Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Khai Vị Tình Yêu

Chương 3. Vụ Án "Vũ Nương" Thời Hiện Đại

Chương 3. Vụ Án "Vũ Nương" Thời Hiện Đại

Trong lòng, Bảo Anh đã âm thầm “mắng” cậu không biết bao nhiêu lần. 

Thấy Bảo Anh chỉ trừng mắt nhìn mình mà không nói gì, chàng trai trước mặt lại bắt đầu giở trò.

Cậu đưa tay véo nhẹ má cô một cái.

Bảo Anh chỉ khẽ cau mày.

Thấy cô vẫn chẳng có phản ứng gì, Nhật Minh lập tức chột dạ, vội rụt tay lại.

(Ơ? Sao không đánh mình? Bình thường giờ này cô nàng đã nổi đóa rồi mới đúng chứ.)

Bảo Anh chỉ biết bất lực nhìn cậu.

(Thật ra, ngay từ đầu mình đã cảm nhận được có người nắm lấy vạt áo. Nhưng vì không muốn dính vào phiền phức nên cứ mặc kệ, nghĩ rằng người đó rồi sẽ tự bỏ cuộc.)

(Ai mà ngờ được người kia lại mặt dày đến mức ấy!)

(Đã vậy còn làm mình xấu hổ muốn độn thổ ngay tại chỗ nữa chứ!)

Tạm gác lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Bảo Anh quay trở về với thực tại.

Điều khiến cô không ngờ nhất là tên oan gia này - Trần Nhật Minh lại xuất hiện ở đây.

Nhìn bộ dạng đắc ý của cậu ta, Bảo Anh chỉ muốn quay người bỏ đi thêm lần nữa.

Nắm đấm của cô siết chặt, chuẩn bị cho kẻ trước mặt một cú thật đau…

Nhưng chút lý trí còn sót lại trong đầu đã kịp thời ngăn cô lại.

(Hôm nay mình đã đủ mất mặt rồi.)

(Đừng gây thêm sự chú ý nữa.)

(Một điều nhịn là chín điều lành.)

Nghĩ đến cảnh mình tiếp tục gây náo loạn giữa đám đông, Bảo Anh từ từ thả lỏng nắm đấm.

Sau đó, cô túm lấy cổ tay Nhật Minh rồi kéo đi.

Chưa để Nhật Minh kịp phản ứng, cô đã lên tiếng:

“Cậu còn nói thêm câu nào nữa, là tớ ném cậu ở đây luôn.”

Nhật Minh còn định trêu thêm vài câu nữa, nhưng vừa nghe thấy giọng điệu có phần nghiêm túc của cô thì lập tức ngoan ngoãn đi theo.

Xung quanh, không ít sinh viên vẫn tò mò ngoái đầu nhìn hai người. Dù sao với vẻ ngoài nổi bật cùng mái tóc đỏ rực ấy, Nhật Minh muốn không thu hút sự chú ý cũng khó.

Thấy Nhật Minh cuối cùng cũng chịu nghe lời, Bảo Anh lập tức kéo cậu ra khỏi cổng trường, chỉ mong nhanh chóng thoát khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này.

Ra đến ven đường, cô nhanh tay vẫy một chiếc taxi vừa chạy tới. Sau đó, cả hai cùng lên xe, trở về căn hộ của Bảo Anh ở gần trường.

Vừa bước vào nhà, Nhật Minh chậm rãi đảo mắt nhìn quanh căn hộ.

Căn hộ khá rộng, được thiết kế theo phong cách Ghibli-core với tông màu ấm và dịu mắt. Nội thất mang vẻ cổ điển pha chút mộc mạc, kết hợp cùng những món đồ trang trí nhỏ xinh, vài chậu cây xanh và ánh đèn vàng dịu nhẹ khiến không gian trông vừa yên bình vừa mộng mơ.

Cách bài trí không quá cầu kỳ nhưng lại mang đậm dấu ấn rất riêng của cô. Mỗi góc nhỏ đều được chăm chút cẩn thận, tạo cảm giác như bước vào một căn phòng bước ra từ thế giới phim hoạt hình, ấm áp, thơ mộng nhưng vẫn rất gần gũi.

Khóe môi cậu khẽ cong lên.

(Lần đầu mình đến chỗ này… Đúng là rất giống cô ấy.)

“Được đấy. Căn hộ này đẹp hơn mình tưởng.”

Bảo Anh lập tức nhướng mày, vẻ mặt thoáng hiện lên chút đắc ý.

“Đương nhiên rồi. Tớ tự tay thiết kế, trang trí rồi cải tạo lại từ đầu, không đẹp mới lạ.”

Nói xong, cô tiện tay đặt chìa khóa lên kệ, cúi xuống cởi đôi giày thể thao rồi mới liếc cậu một cái.

