18. TRƯỚC THẢM HỌA
Cả ngày chủ nhật hôm đó, Agnes chăm chỉ luyện tập trong thành Relicta, dù với năm nhất thì chuyện này còn hơi sớm. Cô bé nhờ Silvanna rèn giũa cho mình dưới sự giám sát của Sili. Chẳng là từ khi chứng kiến Fergus một mình hạ mấy chục con Cielago trong hành lang tối, cô bé đã quyết tâm phải tiến bộ nhanh hơn để được sánh vai cùng cậu.
Tay chân Agnes lóng ngóng nên việc tập huấn cho cô làm Silvanna phát cáu. May mắn một vị cứu tinh đã tới giải thoát cho Silvanna. Enoch bước đến, không còn vác theo hai vệ sĩ Dante và Diggory như trước nữa, anh gọi to:
“Nghỉ trưa nào! Chiều chỗ này là của bọn tôi nhé.”
Silinsley vẫn ác cảm với chất giọng đểu cáng ấy, cô làm ra bộ mặt hằm hè khi hắn bước về phía mình. Cô gái tóc húi cao và khuôn mặt điển trai nhìn Enoch, bảo:
“Tụi tôi xin phép giáo sư Lockhurt trước.”
“Tôi cũng có giấy phép từ giáo sư Clement.”
“Đâu?”
Enoch chìa ra mảnh giấy da với chữ ký của thầy Clement thiệt, “tôi cho phép câu lạc bộ đấu tay đôi sử dụng thành Relicta chiều hôm nay”. Silvanna nhướn mày hỏi lại:
“Câu lạc bộ đấu tay đôi? Ở đâu ra thế?”
Enoch hào hứng đáp:
“Tôi mới thành lập hôm qua, tôi là bang chủ. Muốn tham gia không? Hình thức hệt như các buổi tập ở thành Relicta thôi, nhưng có tổ chức giải đấu hằng tháng, ai vô địch thì được tôi khao một con gà nướng.”
“Kiếm thật?”
“Gỗ thôi, giao lưu học hỏi. Hôm qua Maria vừa thách đấu với tôi xong, cổ cũng tham gia câu lạc bộ. Ai ngờ tôi chưa kịp làm gì mà con nhỏ đã ngã lăn quay.”
Silinsley xen vô:
“Nè! Đừng dụ dỗ người ta nữa, không thấy phiền à?”
“Được, tôi tham gia.”
Silvanna bất ngờ đồng ý làm Sili thộn mặt ra, giọng cô gái da ngăm trở nên lạc lõng trong không khí. Enoch hí hửng nói:
“Tốt quá! À mà, từ ấy đến giờ tôi chưa có lời xin lỗi chính thức nào với anh. Tôi thực lòng xin lỗi, Silvanna ạ.”
Silvanna vẫn trưng ra cái bộ mặt khó ở, hằm hằm đáp:
“Cảm ơn. Tạm chấp nhận vậy.”
Đầu giờ chiều, nắng tắt ngấm sau làn mây, chỉ có cái lạnh là còn dai dẳng khiến các thành viên của câu lạc bộ đấu tay đôi phải run cầm cập. Celina và Sherwin thì sau khi lục tung thư viện tìm tài liệu về các dòng dõi patrakh lâu đời tại Vicnimt nói chung và Simria nói riêng, đã đến thành Relicta góp vui cùng mọi người.
Vừa lúc đó thì Errans cũng xuất hiện, anh muốn thay mặt Maria tới phục thù Enoch, dù sao anh cũng muốn thử sức. Fergus đã đánh bại hắn, anh nghĩ. Errans bước vào thành, khởi sự hỏi han tình hình phía Celina:
“Maria kể là các cô đang nghiên cứu cách đưa ma pháp chiến đấu vào chương trình giảng dạy cho kiếm sĩ?”
Celina khoanh tay, đáp:
“Ờ, nếu Fergus có thể lý giải chính mình thì chúng tôi đã tiến xa hơn nhiều. Kiếm khách hệ ma pháp đều là tự học. Những thành viên cấp cao hiểu rõ, kiếm thuật thiên về kỹ năng thông qua rèn luyện, còn ma pháp thì đòi hỏi tố chất bẩm sinh nhiều hơn. Nếu không có ma lực trong huyết quản thì dù có được đào tạo từ nhỏ cũng chẳng thể làm pháp sư. Vì thế cái viễn cảnh mà mọi kiếm sĩ đều biết sử dụng ma pháp chiến đấu, chỉ là viển vông thôi.”
