Không Ai Ngoài Anh

Chương 4. Giận lâu vậy, mệt không?


Ra chơi sau tiết hai, trời bắt đầu oi bức. Thời tiết ở Nghệ An là vậy đấy dù là tháng 11 thì trời nắng nóng vẫn là chuyện bình thường.

Bình luận đoạn văn

Tôi mở điện thoại ra, điều đầu tiên tôi thấy chính là tin nhắn của mẹ tôi.

Bình luận đoạn văn

[Trưa nay bố mẹ với mấy cô chú trong tổ liên gia tổ chức ăn uống, con với Ngân về nhà tự nấu ăn đi nha.]

Bình luận đoạn văn

Tôi nhìn tin nhắn, đưa ra cho Ngân. 

Bình luận đoạn văn

Ngân nhìn tôi.

Bình luận đoạn văn

Nó hỏi: "Mày biết nấu ăn à?"

Bình luận đoạn văn

Tôi lắc đầu: "Chắc trưa nay tao với mày ăn mì."

Bình luận đoạn văn

Ngân nghe thế liền vẻ mặt kinh hãi: "Vãi, mày bị điên à. Chiều nay học xong còn phải học ca đến bảy giờ nữa ăn mì thì sao chịu nổi?"

Bình luận đoạn văn

Tôi nghe Ngân than vãn xong thì cũng thấy lo. Quả thực ăn mì xong rồi học đến bảy giờ thì về nhà chắc tôi thành ma đói mất.

Bình luận đoạn văn

Tôi chợt lóe lên một ý nghĩ. Quay sang nói nhỏ với Ngân:
"Thế để tao xuống A1 tìm Hưng."

Bình luận đoạn văn

Ngân gật đầu cái rụp, mắt sáng lên như thể vừa thấy cứu tinh.
"Ừ đúng rồi, rủ Hưng về nấu luôn. Tao rửa bát cũng được!"

Bình luận đoạn văn

Ra chơi, hành lang bắt đầu rộn ràng tiếng bước chân, tiếng cười nói vang vang khắp các dãy lớp. Tôi tranh thủ chạy xuống dãy A1 để tìm Hưng. Lúc này lớp nó vẫn còn đông người, tụi bạn tụ tập nói chuyện, ăn vặt đủ thứ. 

Bình luận đoạn văn

Tôi không muốn gây chú ý nên chỉ ghé đầu vào sát cửa lớp, mắt đảo nhanh một vòng tìm cái đầu quen thuộc của thằng Hưng.

Bình luận đoạn văn

Không thấy.

Bình luận đoạn văn

Tôi thở hắt ra một cái, nghiêng người thêm chút nữa để nhìn vào bên trong, vừa thầm rủa:
Lại biến đi đâu rồi không biết. Không trốn tiết thì cũng trốn ra căn-tin.

Bình luận đoạn văn

Tôi đứng nép bên cửa, cố ngó vào nhưng trong lớp người đông quá, lại chẳng quen ai nên cũng không biết hỏi ai.

Bình luận đoạn văn

Đang loay hoay thì ánh mắt tôi bắt gặp Sang – người duy nhất tôi nhận ra trong cái lớp xa lạ này. Cậu ta đang tựa lưng vào bàn, tay cầm chai nước, vừa ngửa đầu uống vừa trò chuyện với bạn.

Bình luận đoạn văn

Tôi hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng đánh bạo bước đến gần cửa lớp, gọi khẽ:
"Sang."

Bình luận đoạn văn

Cậu ta không nghe.

Bình luận đoạn văn

Tôi hạ quyết tâm gọi lần nữa.

Bình luận đoạn văn

Cậu ta vẫn không nghe thấy.

Bình luận đoạn văn

Tôi hít một hơi sâu, lấy hết dũng khí.

Bình luận đoạn văn

" Lê Vũ Đình Sang!"

Bình luận đoạn văn

Cả đám con trai đang trêu đùa cạnh Sang nghe tôi gọi một tiếng liền đồng loạt hướng mắt về phía tôi.

Bình luận đoạn văn

Đậu xanh rau má.

Bình luận đoạn văn

Đừng nhìn thấy tôi, làm ơn. Tôi chỉ là một ngọn gió thổi qua đây mà thôi.

Bình luận đoạn văn

Sao tôi lại hét tên đầy đủ của cậu ta cơ chứ? Còn gọi đúng lúc cả đám bạn cậu ấy đang tụ lại một chỗ.

