Chương 3. Vụ Án "Vũ Nương" Thời Hiện Đại
Chương 3. Vụ Án "Vũ Nương" Thời Hiện Đại
Trong lòng, cô đã thầm chửi anh cả ngàn lần.
Thấy Bảo Anh chỉ trừng mắt nhìn mình mà không nói gì, chàng trai trước mặt lại bắt đầu giở trò.
Anh đưa tay véo nhẹ má cô một cái.
Bảo Anh vẫn im lặng.
Thấy vậy, Nhật Minh lập tức hoảng hốt, vội rụt tay lại. Anh đứng chắn trước mặt cô, hai tay khua loạn xạ, vẻ mặt chẳng khác nào một diễn viên đang cố gắng diễn một vở kịch câm.
Bảo Anh chỉ biết câm nín.
(Thật ra, ngay từ đầu mình đã cảm nhận được có người nắm lấy vạt áo. Nhưng vì không muốn dính dáng đến phiền phức nên mình mặc kệ, nghĩ rằng người kia rồi sẽ tự bỏ cuộc.)
(Ai mà ngờ được tên này lại mặt dày đến mức ấy!)
(Đã vậy còn làm mình muốn độn thổ ngay giữa thanh thiên bạch nhật nữa chứ!)
Tạm gác lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu, Bảo Anh quay trở về với thực tại.
Điều khiến cô không ngờ tới nhất chính là cái tên sao chổi đáng ghét, đối thủ không đội trời chung của mình ’Trần Nhật Minh’ lại đang đứng ngay trước mặt.
Không những thế, tên này còn đang bày ra vẻ mặt tủi thân, hờn dỗi như thể người bị bỏ rơi là hắn chứ không phải cô.
Bảo Anh không thể kiềm chế được nữa.
Nắm đấm của cô siết chặt, chuẩn bị giáng cho kẻ trước mặt một cú trời giáng...
Nhưng chút lý trí còn sót lại trong đầu đã kịp thời ngăn cô lại.
(Nghĩ đến đây đã là lần thứ ba trong ngày mình trở thành tâm điểm của sự bàn tán rồi.)
(Một điều nhịn là chín điều lành.)
Nghĩ đến đó, Bảo Anh từ từ thả lỏng nắm đấm.
Sau đó, cô túm lấy tay tên to con trước mặt rồi kéo đi.
Chưa để Nhật Minh kịp phản ứng, cô đã lên tiếng:
“Có gì về nhà rồi nói. Còn giờ cậu đi theo tớ. Nhanh lên!”
Thanh niên kia vẫn còn đang dở trò con bò thì nghe thấy giọng nói có phần giận dữ của cô, lập tức ngoan ngoãn đi theo.
Dù sao thì với vẻ ngoài đẹp trai cùng mái tóc đỏ nổi bật như vậy, muốn không thu hút sự chú ý cũng chẳng phải chuyện dễ dàng.
Thấy Nhật Minh cuối cùng cũng chịu nghe lời, Bảo Anh lập tức rời khỏi cái nơi đầy rẫy thị phi này.
Thấy một chiếc taxi đang đậu bên lề đường, cô lập tức vẫy xe. Sau đó, Bảo Anh cùng tên sao chổi kia lên xe, trở về căn hộ gần trường của mình.
Về đến nhà, cô quay người nhìn người phía sau rồi bắt đầu thẩm vấn:
“Trần Nhật Minh, cậu về nước từ bao giờ vậy?”
Bảo Anh khoanh tay trước ngực, ánh mắt dò xét nhìn chàng trai cao lớn với mái tóc đỏ nổi bật và gương mặt đẹp trai không góc chết đang đứng trong phòng khách nhỏ của mình.
Sau phút ngỡ ngàng ban đầu, giờ đây cô cần một lời giải thích rõ ràng cho sự xuất hiện đột ngột này.
Trần Nhật Minh khẽ nhếch môi cười. Ánh mắt anh lấp lánh như đang giấu một điều gì đó. Trong giọng nói pha lẫn sự trêu chọc quen thuộc:
“Cậu đoán xem?”
