Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

19.7. NƠI MÌNH THUỘC VỀ (4)

Fergus bật nhảy, lao thẳng lên vách tầng một bằng ma pháp cường hoá. Cậu vận tàng hình rồi đập vỡ cửa sổ lẻn vô tháp, trèo lên mười một tầng liên tiếp. Ngoài đại sảnh ra, mọi tầng còn lại đều có cầu thang dẫn lên. Có lẽ chính phủ làm điều này nhằm tăng cường phòng thủ tháp Danh Vọng, ngăn chặn những cuộc tấn công trong tương lai.

Từ tầng sáu đến tầng mười một chẳng có gì ngoài những căn phòng lặp đi lặp lại, nhưng điểm chung là hoàn toàn vắng bóng con người. Tầng mười hai cũng trống trơn. Xung quanh lát một màu gạch trắng muốt. Trắng đến nỗi nếu không có mấy cánh cửa gỗ điểm xuyết thì hành lang sẽ trông như dài vô tận.

Đến tầng thứ mười ba: hàng chục hành lang và hàng trăm buồng giam. Chắc chắn tội phạm nguy hiểm không thể bị đưa vào đây vì nơi này nằm ngay giữa kinh đô Simria, mấy phòng giam này có lẽ chỉ dành cho những người trong diện tình nghi hoặc vi phạm giờ giới nghiêm. Điều đặc biệt là tất cả buồng giam đều trống huơ trống hoác.

Thấy rồi! Một gã khổng lồ dám phải cao gần hai thước, ngủ gà gật trên ghế, Fergus đoán chắc đó là quản ngục.

“Giờ làm gì, hả Icelove?”

Cần một sợi tóc thôi.

Dù nàng đang bám ngay trên vai, nhưng Fergus vẫn cảm giác âm thanh vang vọng trong đầu mình. Có lẽ giọng nói của nàng không thuộc về thế giới này. Cậu rón rén tiến gần tên quản ngục, vừa lúc đó, gã ngáp một cái thiệt dài. Cậu giật nảy mình lùi ra sau. Rồi gã lại ngủ tiếp. Rón rén, gã lại ngáp cái nữa, lần này gã đứng hẳn dậy. Làm Fergus giật thót tim, cúi gập người, hông không gươm, nếu phải chiến đấu với gã thì xác định là bẹp gí.

Tên quản ngục khởi sự đi vào hành lang, Fergus liền bám theo, quan sát kỹ hành tung của gã. Qua khúc rẽ, gã đứng lại trước một buồng giam, cất giọng ngái ngủ, hỏi:

“Mà nè thằng kia! Nãy quên hỏi tên, sáng mai tao phải viết hồ sơ nộp cho Cục quản lí tội phạm.”

Người trong buồng giam đáp, giọng cứng nhắc, nghe có phần thiếu tự nhiên:

“Silvanna Depravado.”

Fergus sững sờ. Hình như tên quản ngục cũng sững sờ giống cậu. Gã nói:

“Trai mà tên nữ tính quá hén? Sống ở đâu, tên cha mẹ.”

“Quê ở thủ phủ Altoria, không biết tên cha mẹ.”

“Mồ côi hả? Rồi rồi… Học viện gì đây?”

“Ordinis Gladii, hội Victus.”

Tên quản ngục gật đầu hài lòng:

“Bữa sáng tới lúc mười giờ, bữa thứ hai là sáu giờ. Cứ ở đây tới khi kỵ sĩ xác nhận thông tin phía học viện, nhanh lắm cũng một tháng. Từ giờ đừng nghĩ đến chuyện học hành nữa.”

Khi tên quản ngục rời đi, Fergus rón rén ngó nửa đầu nhìn vô buồng giam, đúng là Silvanna thật. Cậu tưởng cổ ghét cậu lắm kìa, còn tích cực “truy tố” trong phiên xét xử lần trước nữa mà! Sao giờ lại bất chấp giờ giới nghiêm để đến tìm mình? Cậu tự hỏi.

Fergus nói khẽ qua song sắt:

“Cảm ơn chị, vì đã lo lắng cho tôi.”

Silvanna giật thót người khi nghe giọng cậu, nhìn quanh không thấy ai, âm thanh phát ra từ bên ngoài, tất nhiên rồi. Thoạt đầu cô ngạc nhiên, rồi liền sau đó, như giữa vui mừng và buồn bã thì không biết nên biểu đạt cái nào. Cuối cùng cô nhìn qua khoảng trống bên kia song sắt, nơi cô đoán là Fergus đang đứng, vẫn tựa lưng vào vách tường cuối buồng giam, đáp:

“Hiểu lầm thôi, tôi không lo cho cậu.”

