Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Trái Dấu Hút Nhau

Chương 4: Nhà tôi ở Hồ Sen.

Bánh xe lăn đều qua cung đường Mê Linh, tôi vặn ga vừa phải, đi được một lúc giọng nói lơ đãng của Huy vang lên:

 

"Trời ơi, đi gì mà chậm vậy?"

 

"Mày nín. Biết điều thì câm, đang đi nhờ xe mà còn đòi hỏi." Tôi bực tức, đồng thời lách nhẹ ổ gà phía trước.

 

"Nhưng nói thật, đằng ấy đi chậm như này, thảo nào muộn học là đúng rồi."

 

"Do tao ngủ quên thôi, chứ với tốc độ này tao vẫn dư sức đến trường."

 

"Vậy, cũng đều là do đằng ấy thôi, đúng không?"

 

"Ừ. Tại tao, cái đếch gì cũng tại tao."

 

"Căng thế, đằng ấy không dịu dàng được hả?" Huy cười khành khạch, qua tấm gương, tôi bắt gặp cái nhìn giễu cợt của nó đang xoáy thẳng vào mình. 

 

Tôi không thèm tiếp lời, cứ thế đi một mạch tới ngã tư, vừa đến nơi, đèn giao thông đã chuyển màu đỏ.

 

Tôi thở dài dừng xe đợi đèn xanh.

 

"Ê. Mà nói thật, tóc cậu có mùi thơm thật á." Giọng Huy trầm ấm, tôi cảm nhận rất rõ nó đang sờ soạng phần đuôi tóc.

 

Anh bạn à, tôi biết rồi, nhưng tóc này chưa gội hai ngày rồi đấy.

 

"Ừ, thơm mà. Hôm qua mới gội xong, biết mùi gì không?"

 

"Chắc chắn là mùi dầu bưởi đúng không?" Tôi quay đầu nhìn, thằng Huy cười rất tươi,  ánh mắt nó sáng chói như thể mong muốn một câu trả lời thỏa đáng. 

 

Hỡi ôi, anh bạn bịa không ngượng mồm luôn. Tôi tự hào về mình thật, nói dối đến nỗi nam vương còn phải tin.

 

"Ừ, đúng rồi đó." Tôi cười hiền dịu, nhìn cái bản mặt thằng Huy đang đắc chí, tưởng bở về bản thân, khiến tôi chỉ muốn bật cười ngay tại đó.

 

Tôi quay lại, dòm lên ánh đèn giao thông giờ đã chuyển xanh. Tôi vặn nhẹ tay ga, hoà vào dòng người tấp nập. 

 

"À mà quên mất, nhà mày ở đâu đấy?" Tôi hỏi, đồng thời chỉnh gương xe lên cao, nơi nhìn thấy rõ khuôn mặt thằng Huy. 

 

"Nhà tôi ở Hồ Sen á, đi thẳng là đến."

 

À, hoá ra nhà anh bạn cũng gần nhà tôi ấy chứ. Tôi ở Lạch Tray, anh bạn ở Hồ Sen.

 

"Mà, lần sau gọi mày tao đi nhé. Mày cứ nói tôi cậu, nghe trẻ con vãi."

 

"Nghe thân thiện mà." Nam Huy nói bằng giọng ngây ngô, tay nó vẫn đang nghịch ngợm đuôi tóc tôi.

 

"Không. Nếu mày muốn tao cho mày về nguyên vẹn, thì gọi mày tao đi."

 

"Ừ, được luôn bạn hiền. Mà nghe vẻ đằng ấy tính tình lưu manh thật, lúc nào cũng doạ đánh tôi."

 

"Xưng hô mày tao. Nghe hiểu tiếng Việt không?"

 

"À... Ừ... Xưng hô mày tao." Nó ấp úng, e dè rụt tay khỏi phần đuôi tóc của tôi. 

 

Cứ thế, một lúc lâu men theo dòng người, hai đứa cũng đến được Hồ Sen, vừa đi tôi vừa nhìn quanh xem có quán nước nào không, để mua về hối lộ bố mẹ.

 

"À mà nè, lần sau chở tao đi học nhé, xe hỏng rồi." Huy bất chợt nói, làm dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang. 

 

"Hả? Mày nói lại hộ tao cái?"

