Chương 4. Kí Ức Như Cơn Bão Ùa Về
Chương 4. Kí Ức Như Cơn Bão Ùa Về
Cô chậm rãi ngẩng đầu nhìn Nhật Minh.
Tên kia đang khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên đầy đắc ý, rõ ràng là đang chờ xem cô sẽ giải thích thế nào.
Bảo Anh khẽ nuốt khan.
Chỉ cần nói sai một câu thôi, cô có cảm giác hôm nay mình tiêu thật rồi.
Thấy cô im lặng hồi lâu, Nhật Minh cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Cậu khẽ thở dài, giọng điệu đầy vẻ tủi thân:
“Tớ thật sự không ngờ… mới sang Mỹ có hai tháng mà cậu đã muốn đoạn tuyệt quan hệ với tớ rồi đấy.”
Nói đến đây, cậu còn cố tình ôm ngực, bày ra vẻ mặt đau khổ như thể vừa bị ai đó phụ bạc.
“Hay là cậu tìm được người thay thế bổn thiếu gia rồi? Gần hai năm rồi mà vẫn không chịu bỏ chặn tớ.”
Bảo Anh mím môi, lí nhí phản bác:
“Bộ… cậu không có lỗi à…”
Nhật Minh vốn đang vô cùng đắc ý vì cuối cùng cũng bắt được điểm yếu của cô. Nghe vậy, cậu lập tức nhướng mày.
“Ồ? Vậy là cậu thừa nhận mình có lỗi rồi à?”
Bảo Anh: “…”
(Chết tiệt.)
Cô còn chưa kịp nghĩ ra cách phản bác thì ký ức về buổi tối cách đây hai năm bất chợt ùa về.
Đó là buổi tối ngay sau khi kỳ thi tốt nghiệp THPT kết thúc.
Hôm ấy trời rất mát. Gió đầu hạ khẽ thổi, mang theo những chiếc lá bay xào xạc trong màn đêm. Không khí dễ chịu, khiến khung cảnh càng thêm phần yên bình.
Nhật Minh hẹn cô lúc bảy giờ tối.
Hai người cùng đi xem phim, ăn tối rồi thong thả đi bộ trên con đường quen thuộc.
Đó vốn dĩ chỉ là một buổi hẹn bình thường.
Ít nhất… Bảo Anh đã từng nghĩ như vậy.
Hai người đi được một đoạn, Nhật Minh bỗng lên tiếng:
“Vậy là thi xong rồi.”
Cậu ngước nhìn bầu trời đêm, khóe môi khẽ cong lên.
“Thanh xuân của chúng ta cũng sắp bước sang một trang mới.”
Nói rồi, cậu quay sang nhìn cô.
“Cậu có dự định gì chưa, Bảo Anh?”
Bảo Anh ngẫm nghĩ vài giây rồi lắc đầu.
“Tớ chưa. Còn cậu?”
“Tớ có rồi.”
Nhật Minh mỉm cười.
Nụ cười lần ấy khác hẳn mọi khi.
Không còn vẻ đùa cợt, cũng chẳng còn bộ dạng cà lơ phất phơ thường ngày.
Ánh mắt cậu nghiêm túc đến lạ.
“Đây… có lẽ là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời tớ.”
Bảo Anh lập tức tò mò.
“Vậy tớ có được biết không?”
Nhật Minh khẽ gật đầu.
Cậu nhìn cô rất lâu rồi mới chậm rãi hỏi:
“Vậy… cậu có muốn trở thành một phần trong kế hoạch đó không?”
Bảo Anh chớp chớp mắt.
Trong đầu cô chỉ nghĩ Nhật Minh lại đang ấp ủ một kế hoạch lớn nào đó cho tương lai.
Thế nên cô lập tức cười đáp:
“Được thôi.”
“Nhưng cậu phải nói trước đã. Biết đâu kế hoạch của cậu kỳ quặc quá thì sao?”
