Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Khắc Nhập Khắc Xuất

Chương 53: Hồng trần với ngươi như thế nào?

“Cộp!”

 

Thanh âm trầm đục vang lên. Một chiếc gậy màu xanh đáp xuống tảng đá lớn, kèm theo đó là những hơi thở nặng nề. Xung quanh đây chỉ có đá và đá, chúng nằm la liệt khắp mọi nơi với đủ hình thù kỳ dị.

 

Trên tảng đá lớn nhất, một thân hình mập mạp cõng trên lưng một khúc gỗ lớn. Nó được đẽo gọt một cách thô sơ, trông có phần nham nhở. Khúc gỗ ấy được quấn nhiều vòng vào người bằng dây thừng, như thể… nó là bảo vật.

 

“Nguyệt Nhan! Nàng thấy không, kia là nhà của chúng ta.”

 

Vô Ngân nghiêng đầu thì thào với khúc gỗ sau lưng mình. Mắt hắn dõi lên cao, lấp ló trong tầng mây là một vách đá dựng đứng trông thập phần hùng vĩ.

 

Sau khi Thất công chúa mất, hắn như người vô hồn, cứ vậy mà cõng nàng đi về phía trước. Nhưng rồi cơ thể nàng mỗi lúc một lạnh đi, hắn mới giật mình mà tỉnh lại. Rốt cuộc, bằng tia thanh tĩnh cuối cùng, hắn ép mình phải chấp nhận cái sự thật đau thương ấy.

 

Và rồi hắn chẻ đôi một cái cây Linh thụ, dùng Vô Hình Đao khoét thành một chiếc quan tài đơn sơ. Sau khi dùng thêm mộc dược để giúp cơ thể nàng không bị phân hủy, hắn mới nhẹ nhàng đặt nàng vào trong đó. Xong xuôi tất cả, hắn biết mình phải đưa nàng về nhà thật nhanh, giúp nàng hoàn thành di nguyện.

 

“Vô Ngân! Khi nào ta chết, hãy chôn ta ở một nơi cao ráo, nơi mà ta có thể nhìn thấy ánh bình minh và những cánh chim tự do được tắm mình trong gió.”

 

“Vô Ngân! Ta chết rồi thì cấm ngươi tự sát, ngươi phải sống hộ phần đời của ta nữa. Trái tim của ngươi đã thuộc về ta rồi, những gì ngươi nghe, những gì ngươi thấy ta đều cảm nhận được. Người phải sống, sống thật tốt cho ta.”

 

“Vô Ngân! Ta chết rồi thì ngươi phải để tang ta ba năm. Hết ba năm, muốn cưới thêm ai thứ cứ cưới, nhưng nhất định người đó không được đẹp bằng ta. Nghe rõ chưa!”

 

“Vô Ngân! Con heo mập đáng ghét! Ngươi không được khóc, ngươi khóc sẽ làm ta khóc theo. Khi khóc, ta… ta sẽ rất xấu.”

 

“Vô Ngân…”

 

Sau cái đêm “động phòng” ấy, Thất công chúa và Vô Ngân chính thức làm vợ chồng. Nàng biết mình không còn nhiều thời gian, sợ hắn buồn mà căn dặn rất nhiều. Tất cả những gì cần nói nàng đều đã nói, kể cả việc từng uống Cửu Nhật Bảo Mệnh Đan nàng cũng kể ra mà không hề giấu diếm.

 

Trải qua một đêm mặn nồng, tiếc rằng thời gian là không thể ngưng đọng. Tuy Thất công chúa chỉ có thể sống thêm hai ngày nữa mà thôi, nhưng hai ngày ấy tuyệt đối là khoảng thời gian khiến nàng hạnh phúc nhất. Với nàng, sống ở hoàng cung hoa lệ hai mươi mốt năm cũng không bằng hai ngày ngắn ngủi ấy.

 

Lúc này, Vô Ngân hớp một ngụm rượu rồi bắt đầu đi tiếp. Trước mặt hắn là một triền dốc rất dài và hiểm trở. Nó chính là con đường duy nhất để lên được cái vách đá khổng lồ đang ẩn mình trong mây kia, nơi người đời gọi là Ma Kê Vực Thẳm.