Bình luận đoạn văn

Sang từ từ quay lại nhìn tôi. Biểu cảm đầu tiên là bất ngờ, sau đó thì không rõ lắm, có vẻ gì đó giống như đang cố nhịn cười.

Bình luận đoạn văn

Sang đi đến trước cửa lớp, tay chống lên thành cửa: "Ừ? Có chuyện gì không?"

Bình luận đoạn văn

Tôi liếc vào trong lần nữa, vẫn không thấy Hưng, bèn hỏi:
"Hưng có trong lớp không? Gọi hộ tao với."

Bình luận đoạn văn

Một đám con trai phía sau lập tức lại nhao nhao:

Bình luận đoạn văn

"Ối zồi ôi, tìm Hưng mà gọi Sang? Không tin được!"
"Hay là mượn cớ thôi, nhỉ?"
"Trâm Anh ơi, còn thiếu cái cớ nào ngọt hơn không?"

Bình luận đoạn văn

Mặt tôi chắc giờ đỏ như cà chua chín. Tôi nhìn Sang, cố gắng giữ bình tĩnh: "Hưng trong lớp không? Tao cần gặp nó gấp."

Bình luận đoạn văn

Sang quay lại nhìn vào lớp rồi lắc đầu: "Không có. Chắc nó xuống căn-tin rồi."

Bình luận đoạn văn

Tôi gật đầu: "Ờ... cảm ơn."

Bình luận đoạn văn

Và quay người tính đi ngay, nhưng lại bị Sang gọi lại, hỏi: "Mày tìm thằng Hưng làm gì à?"

Bình luận đoạn văn

Tôi xua tay: "Không có gì, chuyện riêng thôi."

Bình luận đoạn văn

Tưởng thế là xong, ai ngờ lúc tôi vừa đi được vài bước thì phía sau lại vang lên một câu khiến tôi phải dừng lại.

Bình luận đoạn văn

"Riêng mà không kể tao? Tao thấy bất công nha."

Bình luận đoạn văn

Tôi khựng lại, quay đầu. Sang vẫn đứng đó, tay còn chống lên khung cửa, mắt nheo lại, nửa thật nửa đùa.

Bình luận đoạn văn

"Gì mà bất công?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

Bình luận đoạn văn

"Thì rõ ràng là mày gọi tên tao oang oang giữa lớp , làm tao bị trêu gần chết. Ai dè cuối cùng chỉ là để tìm thằng Hưng." Cậu ta chép miệng, diễn cái vẻ thất vọng như thể cậu ta buồn thật.

Bình luận đoạn văn

"..."

Bình luận đoạn văn

Tôi nên nói gì đây nhỉ. Người quen ở A1 của tôi không nhiều mà lúc đó tầm mắt tôi thấy có mỗi thằng Sang tôi không gọi nó thì biết gọi ai?

Bình luận đoạn văn

"Tại mày là người tao nhận ra duy nhất trong cái lớp đó, với lại mày đứng gần cửa nhất." Tôi nói.

Bình luận đoạn văn

Sang đút tay vào túi quần, lững thững bước tới gần tôi hơn, giọng trêu mà không hiểu sao lại khiến tim tôi hơi loạn nhịp: "Lần sau muốn kiếm ai thì cứ kiếm tao luôn cho nhanh."

Bình luận đoạn văn

Tôi định bật lại thì đúng lúc Hưng từ đằng sau Sang xuất hiện: "Ủa, Trâm Anh! Kiếm tao à?"

Bình luận đoạn văn

Ôi vị cứu tinh đời tôi, nó đến rồi.

Bình luận đoạn văn

Tôi quay sang Hưng, như thể thấy được ánh hào quang tỏa ra từ người nó.

Bình luận đoạn văn

"Ừ, kiếm mày nãy giờ! Trưa nay bố mẹ tao  với Ngân đi ăn với tổ liên gia chắc bố mẹ mày cũng thế, bảo tao với Ngân ở nhà tự nấu cơm. Mà mày biết rồi đấy, tao với Ngân..." Tôi ngập ngừng một chút rồi nói thẳng  "Tan học mày về nhà tao nấu cơm đi, tụi tao rửa bát."

Bình luận đoạn văn

Hưng nheo mắt nhìn tôi, kiểu chưa tiêu hóa kịp lời đề nghị kỳ lạ: "Tụi mày hai đứa con gái lại đi bắt một thằng con trai như tao đến nấu cơm?"

Bình luận đoạn văn

Tôi khoanh tay, gật đầu chắc nịch. Tôi không có đủ can đảm để mở mồm ra bảo mình chỉ biết nấu mỗi mì tôm thôi đâu.