Nhật Minh bật cười.
“Yên tâm.”
“Kế hoạch này… chắc chắn sẽ khiến cậu bất ngờ.”
Bảo Anh nghe vậy thì lập tức hứng thú.
“Vậy cậu nói trước đi. Xem tớ có làm được hay không đã.”
Nhật Minh khẽ cười, vẻ mặt đầy tự tin.
“Có cậu tham gia thì kế hoạch này chắc chắn thành công.”
“Ui, hay đó! Nghe thích vậy.”
Bảo Anh gật đầu.
“Vậy tớ đồng ý. Giờ thì nói đi.”
Nhật Minh nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên.
“Cậu chắc chắn chứ?”
Bảo Anh tươi cười đáp:
“Chắc chắn.”
“Không đổi ý?”
“Không đổi.”
Nhật Minh gật đầu đầy hài lòng.
“Được.”
Cậu hít nhẹ một hơi, nghiêm túc nhìn cô.
“Vậy chúc mừng cậu…”
Cậu cố tình dừng lại vài giây.
“…đã chính thức trở thành… thành viên đầu tiên trong kế hoạch nuôi vợ tương lai của tớ.”
Bảo Anh: “…”
Cô đứng hình mất vài giây.
“Ý gì vậy? Cậu lừa tớ!”
Nhật Minh vui vẻ nói:
“Tớ đâu có lừa cậu.”
“Là cậu tự đồng ý mà.”
Bảo Anh còn đang định phản bác thì bắt gặp ánh mắt của Nhật Minh.
Nụ cười trên môi cậu dần nhạt đi.
Cậu nhìn cô vài giây rồi khẽ gọi:
“Bảo Anh.”
“Hửm?”
Giọng nói của Nhật Minh không còn vẻ trêu chọc như ban nãy.
Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ mặt nghiêm túc hẳn đi.
“Nguyễn Hoàng Bảo Anh, làm bạn gái tớ nhé?”
Bảo Anh im lặng vài giây, sau đó nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Cậu suy nghĩ lại đi. Có thể cậu đã nhầm giữa tình thương và tình yêu rồi.”
“Có thể vì bọn mình ở bên nhau quá lâu, hiểu rõ tính cách của nhau nên cậu mới có cảm giác không thể thiếu tớ. Nhưng đó có lẽ chỉ là tình bạn giữa hai đứa lớn lên cùng nhau, chứ không phải tình yêu.”
Nhật Minh im lặng.
Một lát sau, cậu mới chậm rãi lên tiếng:
“Tớ không nhầm.”
Bảo Anh hơi ngẩn ra.
Nhật Minh nhìn thẳng vào mắt cô.
“Nếu tớ thật sự nhầm lẫn giữa tình thương và tình yêu…”
Cậu dừng lại một chút.
“Vậy tại sao người tớ thích lại là cậu, chứ không phải Tâm Giao hay Khánh Vy?”
Bảo Anh nghẹn lời.
“…Có thể vì hai người họ không thân với cậu bằng tớ.”
Nhật Minh khẽ bật cười.
“Nếu chỉ vì thân…”
“Vậy thì đáng lẽ tớ phải coi cậu như em gái mới đúng.”
“Nhưng từ trước đến giờ, tớ chưa từng nghĩ như vậy.”
Bảo Anh: “…”
Căn bản cô không biết phải phản bác thế nào.
Một lúc lâu sau, cô mới dè dặt lên tiếng:
“Vậy… tớ từ chối có được không?”
Nhật Minh gần như trả lời ngay lập tức:
“Không.”
“Hả?”
Cậu nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, khóe môi khẽ cong lên.
“Tớ đã nghiêm túc tỏ tình rồi, cậu còn chưa cho tớ một cơ hội mà đã muốn từ chối à?”
Bảo Anh: “…”
“Ít nhất cũng phải cho tớ cơ hội theo đuổi cậu chứ.”
Khóe môi cậu khẽ nhếch lên.