 

"Thì, mày chở tao đi học nhé, xe tao hỏng rồi." Nó thản nhiên đáp, còn huýt sáo nữa chứ.

 

"Tất nhiên là không, bảo bạn Khánh của mày đi."

 

"Nhưng mà nó không gần nhà tao, mày ở gần đây, không nhờ mày thì nhờ ai?"

 

"Nhờ bọn trong lớp đi."

 

"Thôi bọn nó không rảnh đâu."

 

Thằng này bịp chắc luôn, ai lại từ chối chở mỹ nam của trường cơ chứ.

 

"Thế tại sao xe mày lại hỏng?"

 

"Đương nhiên là ngã ra đường, cộng thêm va chạm vào xe người ta rồi." 

 

"Thế sao mày vẫn còn nguyên vẹn, hay lâu rồi hả?"

 

"Không mới hôm qua mà." Tôi nhìn qua gương, thấy nó vẫn thong thả ngắm nhìn đường phố, như thể chuyện này rất là bình thường. 

 

"Vãi hôm qua á, mà sao mày trông bình thường vậy?" Tôi nghi hoặc hỏi Huy.

 

Mà lạ thay, hôm qua nó xảy ra tai nạn nát cả xe, mà giờ vẫn còn nguyên vẹn, chả lẽ là kỳ tích à? 

 

"À, ông bà gia tiên phù hộ ấy mà." Nó thở dài, bằng giác quan thứ sáu, tôi cảm nhận ánh mắt của thằng Huy đang nhìn mình rất chăm chú, "Chiều hôm qua, đi về phóng nhanh quá không để ý, thế là người đi bên trên phanh gấp, tao phanh theo mà đường trơn quá, xe bị xoè ra đường, may sao phản ứng kịp nhảy vào hàng bán rau gần đó, chỉ bị bẩn quần áo thôi."

 

"Ờ, hoá ra là vậy." Tôi nhàn nhạt đáp.

 

"Vậy, mai chở tao đi học nhé?"

 

"Không!"

 

"Ừ, vậy thôi." Giọng nó hờ hững.

 

Hả? Thằng vô liêm sỉ này dễ dàng đồng ý vậy hả? Chắc thằng này biết tôi đáng sợ thế nào rồi.

 

Sau quãng đường dài, tôi quẹo trái theo sự chỉ đường của thằng Huy, đi vào sâu một con ngõ nhỏ, bên trong tôi có hơi choáng ngợp, nơi đây có nhiều hàng quán không khác gì một trung tâm thương mại.

 

"Ê. Dừng đây thôi, nhà tao ở đằng kia rồi." Huy kéo nhẹ vạt áo tôi, cùng lúc nó chỉ tay về căn nhà ba tầng có cây xoài trước cửa.

 

Tôi khó chịu vặn ga tiến về trước. Dừng ở cây xoài, tôi ngước nhìn căn nhà, có vẻ nhà thằng này cũng to phết, sơn bóng loáng, gạch ốp lát chất lượng, trước sân còn có bể cá cảnh.

 

"Uầy, nhà anh bạn cũng đẹp phết." Tôi cảm thán, ngước nhìn căn nhà từ trên xuống dưới.

 

"Thôi về đi, nghe bảo mày đang muốn về sớm mà?"

 

Tôi nghe nó hỏi, mới chợt nhận ra mình đang về muộn, hấp tấp rút điện thoại ra xem giờ. Hỡi ôi, giờ đã là mười hai rưỡi, nếu phóng từ Hồ Sen về nhà tôi cũng mất mấy phút.

 

Tôi cuống cuồng cất điện thoại, khởi động xe chuẩn bị phóng đi. Từ đâu một tiếng tách vang lên, tôi vội liếc mắt đến nơi phát ra âm thanh. Ở đó, thằng Huy đang giơ cao điện thoại, nó làm gì đó mờ ám lắm, nhưng hiện giờ tôi không muốn nói nhiều, liền phóng xe đi luôn.

 

Tôi vừa đi đường, vừa thầm cầu nguyện rằng bố mẹ sẽ rủ lòng thương cho đứa con ngoan ngoãn này. 

 

Đến đường Lạch Tray, tôi đi thêm đoạn nữa, khi thấy quán bánh đa cua cạnh ngõ nhỏ, liền không nghĩ nhiều phi thẳng vào trong. Ngõ nhà tôi hơi chật hẹp, phải tầm hai đến ba phút tôi mới về đến nhà.