Bình luận đoạn văn

Tôi giơ tay lên, nói nhanh:
"Tao với Ngân lo hết khoản còn lại. Chỉ cần mày nấu là đủ. Chả lẽ mày nỡ nhìn bọn tao ăn mì tôm qua ngày à?"

Bình luận đoạn văn

Hưng nhìn tôi rồi cũng bất lực mà khuất phục: "Rồi rồi, trưa nay tao đến, được chưa?"

Bình luận đoạn văn

"Chốt thế nhá." Tôi cảm giác hào hứng hẳn lên khi nghe Hưng đồng ý.

Bình luận đoạn văn

Tưởng thế là yên, tôi đang định quay lưng chạy về lớp thì ai dè một giọng khác chen vào.

Bình luận đoạn văn

Trầm, rõ ràng và hình như còn có chút không vui nữa.

Bình luận đoạn văn

"Rồi còn tao?"

Bình luận đoạn văn

Tôi quay phắt lại.

Bình luận đoạn văn

Sang không biết từ lúc nào cậu ta đã đứng sát ngay cạnh, vẻ mặt như thể vừa bị tước mất suất cơm hộp duy nhất trong đời.

Bình luận đoạn văn

Tôi hỏi: "Mày thì sao?"

Bình luận đoạn văn

"Tao đứng đây nghe hết từ đầu đến cuối." Sang nói, mắt không rời tôi, "Vậy mà không có phần cho tao à?"

Bình luận đoạn văn

Tôi nhìn cậu ta. Cái thằng này bị gì vậy?

Bình luận đoạn văn

"Nhà tao có cơm. Nhưng mày có chắc là muốn dính vào bọn tao không?" Tôi nghiêng đầu, nửa đùa nửa thật "Không cho ăn không công đâu."

Bình luận đoạn văn

Sang cười nhẹ, nhún vai: "Tưởng gì, tao hơi bị nam công gia chánh đấy."

Bình luận đoạn văn

Câu đó vừa thốt ra, tôi còn chưa kịp phản ứng thì Hưng đã lên tiếng, giọng bình thản nhưng nghe kỹ thì có chút không vui:
"Trưa nay tao nấu là đủ rồi. Không cần thêm người."

Bình luận đoạn văn

Tôi quay sang nhìn Hưng, hơi ngạc nhiên. Tự nhiên nghiêm trọng thế?

Bình luận đoạn văn

Sang vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ, gật gù: "Biết mày nấu ngon nên tao mới muốn ăn ké đây."

Bình luận đoạn văn

Hưng không nhìn Sang, mắt chỉ dán vào tôi, giọng vẫn đều đều:
"Trâm Anh, mày rủ ai về nhà mày ăn thì nên suy nghĩ kỹ. Không phải ai cũng rủ về được."

Bình luận đoạn văn

Tôi ngớ người. Thằng Hưng có nói hơi quá không ấy?

Bình luận đoạn văn

"Tụi tao có ba người đủ rồi. Mày không cần chen vào đâu." Hưng nói.

Bình luận đoạn văn

Sang nhướng mày, chậm rãi quay sang Hưng, cái kiểu chẳng thèm né ánh mắt.
"Tụi mày có ba người, thì có thêm một người nữa đâu có chết ai."

Bình luận đoạn văn

"Tao không thích đông." Hưng đáp, mặt tỉnh bơ nhưng ánh mắt thì chẳng vui vẻ gì.

Bình luận đoạn văn

"Thế thì mày nấu xong rồi về nhà mà ăn." Sang bắn ra câu hỏi nhẹ như gió nhưng nghe như có gai.

Bình luận đoạn văn

Tôi nhìn hai đứa, cảm thấy nhiệt độ ở hành lang có vẻ đang tăng thêm vài độ nữa. Tôi biết thằng Hưng không ưa Sang nhưng không nghĩ là đến mức này, Sang cũng có vẻ không ưa Hưng là mấy.

Bình luận đoạn văn

Chỉ có tôi là con chim tội nghiệp bị mắc kẹt giữa hai thằng này mà thôi.

Bình luận đoạn văn

Tôi ngẩng đầu lên, cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể:
"Thôi, tao lạy hai đứa chúng mày. Đừng có đấu võ mồm giữa hành lang như thế. Người ta nhìn kìa."

Bình luận đoạn văn

Cả hai đúng là cùng lúc nhìn quanh. Mấy ánh mắt hiếu kỳ ở mấy lớp xung quanh đúng kiểu hóng drama đến tận hạt gạo cuối cùng.

