Chương 2. Biến Số Ngoài Dự Tính
Chương 2. Biến Số Ngoài Dự Tính
Không gian bỗng chốc im bặt, chỉ còn tiếng quạt trần khe khẽ xoay trên đầu.
Rồi chẳng biết từ đâu, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Cả lớp nhanh chóng xôn xao trở lại: bàn ghế khẽ xê dịch, giấy vở lách cách, tạo thành một mớ âm thanh hỗn loạn của sự hồi hộp.
“Thầy vui vẻ vậy mà vẫn không tha tụi mình nhỉ?” Một bạn nam thở dài, nhíu mày nhìn lên bục giảng.
“Biết ngay mà, thầy đâu dễ bỏ qua đâu.” Một cô bạn phía sau lắc đầu, vẻ mặt vừa bất lực vừa buồn cười.
“Thôi, ai bị gọi thì đành chịu. Đừng nghĩ nhiều nữa.” Một người khác nhún vai, cố trấn an chính mình.
“Mình chỉ mong người may mắn đó không phải mình thôi…” Một cô gái thì thầm, khiến cả bàn khẽ bật cười.
(Hừm, mấy đứa này làm như mình sắp gọi lên xử tội không bằng.)
Thầy Khánh khẽ gõ tay xuống mặt bàn.
Tiếng “bộp” vang lên, đủ lớn để cả lớp lập tức im bặt.
Ông hắng giọng:
“Được rồi. Không ai xung phong thì thầy gọi ngẫu nhiên vậy.”
Ánh mắt ông lướt một vòng rồi dừng lại ở phía cửa sổ.
“Bạn nữ ngồi bàn thứ hai, gần cửa sổ, đối diện bục giảng kia.”
Ông chỉ tay.
“Lên đây giúp thầy một chút. Nhanh lên nhé. Chậm một phút là cả lớp ở lại thêm năm phút.”
Lời vừa dứt, gần năm mươi cái đầu lập tức quay phắt về một hướng, như thể vừa có drama bùng nổ.
Tiếng xì xào râm ran lan khắp căn phòng.
“Ai thế?!”
“Trời, là cái bạn xinh xinh ngồi bàn thứ hai đó kìa.”
“Hình như là Nguyễn Hoàng Bảo Anh, năm hai khoa Quản trị Kinh doanh.”
“Công nhận thầy Khánh chọn khéo ghê, toàn chọn trúng gái xinh thôi!”
“Xinh cũng là một cái tội mà, haha!”
Tiếng bàn ghế kéo loạt xoạt. Vài đứa còn tranh thủ rút điện thoại ra bật camera quay lén, háo hức chờ xem màn “lên thớt” bất đắc dĩ.
Trong bầu không khí rộn ràng ấy, Bảo Anh vẫn chẳng hay biết gì. Cô ung dung chơi điện thoại, ngón tay lia lia trên màn hình như đang combat một trận game online.
Mãi cho đến khi Vy Vy, cô bạn ngồi cạnh, huých nhẹ vào khuỷu tay cô.
“Này! Bảo Anh!”
Vy Vy khẽ gọi, giọng gấp gáp:
“Cậu đang làm gì vậy? Không định lên trên kia à? Thầy đang đợi kìa. Nhanh lên, cậu mà muộn là cả lớp phải ở lại thêm năm phút nữa đấy!”
Bảo Anh ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngơ ngác.
“Lên đâu?”
Câu hỏi vừa bật ra, xung quanh đã lập tức nổ ra một tràng cười.
“Hot girl của lớp bị gọi rồi kìa!”
“Coi chừng phát biểu xong nổi luôn đó!”
Tiếng cười rộ lên khắp dãy bàn.
(Ủa? Gọi mình thật à?)
Bảo Anh lập tức quay sang nhìn Vy Vy với ánh mắt cầu cứu.
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô bạn, Vy Vy chỉ biết khẽ thở dài, bất lực lẩm bẩm:
“Nhỏ này đúng là chẳng chịu nghe gì cả…”
Cô ghé sát lại, nhắc khẽ bên tai:
“Thầy gọi cậu lên kia để chúc mừng cả lớp thi xong đó.”
Bảo Anh lúc này mới hiểu ra tình hình, vội quay đầu nhìn về phía bục giảng.