“Nhìn đủ chưa?”

Nhật Minh bật cười.

“Đủ rồi. Rất hợp với cậu.”

Bảo Anh bước đến rót hai cốc nước, đặt lên bàn trà.

Thấy Nhật Minh vẫn còn đứng ngó nghiêng khắp căn hộ, cô liếc cậu một cái.

“Đứng đó làm gì? Ngồi xuống đi.”

Nhật Minh khẽ nhướng mày, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống ghế đối diện.

Bảo Anh cũng kéo nhẹ vạt áo rồi ngồi xuống sofa, khoanh tay trước ngực, nhìn thẳng vào cậu.

“Giờ thì nói đi.”

“Trần Nhật Minh, cậu về nước từ bao giờ vậy?”

Trần Nhật Minh khẽ nhếch môi cười. Ánh mắt cậu lấp lánh như đang giấu một điều gì đó, giọng nói vẫn pha lẫn vẻ trêu chọc quen thuộc:

“Cậu đoán xem?”

“Tớ không muốn đoán.” Bảo Anh bực mình đáp.

“Vậy thì thôi vậy. Dù sao thì người ta đâu có thương, có nhớ mình đâu.”

Bảo Anh nhìn bộ dạng đáng thương giả tạo của Nhật Minh, chỉ biết bất lực đưa tay day nhẹ thái dương.

“Vậy nói đi, sao cậu lại xuất hiện ở trường tớ?”

“Việc đó quan trọng đến thế à? Cậu không định hỏi thăm tớ trước một câu sao?”

“Đừng có lảng tránh.”

“Thì mẹ cậu biết tớ về nước nên mới bảo tớ đến đón cậu. Bà ấy còn bảo hai đứa lâu lắm rồi không gặp, nên tranh thủ đi với nhau cho đỡ xa cách.”

Nhật Minh cố tình dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp:

“Như vậy đã đủ thuyết phục chưa?”

“Ồ.”

Nhật Minh lập tức xị mặt.

“Cậu ‘ồ’ cái gì chứ? Đúng là đồ vô lương tâm.”

“Tớ vừa mới về nước, vậy mà cậu chẳng hỏi han gì đã bắt đầu tra khảo tớ rồi. Tớ cứ tưởng sau hai năm không gặp, cậu sẽ lao vào ôm chầm lấy tớ chứ. Ai ngờ cậu lại vô tình đến thế.”

Bảo Anh khẽ giật giật khóe miệng.

“Ôm cậu? Cậu tưởng mình là siêu sao hạng A chắc? Mới có hai năm không gặp thôi mà.”

Trần Nhật Minh nghe vậy liền nhướng mày.

(Cô nhóc này mới không gặp hai năm mà miệng lưỡi càng ngày càng ghê gớm nhỉ.)

Thấy Nhật Minh không phản bác, Bảo Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên đầy thách thức:

“Sao thế? Không dám nói nữa à? Tớ thấy cậu đi có hai năm mà tính cách ngày càng cổ quái rồi đấy.”

Lời vừa dứt, Nhật Minh lập tức ôm ngực, bày ra vẻ mặt đau đớn như thể vừa bị ai đó đâm một nhát chí mạng.

“Đau lòng quá…”

Bảo Anh: “…”

“Bạn thân từ nhỏ của cậu mới đi du học về, vậy mà câu đầu tiên cậu nói với tớ lại là tớ cổ quái.”

“Cậu vốn đã cổ quái rồi, có gì mà phải đau lòng?”

Nhật Minh lập tức quay sang nhìn cô, vẻ mặt không thể tin nổi:

“Trái tim tớ tan nát thế này rồi mà cậu còn nỡ đả kích tớ nữa à?”

“Không thì sao?”

“Bảo Anh, cậu thay đổi rồi.”

“Ừ. Tớ trưởng thành rồi.”

“Không, cậu trở nên độc ác thì có.”

Bảo Anh nhìn vẻ mặt đau khổ giả tạo của Nhật Minh, khóe môi khẽ giật.

(Tên này mới đi du học có hai năm mà khả năng diễn xuất đã tiến bộ vượt bậc rồi.)

Cô không nhịn được nữa, nghiêm túc nói:

“Được rồi, đừng diễn nữa. Cậu có chuyện gì quan trọng cần tớ giúp à?” 

Nụ cười trên môi Nhật Minh dần tắt.

Cậu im lặng.

Căn phòng khách nhỏ bỗng chốc yên tĩnh hơn hẳn.

Bảo Anh khẽ liếc sang. Nhật Minh đã không còn vẻ trêu chọc ban nãy.

(Ơ… Sao tự dưng im thế?)

(Không lẽ mình đoán đúng rồi?)

