Không Ai Ngoài Anh

Chương 1. Trùng hợp thật tôi cũng mới bị đá.


Tôi và Sang gặp nhau lần đầu là trong phòng y tế của trường.

Bình luận đoạn văn

Tôi - Nguyễn Ngọc Trâm Anh tự tin rằng bản thân tôi không hề thua kém bất cứ ai, bất cứ người nào.

Bình luận đoạn văn

Với thành tích 12 năm đi học, 12 năm học sinh giỏi, ngoại hình thuộc dạng ưa nhìn tôi không nghĩ mình sẽ bị cắm sừng .

Bình luận đoạn văn

Người yêu tôi à không bây giờ phải gọi là người yêu cũ của tôi tên là Hồ Tuấn Dũng.

Bình luận đoạn văn

Tôi với Dũng yêu nhau từ cuối lớp 9, tính đến bây giờ cũng gần 3 năm rồi. Chúng tôi không học cùng lớp cũng chẳng cùng khối nhưng tôi đã tin rằng khoảng cách sẽ không làm tình cảm mờ nhạt mà.

Bình luận đoạn văn

Lúc đó tôi ngu vãi chó.

Bình luận đoạn văn

Lúc mới nghe sẽ khác lớp với tôi thằng Dũng còn đòi lên khối D với tôi cơ. Cũng may là tôi ngăn lại vì lúc đó tôi sợ nó không thích ứng được với lớp toàn con gái với lại nó học kém văn vô cùng.

Bình luận đoạn văn

Nó lúc đó còn hứa sẽ không bao giờ phản bội tôi nữa chứ. Đúng là hứa suông không tin được mà.

Bình luận đoạn văn

Trường học mùa này lạ lắm. Lá rơi chẳng cần gió, mà lòng người cũng chẳng cần lý do để chia tay. Mọi chuyện diễn ra vào tháng 11 năm tôi lớp 12.

Bình luận đoạn văn

"Ê mày, tao nghe nói Thanh Thủy lớp 12A3 đang mập mờ với người yêu mày thì phải?"

Bình luận đoạn văn

Ngân bạn thân tôi vừa ăn bánh mì vừa lải nhải bên cạnh.

Bình luận đoạn văn

Tôi đang làm đề IELTS reading nghe thế cũng dừng bút một chút.

Bình luận đoạn văn

"Mày hết chuyện để hóng hay gì?" Tôi vừa viết tiếp vừa nói. Tôi tin vào thằng Dũng như vậy đấy.

Bình luận đoạn văn

Ngân lập tức minh oan "Đâu phải mình tao hóng đâu, chuyện này đồn ầm lên cả rồi, mấy đứa khối A cũng đang đoán mày với thằng Dũng chia tay chưa đấy."

Bình luận đoạn văn

Ngân nói tiếp: "Hơn nữa, mày không thấy sao dạo này nó còn chả thèm chạy lên đây như hồi trước nữa."

Bình luận đoạn văn

Nghe Ngân nói thế tôi mới ngẫm lại một chút, đúng là dạo này Dũng không hay đến lớp nhiều như lúc trước nữa, tin nhắn giữa hai đứa cũng ngày càng ít đi.

Bình luận đoạn văn

Không phải tôi không chủ động mà là lần nào muốn rủ Dũng đi đâu thì nó cũng nói mình bận đi với lớp.

Bình luận đoạn văn

Mỗi lần như thế dường như lúc nào cũng thấy Thanh Thủy đăng ảnh và kiểu gì Dũng cũng sẽ vô tình lọt vào khung hình.

Bình luận đoạn văn

Cũng không phải tôi chưa bao giờ hỏi, mà là có hỏi thì Dũng đều nói rằng nó đi chơi chung với hội bạn và vô tình Thanh Thủy cũng đi cùng mà thôi. Cả hai không có gì cả.

Bình luận đoạn văn

Ừ thì không có gì.

Bình luận đoạn văn

Câu trả lời an toàn, lặp lại nhiều lần.
Tôi không làm ầm lên. Nhưng sâu bên trong, tôi thấy mệt rồi đấy.
Mệt với cái cảm giác: người yêu mình bị một đứa con gái khác vây quanh hàng ngày, còn mình thì phải cố giả vờ bình thường.