“Đúng vậy, tình cảnh này thì nên lo cho chị nhiều hơn. Ngồi yên nhé, tôi sẽ đưa chị ra.”

Silvanna im lặng, không nghe Fergus nói gì thêm, chẳng biết cậu đã đi hay chưa. Cô ngồi đợi, mông lung giữa hai cách nghĩ, mà cũng không biết nên nghĩ cách nào cho tình cảnh đỡ bi đát hơn. Được cứu hay được thả, nếu được thả thì dù tương lai có hơi mịt mùng nhưng vẫn có thể sống như người thường. Còn được cứu (nghĩa là trốn khỏi đây), thì trước nhất là cô đã biết thời khắc tuyệt vọng vẫn có người nhớ tới mình (dù đó không phải Celina hay Sili, hay ít nhất cũng nên là Bonnie), nhưng đồng thời ngay sáng mai cô sẽ bị truy nã. Cô đứng trước hai lựa chọn, để Fergus cứu hoặc ở lại đây…

Lúc này, Fergus lén lút tiếp cận tên quản ngục, gã lại thiếp đi rồi. Cậu săm soi mái đầu gã, nắm một cọng tóc mà giật nhẹ, không đứt. Lại giật lần nữa, lần này mạnh hơn, vẫn không đứt. Mất kiên nhẫn, Fergus dùng hết lực kéo một cái “chóc!”, cuối cùng sợi tóc cũng nằm gọn trong tay.

Còn gã thì đã tỉnh giấc.

Cậu thầm nhủ: “Còn tàng hình, còn tàng hình! Không phải sợ, chỉ cần đừng gây tiếng động”. Tên quản ngục chậm rãi rời khỏi ghế, Fergus đưa sợi tóc cho Icelove, tức là đưa vào không trung, rồi sợi tóc nhẹ nhàng biến mất. Cậu đoán là nàng đã nhận được nó, nhanh chóng hơi lạnh trên vai cậu tan biến, trước khi đi, nàng dặn:

Câu giờ cho ta, về địa đạo ta mới có đủ ma lực niệm chú, trong lúc đó đừng để bị phát hiện.

Đoán hay lắm! Nàng vừa đi thì gã chợt cất giọng:

“Mày đã bị phát hiện! Mũi tao nhạy lắm, đàn bà hay sở khanh mũi tao đều ngửi ra được hết!”

Fergus nhướn mày, nghĩ: “Tôi đâu có sở khanh!” Gã nói vào hư vô, nghĩa là gã chưa biết cậu đang ở đâu. Vẫn còn cơ may chạy thoát. Cậu nhẹ chân hết sức lướt qua hành lang.

“Mấy trò tàng hình không qua mặt được ta đâu!”

Gã doạ mình thôi, Fergus tự nhủ. Đi tiếp đến buồng giam Silvanna, có lẽ mọi chuyện sẽ thuận lợi, chỉ cần ngồi đây chờ Icelove. Chắc xa thế này thì gã chẳng đánh hơi được mùi mình đâu. Tên quản ngục cầm lọ đèn dầu và bắt đầu đi loanh quanh kiểm tra hết hành lang này tới hành lang khác. Silvanna thấy biểu hiện kì lạ ấy của gã, liền hiểu ra Fergus vừa làm gì đó.

Gã kiểm tra tới cái hành lang có buồng giam Silvanna, cậu nín thở chờ gã đi qua. Chắc chắn có đánh hơi được thì cũng chỉ thoang thoảng chứ làm sao biết vị trí chính xác của cậu. Mình phải thật bình tĩnh, Fergus tự nhủ. Cuối cùng gã bỏ cuộc, quay lưng rời đi. Nhưng vừa lúc đó, Fergus nhận ra có gì đó không đúng. Đứng trước buồng giam, Silvanna đang nhìn thẳng vào đôi mắt cậu. Cô ấy nhìn thấy mình? Sao lại thế được! Từ lúc rời địa đạo đến giờ, Fergus luôn cảm thấy ma lực rất tràn trề. Fergus chần chừ nghía sang tên quản ngục.

GÃ ĐANG TRỪNG MẮT! Con mắt to thù lù xấu quắc của gã trợn tròn chĩa thẳng về phía cậu. Fergus giật thót tim, không do dư nhắm vào song sắt, hô to:

Poena Scommatum!

