Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

19.5. NƠI MÌNH THUỘC VỀ (2)

Không giống Celina có thể rung động với cả hai giới, Silvanna chỉ tìm kiếm cái đẹp ở phái nữ. Cô ghê tởm những gã đàn ông theo đuổi mình, dù có thuộc hạng người nào đi nữa. Đây là lần đầu tiên Silvanna cất công tìm kiếm một thằng con trai, đã vậy còn là kẻ cô ghét cay ghét đắng. Rốt cuộc chỉ là cái cớ để không phải ở lại ký túc đêm nay, đối diện hiện thực rằng cô mang ơn Fergus Mortem.

“Tôi đâu có nhờ cậu giúp! Sao ai cũng bắt tôi biết ơn hết vậy, ai cũng nghĩ tôi đố kỵ… Biết tìm đâu bây giờ?”

Silvanna lẩn khuất trong những con hẻm ổ chuột kinh đô, lần mò bóng tối, không chỉ để tránh khỏi tầm mắt của Bellatorix, mà dường như còn cố né tránh hiện thực. Màu đen sâu thẳm, thành phố anh hùng, chuyển động khẽ khàng mà cũng kịch liệt phản đối màn đêm. Cô đi hết từ con ngõ này tới con ngõ khác, tự hỏi đã qua bao lâu rồi. Trời đêm vô tận. Do cơn đau kìm nén hay suy tư kéo dài? Cô không biết. Cô không biết mình và Fergus rất giống nhau, đều xuất thân dân quê, lớn lên trong nhà thờ, đều không biết cha mẹ còn sống hay đã chết, đều có tên trên bảng xếp hạng ngay từ năm nhất.

Và cô cũng không biết có kẻ đang theo dõi mình.

Trong con hẻm thứ bao nhiêu chẳng rõ, Silvanna ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào tường mà ngửa cổ ngắm sao trời. Những lọn tóc ngắn củn như con trai của cô thả xuống gáy.

Ai đó cất giọng:

“Chuyện gì tồi tệ xảy ra với anh à?”

Cô nhìn sang, một con cáo nhỏ lông trắng. Lông nó mịn như da con gái vậy. Silvanna tự cười với chính mình:

“Mình điên tới mức tưởng tượng ra sinh vật lạ rồi hả?”

“Chắc là lần đầu anh thấy cáo trắng. Nhưng không do ai tưởng tượng. Em biết em đang tồn tại, đang sống. ”

“Nó biết đối đáp luôn kìa! Hay ghê chưa!”

Con cáo xù lông, vểnh hai tai, nó tiến đến cấu nhẹ một cái lên đùi Silvanna, làm cô la “ối!” một tiếng rất khẽ.

“Đau chớ? Em có thực kia mà!”

“Đúng là đau… Em là thứ gì vậy?”

“Anh thô lỗ quá,” con cáo vặn người, liếm lông cho mượt lại rồi nói. “Cái huy hiệu này… anh ở hội Victus hả? Em là chủ tịch hội Victus ở Ordinis Magorum.”

“Anh cũng là chủ tịch, Ordinis Gladii.”

Con cáo lập tức trở lại hình dáng ban đầu, một cô gái nhỏ, chắc chỉ to hơn con cáo hồi nãy tí xíu. Tai cáo hoá thành tai người, đuôi rụng và tan biến vào hư không, vài sợi lông trắng còn sót lại trên đỉnh đầu cũng lập tức hòa lẫn với chính màu trắng muốt của làn tóc cô, trắng thật là trắng. Giờ đã hoàn toàn là người, làn da cô nàng cũng trắng phau, cô nói:

“Trùng hợp ghê ha! Em là pháp sư năm cuối.”

“Năm cuối thì cùng lắm bằng tuổi tôi, không cần kính ngữ đâu.” Silvanna xua tay, hỏi: “Sao lại là cáo?”

“Vâng, đây không phải chú thuật được dạy ở học viện. Chỉ được nhắc tới trong tài liệu ma thuật đen, nghĩa là sách cấm đối với học viên chúng em. Trên đường về quê năm ngoái, một vu nữ đã dạy em tà thuật này. Tuy phải tập luyện gian khổ cả năm trời mới thành công, và tiềm ẩn nhiều rủi ro, nhưng thế này rất tiện cho những kẻ thích trốn giờ giới nghiêm như tụi mình, phải không nào?”

“Tôi không trốn, tôi đang đi tìm một người. Cô có thấy chàng trai nào, ờm… cao hơn tôi một xíu, tóc màu hạt dẻ, mắt xanh dương đi ngang đây không? À, cậu ta còn vác theo dorsis sau lưng nữa.”