Bình luận đoạn văn

Trông tôi có vẻ như không bận tâm gì mấy nhưng thật sự nó rất phiền não về vấn đề này. Làm gì có chuyện người yêu mình bị một người con gái khác vây quanh hằng ngày mà mình có thể làm như không có chuyện gì xảy ra cơ chứ?

Bình luận đoạn văn

Hồi lớp 9 vì là cuối cấp nên tôi muốn tập trung để thi lên cấp 3 chứ không có ý định yêu đương, chính Dũng đã kiên trì theo đuổi tôi đến khi có điểm thi cấp 3 tôi mới đồng ý yêu Dũng.

Bình luận đoạn văn

Dù ban đầu không có nhiều tình cảm nhưng dù sao cũng đã làm người yêu của nhau ba năm cũng không thể nào không có tình cảm được.

Bình luận đoạn văn

"Để lát nữa tao xuống đó. Đút tao miếng bánh tráng coi." Tôi nói.

Bình luận đoạn văn

Ngân cười cười rồi cũng đút cho nó ăn.

Bình luận đoạn văn

Giờ ra chơi tiết hai có 10 phút, khối D ở tầng ba còn khối A ở tầng 1, tôi định nhân tiết này xuống rủ Dũng đi ăn sang cùng mình.

Bình luận đoạn văn

Vừa bước xuống hành lang tầng một, tôi đã nghe được mấy từ như: "Hôn đi"

Bình luận đoạn văn

"Hôn đi, bạn sợ à?"

Bình luận đoạn văn

"Có chơi có chịu bạn tôi ơi."

Bình luận đoạn văn

Lớp 12A3 ở ngay bên cạnh cầu thang nên có thể nghe rõ tiếng hò hét bên trong.

Bình luận đoạn văn

Tôi nhanh chóng bước qua cầu thang, vừa đi vừa cố gắng không để ánh mắt của mình bị lộ ra ngoài. Thú thật mặc dù chung trường nhưng tôi khá ngại khi đến địa bàn của các khối khác.

Bình luận đoạn văn

Lúc tôi xuất hiện trước của lớp 12A3 có mấy học sinh 12A3 tỏ ra ngạc nhiên khi thấy tôi ở đây.

Bình luận đoạn văn

Tụi nó còn đẩy đẩy nhau như ra hiệu nhanh làm cái gì đó đi.

Bình luận đoạn văn

Tôi không để ý đến bọn họ, tôi nhanh chóng bước đến trước cửa lớp học.

Bình luận đoạn văn

Cách đó không xa, tôi nhìn thấy được Dũng, thứ khiến tôi bất ngờ lại là Dũng đang hôn má một cô gái ngồi cạnh, đám bạn xung quanh thì reo hò vỗ tay như ong vỡ tổ.

Bình luận đoạn văn

Hôn xong Dũng còn cười đùa với đám bạn: "Vừa lòng chúng mày chưa, đừng có để Trâm Anh biết đấy."

Bình luận đoạn văn

Nghe xong câu này tôi khá khâm phục thằng Dũng đấy. Nó làm thế có khác đéo nào cắm cho tôi cái sừng chục mét mà có cả đám đồng phạm với nó đâu.

Bình luận đoạn văn

Đám học sinh đừng ngoài cửa thấy một màn này liền luống cuống không biết nên làm gì, bây giờ nói cũng không được mà nói cũng không xong.

Bình luận đoạn văn

Tôi hít một hơi sâu để bình tĩnh rồi tôi thản nhiên đến trước mặt của Dũng.

Bình luận đoạn văn

Cả đám trong lớp đang hò hét rôm rả thấy tôi đứa nào đứa nấy liền nín thin.

Bình luận đoạn văn

Dũng lộ rõ ánh mắt ngạc nhiên: "Trâm Anh... Sao em lại ở đây."

Bình luận đoạn văn

Tôi liếc nhìn Thanh Thủy – mập mờ tin đồn của Dũng, hỏi: "Chắc đây là Thanh Thủy nhỉ?"

Bình luận đoạn văn

Thanh Thủy thấy tôi liền tiến tới nắm tay: "Tớ là Thanh Thủy, lúc nãy chỉ là chơi trò chơi thôi, Trâm Anh đừng hiểu lầm nha."

Bình luận đoạn văn

Thật đấy à? Nghe buồn cười vãi.

Bình luận đoạn văn

Tôi không cho Thanh Thủy cơ hội chộp lấy bàn tay: "Chúng ta không thân thiết gì, đừng có nắm tay nắm chân."