“Cậu đã đồng ý tham gia kế hoạch của tớ rồi.”
“Giờ hối hận cũng muộn.”
Bảo Anh: “…”
Nhật Minh nhìn vẻ mặt cạn lời của cô, nhưng lần này chỉ khẽ bật cười, không trêu thêm.
“Nếu cậu cảm thấy áp lực thì cứ từ từ suy nghĩ.”
Cậu nhún vai, vẻ mặt vẫn thản nhiên.
“Còn câu từ chối vừa nãy thì coi như tớ không nghe thấy.”
Nói đến đây, vẻ trêu chọc trên gương mặt Nhật Minh dần biến mất.
“Nếu cậu nghĩ đó chỉ là vì bọn mình ở bên nhau quá lâu, hoặc quá quen với việc có nhau bên cạnh… thì tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy.”
Bảo Anh im lặng hồi lâu.
Cuối cùng, cô khẽ đáp:
“Ừm… vậy tớ sẽ suy nghĩ thêm.”
“Ừm.”
Nhật Minh gật đầu, sau đó vô cùng tự nhiên nắm lấy tay cô.
“Vậy chúng ta về thôi, bạn gái tương lai.”
Bảo Anh còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu kéo đi.
Đáng tiếc là sau buổi tối hôm đó, mối quan hệ giữa hai người vẫn chưa thể chính thức bước sang một trang mới như Nhật Minh mong muốn.
Không lâu sau, Nhật Minh sang Mỹ du học.
Bảo Anh ngoài miệng nói sẽ suy nghĩ, nhưng trong lòng vẫn còn chút bực bội.
Tên này biết rõ hai người sắp phải cách xa nhau, vậy mà vẫn dám tỏ tình với cô.
Chẳng lẽ cậu ta tính yêu xa như mấy bộ tiểu thuyết ngôn tình đấy nhé?
Bảo Anh nghĩ đến cảnh hai người cách nhau nửa vòng trái đất mà vẫn phải yêu đương qua điện thoại, nhắn tin mỗi ngày thì đã thấy đau đầu.
Cô là cô chịu không nổi kiểu đó đâu.
Không sợ sau này bị cô phụ bạc sao?
Đã vậy, hai tuần sau Nhật Minh còn sang Mỹ du học, để lại cô một mình với mớ suy nghĩ rối tung trong đầu.
Cô vốn định chờ đến khi Nhật Minh về rồi tính tiếp.
Ai ngờ chưa kịp nghĩ thông, một chuyện còn phiền phức hơn đã xảy ra.
Khoảng hai tháng sau khi Nhật Minh sang Mỹ, Bảo Anh tham gia một buổi họp lớp cấp ba.
Ban đầu cô vốn không định đi, nhưng Tâm Giao cứ nài nỉ mãi nên cuối cùng cô cũng đành đồng ý.
Mọi người ăn uống, trò chuyện một lúc thì Mỹ Mỹ - lớp phó văn nghệ đột nhiên đề nghị chơi “Thật hay Thách”.
Sau vài vòng chơi, Bảo Anh không may chọn phải thử thách.
Và cũng từ trò chơi chết tiệt đó, cô bị đám bạn chơi khăm, bắt gọi điện tỏ tình với Nhật Minh.
Vừa nghe đến cái tên ấy, Bảo Anh đã thấy bực trong lòng.
Tên đáng ghét kia vừa mới tỏ tình với cô chưa được bao lâu đã chạy sang Mỹ, để lại cô một mình với cả đống suy nghĩ chẳng biết phải giải quyết thế nào.
Vậy mà giờ còn bị đám bạn bắt cô chủ động gọi điện tỏ tình với cậu.
Đúng là càng nghĩ càng tức.
Nhưng lúc ấy, trong người Bảo Anh đã có chút men rượu. Cộng thêm đám bạn không ngừng cổ vũ, kích thích, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại thật sự cầm điện thoại lên gọi cho Nhật Minh.