Bình luận đoạn văn

Hưng hơi nhếch môi, không nói gì, nhưng hai tay khoanh trước ngực đã nói lên đủ cảm xúc.
Sang thì chỉ cười khẽ, điềm nhiên nhét tay vào túi quần như thể cậu ta chẳng có gì để mất.

Bình luận đoạn văn

Tôi bực, nhưng không tiện nổi cáu, chỉ nói như chốt hạ:
"Trưa nay bốn người. Hết. Không thay đổi. Tao với Ngân dọn dẹp còn thằng Sang rửa bát."

Bình luận đoạn văn

Tôi vừa dứt lời, không khí im ắng đúng hai giây.

Bình luận đoạn văn

Rồi Hưng nhướng mày, nhấn giọng:
"Rửa bát á? Mày nghĩ nó chịu hả?"

Bình luận đoạn văn

Tôi nói: "Muốn ăn thì lăn vào bếp, thế thôi. Ăn thì ăn không ăn được thì thôi. Tao về lớp."

Bình luận đoạn văn

Nói xong tôi lập tức chạy về lớp luôn. Vẫn có tiếng gọi tôi lại nhưng tôi rút kinh nghiệm rồi, cứ giả câm giả điếc đi cho khỏe người.

Bình luận đoạn văn

Ngân thấy tôi quay lại thì liền hỏi ngay:

Bình luận đoạn văn

"Sao rồi?"

Bình luận đoạn văn

Tôi đáp, giọng vừa mệt vừa bất lực:
"Rủ được Hưng... và Sang."

Bình luận đoạn văn

Ngân tròn mắt, suýt chút nữa làm rơi luôn cái hộp bút:
"Cái gì? Bảo rủ thằng Hưng thôi mày đem luôn trai về đấy à?"

Bình luận đoạn văn

Tôi bất lực: "Tình huống bất đắc dĩ thôi mày."

Bình luận đoạn văn

***

Bình luận đoạn văn

Tan học buổi sáng, tôi với Ngân nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi ra cổng trường trước. 

Bình luận đoạn văn

Chỉ một lát sau, Hưng xuất hiện. Vẫn đeo cặp lệch một bên, dáng vẻ quen thuộc nhưng mặt không vui cho lắm. Cậu ta nhìn quanh rồi đi thẳng tới chỗ tôi.

Bình luận đoạn văn

"Ngân đâu?" Hưng hỏi.

Bình luận đoạn văn

"Tí nó ra. Đang lấy xe."  Tôi đáp.

Bình luận đoạn văn

Hưng không nói gì thêm, chỉ đứng bên cạnh, hai tay đút túi. Chúng tôi đứng một lúc trong im lặng thì từ phía sau, giọng Sang vang lên:

Bình luận đoạn văn

"Ôi trời, chờ tao đấy à?"

Bình luận đoạn văn

Tôi quay lại, thấy Sang đang thong thả đi tới, nắng chiếu lên áo cậu ta, khiến cả người như phát sáng. Tất nhiên, trong mắt Hưng thì chắc là chói kiểu khác.

Bình luận đoạn văn

"Đi xe đạp à?"  Sang hỏi, tay gõ gõ lên ghi-đông chiếc xe của mình.

Bình luận đoạn văn

"Ừ. Tao với Ngân một xe, mày với Hưng tự lo."  Tôi nói.

Bình luận đoạn văn

Sang nhún vai: "Vậy tao chở Hưng."

Bình luận đoạn văn

 Hưng quay ngoắt lại, mặt không cảm xúc: "Không cần. Tao có xe."

Bình luận đoạn văn

Tôi phải ngửa mặt lên trời, tự hỏi: "Có cần phải căng vậy không trời?"

Bình luận đoạn văn

Ngân lúc này cũng đã ra tới nơi, thấy tình hình thì chỉ nói: "Thôi, chia nhóm đi. Hẹn gặp ở nhà Trâm Anh nhé. Ai tới trước thì chờ ở đầu ngõ."

Bình luận đoạn văn

Nhà tôi nằm trong một con hẻm nhỏ, yên tĩnh, có giàn hoa giấy leo quanh cổng. Tôi với Ngân là người tới trước. Hai đứa vứt cặp xuống bàn, rửa tay rồi bắt đầu lục tủ lạnh.

Bình luận đoạn văn

"Trứng, rau, thịt bằm... tạm đủ." Ngân đếm nguyên liệu như đang kiểm kê tài sản.