Thầy Khánh vẫn đang đứng đó chờ cô.
Cô: “…”
Thôi xong, né kiểu gì được nữa.
Cô vội đứng dậy, bước nhanh về phía bục giảng giữa những tiếng thúc giục xung quanh. Trong đầu chỉ kịp nghĩ:
(Có gì đâu mà căng… lên nói vài câu rồi xuống thôi.)
Khoảng cách từ bàn đến bục giảng chỉ vài bước chân, nhưng với cô lúc này lại dài như cả chục mét.
Cả lớp dần im lặng. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía cô, khiến tiếng xì xào ban nãy cũng dần lắng xuống.
Mùi phấn bảng, tiếng giấy vở xào xạc, ánh nắng từ khung cửa sổ chiếu lên bục giảng… tất cả dường như khiến áp lực trong lòng Bảo Anh càng lúc càng rõ rệt.
Cô bước lên bục, đưa tay nắm lấy chiếc micro. Những ngón tay vô thức siết chặt, ánh mắt căng thẳng tìm kiếm một điểm để nhìn.
Hít sâu một hơi, Bảo Anh khẽ cúi đầu.
“Dạ… em chào thầy. Em là Nguyễn Hoàng Bảo Anh ạ.”
Thầy Khánh mỉm cười, giọng dịu dàng nhưng vẫn vang khắp lớp:
“Nào, em lên đây rồi thì thay thầy gửi mọi người vài lời chúc đi.”
Ông còn khẽ vỗ nhẹ lên vai cô, ánh mắt mang theo vẻ động viên cùng một chút hài hước.
Bảo Anh hơi khựng lại một giây, rồi khẽ gật đầu.
Cô hít sâu thêm một hơi, đưa mắt nhìn quanh lớp. Khi bắt gặp những gương mặt quen thuộc, giọng nói dần trở nên tự tin hơn:
“Vậy thì mình cũng chúc mọi người ‘thuận buồm xuôi gió’, không ai phải nợ môn hay phải gặp lại đề thi này thêm một lần nữa. Chúc tất cả đạt điểm cao, để tuần sau đi học với tâm trạng thật vui vẻ.”
Lời vừa dứt, cả lớp lập tức vỗ tay ào ào.
Thầy Khánh mỉm cười, khẽ gật đầu:
“Được rồi, cảm ơn em. Em về chỗ đi.”
Bảo Anh lập tức cúi đầu chào thầy rồi nhanh chóng trở về chỗ ngồi. Cuối cùng cũng được thoát khỏi ánh mắt của gần năm mươi người, cô vừa ngồi xuống đã thầm thở phào nhẹ nhõm.
(Aaaa, ngại chết mất, thầy Khánh ơi!!! Tại sao lại chọn một người hướng nội như em chứ!!! Mặc dù em biết bản thân mình rất xinh… huhuhu.)
Đợi đến khi Bảo Anh vừa ngồi xuống, thầy Khánh mới tiếp lời. Ánh mắt ông vừa ấm áp vừa nghiêm nghị:
“Qua lời phát biểu của Bảo Anh, thầy cũng muốn nhắc các em một chút. Đừng vì thi xong mà vui chơi quá đà rồi quên mất việc học. Nghỉ hè không có nghĩa là được bỏ bê kiến thức đâu.”
Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua cả lớp, nụ cười thấp thoáng nơi khóe môi.
“Thầy nói trước luôn nhé, đề kiểm tra sau hè thầy đã bắt đầu soạn rồi đấy. Đừng có mà kêu thầy không báo trước nhé. Lão Khánh ta đã nhắc các em ngay từ đầu tháng rồi cơ mà, haha!”
Nghe thầy nói vậy, cả lớp vốn đang ríu rít trò chuyện lập tức im bặt.
Bầu không khí rơi vào một khoảng lặng kỳ quái.
Rồi ngay sau đó, cả lớp lập tức vỡ òa trong tiếng than thở:
“Aaa, biết ngay mà!”
“Bây giờ bỏ môn có được không, huhu…”
“Vừa thi xong, còn chẳng biết điểm ra sao mà lão Khánh đã thế này rồi…”
“Aaa, trù cho thầy hói suốt đời luôn!”