 

Ma Kê Vực Thẳm vốn là một vách đá khổng lồ đâm thẳng lên trời, quanh năm bị mây mù che phủ. Chỉ khi mùa Hạ đến, trời quang, mây tạnh thì mới có thể nhìn rõ hình dáng thật sự của nó. Gọi là Ma Kê vì khi nhìn từ xa, ở một góc độ nào đó nó hệt như cái đầu gà được tạc bằng đá. Một tuyệt tác chỉ có thể nhào nặn bởi thiên nhiên.

 

Vì địa hình cực kỳ hiểm trở, chỉ cần sẩy chân là tan xương nát thịt nên nơi đây ít có Dị thú lấy làm nơi trú ngụ. Ấy vậy, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất. Có rất nhiều thú rừng nhỏ yếu xem đây là thiên đường, đặc biệt nhất là gà Đông Tảo. Giống loài này chỉ là gia cầm bình thường, gần như nằm ở cận cuối chuỗi thức ăn, vốn chỉ có thể làm mồi cho Dị thú. Nhưng Ma Kê Vực Thẳm đã thay đổi điều đó. Nó vô tình tạo ra một chốn bình yên giúp gà Đông Tảo chỉ việc ăn và đẻ. Chẳng mấy chốc trở thành loài có số lượng đông đảo nhất nơi đây.

 

Dĩ nhiên, có giống loài đông nhất thì sẽ có loài ít nhất. Ít đến nỗi có thể đếm không quá năm đầu ngón tay. Đó chính là con người.

 

Nhà Vô Ngân cũng nằm trên cái vách đá cheo leo ấy. Hơn nữa lại tọa lạc ở một nơi rất cao, nó nằm ngày trên một phiến đá được xem là cái mỏ của con gà. Thực chất nó là một tảng đá nguyên khối cực lớn chĩa ra trong không trung, tạo thành một cái mép vực trông thập phần hung hiểm. Cách đây không lâu, ở chính cái mỏ này từng có một ông lão bộ dáng xuất trần, vì “bất cẩn” mà rơi xuống vực. Lúc đang rơi, mặc kệ sống chết của bản thân mà lão không ngừng văng tục chửi thề.

 

………..

 

“Khịt… khịt…”

 

Bên trong mái hiên nhỏ, một con ngựa màu xám bạc đang ngủ thì giật mình thức giấc. Nó ngước đầu nhìn ra ngoài ngõ, mũi hít vào liên tục như đánh hơi được mùi gì đó. Ngay lập tức, nó đứng dậy đi ra. Lúc này mới thấy rõ toàn bộ thân hình của nó, chỉ là da bọc xương trông thập phần ốm yếu. Duy nhất, chỉ có bộ lông màu xám bạc được xem là đẹp đẽ, nó suôn dài và óng mượt tựa suối tiên.

 

Tiếng vó ngựa lộp cộp nện xuống nền đá một cách từ tốn. Đến khi con ngựa rảo bước được tới đầu ngõ thì dừng lại. Bởi trước mặt nó lúc bấy giờ là một nam nhân có dáng người phì nộn đang chắn lối.

 

“Tử Long! Là mày à, lâu rồi không gặp!”

 

Không có gì ngạc nhiên khi người phì nộn ấy chính là Vô Ngân. Sau hơn một ngày chật vật leo dốc, rốt cuộc hắn cũng về tới nhà.

 

“Khịt… khịt…”

 

Con ngựa tên Tử Long ra vẻ hoài nghi, cặp mắt to tròn cùng hàng mi cong vút dán chặt vào người đối diện. Nó đưa cái mũi dí sát vào người Vô Ngân, như đang đánh hơi để xác nhận “người quen”, trông vô cùng linh trí.

 

“Khịt… khịt…”

 

Chưa dừng lại, nó đi vòng ra sau, lại ngửi vào khúc gỗ lớn trên lưng Vô Ngân. Bất chợt, mắt nó nheo lại như đang nghĩ về một thứ gì đó.

