Chương 1. Một Khởi Đầu Mới
Chương 1. Một Khởi Đầu Mới
Kỳ thi cuối kỳ có thể giết chết rất nhiều thứ: trí nhớ, sự tự tin… và đôi khi là cả vận may.
Trong giảng đường rộng lớn, ánh nắng chói chang len qua những khung cửa sổ, trải thành những vệt sáng dài trên mặt bàn. Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy, xen lẫn vài hơi thở gấp gáp.
Đây là môn thi cuối cùng của kỳ học, nên chẳng ai dám lơ là dù chỉ một phút. Một vài người đã bỏ cuộc, gục mặt xuống bàn, nhưng phần lớn vẫn cố gắng hoàn thành nốt bài làm của mình. Không ai dám quay ngang ngó dọc. Thỉnh thoảng, tiếng lật giấy khe khẽ vang lên rồi nhanh chóng tan biến vào bầu không khí căng thẳng bao trùm cả giảng đường.
Ở dãy bàn thứ hai cạnh cửa sổ, Nguyễn Hoàng Bảo Anh đang chống cằm, đôi mắt lờ đờ nhìn những vệt nắng trải dài trên mặt bàn. Đầu óc cô như bị rút sạch năng lượng, những kiến thức vừa nãy còn lởn vởn trong đầu giờ đã tan biến không còn dấu vết.
(Nếu hôm nay còn xui xẻo nữa, chắc mình đổi tên thành Hoàng Hên Xui Xẻo luôn quá.)
Thực tế thì bài thi hôm nay làm khá tốt, thậm chí còn thuận lợi hơn mong đợi. Chỉ có điều, dường như “thần may mắn” chỉ ưu ái mỗi đáp án, còn những chuyện khác thì bỏ quên cô hoàn toàn.
Đầu tiên là chiếc bút bi “chinh chiến” bao năm bỗng dưng tắc mực ngay giữa câu kết luận. Bảo Anh loay hoay vẩy mấy lần không được, đành phải mượn tạm một cây bút của bạn bên cạnh.
Thế nhưng nét mực của hai cây bút hoàn toàn không giống nhau.
Nửa trên bài thi là nét chữ quen thuộc, thanh thoát và đều tay. Nửa dưới lại đậm hơn hẳn, mực ra mạnh và hơi nhòe, tạo thành sự tương phản rõ rệt trên mặt giấy.
Đúng lúc đó, giám thị đi ngang qua và dừng lại vài giây trước bàn cô. Ánh mắt thầy lướt qua phần chữ đậm bất thường ấy, khẽ chững lại rồi mới chuyển sang chỗ khác.
Không ai nói gì.
Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến sống lưng cô khẽ thẳng lên.
Bảo Anh mím môi nhìn lại trang giấy, cảm giác cái tên “Hoàng Hên Xui Xẻo” dường như đang thật sự ám vào mình.
Đúng lúc đó, tiếng chuông vang lên, cắt ngang bầu không khí nặng nề trong giảng đường, cũng kéo Bảo Anh ra khỏi mớ suy nghĩ rối ren của mình.
“Các em dừng bút.”
Giọng nói dứt khoát ấy vang lên, chính thức khép lại bài thi cuối cùng của kỳ học này.
Những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên rải rác khắp giảng đường, xen lẫn những tiếng rì rầm lí nhí của sinh viên.
Mấy sinh viên ngồi cuối lớp lập tức rì rầm, ánh mắt lén lút liếc qua liếc lại.
“Ê, nghe tin gì chưa?” Một cô nàng cúi sát xuống bàn, hạ giọng.
“Tin gì? Mới hả?” Đứa bên cạnh tò mò ngẩng đầu.
“Thấy nhỏ ngồi bàn đầu, cạnh cửa sổ không?” Cô bạn nhướn mày, ra hiệu về phía trước. “Nghe nói nó mập mờ với anh Khoa khóa trên đó.”