Cô bé không thèm nghe mà chỉ săm soi cơ thể Silvanna, chăm chú nhìn vào bầu ngực cô, hồn nhiên hỏi:

“Ngực anh to hơn con trai bình thường nhỉ? Em sờ thử nhé? Ô, mềm quá này!”

“Tôi là con gái.”

Cô bé cười ranh ma, tay kia nắm nhẹ một lọn tóc trên đỉnh đầu vuốt ngược ra sau, làn tóc trắng tinh tuyệt đẹp. Silvanna mê mẩn nhìn động tác nữ tính ấy, tay cô bé vẫn đặt trên đầu ngực mình. Cô trả lời:

“Em biết, em nói vậy để sờ ngực anh mà. Quên chưa giới thiệu, em là Bonnie. Ngắn gọn là Bonnie thôi, không có họ. Nhiều bạn bè nghi ngờ đó là tên giả vì chỉ có một chữ. Nhưng ngoài Bonnie ra, em không còn biết gọi mình bằng gì khác. Không có Bonnie, thì em vô danh. Anh hiểu chứ?”

“Hiểu. Tôi là Silvanna.”

“Xem kìa! Cái tên mới nữ tính làm sao! Không hợp với anh chút nào. Thế anh nhận thức mình là nam hay nữ?”

Silvanna bối rối, lần đầu tiên có người hỏi cô điều này:

“Tôi không biết, nam nữ gì cũng được. Nếu khó chấp nhận một thằng con trai có cặp vú lớn và âm vật, hoặc một đứa con gái tóc ngắn ăn mặc như con trai, thì… Mình đang nói gì ấy nhỉ? Ừ thì là thế đấy! Sao cũng được. Nhưng tôi chỉ rung động với con gái, đặc biệt là những người đẹp như em.”

Bonnie che miệng cười khúc khích, khi cười, mắt cô nheo lại đầy khả ái. Silvanna say đắm mọi thứ về cô gái này.

“Mẫu Đơn 055 vừa lượn ngang qua, anh không nên lăng xăng ở đây giờ này.”

“Thế em ra đây làm chi?”

Bonnie ngó ngang dọc, đáp:

“Mỗi lần buồn là em lang thang suốt đêm. Anh không cần quan tâm đâu. Nãy anh hỏi đang tìm một người tóc màu hạt dẻ, mắt xanh dương đúng không? Em thấy ảnh đi ngang con hẻm này hơn một giờ trước, đi về hướng tháp Danh Vọng. Khoác áo aurelia của hội Salvator. Pháp sư giác quan rất nhạy với ma lực, em chưa từng thấy ai sở hữu ma lực khủng khiếp đến vậy. Đến nỗi giờ này em vẫn không khỏi rùng mình đây.”

“Sao hôm nay em buồn?”

“Nếu có dịp gặp lại, em sẽ kể. Không còn thời gian đâu, có thể Mẫu Đơn vẫn lảng vảng xung quanh.”

Silvanna mỉm cười, thầm nhẩm trong đầu, “Bonnie, Ordinis Magorum, mình nhớ rồi”.

“Tạm biệt em.”

Bonnie thoắt cái đã trở lại thành con cáo nhỏ, dần nhúng mình thấm đẫm ánh trăng và biến mất ở cuối ngõ. Một sợi tóc trắng ngần rơi xuống đùi Silvanna làm cô lưu tâm, ngơ ngẩn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Khi con cáo biến mất, lại một mình hiu quạnh làm cô cảm thấy như cuộc đối thoại ban nãy chỉ là cô tự nói chuyện với chính mình. Vẫn một mình đấy thôi, Silvanna thầm nghĩ. Nói chuyện với cáo cơ à! Silvanna khẽ lắc đầu, cười khẩy rồi đứng dậy. Quan sát bầu trời đặng xác nhận không có con rồng nào trên đầu, cô tiếp tục lên đường.

“Rốt cuộc em là ai?”

Ngắn gọn là Bonnie thôi.

Một thứ khác chặn đứng dòng suy nghĩ, rõ ràng đã kiểm tra kỹ xung quanh, thế mà khi Silvanna trở ra, một con rồng to vật vã đã lập tức đáp xuống trước mắt cô. Không phải Mẫu Đơn như Bonnie nói, màu giáp hồng rực rỡ dưới ánh trăng đã cho Silvanna biết, đây chính là Phù Dung 004. Cái mũ giáp khắc lỗ hình chữ I, gã Bellatorix nhìn xuống. Hoàn toàn không thấy đôi mắt gã bên trong, mọi thứ đen sì, nhưng cô biết gã đang nhìn mình.