Điện thoại đổ chuông vài hồi rồi được bắt máy.
Đầu dây bên kia im lặng.
Bảo Anh vốn đã xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống. Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm rồi lí nhí nói ra lời tỏ tình theo thử thách của đám bạn.
Nhưng phía bên kia vẫn không có tiếng trả lời.
Chỉ vài giây sau, cô loáng thoáng nghe được giọng Nhật Minh:
“…Đợi tớ.”
Bảo Anh lập tức cúp máy.
“Đợi cái gì mà đợi!”
Cô vừa xấu hổ vừa tức đến mức chẳng buồn nghĩ thêm.
Tên này đã bắt máy rồi mà còn im lặng lâu như thế, chẳng lẽ còn muốn cô phải đứng đó chờ câu trả lời chắc?
Nghĩ đến cảnh mình vừa chủ động gọi điện tỏ tình, Bảo Anh càng thấy mất mặt.
Đám bạn bên cạnh vẫn còn đang cười đùa, khiến cô càng thêm bực.
Trong lúc nhất thời, cô chẳng biết mình đang giận Nhật Minh hay đang giận chính bản thân nữa.
Càng nghĩ, cô càng thấy xấu hổ.
Cuối cùng, trong một phút bốc đồng, Bảo Anh mở danh sách liên lạc, tìm đến tên Nhật Minh rồi thẳng tay chặn số.
Ở đầu dây bên kia, Nhật Minh vẫn còn chưa hoàn hồn.
Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đầu óc gần như trống rỗng.
Bảo Anh vừa… tỏ tình với cậu?
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì cuộc gọi đã bị ngắt.
Nhật Minh ngẩn người mất vài giây, sau đó lập tức định gọi lại.
Nhưng cuộc gọi không thể kết nối.
Cậu thử thêm lần nữa.
Vẫn không được.
Cho đến khi Nhật Minh nhận ra…
Số điện thoại của cậu đã bị chặn.
Cậu thử kiểm tra những tài khoản mạng xã hội và ứng dụng nhắn tin mà hai người thường dùng.
Tất cả đều không còn liên lạc được.
Bảo Anh đã chặn cậu sạch sẽ.
Còn Bảo Anh lúc ấy cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì.
Có lẽ là vì men rượu.
Có lẽ là vì đang bực Nhật Minh.
Hoặc cũng có lẽ… chỉ đơn giản là cô muốn trút hết cục tức trong lòng.
Thế là cô thật sự làm theo.
Một phút bốc đồng ấy, cuối cùng lại khiến cô chặn Nhật Minh suốt gần hai năm.
Và cũng chính quyết định đó đã trở thành chuyện mà sau này mỗi lần Nhật Minh nhắc lại, Bảo Anh đều chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
Bảo Anh chớp mắt, cuối cùng cũng trở về với thực tại.
Cô nhìn Nhật Minh đang đứng trước mặt, nhất thời cảm thấy chột dạ.
Còn Nhật Minh thì vẫn đang nhìn cô với vẻ mặt vô cùng đắc ý.
“Thế nào?” Cậu nhướng mày. “Nhớ ra mình đã làm gì chưa?”
Bảo Anh gượng cười:
“Hì hì… À, chuyện đó hả? Đã qua lâu rồi, với lại trong chuyện này hai bọn mình cũng đâu có ai hoàn toàn vô tội.”
Nhật Minh nghiến răng:
“Đâu có sai? Cậu nghĩ kỹ lại trước khi nói giúp tớ.”
“Với lại hôm đó tớ cũng uống quá chén nên mới hành động bốc đồng như vậy. Cậu bỏ qua vụ này nha?”
Bảo Anh chắp hai tay, năn nỉ.
Nhật Minh nhướng mày:
“Ồ, vậy còn vụ tỏ tình kia thì sao?”
“Thì sao gì? Chẳng sao chăng gì cả.”
“Cậu chột dạ rồi đúng không?”
