Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Khi gió nhẹ bay

Chương 2, Ngày thứ hai ở Hakone

Chỉ còn 6 ngày nữa, tôi về Hà Nội.

Vẫn như thường lệ, 5 giờ sáng tôi đã dậy, sau khi đã xong xuôi, tôi mở cửa sổ ra, ngắm nhìn vẻ cổ kính nơi đây. Vừa xong việc, tôi đã vơ ngay lấy điện thoại, gọi mời Lan đi ăn sáng.

Cô dẫn tôi đi ăn món súp ưa thích của mình. Món súp miso ấy phảng phất vị đậu dịu, trộn thêm chút mùi hành thơm, chẳng biết vì sao nữa, trong lúc ăn súp, tôi cứ vô thức vụng nhìn bờ má đỏ ửng cùng đôi mắt trong trẻo ấy.

Suốt bữa ăn, chúng tôi chẳng biết nói gì, chỉ ngẩng đầu lên nhìn nhau rồi lại vội cúi xuống bát súp.

Kết thúc bữa ăn, lúc tôi định ra trả tiền, thì cô đã lên trước và bao tôi:

- Đây quán quen của em, em trả nhé.

Chúng tôi đi dạo với nhau trên hồ một lúc, vẫn khung cảnh ấy, vẫn con người ấy, chỉ khác rằng giờ chúng tôi ở gần nhau hơn, được nói chuyện thân mật với nhau hơn, khác với việc chỉ nhìn nhau cách phía giống hôm qua.

Nhìn cách cô nói chuyện, tôi đoán có vẻ cô mới chừng mười chín, đôi mươi, một độ đầy nhiệt huyết. Vào lúc này đây, cô không còn cái “chừng mực” lúc làm geisha nữa, đổi lại nó là cái gì chủ động hơn, song lại không quá vồ vập, vẫn giữ được sự quý phái, tinh tế của mình.

- Sáng nay anh không đi đâu à?

- Mình chưa có lịch, vậy lát mấy giờ bạn đi làm thế?

- Nay chiều em mới vướng, vậy anh tính đi chỗ nào chưa?

- Mình chưa, ở đây có chỗ nào hay hay không nhỉ?

- Vậy em dẫn anh đi một chỗ nhé.

Cô dẫn tôi đến ga tàu Gora. Trên đoạn đường, cô ngắm ra ngoài và chỉ đến chỗ hoa cẩm tú cầu, một dải hoa xanh, hồng rất thơ mộng, ập đến hai con người trong toa.

Cô ngắm nhìn  ra ngoài ô cửa:

- Mùa này hoa đẹp anh nhỉ.

Ngắm nhìn phía bên phải tôi, một góc trời, với giọng trầm khàn của mình, tôi đáp:

- Ừm, mùa này hoa rất đẹp.

Lúc này, tôi cũng chẳng biết nói gì hơn, cũng chẳng nhớ cô nói những gì nữa, tôi chỉ nhớ đến khoảng trời bên phải của mình, ngay trước bốn góc im lìm Nhật Bản cùng cái sự náo động, ru lấy hồn tôi.

- Hay em hát anh nghe nhé?

- Em hát đi.

- Nhưng em chỉ biết bài tiếng Nhật thôi.

- Em hát là được mà, anh nghe đây.

Giọng cô cất lên, chất giọng trong ngần, giọng cô vang lên chầm chậm, không nhanh, song lại đủ để xoá đi sự im lìm cả không gian, làm náo động tiếng hồn tôi.

Gió khẽ run lên, chẳng hiểu vì gì nữa. Ở trong toa tàu, đáng lẽ tôi chỉ nghe thấy tiếng cô thôi, mà từng cơn xào xạc dội vào tâm trí, nổi lên tiếng sóng trong tim.

Tiếng còi bắt đầu lay lắt, chúng tôi bước xuống toa tàu.

- Hay giờ em dẫn anh đi thuyền đi.

- Giờ trưa em phải về okiya rồi, hay sáng mai mình đi tiếp nhé.

Cứ vậy, chúng tôi chia tay ở Hakone.

Tôi lặng ngắm nhìn dãy núi Fuji, những vùng đá tảng bất bại trước sự phong hoá của thời gian. Tôi chẳng thể ngừng cảm thán trước vẻ sừng sững của ngọn núi ấy.

Tối nay, khác thường lệ, tôi lại không muốn đi chơi cùng bạn bè nữa, chỉ muốn ở một mình mà nhớ tới cô gái ấy,

Dừng chân trước một quán trà nhỏ gần hồ Ashi, tôi gọi một cốc Sencha. Quán trà này có vẻ đã có tuổi đời, mặt sàn gỗ phủ màu nâu sẫm cùng 4 bức tường kem, với ánh đèn vàng lập loè. Bác chủ quán thì có vẻ đã ngoại tứ tuần, đôi mắt nheo lại vì tuổi tác cùng những vết nhăn nhuốm màu thời gian.

- Quán mình mở được lâu chưa ạ bác?

- Quán bác mở được chục năm rồi, mà có vẻ con là khách du lịch nhỉ.

- Dạ vâng, có thời gian rảnh con qua đây chút ạ.

Có vẻ như trước bác gặp sự cố nào đó, mà giờ đây chất giọng đã biến đổi, giọng bác khàn đục mà nhỏ, tưởng chừng như phải gắng hết sức bình sinh vậy.

Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc, bác kể tôi về quá khứ của bác, những ngày mà bác còn phải lang bạt, mưu sinh, đánh mất người mà bác trân quý nhất, cô gái và đứa con nhỏ bị cuốn vào lầm lỗi xã hội của bác, phải rời xa trần thế. Sau đó bác giải nghệ và mở quán trà này.

Tôi nhìn từng vết sẹo trên khuôn mặt, đôi tay người đàn ông ấy, ngước nhìn giọt mắt chứa chất vẻ sầu muộn.

Bác kể rằng hồi trước hồ Ashi không giống như bây giờ, nó vẫn còn màu xanh xám đặc trưng, trong lành, tự nhiên và tĩnh lặng, ít khách du lịch. Phảng phất đâu đó, là bóng hình của đứa con gái cùng người vợ chết trẻ, cái tội lỗi ấy không phải ngày một ngày hai, mà nó gặm nhấm đến cả cuộc đời, lớn dần theo những vết xăm kín người.

Tôi cũng chẳng hỏi gặng thêm về việc ấy nữa, bởi nhìn bác giờ đây đã quá khổ tâm, cái khổ tâm của một kẻ hành khất đang rục rữa vì đói, vì bị khinh miệt và hơn thế, đó chính là cái khổ tâm chốn hành khất không nơi mưu cầu.

Tôi vụng lấy tách trà của mình, nhấm nháp một hồi lâu rồi cúi xuống sàn nhà. Màn đêm hôm nay yên vị đến lạ, vị trà chát mà ngon, đắng mà ngọt, dư vị ấy khiến tôi ngả người sâu hơn vào chiếc ghế.

Hai chúng tôi sau đó cứ vậy, ai làm việc riêng của người ấy, tận hưởng lấy sự riêng tư của chính mình.

Ai cũng có quá khứ cả, và ai cũng có quyền lựa chọn cách mình đối mặt với nó...

Là chạy trốn, hay là đối diện?

Gió nhẹ cạy qua từng khung cửa sổ, tôi ngước mặt nhìn lên trời cao, ngoái lại quán trà, rồi dạo bước tiếp trên đường.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px