“Anh Khoa? Anh Khoa nào cơ? Trường này thiếu gì người tên Khoa…”
Cô bạn bực dọc bặm môi: “Anh Mai Văn Khoa đó! Hot boy khoa Công nghệ Thông tin, vừa đẹp trai vừa chơi thể thao giỏi, ai mà chả biết.”
Đứa kia nghe xong suýt hét lên, may mà bị con bạn bên cạnh dẫm mạnh xuống chân nên đành cắn môi nuốt lại tiếng kêu.
“Cái gì cơ… anh Khoa đó hả? Trời ơi, nhỏ nào mà hên dữ vậy?”
Cô nàng bĩu môi, hạ giọng nói: “Nguyễn Hoàng Bảo Anh, khoa Quản Trị Kinh Doanh đó. Cũng xinh đấy, nhưng mà…”
Chưa kịp nói hết câu, cô đã đau điếng khi bị bạn mình dẫm mạnh lên chân.
Cô còn định quay sang cằn nhằn thì bỗng khựng lại.
Trên bục giảng, thầy Nam - giám thị coi thi nổi tiếng nghiêm khắc nhất khoa, đã đứng đó từ lúc nào. Tiếng thước gỗ gõ mạnh xuống mặt bàn vang lên một tiếng “cạch” đanh gọn.
Những tờ giấy thi nhanh chóng được xếp lại ngay ngắn, tiếng xê dịch ghế vang lên vội vã rồi im bặt. Cả giảng đường lập tức rơi vào tĩnh lặng. Lúc này, ánh mắt thầy mới chậm rãi quét xuống phòng học, lướt qua từng dãy bàn, khiến không một ai dám ngẩng đầu nhìn thẳng.
“Các em chú ý. Từ lúc này, ai còn viết tiếp hay tự ý rời chỗ đều bị trừ điểm. Trao đổi bài là vi phạm nghiêm trọng và sẽ bị xử lý. Tôi mong các em nghiêm túc, không ai được ngoại lệ. Rõ chưa?”
Giọng thầy không lớn, nhưng đủ đanh thép để vang khắp giảng đường rộng lớn.
Vài tiếng “Dạ…” nhỏ vang lên lác đác ở dãy bàn đầu. Ngoài ra chỉ còn những ánh mắt cúi gằm và tiếng giấy lật khẽ khàng.
“Được rồi. Nộp bài theo từng dãy.”
Một vài tiếng thở dài nhè nhẹ truyền đi, nhưng tuyệt nhiên không còn lời xì xào nào. Ánh mắt thầy dừng lại ở từng bàn, khiến nhiều sinh viên lặng lẽ cúi xuống.Tiếng sột soạt vang lên khi từng xấp giấy thi được chuyền ra đầu bàn. Những gương mặt dần giãn ra, dù vẫn còn vài ánh mắt trĩu nặng vì bài làm chưa như ý.
Ngay khi thầy Nam vừa thu xong chồng bài cuối cùng, từ phía cửa giảng đường, một bóng dáng thong dong bước vào.
“Nghe mà tưởng thầy đang đọc diễn văn bế giảng luôn ấy. Thầy Nam ơi!”
Cả giảng đường đồng loạt quay lại. Vừa nhận ra gương mặt quen thuộc của thầy Khánh, tất cả sững lại trong thoáng chốc rồi mím môi cười trộm. Không chỉ là người ra đề cho môn thi cuối cùng hôm nay, thầy còn là một trong số ít giảng viên luôn mang đến cảm giác gần gũi, dễ chịu cho sinh viên. Chỉ bằng một câu bông đùa, thầy đã kéo cả giảng đường thoát khỏi bầu không khí căng thẳng.
Trong lòng đám sinh viên đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
(Vậy là cuối cùng cũng được giải thoát rồi…)
Nhưng sự nhẹ nhõm ấy chỉ kéo dài chưa đầy vài giây. Khi ánh mắt cả lớp dời từ khuôn mặt rạng rỡ của thầy Khánh xuống xấp tài liệu dày cộm trên tay thầy, gương mặt từng đứa bắt đầu đổi sắc. Đứa tròn mắt, đứa nhăn nhó, vài đứa khẽ trao nhau cái nhìn đầy ẩn ý.