“Tớ không có.”
“Thế thì tại sao sau hôm đấy cậu vẫn không chịu bỏ chặn tớ?”
“Tớ…”
Bảo Anh nghẹn lời.
Nhật Minh khoanh tay trước ngực, nhìn cô.
“Hửm? Vậy cậu nói xem. Hôm đó tớ không gọi được cho cậu nên đã hỏi lớp trưởng rõ đầu đuôi mọi chuyện. Tớ còn nhắn hỏi Tâm Giao với Khánh Vy xem cậu có ổn không.”
Cậu dừng lại một chút, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất mãn.
“Vậy mà cậu lại chặn tớ gần hai năm. Cậu bảo tớ phải nghĩ thế nào đây?”
“…Tớ không có ý đó. Thật ra hôm sau tớ định bỏ chặn rồi, nhưng mà… tớ…”
Nhật Minh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt đầy vẻ chất vấn.
“Bảo Anh.”
Cô lập tức né tránh ánh mắt của cậu.
“Gì?”
“Cậu đừng có đánh trống lảng.”
Bảo Anh còn đang định mấp máy môi tìm lời giải thích thì Nhật Minh bỗng đứng dậy.
Cậu chậm rãi đi về phía cô rồi ngồi xuống bên cạnh.
Khoảng cách giữa hai người lập tức được rút ngắn.
Nhật Minh nhìn cô, ánh mắt vẫn mang theo vẻ trêu chọc nhưng giọng nói lại thấp hơn bình thường:
“Vậy thì lời nói lúc đó… còn hiệu lực không, nhóc con?”
Bảo Anh lập tức cứng đờ.
Cô không dám thở mạnh, chỉ có thể lí nhí đáp:
“Tớ… lúc đó uống say quá nên…”
Vừa nói, cô vừa khẽ dịch người sang bên, theo bản năng muốn kéo giãn khoảng cách giữa hai người.
“Nhưng tớ tin là thật rồi.”
Nhật Minh cắt ngang lời cô.
Cậu nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô, giữ cô lại, không để cô tiếp tục né tránh.
“Vậy nên…”
“Nhóc con, cậu phải chịu trách nhiệm.”
Nhật Minh im lặng vài giây, rồi mới chậm rãi nói:
“Dù sao tớ cũng đã đợi gần hai năm rồi.”
Bảo Anh: “…”
Trong đầu cô lúc này chỉ còn tiếng gào thét:
(Aaaa!!! Cái quái quỷ gì vậy! Có ai không, cứu tôi với! Đúng là một phút bốc đồng, cả đời bốc vác mà! Huhu...)
Thấy cô vẫn không nói gì, Nhật Minh đang định lên tiếng thì Bảo Anh lập tức đưa tay đẩy cậu ra.
Vừa kéo giãn được khoảng cách giữa hai người, cô liền đưa tay che tai.
Khoảng cách lúc nãy quá gần khiến cô không khỏi giật mình, hai tai cũng theo đó mà đỏ bừng.
Nhật Minh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên đầy ý trêu chọc.
“Hay là cậu không muốn chịu trách nhiệm với tớ?”
Bảo Anh lắp bắp, giọng run run:
“T… tớ… không… có… ý đó…”
“Vậy ý cậu là gì?”
Nhật Minh nhìn cô, ánh mắt thoáng hiện vẻ thích thú.
“Cậu… có thể cho tớ chút thời gian để suy nghĩ được không?”
Bảo Anh dè dặt hỏi.
Nhật Minh không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn cô như đang cân nhắc điều gì đó.
Thấy cậu càng im lặng, Bảo Anh càng cảm thấy thấp thỏm.
“Sao vậy… Không được à?”
“Được.”
Nhật Minh cuối cùng cũng lên tiếng.
Bảo Anh vừa thở phào thì đã nghe cậu nói tiếp:
“Nhưng trước hết, cậu phải đền bù cho tớ.”
