong cổ họng, đồng thời nhấn gọi lần nữa, lần này là cả call và spam tin nhắn:

Bình luận đoạn văn

 "SANGGGGGGGG TÚI ĐỀ!!!"

Bình luận đoạn văn

"Trời ơi mày để tao chết đúng không?"

Bình luận đoạn văn

 "QUAY LẠI ĐI BẠN HIỀN, LÀM ƠNNNNNN"

Bình luận đoạn văn

"Tối tao mua hai ly trà sữa, kèm topping thêm không tính tiền 😭😭😭"

Bình luận đoạn văn

Đang định thở ra một cái thật dài rồi tính phương án "vào lớp xin tha mạng", thì điện thoại rung.

Bình luận đoạn văn

Sang gọi lại.

Bình luận đoạn văn

Tôi bắt máy trong vòng 0.2 giây như phản xạ sinh tồn.

Bình luận đoạn văn

"Gì vậy má?"

Bình luận đoạn văn

Tôi suýt khóc thành tiếng:

Bình luận đoạn văn

"Tao quên đề trên xe mày rồi, còn gần trường không?"

Bình luận đoạn văn

Sang thở dài một hơi: "Chờ chút, tao ở sau nhà đa năng. Mày cứ vào trước đi, tao đưa lên cho."

Bình luận đoạn văn

Nghe thế tôi cũng yên tâm đôi chút mà bước vào chỗ ngồi, cô Hà phụ trách đội tuyển cũng bước vào ngay sau đó.

Bình luận đoạn văn

Cô Hà đảo mắt một vòng quanh lớp. Mỗi bước đi của cô là một nhịp tim tôi giật thon thót. Ngồi trong lớp mà cảm giác như đang ở giữa một buổi thẩm vấn, còn tôi là bị cáo đang giấu tội.

Bình luận đoạn văn

Cô không nói gì, chỉ đặt túi xách lên bàn, lấy kính đeo vào, rồi bắt đầu điểm danh. Tay tôi nắm chặt gấu áo đồng phục. Mắt dán chặt ra cửa lớp, tai vừa căng nghe cô đọc tên, vừa mong nghe tiếng xe máy quen thuộc vang lên bên ngoài hành lang.

Bình luận đoạn văn

"...Trâm Anh?"

Bình luận đoạn văn

Tôi đứng bật dậy, cổ họng khô khốc, toan mở miệng thì...

Bình luận đoạn văn

*Soạt!*

Bình luận đoạn văn

Tiếng cửa lớp bật mở. Sang ló đầu vào, tay giơ cao cái túi xám quen thuộc như tượng Nữ thần Tự Do cầm đèn soi sáng hy vọng cho dân khốn khó.

Bình luận đoạn văn

"Em đến đưa đề cho Trâm Anh ạ. nó nói tỉnh queo, giơ túi cho cô xem rồi chìa ra cho tôi.

Bình luận đoạn văn

Toàn bộ lớp im bặt. Có đứa còn khẽ xuýt xoa.

Bình luận đoạn văn

Tôi không biết mặt mình lúc đó trông như thế nào, chỉ biết là đỏ tới tận mang tai. Lết thân ra cửa để lấy.

Bình luận đoạn văn

Cô Hà nhìn tôi qua cặp kính, không giận mà cũng chẳng cười, chỉ chậm rãi gật đầu một cái, rồi quay xuống bàn giảng:

Bình luận đoạn văn

"Lần sau nhớ kỹ. Lần này coi như còn may."

Bình luận đoạn văn

Tôi gật như gà mổ thóc, rồi lủi thủi quay lại chỗ ngồi, vội tìm bài để chữa. Sang thì vẫn đứng ở cửa, nhìn tôi, nhếch mép cười đầy ẩn ý trước khi đóng cửa lại.

Bình luận đoạn văn

Thằng khốn.

Bình luận đoạn văn

À nhầm giờ là thằng khốn tốt bụng.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px