Errans gật gù, mắt vẫn nhìn màn tái đấu duyên nợ giữa Enoch và Silvanna. Anh nói:
“Một kiếm sĩ có thể dùng ma pháp làm công cụ hỗ trợ đã lợi thế hơn hẳn những kiếm sĩ truyền thống khác. Nhưng nếu nhiều kiếm sĩ thành thạo ma pháp như một pháp sư, thì ở chiều ngược lại, sẽ thúc đẩy các pháp sư buộc rèn giũa kiếm thuật để cân bằng giá trị. Cô từng nghĩ tới vấn đề này chưa?”
“Rồi, nếu vậy thì pháp sư và kiếm sĩ sẽ hoà làm một. Không còn ranh giới. Một học viện đào tạo cả hai nghe thú vị quá hén? Bạn gái anh từng đề xuất ý tưởng này đấy.”
Nghe đến đó, đầu Errans lập tức hiện ra hình ảnh về Maria, nhưng anh không thể hiện bất cứ biểu cảm nào, cũng chẳng cảm thán gì thêm. Errans nghiêm mặt:
“Tiện nhắc về Fergus, cô nghĩ thằng nhóc đã đạt tới trình độ ấy chưa? Kiếm sĩ thành thạo ma pháp như một pháp sư…?”
Celina trầm ngâm:
“Ma pháp chiến đấu có nhiều loại. Theo lời Enoch thì Fergus đã dùng hầu hết các chương và bộ pháp huyền thuật khi giao đấu với gã, thậm chí là ma pháp ánh sáng - một loại huyền thuật chiến đấu ngoại lai, thuộc hàng thượng cấp. Nhưng tôi vẫn băn khoăn một chương…”
Tiếng đám đông la ó đường đột chen ngang, Errans vẫn chăm chú điều Celina sắp sửa nói. Hiệp hội Salvator nghiên cứu chủ yếu về ma pháp, vì thế Celina nắm rất rõ chương trình giảng dạy của Ordinis Magorum. Celina tiếp:
“Chương này chưa từng được giảng dạy trong lịch sử, không phải kiến thức phổ thông và chỉ hàng ngũ Sceptrifer mới thành thục nổi.”
“Khó lắm hả?”
“Tất nhiên, nhưng trên hết nó vô cùng nguy hiểm. Nếu rơi vào tay những học viên thiếu nhân cách thì sẽ thành đại hoạ. Nghe bảo vậy. Tôi không rõ chương ấy có gì, nó được nhắc qua loa trong cuốn hồi ký của một Sceptrifer đã về hưu, rất qua loa thôi. Đại loại liên quan đến thôi miên hay thần giao cách cảm gì gì đó.”
Silvanna vừa giành chiến thắng trước Enoch, đám đông vỗ tay rầm rộ, lớn đến nỗi người ta còn tưởng bức tường thành đang rung lên. Errans thở phào:
“Thế thì chắc Fergus còn chẳng biết đến chương đó, chứ đừng nói là biết dùng.”
Sherwin im lặng từ đầu tới giờ, chăm chú theo dõi bộ pháp đẹp đẽ của Silvanna trước đối thủ truyền kiếp - Enoch đồ tể. Celina cũng hướng đôi mắt lười biếng đặc thù của mình về trận đấu, nhưng không nhìn gì cả, trong mắt cô chỉ hiện ra những hình ảnh về Fergus:
“Thằng nhóc luôn biết cách làm người ta bất ngờ.”
Đúng lúc đó Silvanna chạy tới chào Celina, vui mừng:
“Tôi thắng rồi, cô thấy không?”
“Đánh hay lắm.” Hai thành viên cấp cao từ hai hiệp hội khác nhau cùng đồng thanh.
Silvanna cao hơn Celina một chút. Enoch từ sau nói vọng tới, giọng chẳng lấy gì làm bực tức:
“Đúng là chủ tịch có khác!”