Bảo Anh khựng lại.
“Vậy… cậu muốn gì?”
“Cứ nói đi. Chỉ cần không vượt quá khả năng của tớ là được.”
“Vậy tớ nói trước nhé.”
Nhật Minh dừng lại một chút, lặng lẽ quan sát phản ứng của cô.
“Tớ muốn nhờ cậu một chuyện. Tớ vừa về nước, vẫn chưa có chỗ ở… vậy nên…”
Chưa để cậu nói hết, Bảo Anh đã vội tiếp lời:
“Tớ sẽ thuê nhà cho cậu. Tiền tớ trả. Vậy được chưa?”
Nhật Minh thầm nghĩ:
(Cậu cũng thông minh thật đấy…)
Ngoài mặt, cậu chỉ lắc đầu.
“Không cần. Tớ không muốn thuê nhà. Lần này về cũng chẳng ở lâu, thuê xong rồi lại phải dọn dẹp, chuyển đồ rất phiền.”
Bảo Anh suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy tớ mua cho cậu một căn luôn.”
Nụ cười trên môi Nhật Minh lập tức cứng lại.
“Càng không được. Cậu tốn tiền cho tớ, mà tớ lại chẳng ở được lâu.”
Cậu dừng lại một chút, sau đó mới thản nhiên nói:
“Thôi thì tạm thời cứ ở đây vậy. Đồ đạc của tớ cũng không nhiều, để tạm ở đây chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì. Nhà cậu cũng đâu có thiếu phòng, đúng không?”
Bảo Anh nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
“Nhưng mà… tớ…”
Chưa kịp nói hết câu, Nhật Minh đã cắt ngang. Giọng cậu lập tức pha thêm vài phần tủi thân:
“Hay là cậu ghét tớ? Vẫn chưa chấp nhận được tình cảm tớ dành cho cậu? Vậy nên cậu mới…”
Thấy Nhật Minh chuẩn bị tiếp tục màn tự biên tự diễn, Bảo Anh lập tức vươn tay bịt miệng cậu lại.
“Tớ đồng ý cho cậu ở đây được chưa?”
Cô nghiến răng, nhỏ giọng nói:
“Chuyện trước kia là do tớ sai. Là tớ làm cậu tổn thương… Tớ sẽ chịu trách nhiệm. Cậu đừng tự trách mình nữa.”
Kế hoạch thành công.
Khóe môi Nhật Minh khẽ cong lên.
Cậu nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay Bảo Anh, kéo bàn tay đang bịt miệng mình xuống.
“Còn chuyện đền bù… cậu nói trong khả năng là được, đúng không?”
Bảo Anh lập tức nhíu mày:
“Nhưng… chẳng phải vừa nãy đó là điều kiện của cậu sao?”
Nhật Minh nhìn cô, vẻ mặt vô cùng thản nhiên.
“Lúc nãy là tớ nhờ cậu chuyện đó, không tính.”
Cậu dừng lại một chút, sau đó mới chậm rãi nói:
“Ơn này tớ sẽ trả sau.”
Bảo Anh:
“…”
Nhìn vẻ mặt đầy nghi hoặc của cô, ý cười nơi đáy mắt Nhật Minh càng rõ hơn.
“Còn phần đền bù… tớ có cách rồi.”
Cậu cố tình dừng lại một nhịp, sau đó mới nói tiếp:
“Nhưng nói trước nhé, kẻo cậu lại giận.”
Bảo Anh còn chưa kịp hiểu cậu định làm gì thì Nhật Minh đã nghiêng người về phía cô.
Cô theo bản năng lùi lại, nhưng vừa dịch người thì…
“A-”
Bảo Anh mất thăng bằng, vô tình ngã xuống sofa.
Nhật Minh giật mình, vội đưa tay đỡ lấy vai cô, tránh để cô va vào thành ghế.
Khoảng cách giữa hai người bất ngờ thu hẹp, khiến cả hai cùng sững lại.