Tia sét phá tung ổ khoá, cả giàn song sắt rơi xuống đổ ập ra ngoài. Tên quản ngục nặn ra một nụ cười quái đản, gã tăng tốc, từng bước tiến về hướng này. Mặt gã đỏ phừng phừng:

“Mày không thoát nổi đâu!”

Fergus gọi:

“Đi mau. NHANH!”

Silvanna chưa kịp hiểu cơ sự gì thì đã bị Fergus kéo tay đi. Tên quản ngục dí sát gót. Cậu vấp phải mảnh gạch vụn mà lăn lộn ra đất, kéo theo cả Silvanna cũng ngã chung. Hình như Fergus nghe được tiếng “bịch!” khô khốc bên cạnh mình, chắc là Silvanna vừa đập đầu vô một mảnh gạch vụn. Sàn trơn quá. Gã sắp đuổi kịp rồi! Silvanna lóng ngóng vì cái gông nặng ục ịch còn đeo trên tay, và ôm đầu xuýt xoa, cô thét lên:

“Từ từ đã! Cậu phải cởi trói cho tôi!”

Fergus hét toáng:

“Không có thời gian đâu!”

Cậu gắng bò dậy, vừa cuống cuồng chạy thục mạng vừa ngoảnh nửa đầu ra sau lưng.

“Ối, đầu chị chảy máu rồi kìa!”

Chỉ một sải tay là sẽ bị túm cổ.

Fergus nắm chặt tay Silvanna, tay còn lại giơ sang cái buồng giam gần nhất, la thất thanh:

Poena Scommatum!

Vùng gạch trắng văng tung toé vỡ thành trăm mảnh ngay trước mắt tên quản ngục, bụi mù mịt vây kín dãy hành lang. Giàn song sắt bắn tung lên trời, suýt đập vào mặt tên quản ngục làm gã đứng sững lại mất vài giây. Fergus nắm hai tay vẫn bị trói gông của Silvanna lao thẳng xuống tầng sáu, từng bước hùng hục trong tiếng thở dốc, trống tim thậm chí còn nhiều hơn cả số bậc thang họ bước qua. Cảm tưởng như mỗi bước họ giậm xuống nền đất đều khiến thời gian trôi chậm đi. Cuối cùng cũng xuống được tầng sáu, nơi có hàng chục căn phòng giống hệt nhau, ở đây thì còn khuya gã mới tìm ra hai người.

Rẽ qua mấy khúc ngã tư hành lang bằng sự hối hả chưa nguôi, cậu chọn căn phòng cách xa cầu thang nhất rồi đóng kín cửa. Hai đứa dựa lưng vô tường thở hổn hển.

“Hồi nãy là sao vậy? Rõ ràng ma lực đang ổn định mà thuật tàng hình lại tự huỷ.” Fergus càu nhàu. “Tầng đó có kết giới hạn chế ẩn thân chăng?”

Silvanna không có vẻ gì là đang có cùng thắc mắc với Fergus. Thở xong, cô nàng bực bội:

“Lại nữa! Tôi đâu có nhờ cậu giúp!”

Fergus khó hiểu nhìn Silvanna bằng đôi mắt ngây thơ, làm cô chợt áy náy kinh khủng, như thể vừa nói ra một điều không nên nói. Cậu hồn nhiên đáp:

“Ngồi yên đi, để tôi cầm máu.”

Nói rồi Fergus vén mái tóc đã hơi dài của Silvanna ra sau tai cô nàng, để lộ phần trán chảy bê bết máu. Cậu đặt tay lên trán cô, đọc khẽ:

Sanarion!

Lập tức một tia sáng xanh lục phủ lên vết thương trên trán Silvanna, cảm giác đau rát dịu xuống, máu cũng ngừng chảy. Đây lại là một câu thần chú nho nhỏ khác mà Fergus học được từ Zoe. Thế rồi Silvanna bỗng ghé sát tai Fergus, nói nhỏ:

“Mà nói nghe nè…”

“Hở?”

“Buông tay ra, đừng có tự tiện sờ tay tôi. Nefas…

Nhận ra cả hai vẫn nắm tay từ nãy đến giờ, Fergus vội buông ra.

“Để tôi cởi trói cho chị.”

Fergus tiếp tục đọc câu thần chú khác, một thiềm quang nhỏ xíu khẽ phá vỡ cái gông đá. Cậu lặng lẽ nhìn khuôn mặt ưu tư của Silvanna, hỏi:

“Tôi tưởng chị là một trong những kiếm sĩ duy nhất học viện biết sài ma pháp?”

