19. NƠI MÌNH THUỘC VỀ (1)
Tất cả những gì cậu cần đều được viết trong sách, vấn đề chỉ nằm ở cách hiểu. Fergus tin rằng chính phủ đã khảo sát và điều tra tất cả điểm khả nghi trong lối viết ẩn dụ của cụ Vetus, cụ đã khôn ngoan phơi bày cuộc nội chiến thông qua những hình ảnh trừu tượng. Không giống thời hỗn mang, nơi mọi ghi chép vừa ít ỏi vừa mơ hồ. Cuộc nội chiến ấy rất gần chúng ta, người dân kinh đô vẫn nhớ về nó như một horrivar đau thương. Nếu viết không khéo có thể sống hết phần đời còn lại trong nhà lao, nặng hơn là mất đầu.
Bồ Câu Trên Mái Nhà kể về cuộc hành trình tìm kiếm bản ngã của một cô gái bị ám ảnh tâm lí hậu chiến tranh. Icelove Motana. Có thể là Huyết Nữ, và cũng không thể là Huyết Nữ. Vừa đồng loã vừa phản nghịch lẫn nhau, theo lời cụ Vetus. Icelove luôn nhắc đến một địa đạo, theo mô tả của cụ, hoặc của chính nàng: Địa đạo ấy trải dài đến rìa thế giới, hướng về căn phòng nơi Đức Mẹ say giấc. Địa đạo sâu, và tối tăm hơn cả thời hỗn mang. Sau chiến tranh, trong đầu Icelove luôn tồn tại không gian này. Nàng biết lối thoát cho tất cả nằm ở cuối địa đạo, nhưng không bao giờ nàng tìm thấy điểm tận cùng của nó.
Theo lexaeter mà Fergus được học, miền đất thánh của Đức Mẹ Zoe hiện ra ở nơi phía tây mặt trời. Thời hỗn mang ẩn dụ cho tháp Danh Vọng, sâu và tối có lẽ ám chỉ bên dưới lòng đất. Nếu cách hiểu của Fergus là đúng thì lối đi bí mật chắc chắn ở đó. Ngay bên dưới tháp Danh Vọng.
Không gươm, không giáp, đơn độc, giờ đây Fergus chỉ có một mình. Tại bất cứ dòng chảy nào, phải giữ bằng được chính mình không rơi vào tay kẻ khác. Như thời khắc trong hang, phía trước là vực thẳm, đằng sau cũng vậy. Chỉ cần đi tiếp thôi. Nhớ vài tiếng trước, Vetus đã nhìn thấu cậu:
“Ta biết con sắp làm gì. Nhưng hãy nhớ, phải nhìn đêm để nhớ ngày, mong mưa để gọi nắng. Lạc lối mới thấy đường về. Nếu muốn chết thì phải tìm đường về làng mà chết.”
Fergus gật đầu rồi lên đường.
Mình nhớ rồi, cậu tự nói với chính mình. Giờ đây, nắm chặt lồng ngực, chân cậu không ngừng bước, trở lại tháp Danh Vọng một lần nữa sau nhiều tháng. Cậu tính toán: “Đã quá giờ giới nghiêm, có thể gặp Bellatorix ở bất cứ đâu. Ma pháp không gian như thuật tàng hình thì chẳng thể qua mắt được nhãn rồng. Mình có thể bị bắt bất kỳ lúc nào”. Tất nhiên là Ferugs không cố gắng để bị bắt, nhưng nếu chuyện đó xảy ra, cậu thầm mong họ sẽ đưa cậu tới gặp các Legatus Senovaris. Sức mạnh của Bellatorix nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, thời điểm này Fergus hiểu rõ bản thân thậm chí không đủ sức thắng nổi một bộ hạ của Bellatorix. Nếu bị bắt thì chỉ còn cách đối diện với Senovar.
Phía tây đỉnh tháp là nơi cao nhất của dãy núi Sinh Mệnh, xung quanh đều có lính cảnh vệ, bốn thanh niên nom chỉ lớn hơn cậu vài tuổi. Cậu đoán mình vừa bước sang ngày mai, nhưng là ngày mai của nhân thế hay ngày mai của cá thể? Cậu không biết. Chỉ đơn giản ngày mài vừa bước đến, lập tức hóa thành hôm nay, bây giờ, hiện tại…
Fergus dùng thuật tàng hình, hoà lẫn với màn đêm, lẻn vào khu vườn bao bọc phía tây tòa tháp, đi thực khẽ. May mắn đám lính không đánh hơi được ma lực. Ngó nghiêng khắp mặt tường phía tây, gạch trắng bưng kín công trình như lần cuối cậu cùng Maria đến kiểm tra. Không có lối lên, chỉ có thể vào bằng cửa rồng, nhưng có lối xuống. Fergus thận trọng săm soi những bụi rậm trong vườn, dưới nền đất, trên tường. Liệu công tắc có thể được giấu ở đâu?