 

Chỉ khựng lại trong thoáng chốc. Đột nhiên Tử Long quay người rời đi, lặng lẽ trở về mái hiên lúc trước. Nó phì ra một hơi như tiếng thở dài rồi nằm xuống, đôi mắt nặng trĩu khép hờ, chẳng mấy chốc đưa mình vào giấc ngủ. Hành động này tựa hồ chẳng thèm chào đón Vô Ngân.

 

“Cái đồ ăn cháo đá bát! Khinh người quá đáng mà! Lâu ngày không gặp, chí ít cũng phải quẫy đuôi, hí lên một tiếng chứ?”

 

Vô Ngân chứng kiến cái điệu bộ thờ ơ ấy, hắn hậm hực mà chửi lớn. Không nghĩ Tử Long sẽ hời hợt với mình như vậy. Nhưng rồi, hắn ngẫm lại mối quan hệ giữa mình và Tử Long trước kia cũng chẳng mấy tốt đẹp. Rốt cuộc hắn chỉ biết lắc đầu ngao ngáo mà đi thẳng vào trong.

 

Nơi ở của Vô Ngân không lớn, chỉ có vỏn vẹn ba gian đình viện. Gian nhỏ nhất dĩ nhiên là của hắn, còn “vị kia” thì ở gian lớn nhất, còn gian còn lại chính là của Tử Long. Đến cả ngựa mà cũng có riêng một gian nhà để ở thì đủ hiểu đãi ngộ của nó nơi đây tốt đến nhường nào.

 

Vào phòng của mình, Vô Ngân đặt nhẹ quan tài của Thất công chúa xuống, hắn đưa mắt nhìn quanh, bàn ghế bên trong có vẻ hơi ám bụi, hắn thấy làm lạ mà thầm nghĩ.

 

“Kỳ quái! Vị kia thường ngày rất sạch sẽ, mỗi ngày đều ra tay quét dọn một lần, nhưng phòng ta giống như lâu ngày không ai tới vậy?”

 

Nghĩ rồi, hắn bắt đầu mon men qua đình viện của “vị kia”. Gõ cửa một hồi lâu nhưng không ai đáp lại. Hắn mở tung cánh cửa, lại không thấy có ai ở bên trong, tiện tay quẹt lên mặt bàn gần đó, một lớp bụi li ti bám vào ngón tay của hắn.

 

“Không lẽ ngài ấy lại xuống núi hái thuốc sao?”

 

Vô Ngân nhớ lại lối sinh hoạt những năm trước đây. Thỉnh thoảng “vị kia” đi hái thảo dược bên vách núi, phải mất vài ngày mới về.

 

Theo thói quen, Vô Ngân đi ra đằng sau đình viện. Nơi ấy là một khoảng sân lớn, đi đến cuối sân chính là cái mỏm đá để leo xuống vực. Nói cách khác, đó chính là điểm cuối cái “mỏ gà” của Ma Kê Vực Thẳm, nơi được xem là nguy hiểm nhất.

 

“Vù… vù… vù…”

 

Vừa ngóc đầu ra khỏi mép vực, gió từ dưới đáy sâu vạn trượng thổi mạnh lên làm tóc Vô Ngân rối tung. Hắn dõi mắt nhìn xuống, trong nắng chiều nhá nhem, hắn không tài nào tìm thấy bóng hình quen thuộc. Hơi thất vọng, hắn bèn đứng dậy và quay người rời đi.

 

Nhưng chỉ được vài bước hắn liền khựng lại, vừa rồi ánh mắt như bắt được cái gì đó. Hắn vội quay người nhìn về một phía. Trong mắt hắn lúc này là một đôi dép vô cùng quen thuộc nằm lăn lóc bên mỏm đá nhỏ. Hắn rơi vào một thoáng suy tư, đích thị là đôi dép “vị kia” hay mang rồi.

 

“Thịch.”

 

Bất chợt, con tim Vô Ngân như muốn ngừng đập. Mặt mày biến sắc, hắn nghĩ về một khả năng nào đó có thể đã xảy ra. Và rồi, hắn vội chạy tới rồi chồm người xuống, hai tay run rẩy, quỳ trước đôi dép mà hét lên.