Bình luận đoạn văn

Nói xong tôi quay qua phía Dũng: "Tao không cản trở chúng mày mập mờ nữa, chúng ta chia tay đi."

Bình luận đoạn văn

Không khí trong lớp học như bị bóp nghẹt lại. Không ai dám nói gì, kể cả Dũng. Những tiếng hò hét lúc nãy giờ đã tan biến, chỉ còn lại sự im lặng ngột ngạt và ánh mắt đầy ngạc nhiên hướng về phía tôi.

Bình luận đoạn văn

Tôi quay lưng, bước đi một cách dứt khoát như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một trò hề vặt vãnh.

Bình luận đoạn văn

Nhưng bên trong, tim tôi đập nhanh đến mức như muốn nổ tung. Tôi vừa cảm thấy nhẹ nhõm, vừa thấy đau như có ai đó bóp nghẹt lồng ngực.

Bình luận đoạn văn

Dũng đứng bất động vài giây, rồi đột ngột chạy theo.

Bình luận đoạn văn

"Trâm Anh! Khoan đã!"

Bình luận đoạn văn

Tôi không dừng bước, bỗng nhiên bị Dũng nắm lấy tay kéo nó lại khiến tôi suýt ngã.

Bình luận đoạn văn

"Chỉ là trò chơi thôi mà... Em biết anh không có ý gì với Thanh Thủy mà đúng không?"

Bình luận đoạn văn

Tôi quay lại nhìn Dũng, không giận dữ, không ủy mị.

Bình luận đoạn văn

"Vậy à? Rồi sao? Chỉ vì là trò chơi nên mày có thể hôn ai tùy thích?"

Bình luận đoạn văn

Dũng không nói được gì.

Bình luận đoạn văn

Tôi tiến lại gần một bước, nhìn thẳng vào mắt Dũng, nói: "Ba năm yêu nhau, tao không cần một lời xin lỗi. Chúng ta kết thúc trong yên bình đi. Được chứ? Tao đã cho mày quá nhiều cơ hội rồi."

Bình luận đoạn văn

Tôi thật sự không muốn nhiều lời, cứ đứng them một lúc là tôi khóc thật đấy.

Bình luận đoạn văn

"Tao không còn sức để tin nữa, Dũng à. Thật đấy. Mày tốt nhất đừng để tao chửi mày ở nơi công cộng."

Bình luận đoạn văn

Tôi tự thấy không phải kiểu con gái hiền lành dễ chọc, tôi chỉ không thích nói chuyện với người lạ và cả người tôi ghét.

Bình luận đoạn văn

Tôi bước lên cầu thang với đôi chân nặng trĩu. Cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình khiến tôi thấy nghẹn ở cổ họng.

Bình luận đoạn văn

Vừa bước vào cửa 12D1, Ngân đã ngẩng phắt đầu lên.

Bình luận đoạn văn

"Mày đi đâu vậy?"

Bình luận đoạn văn

Chưa kịp nói hết câu, Ngân nhìn thấy gương mặt tôi. Gương mặt đó không đỏ hoe, không khóc.

Bình luận đoạn văn

"Có chuyện gì vậy?"

Bình luận đoạn văn

Tôi không muốn đáp. Chỉ đi thẳng đến chỗ ngồi, kéo ghế ra rồi ngồi xuống, thở dài một hơi thật sâu. Đến lúc này, sự mỏi mệt mới dồn lên vai. Bàn tay nắm chặt từ nãy giờ buông lỏng ra, lặng lẽ.

Bình luận đoạn văn

Ngân ngồi xuống cạnh, không hỏi gì thêm. Chỉ rút trong cặp ra một thanh socola đưa sang.

Bình luận đoạn văn

"Ăn đi. Mỗi lần mày buồn mà không muốn nói gì, tao cho mày cái này."

Bình luận đoạn văn

Tôi nở nụ cười méo mó. "Mày nuôi tao như nuôi thú cưng vậy hả?"

Bình luận đoạn văn

Ngân nhún vai. "Ờ thì... thú cưng của tao bị phản bội, tao phải dỗ nó chứ."

Bình luận đoạn văn

Tôi cầm thanh socola, lặng im một chút rồi mới nói:

Bình luận đoạn văn

"Tao chia tay rồi."