Một bầu không khí kỳ lạ chợt bủa vây lấy giảng đường, như thể cả đám vừa nhận ra sự xuất hiện của thầy lúc này hoàn toàn... sai thời điểm. Rõ ràng đây đã là môn thi cuối cùng, tiết học cuối cùng của học kỳ, vậy thầy còn cầm tài liệu vào làm gì nữa?
Trên bục giảng, thầy Nam nhìn người đồng nghiệp, khẽ gật đầu thay lời chào. Hai người trao đổi vài câu ngắn gọn, rồi thầy Nam ôm chồng bài thi rời khỏi giảng đường.
Cánh cửa khép lại. Thầy Khánh thong dong bước lên bục giảng, đặt xấp tài liệu xuống bàn với một nụ cười đầy ẩn ý. Từ trên cao, thầy khoanh tay nhìn xuống với dáng vẻ ung dung tự tại, đối lập hoàn toàn với những gương mặt méo xệch, căng thẳng đến phát tội của đám sinh viên bên dưới.
Thầy khẽ nhướng mày, chờ cho tiếng xì xào lắng xuống rồi mới thong thả cất giọng:
“Xong hết rồi chứ? Làm bài ổn không các em?”
Cả giảng đường lặng đi vài giây. Rồi như vỡ đê, những tiếng “oán trách” bắt đầu râm ran khắp các dãy bàn:
“Thầy ơi, đề này mà thầy bảo là ‘bám sát nội dung ôn tập’ ạ? Em lật nát giáo trình cũng không thấy cái case study đó nằm ở chương nào luôn... Đề mở kiểu này thì đúng là ‘mở đường cho em rớt môn’ rồi thầy ơi!”
“Đúng rồi thầy ơi! Câu 3 phân tích thị trường đúng là kiến thức ngoài Trái Đất luôn rồi… Tụi em toàn phải tự suy luận chứ trong sách đâu có ghi cụ thể vậy đâu.”
Một bạn khác tiếp lời:
“Em tưởng thầy gài nhẹ thôi, ai ngờ thầy gài nguyên quả bom nguyên tử thế này thì tụi em đỡ sao kịp ạ?”
Tiếng cười xen lẫn tiếng than thở lan khắp phòng. Thầy Khánh không những không giận mà còn bật cười, ánh mắt lộ rõ vẻ thích thú trước những lời “ai oán” của đám học trò.Thầy thong thả khoanh tay trước ngực, nhướng mày phản bác:
“Gài chỗ nào? Thầy ra đúng trọng tâm đấy chứ, chỉ là nó nằm ở thực tế thị trường thôi. Còn câu 3 ngoài Trái Đất chỗ nào? Những ví dụ thực tế đó thầy đều đã phân tích rất kỹ trên lớp rồi. Ai không đi học, không nghe giảng... người đó thiệt thôi.”
Cả lớp lập tức im bặt. Những cái đầu vừa nãy còn ngẩng lên cãi lý, giờ đồng loạt cúi xuống, chăm chăm nhìn mặt bàn vì trúng tim đen.Thầy tựa nhẹ vào bàn giảng, giọng nửa đùa nửa thật:
“Các em học Quản trị mà cứ đòi tìm đáp án sẵn trong sách thì doanh nghiệp thuê các em làm gì? Thuê luôn cuốn sách về cho rẻ hơn, lại chẳng bao giờ đòi tăng lương. Đúng không?”
Đợi một nhịp, giọng thầy Khánh chậm lại, mang theo sự nghiêm túc của một người đi trước:
“Thầy không ra đề để đánh đố. Thầy ra đề để xem các em thực sự hiểu được bao nhiêu.”