Những người thường xuyên tiếp xúc Enoch, điển hình là thành viên cấp cao và các chủ tịch trong liên đoàn, đều công nhận phong thái của anh giờ đã rất khác. Enoch bắt đầu tham gia tán chuyện phiếm, nhưng chỉ toàn hỏi về Fergus.
“Nghe bảo nhóc đó vừa mất gươm, cụ thể thế nào vậy? Để tôi chém chết thằng trộm!”
Celina tường thuật sự tình, về gã tên Phelim Bondage Red, về gia tộc Motana. Sherwin lần đầu lên tiếng kể từ lúc bước vào thành đến giờ, cũng là lần đầu anh nói chuyện với Enoch:
“Fergus hình như đang chuyển hướng sang Vetus Stanford thì phải, không biết mọi người có để ý không?”
Celina gật gù tán thành:
“Ừ, dạo này toàn đọc tiểu thuyết của ổng. Theo tôi biết, một bộ phận không nhỏ độc giả cho rằng truyện ổng toàn dựa trên trí tưởng tượng, vì lấy bối cảnh có thật nên thường bị ngộ nhận. Nhiều người hoài nghi tính sát thực trong những câu chuyện mà Vetus gắn mác ‘lịch sử’. Vetus Stanford dù sống ngay giữa kinh đô Simria nhưng lại vô cùng kín tiếng, chưa từng trả lời giới truyền thông hay xác nhận bất cứ điều gì.”
Sherwin nhăn trán:
“Lão Seyrath ấy thì nổi tiếng khỏi bàn, ổng tự nhận mình sống từ thời hỗn mang luôn mà, nhưng lần nào nhà báo tới phỏng vấn ổng cũng nói: ‘Tôi đã viết hết trong sách rồi’. Chẳng biết liên quan gì tới Motana mà Fergus đắm đuối tiểu thuyết ổng mấy ngày nay.”
Enoch tò mò:
“Sao mấy người không đọc mấy cuốn Fergus đọc?”
Celina khoanh tay, đáp:
“Chúng tôi không có thời gian, chưa thể khoanh vùng nên cần tìm thông tin khái quát hơn. Có lẽ Fergus nghi ngờ Vetus, hoặc ngay từ đầu cậu ấy đã chuyển hướng, không còn nỗ lực tìm lại thanh gươm nữa.”
Silvanna nghe được một lúc thì hiểu ra chuyện không liên quan đến mình, cô nàng liền chạy qua chơi với Sili, đang ngồi với Agnes trên khán đài. Ai ngờ hai người này cũng đang nói về Fergus, giờ thì thế giới đều xoay quanh chàng kiếm sĩ này. Silvanna chán nản, tạm thời ngồi cạnh Sili.
Agnes đang mải nói về cái viễn cảnh được làm môn đồ của Fergus nếu Sili chịu gia nhập Salvator. Thế là Sili phát quạu:
“Thôi đi nhé! Chị nhắc em lần cuối, vào đấy chẳng quen biết ai, thà vào Victus chơi với Silvanna còn hơn. Silvanna nhỉ? Tớ vào thì cậu cho tớ làm hội phó nhé?”
Silvanna ậm ừ. Sili tiếp:
“Ờ thì lần đầu nói chuyện thấy hắn cũng dễ thương, thân thiện. Nhưng hắn làm như kiểu chị ích kỷ lắm, ra vẻ cao thượng này kia. Để chị cho em biết một chuyện, hắn chỉ lợi dụng em thời gian đó để chiêu mộ chị thôi, hắn cần những người có năng lực gia nhập hiệp hội như chính hắn đã nói trong phiên tòa đó. Em không hiểu hay cố tình không hiểu? Fergus làm em u mê rồi hả? Mấy ngày nay, từ khi Enoch thôi làm loạn thì hắn có cần đến chị nữa đâu? Hắn có liên lạc nhờ em lần nào không? Cá là không! Nếu ép hắn cúi đầu xin lỗi vì mấy lời khó nghe hôm trước thì còn xem xét. Thế nhé!”
Nói xong thì cô nàng da ngăm bỏ đi, để Agnes ngồi lại một mình cùng Silvanna. Nghe được mấy lời đó thì Silvanna lúc này cũng có phần hả hê. Cô bé mở lời:
“Hay anh em mình luyện tiếp?”