 

“Sao… sao ngài dại dột đến như vậy hả? Công ơn nuôi dưỡng của ngài, Vô Ngân ta chưa kịp báo đáp. Cớ sao ngài lại gieo mình tự vẫn xuống vực sâu? Là lỗi tại ta, để ngài một thân già yếu, không ai nương tựa, phải nghĩ quẩn trong lúc cô đơn.”

 

Giờ đây, giữa tiếng gió ù cả tai là lời ai oán của Vô Ngân, nó vang vọng khắp đất trời, đau thương đến khó tả.

 

Trong tay hắn lúc này là đôi dép màu đen làm bằng da Dị thú, bởi dùng từ rất lâu nên đã bạc màu. Một chiếc bị hỏng, sứt mất một bên quai. Hắn siết chặt chiếc dép đứt trong tay, đôi mắt rưng rưng mà nhìn về mép vực. Bao nhiêu ký ức như ngược dòng thời gian, chuẩn bị ùa về trong tâm trí.

 

Bất thình lình, một cánh tay đen đúa từ mép vực đưa lên trước mặt Vô Ngân

 

“Á…!”

 

Vô Ngân thất thanh la lên. Hắn giật mình bật ngửa về sau, cặp mông lớn rơi phịch xuống đất. Toàn bộ hoài niệm bị cảnh tượng ghê rợn ấy thổi bay theo gió.

 

Cùng lúc ấy, bàn tay lấm lem kia sờ soạng khắp nơi rồi chụp tóm lấy mỏm đá. Tiếp đó, đầu một ông lão nhem nhuốc chồm lên, trông rất dọa người.

 

Mái tóc trắng của lão rối bù, trên đó còn dính vài cọng cỏ khô. Nếp nhăn trên trán lão hằn sâu, tạo thành những đường rãnh kéo dài, tựa như dấu ấn của thời gian hằn lên cuộc đời lão.

 

Đôi mắt lão mỏi mệt, hốc mắt lõm sâu vào trong, giống như đã lâu rồi không được ngủ. Dưới cằm lão là bộ râu trắng xóa chĩa ra mọi phương hướng, vì lạnh mà trở nên khô cứng như cái chổi xể.

 

Bỗng nhiên, nét mặt lão từ mỏi mệt chuyển sang giận dữ, đôi môi có phần khô khốc bắt đầu mấp máy. Lão lớn tiếng chửi.

 

“Mẹ kiếp, con heo nào là hét om sòm ở nhà của ta vậy?”

 

Sau tiếng chửi rủa, không gian chợt tĩnh lặng như tờ. Trong sự kinh ngạc, bốn con mắt trừng lớn mà nhìn thẳng vào nhau. Cả hai đồng thanh hô lên, hoài nghi nhìn về người đối diện.

 

“Ngài là…”

 

“Ngươi là…”

 

Nhưng không để Vô Ngân nói gì, sắc mặt lão liền trầm lại, dáng vẻ chật vật ban đầu chợt biến tan như thể đã trở thành một con người khác. Lão hắng giọng rồi cất tiếng, âm thanh như hòa làm một với thiên nhiên, trầm bổng đến lạ thường, tuy nhỏ nhưng vang vọng chốn vực sâu.

 

“Tại sao con khóc… khóc… khóc…”

 

………

 

Ma Kê Vực Thẳm về đêm mỗi lúc một lạnh. Mây mù giăng kín lối khiến trời tối đen như mực. Tại một góc sân giữa ba đình viện có ánh lửa bập bùng. Hai người một già, một trẻ ngồi đối diện nhau. Cạnh bên, cái đầu của Tử Long gác lên cái đùi lão, bộ dáng cực kỳ hưởng thụ.

 

Bên tại Vô Ngân là tiếng nhai thô thiển, hắn đưa mắt nhìn cảnh tượng trước mặt mà chỉ biết lắc đầu. Ông lão miệng đầy mỡ đang cắn lấy cái đùi gà, chỉ kịp nhai vài cái lại tiếp tục cắn thêm một miếng khác, giống như sợ mất phần ăn.