“Tớ không muốn đoán.” Bảo Anh bực mình đáp.
“Vậy thì thôi vậy. Dù sao thì người ta đâu có thương, có nhớ mình đâu.”
Nói rồi, Nhật Minh lập tức bày ra vẻ mặt đáng thương, chẳng khác nào một người chồng vừa bị phụ bạc.
Bảo Anh đứng bên cạnh nhìn màn diễn trước mắt, chỉ cảm thấy bất lực. Cô đưa tay day day trán:
“Vậy nói xem, sao cậu lại xuất hiện ở trường tớ?”
“Ồ, việc này thật sự quan trọng đến thế à? Tại sao cậu không hỏi han tớ trước? Dù chỉ một chút thôi cũng được mà.”
“Đừng có lảng tránh.”
“Thì mẹ cậu biết tớ về nước nên mới bảo tớ đến đón cậu. Bà ấy còn bảo hai đứa lâu lắm rồi không gặp nhau, phải hâm nóng lại tình cảm ngày xưa.”
Nhật Minh cố tình dừng lại một nhịp, rồi chậm rãi nói tiếp:
“Như vậy đã đủ thuyết phục chưa?”
“Ồ.”
Nhật Minh lập tức xị mặt:
“Cậu ‘ồ’ cái gì chứ? Đúng là đồ vô lương tâm.”
“Tớ vừa mới đặt chân về nước, vậy mà cậu chẳng hỏi han gì đã bắt đầu tra khảo rồi. Tớ cứ tưởng sau bao năm xa cách, cậu sẽ lao vào ôm chầm lấy tớ chứ. Ai ngờ cậu lại vô tình đến thế.”
Bảo Anh khẽ giật giật khóe miệng.
“Ôm cậu? Cậu tưởng mình là siêu sao hạng A chắc? Với lại, cậu mới đi du học có một năm thôi mà.”
Trần Nhật Minh nghe vậy liền nhướng mày.
(Cô nhóc này mới không gặp một năm mà miệng lưỡi càng ngày càng ghê gớm nhỉ.)
Thấy Nhật Minh không phản bác, Bảo Anh nghiêng đầu, khóe môi cong lên đầy thách thức:
“Sao thế? Không dám nói nữa à? Tớ thấy cậu đi có một năm mà tính cách ngày càng cổ quái rồi đấy.”
Lời vừa dứt, Nhật Minh lập tức ôm ngực, bày ra vẻ mặt đau đớn như thể vừa bị ai đó đâm một nhát chí mạng.
“Đau lòng quá…”
Bảo Anh: “…”
“Bạn thân từ nhỏ của cậu mới đi du học về, vậy mà câu đầu tiên cậu nói với tớ lại là tớ cổ quái.”
“Cậu vốn đã cổ quái rồi, có gì mà phải đau lòng?”
Nhật Minh lập tức quay sang nhìn cô, vẻ mặt không thể tin nổi:
“Cậu còn nói được câu đó à? Tớ đã đau lòng đến mức này rồi mà cậu còn nỡ nói tớ như vậy?”
“Không thì sao?”
“Bảo Anh, cậu thay đổi rồi.”
“Ừ. Tớ trưởng thành rồi.”
“Không, cậu trở nên độc ác thì có.”
Bảo Anh nhìn vẻ mặt đau khổ giả tạo của Nhật Minh, khóe môi khẽ giật.
(Tên này đi du học một năm thôi mà khả năng diễn xuất đã tiến bộ vượt bậc rồi.)
Cô không nhịn được nữa, nghiêm túc nói:
“Được rồi, đừng diễn nữa. Nói thật đi, cậu về nước lần này có chuyện gì?”
Nụ cười trên môi Nhật Minh dần tắt.
Cậu im lặng.
Căn phòng khách nhỏ bỗng chốc yên tĩnh hơn hẳn.
Bảo Anh khẽ liếc sang. Nhật Minh đã không còn vẻ trêu chọc ban nãy.
Cô bất giác rụt người lại.
(Chết rồi. Hình như mình nói hơi quá thì phải?)