Con rồng chắn mọi lối thoát bằng thân hình to lớn, nó gầm lên một tiếng vang trời đến nỗi cô e sợ toàn thể người dân sẽ tỉnh giấc. Con rồng vỗ cánh đầy uy lực trong lúc chân vẫn chạm đất. Phù Dung cao hơn Silvanna một cái đầu, y rút kiếm chĩa thẳng vào mắt cô. Thanh kiếm của Phù Dung dám phải to hơn cả cơ thể Silvanna, nếu phải đối đầu với gã trên chiến trường thì cô hoàn toàn không có cửa thắng. Ấn tượng đầu tiên ấy đã cho cô một cảm giác như vậy. Mà chiến trường hay giữa kinh đô thì có khác gì nhau?

“Mi làm gì ở đây? Thám thính hay nội gián? Infernius hay Vicnimtanius? NÓI!”

Giọng mái? Hay là giọng phụ nữ trầm? Silvanna cứng họng trước mũi kiếm, sát khí gã toát ra làm cô run rẩy. Đây là phong thái của một hiệp khách đã quen việc chém giết, thậm chí đã trải qua vô số trận chiến sinh tử. Không có vẻ gì là nhân nhượng, ngay cả với con người. Sức mạnh quá chênh lệch.

Silvanna lắp bắp:

“Thưa… tôi đi dạo.”

“Giờ này? Và mang theo kiếm? Đừng chọc cười ta.”

Nói rồi Phù Dung lấy dây xích trong cái túi treo bên hông con rồng, trói gông hai tay Silvanna lại, đầu kia móc lên lưng con vật. Gã giật lấy thanh kiếm, im lặng quan sát phản ứng của cô, nói tiếp:

“Ta cần áp giải mi cho Cục quản lí tội phạm, tạm thời mi bị giam ở đó cho tới khi điều tra được hành tung.” Người kỵ sĩ nói bằng giọng mái, nhìn biểu tượng Victus trên vạt áo aurelia. “Còn đi học à? Mi có thể phải thôi học từ bây giờ.”

“Nhưng… tôi đang tìm một người bạn! Cậu ta mất tích tối nay! Tôi chỉ muốn tìm cậu ta.”

Phù Dung cười khẩy:

“Nghĩa vụ của ta là bắt giữ, nếu phản kháng, ta có quyền tước năm mươi phần linh lực với phạm nhân.”

“Ngài không giúp tôi tìm bạn sao? Có thể cậu ấy đang gặp nguy hiểm…”

“Ừ, thế thì ta sẽ nhốt chung cả mi với bạn mi và cái thứ nguy hiểm gì gì đó luôn. Mi nên biết trong giờ giới nghiêm tại Simria thì thứ nguy hiểm nhất mi có thể gặp là một Bellatorix. Giờ thì đi mà trình bày với quản ngục.”

Và Silvanna bị con rồng treo lủng lẳng giữa không trung, dưới ánh trăng. Gã kỵ sĩ đưa cô lên tầng mười ba của tháp Danh Vọng, nơi xuất hiện một người đàn ông khổng lồ, cao hơn cả Phù Dung. Một gã mặt đầy sẹo bước tới hỏi:

“Xong việc sớm nhỉ?”

“Tìm được thứ này.” Phù Dung đánh mắt sang Silvanna. “Mang kiếm ra ngoài trong giờ giới nghiêm, hành tung bí ẩn ở khu ổ chuột. Nhốt đi, đưa vào diện tình nghi là tội phạm thuộc thế giới ngầm.”

“Rồi, cứ để đó, làm việc của mi tiếp đi.”

Gã đàn ông đợi Phù Dung cưỡi rồng bay đi thì quay lại nói với Silvanna, nở một nụ cười toe toét:

“Ordinis Gladii hả? Mày làm gì trong khu ổ chuột đừng nghĩ tao không biết. Tao ngửi thấy mùi đàn bà trên người mày.” Silvanna cố giữ bình tĩnh trước thân hình đồ sộ của gã, im lặng.

Gã gắt:

“Qua đây!”

Silvanna theo gã đến cuối dãy hành lang, dù tòa tháp được thiết kế theo mô hình hẹp dần khi càng lên cao, nhưng tầng mười ba của tháp vẫn rộng gấp chục lần đại sảnh học viện. Xung quanh toàn gạch trắng, không có gì ngoài màu trắng làm cô hoa cả mắt.