Bình luận đoạn văn

"Mày biết chiên trứng không?" Tôi hỏi.

Bình luận đoạn văn

"Biết nhìn người ta làm."

Bình luận đoạn văn

Tôi đang định dạy nó làm thì chuông cổng reo. Tôi ra mở, thấy Hưng đứng ngoài, tay xách túi đựng một bó rau và bịch đậu phụ.

Bình luận đoạn văn

"Tiện đường ghé chợ."  Hưng nói, không thèm chờ tôi mời đã bước vào nhà.

Bình luận đoạn văn

Vừa đặt túi đồ lên bàn, cậu ta đã tháo balo, xắn tay áo: "Tụi bây làm gì thì làm đi 30 phút nữa xuống mà dọn dẹp là được."

Bình luận đoạn văn

Bếp nhà tôi không lớn, nhưng nhờ bàn tay của Hưng, mọi thứ bỗng trở nên chuyên nghiệp hơn hẳn. Cậu ta bắt đầu sơ chế rau, thái đậu, rồi bắc nồi nước lên bếp như thể đây là... căn bếp riêng của mình.

Bình luận đoạn văn

Tôi với Ngân đứng nép một góc, nhìn nhau.

Bình luận đoạn văn

Ngân thì thầm: "Thằng này trông vậy mà ra dáng người chồng lý tưởng mày ha."

Bình luận đoạn văn

Tôi phì cười: "Tao đề nghị mày nên hốt nó về."

Bình luận đoạn văn

"Không. Tao mà hốt nó về thì mẹ tao chỉ đi có vài bước chân là có thể đến chửi tao bất cứ lúc nào mất." Ngân rùng mình một cái.

Bình luận đoạn văn

Ngân vừa dứt lời thì cả hai đứa cười khúc khích, cố nhịn để không phát ra tiếng lớn sợ Hưng nghe thấy.

Bình luận đoạn văn

Nhưng tất nhiên đời không cho phép ta giấu được gì lâu. Giọng Hưng từ trong bếp vọng ra.

Bình luận đoạn văn

"Ở đó mà xì xào cái gì đấy? Muốn nấu luôn thì tao nhường bếp."

Bình luận đoạn văn

Tôi và Ngân lập tức lắc đầu lia lịa: "Không không! Ông cứ làm đi. Bọn này không có ánh hào quang ấy đâu."

Bình luận đoạn văn

Hưng cười khẩy, không thèm phản ứng.

Bình luận đoạn văn

Lúc đó chuông cổng lại vang lên. Tôi chạy ra mở cửa thì thấy Sang đứng dựa xe, tay cầm hai chai coca loại to.

Bình luận đoạn văn

"Người ta bảo không nên đi tay không đến nhà người khác ăn cơm." Cậu ta đưa bịch đồ cho tôi, nháy mắt.

Bình luận đoạn văn

"Ờ. Cảm ơn nha." Tôi định đưa tay ra xách bao thì Sang đã lấy ra khỏi móc xe rồi cầm theo mà đi thẳng vào nhà.

Bình luận đoạn văn

 Cậu ta bước thẳng vào nhà như thể từng tới đây cả chục lần.

Bình luận đoạn văn

Vừa vào đến bếp, Sang huýt sáo một cái: "Ui trời, nhìn ông Hưng bận rộn ghê."

Bình luận đoạn văn

Hưng không quay lại, chỉ đáp: "Ở không thì rửa rau giùm."

Bình luận đoạn văn

"Trâm Anh ơi, chả cá chiên hay sốt cà chua?" Sang gọi tôi từ chỗ bồn rửa.

Bình luận đoạn văn

Tôi đang ngồi nhặt rau phụ Ngân thì đáp lại: "Hỏi Hưng ấy. Nó là bếp trưởng."

Bình luận đoạn văn

Sang quay sang: "Ê bếp trưởng, quyết định đi!"

Bình luận đoạn văn

Hưng không thèm đáp, chỉ giơ một ngón tay lên ra hiệu im lặng.

Bình luận đoạn văn

Sang nhún vai: "Giận lâu vậy, mệt không?"

Bình luận đoạn văn

Hưng cộc lốc trả lời: "Tao đ*o giận. Mày là cái chó gì."

Bình luận đoạn văn

 Nhìn mặt thằng Hưng khi thấy thằng Sang xuất hiện tôi thấy may mắn vì mình là con gái, nếu không tôi e là tôi không đơn giản là bị giận thôi đâu.

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px