(Mình cũng đâu có cố ý. Chỉ tại cậu ta châm ngòi trước chứ bộ.)
(Nếu không phải cậu ta bất thình lình xuất hiện, khiến mình xấu hổ muốn độn thổ, thì làm sao mình lại buột miệng nói ra mấy lời khó nghe như vậy được.)
(Với lại, ai bảo cậu ta xuất hiện đúng lúc tâm trạng mình đang không tốt chứ.)
Sau một hồi đắn đo, Bảo Anh càng nghĩ càng cảm thấy bản thân chẳng làm gì sai cả.
Thế là cô hít sâu một hơi, ưỡn ngực, ngẩng cao đầu nhìn thẳng Nhật Minh, chẳng khác nào một chú gà trống con đang dương oai diễu võ.
Nhật Minh nhìn dáng vẻ ấy, chỉ khẽ thở dài bất lực.
(Haizz, cái điệu bộ này... Chắc chắn cô nàng ngốc nghếch này lại đang nghĩ lệch hướng đi đâu rồi.)
Anh trầm giọng:
“Thật à? Nhưng trong mắt tớ thì cậu cố tình đấy. Thấy tớ rồi mà còn giả vờ không quen, quay đi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cậu đang muốn phủ nhận mối quan hệ của chúng ta, đúng không?”
Nghe Nhật Minh nói vậy, Bảo Anh trợn mắt.
Cô có cảm giác mình vừa bị gán cho một tội danh trời ơi đất hỡi, còn oan hơn cả Vũ Nương.
“Cái gì mà cố tình không quen? Cậu có chịu suy nghĩ trước khi nói không vậy?”
Nhật Minh nhướng mày, giọng đầy thích thú:
“Thế cậu có ý gì?”
Bảo Anh tức đến nổ phổi. Hai tay cô siết chặt quai túi xách, khuôn mặt đỏ bừng:
“Cậu không thấy vô lý à? Cứ thử nghĩ xem, đột nhiên có một tên lạ hoắc gọi mình lại, trong khi rõ ràng chẳng quen biết gì. Nếu hắn không có ý đồ gì thì mới là vấn đề đấy!”
Nhật Minh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên đầy thích thú:
“Thật à? Nhưng trong mắt tớ thì cậu cố tình đấy. Thấy tớ rồi mà còn giả vờ không quen, quay đi như chẳng có chuyện gì xảy ra. Cậu đang muốn phủ nhận mối quan hệ của chúng ta, đúng không?”
“Cái gì mà cố tình không quen? Cậu có chịu suy nghĩ trước khi nói không vậy?”
Nhật Minh khẽ thở dài, vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất lực:
“...Cậu nghĩ xa quá rồi. Sao không nghĩ đơn giản hơn một chút? Có khi người ta chỉ muốn hỏi đường, hoặc xin số làm quen thôi.”
“Ha! Hỏi đường á? Cổng trường có bao nhiêu người như thế, tự dưng lại nhắm đúng vào tớ hả? Với lại, ai đời lại chọn đúng một đứa đang chạy thục mạng để trốn khỏi đám đông như tớ chứ! Để làm gì hả trời? Họ rảnh chắc!”
Nhật Minh nghe đến đó thì hoàn toàn cạn lời.
Bảo Anh vừa há miệng định tiếp tục phản bác thì Nhật Minh đã lập tức chen ngang:
“...Thôi được rồi, không cãi nhau chuyện này nữa. Nhưng còn một chuyện khác.”
Nhật Minh nheo mắt, khóe môi nhếch lên.
“Tớ muốn tính sổ với cậu.”
Bảo Anh nghe vậy thì trong lòng thoáng chột dạ, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra cứng rắn:
“Cậu cứ nói đi. Bổn tiểu thư đây nợ cậu cái gì thì kể hết ra một lượt luôn nào.”
Nhật Minh nhướng mày, giọng điệu đầy châm chọc:
“Cậu đoán xem. Nếu đoán đúng thì coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Còn đoán sai thì…”
Bảo Anh thấy tên ngốc kia cứ nói năng nửa úp nửa mở, khiến trong lòng cô ngứa ngáy khó chịu như có hàng ngàn con kiến đang bò qua.