Gã cai ngục vừa đi vừa nói:

“Mũi tao rất nhạy với mùi đàn bà, thằng nào rok meretrix nhiều tao ngửi là biết ngay!” Gã nở một nụ cười ranh ma với Silvanna, gã chưa biết cô là con gái. “Phù Dung thì đặc biệt hơn, giọng thì nghe như nữ trầm, nhưng thiệt ra hắn là đàn ông đích thực đấy. Chuyện rok meretrix thì hắn mạnh bạo ghê lắm.” 

Một khúc rẽ, rồi một khúc rẽ khác, tầng mười ba còn rộng hơn cô tưởng rất nhiều. Vô số hành lang, hàng chục buồng giam lướt qua mắt cô. Cuối cùng, gã dẫn cô vào một buồng giam như bao buồng giam khác. Khoá song sắt bên ngoài, hai tay cô vẫn mang gông.

“Nhưng mày xui lắm! Rok meretrix trong hẻm cơ à, lại còn vào giờ giới nghiêm, thử cảm giác mạnh hả? Bọn trung cấp bây giờ bạo dữ nghe! Thôi thì phải tạm giam mày vài tuần, chờ điều tra. Khi nào có lệnh thả tao sẽ báo. Ở đây một ngày chỉ ăn hai bữa nên đừng đòi hỏi. Và thêm nữa…”

Gã trừng mắt cảnh báo:

“Chỗ này chỉ có tao là quản ngục, quản hết hai trăm buồng thì không nổi rồi. Mày có thể trốn bất cứ lúc nào. Nhưng chỉ cần bước chân khỏi toà tháp này, thì việc điều tra coi như không còn cần thiết nữa, mày sẽ mất đầu liền!”

Silvanna cố trầm giọng để gã không biết mình là con gái, cô có cảm giác không nên tiết lộ chuyện này.

“Thứ hai tôi có hai tiết Lịch Sử Ma Pháp.”

“Rok meretrix cho đã thì phải chịu! Mày không thể đi học nữa đâu, tiền án bị giam lỏng thì trại nào nhận? Quay về đồng nghĩa làm xấu danh trường. Càng không đủ tư cách vào trại huấn luyện. Mày nên suy nghĩ sẽ làm nghề gì sau khi rời khỏi đây từ giờ. Nghề nào đứng đắn mà vẫn được rok meretrix ấy!”

Gã nháy mắt và rời đi. Silvanna lặng người nhìn vào hư không, tự hỏi, “chẳng thể trở thành Bellatorix nữa, vậy thì thoát khỏi đây có để làm gì?”. Rốt cuộc mình đang làm gì thế này? Vì căm ghét Fergus mà tự đẩy bản thân vào đường cùng… Cô nghĩ. Silvanna ngỡ mình sẽ càng căm ghét cậu, nhưng thời khắc đó, lòng cô lại hân hoan một xúc cảm kì lạ. Cô muốn gặp cậu hơn bao giờ hết, để nói xin lỗi và cảm ơn.

Trong buồng giam, Silvanna thầm tha thứ cho cậu, và cầu nguyện dưới ánh trăng, mong cậu cũng tha thứ cho mình…

Hành trình của đứa trẻ mồ côi quê mùa chỉ tới đây thôi, cô đã tiến xa hơn kỳ vọng. Trở thành chủ tịch Victus, lọt Nhóm Mười học viện. Chẳng ai nghĩ cô bé từng bị trêu chọc vì mái tóc ngắn, lại một thân một mình đến tận kinh đô Simria và đạt được những thành tích như vậy. Hành trình kì diệu ấy có lẽ đã đi đến hồi kết, Silvanna không dám đòi hỏi thêm, cô mỉm cười với đêm, nhớ về người con gái ban nãy.

“Vậy là không có dịp gặp lại rồi. Sao nay em buồn vậy?”

Silvanna lặng lẽ dựa lưng vào vách đá, ánh trăng rọi qua độc một lỗ vuông trên tường. Lỗ vuông vừa đủ cho nắng gió lọt vào chứ không phải cho tù bình ngắm cảnh. Mọi người sẽ kháo nhau rằng chủ tịch Silvanna đi rok meretrix và bị Bellatorix bắt gặp trong giờ giới nghiêm, được thả thì tương lai cũng tối tăm mịt mù. Cô tin đây là nơi dành cho mình, sau tất cả những điều mình làm. Đáng ra cô đã phải cảm ơn Fergus từ đầu, đáng ra nên xin lỗi Fergus ngay lúc đó. Để rồi khi cậu đi mất, chẳng còn cơ hội nữa. Đây là kết cục xứng đáng cho kẻ vô ơn.

“Ngủ ngon nhé Bonnie…”

Silvanna thiếp đi từ lúc nào không biết.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px