Silvanna chợt sừng cồ lên, chẳng bận tâm câu hỏi của Fergus.

Nimis! Có để ý là ai cũng gọi tôi bằng ‘anh’ chứ? Cậu xưng một mình một kiểu, cứ chị chị bộ không thấy quải gở à?”

“Tôi cứ thích đấy, không chịu được à? Dũng cảm sống là chính mình mà không có dũng khí trước sự phản đối?”

“Không, tôi góp ý nếu cậu ngu tới nỗi không biết chuyện đó. Còn gọi thế nào thì tuỳ cậu.” Silvanna chán nản, xì một tiếng. “Vẫn chẳng ưa nổi tí nào!”

Fergus nhận ra giọng cả hai đang lớn dần, cậu hạ giọng:

“Ngay từ lần đầu gặp, chưa cần nghe giọng, tôi đã thấy chị thật là xinh, dù để tóc ngắn hay mặc đồ con trai. Thế chị Silvanna này… Chị nhận thức mình là nam hay nữ?”

Silvanna chợt nhận ra câu hỏi giống hệt của Bonnie, cô suy nghĩ một lát rồi nói:

“Cậu hay hỏi người ta mấy câu kì lạ thế này à?”

“Kì lắm hả?”

Silvanna thở dài, nhìn vào mắt Fergus, vai chạm vai. “Tôi cũng không chắc nữa, tôi muốn làm con trai, ăn mặc và kiểu cách giống con trai. Và chỉ rung động với con gái. Nhưng quả thực tôi không thích bị coi là con trai. Đám đực ấy với tôi khác xa một trời một vực. Trong tôi có ti tỉ điều mâu thuẫn xếp chồng lên nhau. Tôi còn chẳng hiểu nổi chính mình.”

Ký ức về mẩu nói chuyện ngắn với Enoch vào đêm Linh Thu tự nhiên gợi lên trong đầu Fergus, anh ta cũng có những góc khuất tương tự. Con người thiệt lạ kỳ mà. Cậu suy nghĩ một lát rồi nói:

“Điều đau khổ nhất trên đời là không biết mình là ai. Hành trình đi tìm bản thân siêu siêu dài, xa xôi, và tối tăm nữa. Giống như một địa đạo ấy, cái địa đạo nằm ở nơi rất sâu. Lạ thiệt há, thứ nằm trong chính chúng ta mà nhiều người phải mất cả đời đi tìm. Tôi cũng đang trên hành trình khám phá nó. Nhưng đâu cần đồng hoá khuôn khổ đến thế, cứ sống bằng con tim của mình thôi.”

Silvanna tròn mắt nhìn cậu, đáp:

“Cái lạ ở đây là tôi lại cảm động khi được một thằng nhãi năm hai khuyên bảo… Nếu cậu là con gái thì mấy lời đó có thể làm tôi rung động đấy.”

Silvanna cười khì, dựa đầu vô cửa, hỏi bằng giọng mệt mỏi:

“Nè, cậu với Celina đang hẹn hò à?”

“Đâu có, đồn bậy bạ. Hay chị ghen vì nghĩ tôi hẹn hò với bạn gái cũ của chị?”

“Ủa sao cậu biết? Bọn tôi kín miệng lắm mà. Nhưng… Sao phải ghen chớ, người ta hạnh phúc thì mừng thôi. Tôi cũng nghĩ kỹ rồi, đúng là tôi từng muốn quay lại tháng ngày đó, nhưng có lẽ đây mới là kết thúc đẹp nhất cho cả hai.”

Tiếng chân uỳnh uỳnh của tên quản ngục đã hoàn toàn lắng xuống, gã đi rồi. Không gian tĩnh lặng lạ lùng. Cả hai cũng dần tĩnh lặng theo, như vừa cầu nguyện một điều hết sức thiêng liêng, như vừa hát xong thánh ca Ymnareth. Silvanna thấy thực yên bình, cô chưa từng nghĩ bản thân sẽ có ngày ở cạnh một người con trai khác. Trăng đêm nay treo thấp đến nỗi lọt thỏm vào cửa sổ tầng sáu của tháp Danh Vọng.

Fergus thầm nhủ tên quản ngục sẽ không nóng vội đến mức báo ngay cấp trên rằng có một tù nhân vượt ngục đêm nay, ít nhất là cho đến khi Icelove kịp xóa ký ức của gã. Cậu lên tiếng toan trấn an cô nàng đang ngồi cạnh mình:

“Chờ chút nữa, tôi sẽ đưa chị ra khỏi đây.”