Cô lập tức bực bội cắt ngang:
“Bộ cậu hết việc để làm à? Sao lúc nào cũng ra vẻ thế hả? Lại còn cứ bắt người ta đoán đoán đoán! Bộ cậu hết chuyện để làm rồi à, Trần Nhật Minh? Cái tên ngốc này!”
Nhật Minh nghe cô nói vậy thì chỉ khẽ cười đầy ẩn ý, ánh mắt dừng trên gương mặt cô.
Nụ cười ấy khiến Bảo Anh vừa nhìn thấy liền bất giác nổi da gà.
Trong đầu cô vội vàng lục lại quá khứ, cố nhớ xem rốt cuộc mình đã đắc tội gì với tên này.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn không thể tìm ra đáp án.
Cuối cùng, Bảo Anh quay sang, gằn giọng hỏi:
“Cậu có chắc là mình nhớ đúng không đấy? Hay là sang bên kia ăn chơi sa đọa, học thói hư tật xấu, phạm phải lỗi tày trời xong giờ về đây ăn vạ tớ?”
“Cậu nghĩ xa xôi đi đâu thế?” Nhật Minh nhún vai, vẻ mặt thản nhiên. “Anh đây đã bao giờ có thói hư tật xấu gì đâu? Nếu có học thì người ta phải học anh đây mới đúng. Đồ ngốc.”
Bảo Anh: “...”
(Đùa cái tên này. Sau một năm đi du học, trông thì có vẻ thay đổi không ít, nhưng cái tính tự tin thái quá này vẫn chẳng thay đổi chút nào.)
Cô hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Được rồi. Có gì thì nói thẳng đi. Đừng có vòng vo nữa.”
Nhật Minh nhìn cô, khóe môi cong lên.
“Cậu chắc chắn là bản thân mình không có lỗi, đúng không?”
Bảo Anh lập tức dõng dạc đáp:
“Đúng!”
Nhật Minh nhếch môi cười gian.
“Vậy thì kèo này cậu thua rồi.”
Bảo Anh vẫn giữ vẻ mặt tự tin:
“Nếu như tớ có lỗi.”
“Được thôi.” Nhật Minh chìa tay về phía cô. “Thế thì đưa điện thoại đây.”
Bảo Anh ngẩn người:
“Để làm gì? Vụ này thì có liên quan gì đến điện thoại của tớ?”
Nhật Minh chẳng buồn liếc cô một cái, chỉ thản nhiên đáp:
“Nó chính là bằng chứng cho chuyện tớ muốn tính sổ với cậu đấy.”
“Ủa... ê, thật hả?”
Nhật Minh khẽ nhướng mày:
“Tin hay không thì đưa đây.”
Bảo Anh ngơ ngác nhìn anh vài giây.
Thấy vẻ mặt Nhật Minh nghiêm túc đến mức không giống đang nói dối, cô đành lấy điện thoại từ trong túi áo ra đưa cho anh.
Nhật Minh nhận lấy điện thoại, thuần thục mở khóa rồi nhanh chóng tìm đến các ứng dụng nhắn tin.
Sau khi thao tác trên điện thoại của cô một lúc, Nhật Minh mới đưa máy trở lại trước mặt Bảo Anh.
“Xem đi.”
Bảo Anh nhận lấy điện thoại.
Trên màn hình là một loạt ảnh chụp các tài khoản mạng xã hội của cô. Điểm chung duy nhất là trong tất cả những ứng dụng liên lạc đó, tài khoản của Nhật Minh đều đang nằm trong danh sách bị chặn.
Facebook.
Instagram.
Zalo.
Thậm chí cả những ứng dụng nhắn tin mà cô gần như chẳng bao giờ sử dụng.
Tất cả đều bị chặn.
Bảo Anh nhìn màn hình, cả người lập tức cứng đờ.
Trong đầu cô chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.
(Chết rồi.)
Bình luận
Thỏ con xinhh iuu
Thấy tội bả ghê🥹🫰🏻