Bình luận đoạn văn

Ngân gật gù: "Thấy chưa, tao đã bảo mà, mắt nhìn người của tao không sai đâu, hồi nó tán mày tao đã cảnh cáo rồi."

Bình luận đoạn văn

Tôi phải công nhận là con Ngân nói đúng: "Ừ, tao sai, sau này mày nói gì tao cũng nghe hết."

Bình luận đoạn văn

Mọi thứ xung quanh tôi dường như trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.

Bình luận đoạn văn

Cả ngày hôm đó, tôi chỉ nghĩ đến một mình Dũng, nghĩ đến cái cách thằng đó cười đùa như chẳng có gì xảy ra, rồi lại nghĩ đến cái "trò chơi" mà nó vẫn cố bào chữa cho hành động của mình.

Bình luận đoạn văn

Chó thật, tôi muốn đấm cho nó một trận.

Bình luận đoạn văn

Có ai đó nói rằng: "Mối tình đầu là mối tình đau nhất." Nhưng tôi chẳng biết có phải như vậy không, khi mà tình yêu vừa chấm dứt, tôi chỉ còn lại sự trống rỗng khó chịu trong lòng.

Bình luận đoạn văn

"Nguyễn Ngọc Trâm Anh lên kiểm tra từ vựng."

Bình luận đoạn văn

"Trâm Anh?"

Bình luận đoạn văn

"Trâm Anh có ở đây không?"

Bình luận đoạn văn

Con Ngân thúc tay tôi: "Cô gọi mày lên kiểm tra từ vựng kìa."

Bình luận đoạn văn

Lúc này tôi mới thoát khỏi dòng suy nghĩ, ngơ ngác hỏi: "Cô gọi em ạ?"

Bình luận đoạn văn

Cô chuẩn bị giở sổ đầu bài ra thấy tôi trả lời mới gấp sổ lại.

Bình luận đoạn văn

"Trâm Anh sao vậy? Cô gọi đến lần thứ ba mới trả lời là sao?"

Bình luận đoạn văn

Tôi còn đang ú ớ không biết biện hộ kiểu gì thì Ngân đã nhanh hơn tôi rồi.

Bình luận đoạn văn

"Cô ơi, dạ hôm nay Trâm Anh bị ốm nên có hơi mất tập trung ạ."

Bình luận đoạn văn

Cô nhìn tôi, có lẽ để ý thấy hốc mắt đỏ hoe cùng dáng vẻ mệt mỏi của tôi nên chỉ thở dài một cái rồi nói: "Nếu mệt thì xuống phòng y tế nằm đi, nằm trên này thầy hiệu trưởng đi kiểm tra thì cả cô lẫn trò đều xong đấy."

Bình luận đoạn văn

"Dạ vâng ạ." Cung kính không bằng tuân mệnh tôi lập tức đi xuống tòa B.

Bình luận đoạn văn

Phòng y tế không có ai, chỉ có một giáo viên trực đang ngồi đọc sách.

Bình luận đoạn văn

Tôi xin phép cô xong, lặng lẽ vào trong và nằm xuống chiếc giường đơn giản. Cảm giác êm ái của chiếc gối khiến tôi dễ chịu một chút, nó khiến tôi muốn làm một giấc ghê.

Bình luận đoạn văn

"Xin lỗi, đây là giường của tôi. Cậu là ai vậy?"

Bình luận đoạn văn

Một giọng nói vang lên khiến tôi sắp chìm vào giấc ngủ phải tỉnh dậy ngay lập tức.

Bình luận đoạn văn

Giường của phòng y tế mà, giường của cậu ta nữa chứ.

Bình luận đoạn văn

Tôi ngồi dậy, mặt đối mặt với kẻ đến sau kia.

Bình luận đoạn văn

Cậu ta nhìn tôi một lúc rồi như nhìn ra gì đó, ồ lên: "Cậu là người yêu của Dũng 12A3 đúng không?"

Bình luận đoạn văn

"Là người yêu cũ. Chúng tôi mới chia tay rồi." Tôi đáp lời ngay lập tức.

Bình luận đoạn văn

Cậu ta ồ lên một cái rồi ngồi xuống đối diện tôi: "Lê Vũ Đình Sang 12A1, hân hạnh làm quen.Trùng hợp thật tôi cũng mới bị đá."

Bình luận đoạn văn


Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px