“Thôi dẹp đi. Em đi mà nhờ Fergus ấy.”
“Nhưng ảnh nói chị Sili vào hội mới được.”
“Fergus lừa em thôi, cỡ nó thì tôi chấp một tay. Chẳng hiểu sao người ta có thể tin nó đánh bại Enoch. Hạng 496 đòi thắng hạng nhất cơ à? Nghe mắc cười quá. Ha ha! Sắp cười bể bụng rồi nè. Nimis!”
Agnes nổi giận quát:
“Chủ tịch Celina đã công nhận năng lực của ảnh rồi, nếu không có thực lực thì tại sao mọi người đều chú ý?”
Silvanna khựng lại, đúng là thành viên cấp cao, và cả Celina đều rất bận tâm đến Fergus. Đi đâu cô cũng nghe bạn bè bàn tán về cậu. Nhưng chuyện đó chỉ càng khiến Silvanna điên tiết, khi mọi người luôn miệng nhắc về cậu. Khó chịu bởi cậu luôn là nhân vật chính trong cuộc đời mình.
“Em ngây thơ ghê, Agnes ơi! Người ta chú ý vì nó thân nhà quê, và nó còn tự hào nhận mình là một alenyth! Mấy kẻ dị hợm thường được chú ý lắm. Nó thăng hạng liên tục nhờ lão Khirad thương hại, mấy giáo sư khác cũng thiên vị nó quá chừng! Hổng lẽ em không thấy? Em đã chứng kiến Fergus chiến đấu lần nào chưa? Ngoài đêm lễ hội? Chủng Cielago thì tôi tay không cũng xử được trăm con!”
Agnes chẳng nghe lời nào lọt tai, vẫn tin hành động của nó không phải do mê muội. Bất ngờ con bé lớn tiếng làm cả thành Relicta ngoái nhìn:
“CHẲNG QUA LÀ ANH GHEN TỊ THÔI!”
Càng lúc, Silvanna càng ghét cay ghét đắng Fergus.
Màn giao đấu vừa nãy với Enoch đã truyền động lực cho tất cả thành viên trong câu lạc bộ đấu tay đôi, họ hăng say tập luyện cả chiều hôm đó. Nhóm Celina dần rời đi. Khi nhận ra thì đã tối muộn, Enoch nhanh chóng kết thúc buổi tập và bảo mọi người quay về nghỉ ngơi.
Giờ chỉ còn anh và Silvanna giữa toà thành, anh tiến lại gần nhưng chưa kịp cất tiếng thì cô đã cảnh cáo:
“Anh mà nói về Fergus là tôi vả gãy răng!”
“Ghét người ta hả? Thằng nhóc giao đấu với tôi để đòi lại công bằng cho anh còn gì?”
“Nói thử đi, nó có thắng anh thật không?”
Enoch ngạc nhiên, rồi lập tức bật cười:
“Chuyện đó hả, anh không muốn tôi thua một thằng năm hai đúng chứ? Vì anh từng thua tôi…”
Thiếu-nữ-đẹp-trai đỏ mặt, lúng búng đáp:
“Tôi không hề nói vậy, tôi hỏi là nó có thắng anh thật không? Anh nói như kiểu tôi nhỏ nhen lắm!”
“Chà, nếu có trọng tài thì tôi đã thắng. Nhưng đó là một trận đấu bí mật, và chính vì tính chất bí mật, thằng bé đã tận dụng mọi thứ có thể để buộc tôi xin hàng.”
Silvanna nhíu mày, hỏi lại:
“Nghĩa là sao?”
“Tôi đã đầu hàng, dù nó chưa chém trúng tôi. Thằng nhóc không đơn thuần được thương hại như anh nghĩ. Chắc anh phải nhận ra, tất cả chúng ta kể cả năm cuối đều ít nhiều run sợ khi lần đầu chứng kiến Infernii bằng xương bằng thịt. Fergus thì khác, tôi không biết nó đã gặp Infernii lần nào chưa, nhưng giây phút thấy chúng bay tán loạn trong trường, nó tỏ ra bình tĩnh đáng kinh ngạc. Trong thời khắc sinh tử mà nó vẫn nghĩ đến người khác, điềm nhiên ra lệnh cho Celina. Những chỉ thị sáng suốt như một lãnh đạo chân chính. Riêng điểm này thì chúng ta nên học hỏi thằng bé.”