Gần hai mươi phút trôi qua, cậu không tìm được gì hết. Ma lực sắp cạn, không ánh sáng, không con người, năng lượng sinh linh quá ít nên không thể duy trì tàng hình lâu hơn nữa. Fergus nỗ lực căng mắt nhìn trong bóng tối. Một khe hở! Không, chỉ là dấu giày thôi. Tay chân lên màu, cậu hiểu ngay mình đang dần hiện ra.
Cậu khom lưng bò thật chậm để lính cảnh vệ không phát giác. Cứ mỗi lần căng thẳng là khớp chân cậu lại rên lên vô cớ. Rắc! Đó! Fergus nín thở, ngó nửa đầu qua góc tường, lính cảnh vệ không nghe thấy tiếng động vừa rồi. Nhưng với tình trạng này cũng chẳng thể ra ngoài, càng khó tìm lối đi bí mật.
Fergus bắt đầu tìm hướng ngược lại, khẽ trườn bò, khẽ, khẽ thôi nhé. Rắc! Nín thở, cậu căng tai nghe động thái từ đám lính:
“Mày nghe thấy chứ?”
“Hình như có con gì trong vườn Tây.”
“Để tao kiểm tra, dạo này lũ sóc cứ chạy nhảy lung tung.”
Fergus nhẩm thần chú, cố tàng hình nhưng bất thành. Cậu lật đật chồm người, không quan tâm có ai nghe thấy hay không nữa mà cứ chạy cái đã. Cậu hối hả lao qua đám cỏ dại, nhảy lên bụi cây, nhưng bên kia vẫn còn hai tên lính canh khác, họ cũng đã nghe âm thanh xào xạc ban nãy. Chắc chắn không có con sóc nào gây được tiếng ồn cỡ đó.
“Nhóc! Biết ra đường giờ giới nghiêm là bị xử phạt hành chính không? Ê! Đứng lại!”
CHẠY!!!
Tên lính đuổi theo, hét toáng lên:
“Ê! Tính làm gì đấy!?”
TIÊU ĐỜI RỒI! Ngay lúc ấy, một giọng nói vang lên.
“Ma pháp ánh sáng! Nhanh lên!”
Fergus hốt hoảng:
“Cái nào mới được!? Phát quang hả? Lumos!”
Chẳng có gì xảy ra. Bốn gã lính dồn dập tiến gần, Fergus bị vây cả hai hướng, không còn đường lui nữa rồi. Ánh sáng… ánh sáng? Chỉ còn cái đó, đành thôi!
Cậu vội vã đọc thần chú lần nữa:
“Convivium Stellarum!”
Gần như lập tức, một cột ánh sáng loé lên trước mặt đám lính và cậu bị hút xuống một đường ống không đáy. Xung quanh giờ đây, bóng tối là toàn bích. Fergus cứ rơi mãi rơi mãi, “cái ống này sâu đến mức nào vậy?” Cảm thức thân xác vừa xuyên qua cả trục thế giới, cậu đung đưa chân. Nhìn xuống, màu đen bao trùm vạn vật, vẫn chưa thấy đáy. Nhìn lên cũng hoàn vực thẳm, không ánh sáng, không cảnh vệ. Nghĩa là đường lên đã bị lấp lại, cậu chỉ còn biết đợi.
Có lẽ cái địa đạo sâu hơn cả hiện thực đến vài trăm dặm. Nhưng giọng nói lúc nãy là sao? Ai đã chỉ lối cho cậu, Đức Mẹ Zoe? Đây là nơi Đức Mẹ say giấc, nhưng ma pháp ánh sáng lại có thể đánh thức người ư? Người đã mở cửa cho cậu vào… Điều này làm cậu thấy không khỏi quái lạ. Fergus suy tư về chuyện đó rất lâu, coi như một phương thức đặng giết thời gian trong lúc đợi. Vừa rồi trong khoảnh khắc, thanh âm truyền trực tiếp đến não, cậu đã lập tức nhận ra sự quen thuộc. Một giọng nữ cậu đã từng nghe trước đây, nhưng không thể nhớ ra đó là ai.
Fergus thậm chí chẳng biết chân mình đã chạm đất từ khi nào, vì cơ thể cậu lúc này bỗng trở nên nhẹ bẫng. “Có lẽ mình đang lơ lửng”, cậu nghĩ. Hai chân vẫn ở đó, nhưng không còn cảm giác bước đi nữa. Bóng tối dày đặc. “Nếu nhìn vào bóng tối quá lâu, bóng tối cũng sẽ nhìn ngược vào con.” Cụ Vetus đã nói. Nhưng làm sao đi tiếp mà không nhìn đường?
Hệt như lần vào đường hầm năm xưa.
Có lẽ Đức Mẹ đã ngủ tiếp.