 

Mà quả thật, là lão đang sợ. Bởi ở dưới đùi, Tử Long cũng giống như lão, nhiệt tình cắn xé con gà nướng, tốc độ nó ăn còn nhanh hơn lão, bảo sao lão không vội cho được.

 

“Ngài và Tử Long có thể ăn chậm chút được không? Đây là con gà thứ chín rồi, mà ta vẫn chưa được ăn.”

 

Vô Ngân cất tiếng, bụng hắn đã sôi lên ùng ục rồi, nhưng hễ nướng xong con gà nào thì y như rằng bị một người, một ngựa cướp mất.

 

Không hỏi mà khai. Trong lúc nướng gà, Vô Ngân tự giác thuật lại toàn bộ những gì mà hắn đã trải qua trong sáu năm rời núi. Từ chuyện đời thường cho đến những khoảnh khắc cận kề sinh tử. Từ những khát khao về danh vọng cho đến những mưu mô thủ đoạn. Và ngay cả diễn biến lúc chiến đấu với Lý Chiến cũng được kể ra, đến chuyện Thất công chúa vì hắn mà thiêu đốt thân mình hắn cũng không giấu.

 

Hắn lúc này như một đứa trẻ, bị cuộc đời xô đẩy mà trở nên uất ức, chạy một mạch về nhà mách lại cho trưởng bối của mình nghe. Thế nhưng, câu chuyện của hắn vốn đã kết thúc từ con gà thứ tám rồi mà ông lão kia như chẳng hề để tâm đến hắn, chỉ tập trung vào miếng thịt bị cắn dở trên tay.

 

“Ợ!”

 

Như nghe được tiếng lòng của Vô Ngân, rốt cuộc lão cũng thỏa mãn mà ợ lên một tiếng. Cái áo chưa kịp thay của lão, trước đây một màu trắng tinh giờ đã chuyển sang màu cháo lòng, nhưng lão chẳng ngại dơ bẩn, lấy vạt áo mà quẹt đi lớp mỡ dính trên miệng của mình. Rút từ trong tay áo ra một cái tăm xỉa răng, lão há miệng gảy đi sớ thịt còn vương trong đó. Vừa há miệng, lão vừa hỏi.

 

“…ại …ao …on …óc?” (Tại sao con khóc?)

 

Âm thanh ngọng nghịu, kết hợp với cái dáng vẻ bất cần đời, nào giống một lời hỏi han đến người đối diện.

 

Vô Ngân vốn đã quen với dáng vẻ kỳ quái này của lão từ lâu rồi, lão mà hành xử như một người bình thường thì hắn mới cho đó là điều kì quái. Hắn liếc nhìn lão, thấy một tia chăm chú phát ra từ ánh mắt. Hắn biết lão đang muốn nghe những gì cần nghe.

 

“Ta không khóc, chỉ là lòng ta đang rất đau.”

 

Lúc này, ông lão mới khép cái miệng của mình lại. Vứt nhẹ que tăm vào đống lửa, sắc mặt lão lại một lần nữa biến hóa. Tựa như ban chiều, thần thái lão thập phần tiên phong đạo cốt. Lão cất giọng hỏi.

 

“Hồng trần… với ngươi như thế nào?”

 

Vô Ngân thở dài, hắn buột miệng.

 

“May mắn thì sống… xui rủi thì chết!”

 

Ông lão nhíu mày, giống như không ngờ đến đáp án của Vô Ngân. Lão nghi hoặc hỏi lại.

 

“Tại sao ngươi lại nói như vậy?”

 

Nhìn sâu vào đống lửa, Vô Ngân buồn bã đáp.

 

“Vì dù ta tỉnh táo đến mấy, gặp chuyện xui xẻo cũng phải chịu chết mà thôi. Dù ta có thông tuệ đến đâu, nhưng ngoài kia vẫn có kẻ thông tuệ hơn ta. Vậy… ai mới chịu làm kẻ ngu si? Thế nên, ở cái Hồng trần này chỉ có may mắn mới giúp ta được sống.”