Nghe đến đó, đột nhiên trống tim nơi lồng ngực Silvanna trỗi dậy. Nhận ra tình thế hiện tại còn nghiêm trọng hơn cô tưởng nhiều. Cô giật giọng:

“Tôi phải làm gì bây giờ, hả Fergus? Gã quản ngục ấy mà truy đến học viện, thể nào cũng biết tôi là con gái. Cả tên kỵ sĩ ấy nữa, trông hắn đáng sợ lắm, nghe nói một nghìn kiếm sĩ trung cấp cũng không thể đổi lấy một Bellatorix.”

“Bellatorix chị gặp là ai?”

“Phù Dung 004, y chắc hẳn nhớ mặt tôi.”

Fergus giật mình, đó là Bellatorix đã hộ tống cậu đến kinh đô hai năm trước. Cũng là người đã bí mật theo dõi cậu suốt nhiều tháng qua. Silvanna tiếp:

“Nhỡ họ tìm đến trường đánh tôi thì sao? Nhỡ tôi bị bỏ tù chung thân? Nhỡ chính phủ kết luận tôi tạo phản rồi tử hình tôi luôn? Fergus ơi, tôi phải làm gì đây? Tôi sợ lắm…”

Những ngón tay Fergus đan vào những ngón tay của Silvanna, cô cũng siết chặt lấy nó.

“Chỉ hôm nay thôi đấy. Về học viện phải quên chuyện này đi, nhớ chưa?”

“Không, một cái nắm tay có thể góp phần đẩy lùi chiến tranh đấy, chị biết không?” Fergus nói. “Nghe này Silvanna, tôi muốn chị biết, vì chị đã tới đây vì tôi, vi phạm giờ giới nghiêm và bị bắt vào đây vì tôi, nên tôi có trách nhiệm cứu chị. Dạo này mọi người gây áp lực cho chị lắm phải không? Chị không mang ơn mắc oán gì tôi hết, là do tôi tự nguyện mà. Nên là làm ơn, hãy để tôi giúp chị.”

“Tôi không phải công chúa đợi hoàng tử.”

“Ừ thì thế, hoàng tử cứu hoàng tử thì sao nào? Ý tôi là, yên tâm đi, tôi có cách. Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Fergus ngắm hàng lông mi thon dài xinh xắn của Silvanna, hỏi:

“Chị sẽ không bao giờ yêu con trai ư?”

Silvanna ngập ngừng, chợt nhớ tới Bonnie, cô đáp:

“Tôi không biết nữa. Tôi cần thời gian xác nhận một số cảm xúc của mình.”

Fergus xoa ngón cái trên lưng bàn tay Silvanna - thứ ấm áp đang nằm gọn trong bàn tay cậu. Tay Zoe cũng nhỏ nhắn, ấm áp, và mềm mại như vậy, cậu nhớ lại lần đầu tiên được nắm tay nàng, cảm giác lúc ấy không hề giống thế này.

Phản ứng hơi chậm trễ, Fergus gật đầu, nói:

“Đồng ý.”

Đồng ý,” Silvanna nhại theo.

Không rõ cả hai đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết là đủ lâu để những tia nắng ấm áp thong thả trồi lên ôm lấy họ. Fergus cảm giác mình không xứng đáng với bình minh này, một phần vì bản thân đương trong tình cảnh ẩn náu, phần vì đêm qua không ngủ mà đã ngắm trọn trần gian loã thể. Cảm giác thực phi pháp. Nhưng ban mai kia nhắc cậu nhớ rằng mình còn tồn tại, còn sống chung dưới một bầu trời của tất cả những con người kinh đô hay bất cứ nơi đâu trên mảnh đất này. Dù là kiếm sĩ hay pháp sư, tiều phu hay thợ rèn đều cùng đón chào vừng đông ấy.

Fergus khẽ thì thầm với chính mình:

“Tiều phu hay kiếm sĩ, Vicnimtanius hay Infernius… Điều ấy không quan trọng. Tôi là tất cả chúng ta, những ai còn sống trên đời.”

Cậu đã trả lời được một trong vô vàn những câu hỏi nằm trong địa đạo, hòng thức tỉnh tiềm năng ma thuật đen như Icelove đã nói. Nhưng hành trình ấy vẫn còn rất dài, tối tăm và xa xăm, như một địa đạo vậy.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px