Nghĩ vậy, khóe môi cô khẽ cong lên, ánh mắt cũng ánh lên vẻ đắc ý.

Nhật Minh nhìn biểu cảm ấy, chỉ khẽ thở dài bất lực.

(Haizz… Chỉ nhìn cái vẻ mặt kia thôi là biết cô nàng này lại hiểu sai ý mình rồi.)

Cậu ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt thoáng hiện chút bất đắc dĩ.

“Thật à? Nhưng trong mắt tớ thì cậu cố tình đấy. Thấy tớ rồi mà còn quay đi như chẳng có chuyện gì xảy ra.”

Bảo Anh nhíu mày.

“Cố tình cái gì? Lúc đó tớ còn tưởng cậu là người lạ.”

Nhật Minh khẽ nhướng mày.

“Người lạ?”

“Chứ còn gì nữa? Tự dưng có một người tóc đỏ đứng giữa cổng trường gọi tên tớ, ai mà chẳng giật mình.”

Nhật Minh: “…”

“Nghe kiểu gì cũng thấy có vấn đề.”

Nhật Minh nhìn cô vài giây, cuối cùng chỉ biết bất lực thở dài.

“…Được rồi. Xem như chuyện đó bỏ qua.”

Cậu dừng lại một chút rồi nhìn thẳng vào cô.

“Nhưng còn một chuyện khác.”

Ánh mắt Nhật Minh khẽ ánh lên ý cười.

“Lần này tớ thật sự muốn tính sổ với cậu.”

Bảo Anh nghe vậy thì trong lòng thoáng chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Cuối cùng, cô quay sang, gằn giọng hỏi:

“Cậu có chắc là mình nhớ đúng không đấy? Hay là cậu gây họa ở nước ngoài rồi, giờ về đây tính đổ vỏ cho tớ?”

“Cậu nghĩ xa xôi đi đâu thế?” Nhật Minh nhún vai, vẻ mặt thản nhiên. “Anh đây đã bao giờ có thói hư tật xấu gì đâu? Nếu có học thì cũng chỉ học được cái đẹp trai của anh đây thôi. Đồ ngốc.”

Bảo Anh: “…”

(Đùa cái tên này. Sau hai năm đi du học, trông thì có vẻ thay đổi không ít, nhưng cái tính tự tin thái quá này vẫn chẳng thay đổi chút nào.)

Cô hít sâu một hơi.

“Được rồi. Đừng có vòng vo nữa. Nói thẳng đi.”

Nhật Minh nhìn cô.

“Cậu chắc chắn là mình không làm gì có lỗi với tớ, đúng không?”

Bảo Anh lập tức dõng dạc đáp:

“Đúng!”

Nhật Minh khẽ gật đầu.

“Được. Chính miệng cậu nói đấy nhé. Nếu lát nữa chứng minh được cậu sai thì phải đền bù cho tớ.”

Bảo Anh khịt mũi.

“Được thôi. Nếu đúng là lỗi của tớ thì tớ đền.”

Nhật Minh khẽ nhếch môi.

“Tốt.”

Cậu chậm rãi chìa tay về phía cô.

“Đưa điện thoại đây.”

Bảo Anh ngẩn người.

“Để làm gì? Chuyện này thì có liên quan gì đến điện thoại của tớ?”

Nhật Minh chỉ bình thản đáp:

“Muốn biết thì đưa đây.”

“Ủa… ê, thật hả?”

Nhật Minh khẽ nhướng mày.

“Tin hay không thì tùy cậu.”

Bảo Anh ngơ ngác nhìn anh vài giây.

Thấy vẻ mặt Nhật Minh nghiêm túc đến mức không giống đang nói đùa chút nào, cô đành lấy điện thoại từ trong túi áo ra đưa cho cậu. 

Nhật Minh nhận lấy điện thoại, thuần thục mở khóa màn hình rồi nhanh chóng tìm đến các ứng dụng nhắn tin.

Sau khi thao tác trên điện thoại của cô một lúc, cậu mới đưa máy trở lại trước mặt Bảo Anh.

“Xem đi.”

Bảo Anh nhận lấy điện thoại.

Trên màn hình là một loạt tài khoản mạng xã hội của cô.

Facebook.

Instagram.

Zalo.

Thậm chí cả những ứng dụng nhắn tin mà cô gần như chẳng bao giờ sử dụng.

Điểm chung duy nhất là ở tất cả những ứng dụng ấy, tài khoản của Trần Nhật Minh đều nằm trong danh sách bị chặn.

Bảo Anh nhìn chằm chằm vào màn hình, cả người lập tức cứng đờ.

Trong đầu cô lúc này chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.

(Chết rồi.)

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thỏ con xinhh iuu

Thỏ con xinhh iuu

Thấy tội bả ghê🥹🫰🏻

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px