“Cứu với, thầy nói xong em tụt hứng đi du lịch luôn rồi!”
Bảo Anh chỉ biết lắc đầu, thầm than:
(Mới thi xong đã lo tới đề sau hè rồi… Thầy đúng là không cho người ta nghỉ mà.)
Đúng lúc đó, Vy Vy khẽ nghiêng người sang, nhỏ giọng nói:
“Bảo Anh, nãy điện thoại cậu có người gọi á. Họ gọi từ nãy giờ rồi, cậu kiểm tra lại đi.”
Bảo Anh hơi khựng lại.
Cô cầm điện thoại lên, mở hộp thư và lập tức giật mình khi nhìn thấy thông báo 99+ tin nhắn.
Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ từ cùng một số khiến cô không khỏi hoang mang.
(Ai mà gọi dữ vậy?)
Cô đang định gọi lại để xác minh thì Vy Vy ở bên cạnh bỗng cười trêu:
“Bảo Anh à, số cậu đỏ thật đấy! Gần năm mươi người trong lớp mà thầy lại chọn đúng cậu lên phát biểu, ha ha!”
Bảo Anh nghe vậy chỉ biết thở dài.
(Ựa, có ai muốn thế đâu mà… Ngại chết đi được.)
Cô cùng Vy Vy nói chuyện thêm vài câu, mãi đến khi thầy cho cả lớp ra về.
Mải nói chuyện, Bảo Anh cũng quên mất việc trả lời tin nhắn trong nhóm bạn thân “Bộ Ba Siêu Đẳng”:
Đỗ Khánh Vy, biệt danh: “Người Tình Trong Mộng.”
Nguyễn Hoàng Bảo Anh, biệt danh: “Sống Đơn Giản Cho Đời Cơ Bản.”
Phạm Tâm Giao, biệt danh: “Kẻ Hủy Diệt Số Dư Tài Khoản.”
Toàn những biệt danh quái đản, nhưng đó lại chính là phong cách và “chất riêng” của nhóm.
Vừa bước ra khỏi cửa lớp, điện thoại của Bảo Anh lại reo lên.
Thấy người gọi là Khánh Vy, cô liền nhấc máy.
Vì đang vừa đi vừa lục tìm chìa khóa trong túi, Bảo Anh vô tình chạm nhầm vào biểu tượng loa ngoài mà không để ý.
Chưa kịp lên tiếng, giọng cô nàng đã lập tức vang lên đầy hào hứng:
“Cuối cùng cậu cũng chịu bắt máy rồi! Sao không trả lời tin nhắn nhóm hả? Cậu có biết mình vừa bỏ lỡ chuyện gì không?”
Bảo Anh còn chưa kịp hỏi thì một giọng nói khác đã chen ngang từ đầu dây bên kia.
Là Tâm Giao.
“Đừng nói chuyện đó nữa, hỏi chuyện quan trọng trước!”
Giọng cô nàng cao và đầy năng lượng, vang lớn đến mức mấy sinh viên đi ngang qua cũng tò mò ngoái nhìn Bảo Anh.
“Tối nay đi ăn liên hoan không? Quán quen của tụi mình vừa có món mới đấy! Nghe bảo ngon lắm!”
Khánh Vy lập tức phụ họa:
“Đúng đúng! Tối nay nhất định phải đi. Thi xong rồi mà, không đi ăn mừng thì còn đợi đến bao giờ?”
Hai người thay nhau nói liên tục, chẳng cho Bảo Anh lấy một cơ hội chen vào.
Cô: “…”
Bảo Anh lúc này mới nhận ra điện thoại đang bật loa ngoài. Cô vội vàng tắt đi, nhưng đã muộn mất rồi.
(Hai nhỏ này… định khủng bố điện thoại mình hay gì vậy trời?)
Bảo Anh đành phải đưa điện thoại ra xa tai một chút, chờ hai cô nàng nói xong rồi mới bất lực lên tiếng:
“Khoan! Hai cậu nói từng người một thôi được không?”
Cả hai cô nàng ở đầu dây bên kia đồng thanh:
“Được!”
Đúng lúc ấy, Bảo Anh mới chợt khựng lại.
Cô nhìn xuống màn hình điện thoại, lúc này mới nhận ra biểu tượng loa ngoài vẫn đang sáng.