Fergus giang tay, không chạm vào gì, xoay người bốn nhăm độ, nhưng chưa xoay hết nửa vòng thì tay cậu đã chạm vào vách tường. Địa đạo rất hẹp. Hướng nào đây? Đằng trước, đằng sau, đằng nào cũng dẫn đến nơi cần đến. Fergus thấy cái bóng của mình hoà lẫn vào bóng tối, ra là thế. Nhắm hay mở mắt cũng không khác biệt. Nhớ lời Vetus dặn, “lạc lối mới tìm thấy đường về”, vậy chỉ cần bước thôi. “Chắc không cần đánh thức người nữa”, Fergus thầm nghĩ. Không dùng ma pháp ánh sáng, cậu nhắm nghiền mắt và tiến thẳng về nơi chân trời địa đạo.
***
“Nó nói sẽ trở về, đừng lo.” Khirad bình thản đáp. Ngài không hoàn toàn tin tưởng chuyện kỵ sĩ đoàn sẽ bảo vệ Fergus, nhưng vì Binh trưởng Alen chắc đang toan tính gì đó nên ngài cũng chẳng thể làm gì hơn.
“Fergus nói vậy ư?” Celina hỏi lại.
“Ừ, thằng bé nghĩ chưa phải thời khắc để hồi hương, nhưng trong lúc chờ đợi, nó muốn tìm ra đâu là nơi mình thực sự thuộc về.”
Celina ghì chặt nắm đấm vào lồng ngực. Cô cúi đầu và rời đi. Khi cô trở về ký túc, cô tường thuật đúng những gì ngài hiệu trưởng đã nói với một thái độ ung dung kì lạ. Tom đấm bụp lên tường, Maria lặng lẽ thở dài, nghe như tiếng thở phào nhẹ nhõm thì đúng hơn. Những người khác lúc này đã yên tâm quay về phòng ngủ.
Khuya lắm rồi. Có lẽ sáng mai Maria sẽ lại thấy cậu ngồi đọc sách trong phòng sinh hoạt như trước đây, hy vọng là thế.
Vừa nghĩ tới đó thì Silinsley thình lình xuất hiện, không muốn làm phiền mọi người, cô nói nhỏ với Maria:
“Nãy có thấy Silvanna qua đây không?”
“CÓ, người ta đuổi ảnh đi rồi, đã không giúp được gì mà còn nói mấy lời khó nghe! Chẳng hiểu sao có thể nói vậy với người từng dốc sức đả bại Enoch vì mình cơ chứ?!”
Maria chụp tay lên ấn đường, vẻ thất vọng. Sili đáp:
“Tôi nghĩ anh Silvanna không có ý xấu.”
“Không có hả? Hắn thái độ ra mặt từ lâu rồi, câu đầu tiên hắn mở mồm nói với Fergus sau khi được giúp là hạ bệ, chê bai, là ganh ghét, đố kỵ! Fergus còn chưa đòi trả ơn gì kia mà!”
“Tôi nghĩ Silvanna lên đường tìm Fergus rồi.”
“Lúc này ư? Bellatorix ở khắp mọi nơi! Lố giờ giới nghiêm mấy tiếng rồi…”
“Vậy nên tôi mới lo, vừa nãy thấy về phòng thay đồ, mà giờ không thấy đâu nữa.”
Sili xoa hai thái dương, nhìn ra màn đêm câm lặng, tự hỏi khuya khoắt thế này Silvanna còn đi đâu. Biết Fergus ở đâu mà tìm. Chẳng hiểu nổi nữa.
Trong văn phòng hiệu trưởng, sau khi Celina rời đi thì có một người khác bước vào. Giáo sư Clement giật giọng:
“Cuộc nói chuyện chiều nay của ngài, tôi có vô tình nghe được. Tôi lo ngại rằng thằng bé đã biết thân thế thật của cha mẹ nó… và của chính nó. Liệu như vậy có ổn không?”
“Điều đau khổ nhất trên đời là không được biết mình là ai. Sớm muộn gì thằng bé cũng cần biết, nó được tự quyết lý tưởng sống cho riêng mình. Nó chỉ đang tìm về bản thân, nơi nó thuộc về.”
Ngài Khirad đằng hắng, giọng tự hào:
“Không cần quá lo lắng đâu, thầy Clement à. Cuộc chiến đó vẫn luôn ám ảnh chúng ta về bản chất thật của nhân giới, vậy cớ gì thằng bé lại không được biết bản chất thật của chính mình?”
Clement cay đắng thừa nhận, những giáo sư từng là Bellatorix đều giải nghệ ngay sau cuộc kháng chiến. Thứ họ trông thấy hoàn toàn vượt xa trí tưởng tượng của con người.
Khirad tiếp:
“Tôi không bao giờ tin mình có thể gặp lại phiên bản lúc trẻ của hắn, giờ thì tôi tin rồi. Tôi vẫn thường trò chuyện với hắn, thầy Clement ạ. David Red Motana. Hắn đang ở đây…”