 

Vô Ngân nói ra những lời khó hiểu, nhưng khi vào tai ông lão, nó lại có ý vị sâu xa. Lão cười như không cười, lại chất vấn.

 

“Vậy nếu ta nói, đáp án của ngươi là sai thì sao? “Lịch duyệt Hồng trần”, ngươi tâm tàn thân tạ trở về chỉ để nói với ta những điều này sao?”

 

Âm thanh lão bất chợt trở nên uy nghiêm. Khi rót vào tai Vô Ngân, nó như một lời trách móc. Ấy vậy mà Vô Ngân chẳng hề quan tâm, hắn chỉ muốn nói ra những cảm nhận của chính mình. Hắn như rơi trạng thái vô ngã mà thốt lên.

 

“Những đứa nhỏ vui cười sớm tối, được ăn cái bánh giò nóng hổi khi đói, được dịu dàng ru ngủ lúc nửa đêm. Chẳng phải là may mắn do cha mẹ chúng phát xuống hay sao?”

 

“Những người yếu thế, mang trên mình khiếm khuyết, nhưng vẫn được tên Qua Long kia hết mực nuôi nấng, hắn phải nhịn ăn, nhịn tu luyện để mà gửi tiền về mua gạo. Đó chẳng phải là may mắn do hắn phát xuống hay sao?”

 

“Ta bất cẩn, để lộ một mảnh giấy trên bàn, Qua Long có thể lấy nó mà đi tố giác lãnh thưởng, nhưng không, hắn vẫn giữ lại, chỉ sợ áy náy với bản tâm mà giấu nó đi. Đó chẳng phải là may mắn do hắn phát xuống cho ta hay sao?”

 

“Ta một thân bị phế, ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, Nguyệt Nhan vì ta mà thiêu đốt cả Mộc hồn quyết đổi mạng vì ta. Đó chẳng phải là may mắn do nàng phát xuống cho ta hay sao?”

 

“Ta tự hỏi: Liệu một ngày không còn ai ban tặng cho ta những sự may mắn như vậy nữa, liệu… ta sẽ chết?”

 

“Ta nhận ra, nếu ta đủ mạnh thì một quyền đánh long trời, một cước đạp lở đất mà đứng đầu tất cả chúng sinh. Lúc bấy giờ ta cần gì phải trông chờ vào may mắn từ người khác nữa, bởi khi đó ta mới là người có quyền ban phát cái “may mắn” ấy cho những người xung quanh, những người mà ta yêu quý.”

 

Lời cuối cùng phát ra thập phần ngông cuồng và bá khí, nhưng ý nghĩa của nó lại đúng với “bài học cuối cùng” Vô Ngân từng nếm trải. Trên thế gian này, trông chờ vào người khác thì mạng của ngươi sẽ chỉ là của kẻ khác. Nắm mạng của mình trong tay, ít ra sẽ không khiến cho người thân bị ngươi liên lụy mà mất mạng.

 

Lúc này đây, ông lão vuốt nhẹ bộ râu có phần thô cứng. Sâu trong đáy mắt là một tia sáng kì dị. Bất giác lão gật đầu tỏ vẻ hài lòng. Tuy cách hiểu khác nhau, nhưng chung quy vẫn về một mối. Lão gặng hỏi.

 

“Ngươi hận ta không?”

 

Vô Ngân hoàn toàn nghe ra ý của ông lão. Mảnh giấy lão đưa cho Vô Ngân, nếu như là một lá bài tẩy cứu mạng thực sự thì Thất công chúa đâu phải đi chịu chết. Hắn phiền muộn đáp.

 

“Có! Nói không hận ngài sẽ là nói dối. Nhưng nếu không có mảnh giấy kia, có lẽ đến mạng của ta cũng không giữ được. Vì tưởng nó là sát chiêu nên ta mới chủ quan mà buông lỏng, kế hoạch chạy trốn không vẹn toàn. Ta hận ngài một, thì hận chính bản thân đến mười. Bài học khi phải phụ thuộc vào kẻ khác ta đã học được. Nhưng cái giá phải bỏ ra, nó… nó quá đắt.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}