Silvanna không ngờ với tính cách của Enoch mà lại đi bênh vực Fergus. Cô phản bác:
“Thế thì anh biến sang Salvator với nó luôn đi!”
“Đấy thấy chưa? Anh đưa cảm xúc vô quá nhiều, chuyện này thì liên quan gì tới hiệp hội?”
“Im đi.”
Enoch mỉm cười, lại nói:
“Nếu chưa phục, cứ đích thân giao đấu với Fergus, đường đường chính chính đánh giá thực lực thằng bé. Đừng giữ trong lòng rồi oán giận vô cớ. Mà nghĩ lại thì đáng ra thằng nhóc đã có thể vào Nhóm Ba trăm, nếu nó chăm chỉ giao đấu tính điểm hơn.”
Silvanna trợn mắt, không chỉ Celina, mà ngay cả Enoch cũng cho rằng một thằng nhãi năm hai có thể vào Nhóm Ba trăm? Rốt cuộc góc khuất là gì? Nhất định phải vạch trần sức mạnh của Fergus trước bàn dân thiên hạ, cô hạ quyết tâm như thế.
Sau khi trừng mắt với Enoch lần cuối và rời khỏi thành Relicta, Silvanna tiến thẳng đến tầng sáu ký túc khu C - khu vực thành viên cấp cao hội Salvator - lúc tối muộn đặng tìm kiếm Fergus, nghe bảo cậu ta cùng phòng với Tom.
Khung cảnh kỳ quặc mở ra trước mắt cô, tất thảy các thành viên cấp cao Salvator lúc ấy đều đang ráo riết khắp hành lang, như truy lùng điều gì. Silvanna hiểu ngay: Fergus không ở đây. Đi một vòng thám thính mà chẳng ai bận tâm đến cô, bàn ghế ngổn ngang, xấp giấy bay tứ tung trong phòng sinh hoạt. Chỗ này không khác gì vừa xảy ra một trận ẩu đả. Người này báo với người kia, trong tiếng ồn ào, Celina nói với mọi người:
“Tom về phòng kiểm tra lần nữa xem có thư từ hay hành lý nào để lại không. Maria, em tìm trong khuôn viên nhé. Những người còn lại ở đây chờ. Tôi sẽ trình báo mất tích.”
“Mất tích? Làm cỡ này luôn hả?”
Silvanna mỉa mai. Celina không bận tâm, hỏi:
“Anh đây rồi. Sáng giờ có thấy Fergus không?”
“Không, tôi không thấy.”
Tom nói với ra hành lang, xen vào cuộc nói chuyện giữa hai người:
“Chiếc dorsis của cậu ta biến mất rồi, mấy quyển sách cũng mất. Chìa khoá phòng đặt ngay ngắn trên bàn.”
Silvanna cười khẩy:
“Cuốn gói về quê hả? Đỡ chướng mắt!”
Celina không đếm xỉa đến lời Silvanna mà bước xuống cầu thang, những người còn lại ném vào Silvanna những ánh nhìn gay gắt chưa từng thấy. Mình chỉ nói lên tiếng lòng thôi mà.
Một thành viên cấp cao mặt búng ra sữa lên tiếng chỉ trích:
“Không ngờ anh nhỏ mọn vậy đấy!”
Đừng nói như đó là điều hiển nhiên…!
Trước khi tất cả quay lưng, Sherwin buông lời:
“Thằng bé đã làm tất cả vì anh. Vì hiệp hội của anh! Cái đồ vô ơn!”
Tôi không có mà!
Nếu không tìm được Fergus ngay bây giờ, nỗi day dứt ứ trong lòng cô sẽ ngày một trở nên khó chịu, một giọt đớn đau lăn dài. Vậy là sau đó, Silvanna khoác áo aurelia có ve áo màu xanh lục, huy hiệu Victus đính bên ngực trái, cô giắt kiếm bên hông rồi rời đi. Dù không ai nhờ vả, và chính cô cũng không mong tìm thấy Fergus, nhưng vào thời khắc đó, cô vẫn quyết tâm lên đường trong đêm tối.