Thầy dừng lại một nhịp, ánh mắt chậm rãi quét qua cả lớp một lần nữa:
“Lý thuyết chỉ là một phần. Quan trọng là các em biết vận dụng vào thực tế như thế nào. Đề mở là để các em mở rộng tư duy… chứ không phải mở vở ra chép.”
Lời thầy vừa dứt, cả lớp khẽ lặng đi một nhịp rồi lại bắt đầu xôn xao. Dù sao thì bài thi cũng đã nộp, không khí căng thẳng ban nãy nhanh chóng được thay bằng sự râm ran quen thuộc sau giờ thi.
Có người vừa nộp bài xong đã lén lấy điện thoại ra tra đáp án, thấp giọng bàn tán xem mình làm đúng hay sai. Một số khác tranh thủ kiểm tra tin nhắn, số còn lại thì dựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát nạn.
Tiếng khóa kéo balo, tiếng giấy vở xào xạc cùng những câu chuyện vụn vặt dần lan khắp các dãy bàn, tạo nên khung cảnh ồn ào đặc trưng sau khi kết thúc một buổi thi.
Thầy Khánh khẽ cười, khóe mắt ánh lên vẻ ẩn ý. Thầy đưa tay ra hiệu cho cả lớp im lặng, rồi gõ nhẹ vài nhịp lên bục giảng.
Ánh mắt thầy chậm rãi lướt qua từng dãy bàn.
Rồi bất chợt dừng lại.
Ở một góc lớp, Bảo Anh là người duy nhất không nhập cuộc. Giữa giảng đường ồn ào, cô ngồi lặng thinh, hoàn toàn tách biệt khỏi mọi người xung quanh.
Ngón tay cô liên tục lướt trên màn hình điện thoại, nhanh đến mức gần như không dừng lại. Thỉnh thoảng, ánh mắt cô lại hướng về phía cửa lớp. Vẻ căng thẳng ấy hoàn toàn trái ngược với sự náo nhiệt xung quanh.
(Con bé này… định chuồn sớm à?)
Khóe môi thầy Khánh khẽ cong lên. Dường như ông đã tìm được “người thích hợp”.
Ông nghiêng đầu, nheo mắt, rồi bất ngờ cất giọng dõng dạc, phá tan mọi tiếng xì xào bên dưới:
“E hèm! Trật tự nào các em! Ai đang tính thu dọn đồ thì khoan đã, thầy còn một việc nhỏ nữa.”
Cả lớp bỗng khựng lại, hàng chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía bục giảng.
Thầy Khánh nở một nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt chậm rãi quét một vòng khắp giảng đường.
“Trước khi giải tán…”
Ông dừng lại một nhịp, như cố tình kéo dài sự tò mò.
“…thầy muốn mời một bạn lên đây nói vài lời đại diện cho cả lớp.”
Ông hơi nghiêng đầu, giọng pha chút trêu đùa:
“Một bạn nữ xinh gái… hoặc một bạn nam đẹp trai cũng được. Chia sẻ vài cảm nghĩ sau buổi thi hôm nay chẳng hạn.”
Lời thầy vừa dứt, cả giảng đường chợt lắng xuống.
Không một cánh tay nào giơ lên.
Vài sinh viên cúi xuống, giả vờ chăm chú thu dọn bút vở. Một số khác thì nhìn chằm chằm vào điện thoại, như thể vừa nhận được một tin nhắn cực kỳ quan trọng.
Thầy Khánh chắp tay sau lưng, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng dãy bàn.
“Không ai à?”
Ông nhướng mày, nụ cười dần lộ rõ vẻ nguy hiểm quen thuộc.
Ngay lập tức, hàng chục cái đầu đồng loạt cúi thấp hơn nữa. Có người thậm chí còn che nửa khuôn mặt sau cuốn tập, như thể chỉ cần tránh được ánh mắt của thầy là có thể thoát nạn.
Bình luận
Thỏ con xinhh iuu
Tbinh hội b:))
táo nè