 

Nhà tôi đơn giản như những nhà bình dân khác, tuy nhiên năm trước bố tôi mới xây lại, nên căn nhà trông hiện đại hơn hầu hết mọi người xung quanh. 

 

Tôi dừng xe, vội vàng gọi lớn tên em gái. 

 

"Chị Duyên tin tức là thật hả?" Nó hớt hải mở cửa, giọng nói lạc hẳn đi vì kiệt sức. 

 

"Hả? Tin tức gì?" Tôi nhíu mày nhìn nó, "Thế bố mẹ đâu?"

 

"Bố mẹ vừa gọi cho em, nói là trưa nay không về."

 

Trời ơi, hồn nhập lại xác.

 

Tôi vui mừng, bước thong thả vào nhà.

 

Con Hoa vội vã chạy vào phòng bếp, nó lấy máy điện thoại, vuốt vuốt tìm kiếm điều gì đó.

 

Tôi nhìn biểu hiện lạ của con em, nghi hoặc hỏi:

 

"Này, mày bị gì à?"

 

"Không má. Nhìn cái này nè." Vừa dứt lời, nó liền giơ màn hình trước mặt tôi.

 

Vừa nhìn thấy những dòng tin nhắn đó trên nhóm lớp, tôi như bốc hỏa.

 

"Nam Huy! Thằng vô liêm sỉ này!" Tôi hét lớn, giật máy con Hoa.

 

"Đờ mờ nhà nó, bịa chuyện vãi lìn." Con Hoa chửi rủa.

 

Trên nhóm thằng Nam Huy nó nhắn với thầy rằng:

 

["Thầy ơi, vừa nãy em mới thấy bạn Kỳ Duyên lớp phó học tập lớp mình đi ra từ quán cà phê gần nhà em, với một anh đại học ạ."]

 

Thầy Long vừa nhìn, liền nhắn lại:

 

["Có thật không?"]

 

Thầy vừa nhắn xong, tôi không màng đây là tài khoản Zalo con Hoa, mà gõ phím:

 

["Thầy ơi, em Kỳ Duyên đây ạ, hình như có sự nhầm lẫn nhỏ ở đây."]

 

Tôi vừa nhấn gửi, ai nấy trong lớp đều vào xem.

 

Cùng lúc, tôi lấy máy mình tìm tài khoản Zalo thằng Nam Huy.

 

["Đờ mờ mày, tao đã chở mày về rồi mà còn bịa chuyện tao thế hả?"]

 

Nam Huy xem tin nhắn, ngay lập tức nó nhắn lại luôn:

 

["Ô, biết gì đâu?"]

 

["Thằng ranh, mày muốn gì đây?"]

 

["Đơn giản lắm, từ ngày mai mày chở tao đi. Nếu đồng ý tao sẽ giải quyết vụ này cho, còn làm thanh danh mày trong mắt thầy Long tốt hơn nữa cơ."]

 

Tôi nhìn dòng tin nhắn, trong lòng giằng xé đủ điều, còn con em tôi nó chửi bới kinh lắm.

 

Sau một phút giằng xé nội tâm, tôi mới nhắn lại:

 

["Ừ, tao đồng ý với mày."]

 

["Được, đằng ấy ngoan như này từ đầu, thì đỡ tốn công đằng này tính kế."]

 

Trời đất quỷ thần ơi, thằng này đúng cáo già, hoá ra lúc ở Hồ Sen nó chỉ giả vờ đồng ý, đến giờ mới tính kế cho tôi sa lưới.

 

Trên nhóm, Nam Huy gửi ảnh tôi dừng xe trước nhà nó.

 

["Thầy ơi, chắc em nhìn lầm ạ. Bạn Kỳ Duyên có ý tốt đã chở em về, mà em lại nhìn nhầm vu oan cho bạn. Lần này em xin lỗi thật lòng ạ"]

 

["Vậy hả? Thế lần sau em rút kinh nghiệm nha Huy."]

 

["Vâng ạ."]

 

Tôi nhìn đoạn tin nhắn vừa sợ hãi, vừa nể phục thằng Huy, đúng là hai từ "trơ trẽn" chưa lột tả hết tính cách cáo già của tên này.

 

Kết chương 4.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px