(Ủa? Mình bật loa ngoài từ lúc nào vậy?)
Bảo Anh thậm chí còn chẳng nhớ mình đã vô tình chạm vào nó từ lúc nào.
Cô lập tức cúi xuống, vội vàng tắt loa.
Nhưng đã muộn mất rồi.
Những tiếng xì xào cùng vô số ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh đã đổ dồn về phía cô.
(Aaaa, thế này thì ngại chết mất!)
Đầu dây bên kia không nghe thấy Bảo Anh trả lời, liền lên tiếng:
“Alo? Bảo Anh? Cậu còn nghe máy không đấy?”
Bảo Anh lập tức đáp lại, giọng vội vã:
“Tớ biết rồi! Tối nay tớ cũng rảnh. Chốt kèo bảy giờ qua đón tớ đi ăn nhé. Bây giờ tớ đang vội lắm, có gì lát nhắn tin lại sau. Còn địa điểm thì tùy các cậu chọn.”
Đầu dây bên kia nghe được câu trả lời vừa ý thì cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ đáp:
“Ok, chốt vậy nhé! Bảy giờ tối bọn này đến đón cậu đi ăn.”
“Ok.”
Bảo Anh thuận miệng đáp một tiếng rồi lập tức cúp máy.
Để tránh những ánh mắt tò mò xung quanh, cô nhanh chân bước đi, chỉ mong mau chóng rời khỏi nơi này.
Đi được một đoạn, đến gần cổng trường, Bảo Anh mới dần thả lỏng.
Cô vừa đi vừa ngân nga vài giai điệu vui vẻ.
Cuối cùng cũng được tự do rồi!
Vừa bước ra khỏi cổng trường, một giọng nói bất chợt vang lên từ phía sau:
“Anh Anh!”
Tưởng mình nghe nhầm, Bảo Anh vẫn tiếp tục bước đi.
Vừa đi, cô vừa tự nhủ:
(Trong trường này, mình chẳng thân với ai ngoài hai nhỏ kia cả. Mấy bạn nam từng làm bài tập chung nhóm với mình cũng chỉ dừng ở mức quen biết, hoàn toàn chưa thân đến mức có thể gọi mình giữa đường.)
(Vậy nên… chắc chắn người phía sau không phải gọi mình đâu ha.)
Càng nghĩ, Bảo Anh càng cảm thấy suy luận của mình vô cùng hợp lý.
(Ừm. Chắc chắn là vậy rồi.)
Tốt nhất cứ coi như không nghe thấy, để tránh rước họa vào thân.
(Dù sao hôm nay mình cũng đã đủ đen rồi. Huhu.)
Vừa nghĩ, cô vừa đi nhanh hơn.
“Bông.”
Bước chân Bảo Anh khựng lại.
Giọng nói này… nghe quen quen.
Bông.
Cái biệt danh này…
Ngoài người nhà và bạn bè thân thiết ra, trong trường gần như chẳng ai biết đến cái tên này cả.
Nghĩ vậy, sống lưng cô bất giác lạnh toát.
(Chắc chỉ là trùng hợp thôi ha.)
“Bông!”
Giọng cậu phía sau cố tình lớn hơn, mang theo vài phần trêu chọc:
“Cậu định giả vờ không quen tớ đến bao giờ vậy?”
Bảo Anh chỉ khẽ liếc về phía sau.
(Không thể nào…)
Cô còn đang định giả vờ như không nghe thấy thì góc áo phía sau bất ngờ bị ai đó kéo nhẹ.
Bảo Anh cứng đờ.
“…”
Cô từ từ xoay người lại.
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô chạm phải một gương mặt quen thuộc.
Vẻ tủi thân ban nãy đã biến mất sạch.
Thay vào đó là vẻ mặt đầy đắc ý, khóe môi còn cố tình nhếch lên.
Bảo Anh: “…”
Cô có cảm giác như mình vừa bị lừa.
Bình luận
Thỏ con xinhh iuu
tên nu9 hay nhỉ🥹🤌🏻
Thỏ con xinhh iuu
Ê cái bdanh này hay nha🤣
Thỏ con xinhh iuu
ê bdanh hay nha, xin ý tưởng nha shop😋