17. VỀ CUỘC NỘI CHIẾN NĂM 413
Biểu cảm của cụ Vetus trở nên khó hiểu, chẳng lẽ cậu đã sai? Cụ vuốt cằm, đi loanh quanh sau quầy một lúc, và ngồi xuống đối diện cậu với một câu trả lời còn khó hiểu hơn cả khuôn mặt cụ nãy giờ.
“Đó vừa là Huyết Nữ, vừa không phải là Huyết Nữ. Tuỳ vào cách hiểu của con về truyền thuyết đương đại, nhưng ta sẽ cứ gọi là Icelove cho thuận tiện. Dù cả hai không hoàn toàn là một bản thể thống nhất, Huyết Nữ và Icelove vừa giống mà cũng vừa khác, vừa đồng loã nhưng cũng vừa phản nghịch lẫn nhau.”
Lông mày Fergus trĩu xuống, Vetus thấy vậy liền bật cười khanh khách, cụ nói:
“Đừng nhăn nhó thế, chàng trai! Nếu gặp một trong hai người họ, con sẽ hiểu ngay thôi. Hoặc con đã gặp họ rồi không chừng, cái này thì ta không biết…”
Cụ Vetus không còn cách lý giải nào dễ hiểu hơn nên cậu đành hỏi sang chuyện khác.
“Người kỵ sĩ Mortem thời hỗn mang ấy có họ hàng với con không, thưa cụ?”
“Tất nhiên rồi, con mang dòng máu của hắn. Dòng máu của loài Infernii.” Fergus chưa kịp sửng sốt thì cụ đã nói tiếp: “Người xứ Mazi, trước cả thời hỗn mang, có nguồn gốc từ Infernii. Sau khi nhân giới đánh chiếm vùng cực tây Vicnimt nhằm trả đũa tổn thất ở trận Ánh Sao. Họ bắt người Mazi làm nô lệ, dần dà đồng hoá và khi dãy núi Sinh Mệnh được dựng lên, họ chính thức được xem là một trong ba dân tộc của Vicnimt. Nhưng ngoài Mazi thì chẳng có nhân tộc nào sở hữu nước da ngăm đen cả. Thực chất nước da tổ tiên họ đen hơn nhiều. Sau khi bị gia tộc xoá tên khỏi gia phả vì theo con đường kiếm thuật, người kỵ sĩ Mortem trở thành vô danh. Tất nhiên ngày nay, kể từ khi xuất hiện ordo, và cũng nhờ cuộc đại chiến thời hỗn mang mà các tầng lớp quý tộc mới dần xóa bỏ định kiến rằng chiến đấu là thấp hèn. Giờ đây như con thấy, học viện chính quy duy nhất đào tạo về kiếm thuật, lại chiếm phần lớn học viên thuộc tầng lớp quý tộc. Trở lại vấn đề chính. Ta nói đến đâu rồi ấy nhỉ? À phải, trở thành vô danh. Sau đó hắn đem lòng yêu Deditio, hắn đổi sang họ đằng gái là Mortem. Từ đó, gia tộc Motana, dù không được ai công nhận, vẫn có một nhánh mang dòng máu Infernii.”
Vậy xứ Mazi đã từng có một gia tộc mang họ Mortem thật. Hoá ra đó mới là lý do thực sự cho phản ứng của mọi người trong quán rượu Deditio vào ngày hôm đó. Liệu còn ai khác mang họ Mortem ở Vicnimt không? Cậu tự hỏi.
“Họ Mortem không phải quý tộc nhưng cũng từng nổi tiếng vì sự kiện này, hơn bốn trăm năm rồi nên chẳng ai còn nhớ nữa.” Cụ tiếp: “Con có biết lý do vì sao một brevia trước lại xảy ra cuộc kháng chiến ấy không?”
Fergus lắc đầu, cậu đoán hẳn có liên quan đến cha mẹ mình. Vetus giải thích:
“Tổ tiên Mortem luôn khao khát một thế giới mà loài người có thể sống hoà thuận với Infernii. Trước khi nhập học ở Ordinis Gladii, cha con đã đổi họ thay tên, David Red Motana. Ông ta là nội gián do chính phủ bí mật cài vào phía Infernii, đến lãnh địa Infernii với tư cách sứ giả hòa bình, ông hoạt động bí mật gần một brevia bên ngoài dãy núi Sinh Mệnh, một phần vì nhiệm vụ, một phần vì lý tưởng của riêng mình. Nhưng ông đã sớm nhận ra việc thuyết phục chính phủ lập hiệp ước hoà bình với Infernii là hoàn toàn bất khả. Và khi trở về, suốt thời gian đó, ông đã âm thầm xây dựng một lực lượng quân sự chống đối chính phủ ngay giữa lòng kinh đô Simria, gọi là phái Tự Do. Vào thời điểm chín muồi, ông khơi mào cuộc nội chiến hòng lật đổ nhà nước đương thời. Một nửa Bellatorix đứng về phái Tự Do, thế nên họ gần như không thua kém gì lực lượng chính quy. Họ đánh tan tác hàng ngũ tinh nhuệ và thành công chiếm đóng tầng năm mươi tháp Danh Vọng trong chưa đầy một tuần.
Phái Bảo hoàng lúc này chỉ còn bốn Bellatorix đồn trú phía trên, tin tức phe rebelith nổi dậy lan ra đến tận thủ phủ Altoria. Đến nay, hầu hết sử sách đều ghi rằng đây là cuộc kháng chiến chống Infernii chứ không phải nội chiến. David chỉ được xem là thủ lĩnh bù nhìn do phía Infernii dựng lên. Tác giả nào cả gan viết là nội chiến hoặc ‘chiến tranh Vicnimt’ sẽ bị quy vào tội làm cách mạng màu, hoặc phản động ngầm. Nhiều người vì cái tôi cầm bút, và vì muốn được phơi bày toàn cảnh, đã chịu cảnh sống sau song sắt, số khác thì bị chặt tay cắt lưỡi công khai để làm gương. Toàn bộ chiến dịch xảy ra trong đúng một tháng. Suýt nữa David đã đạt được ước nguyện, nếu phái Bảo Hoàng không xuất hiện gã kỵ sĩ thứ năm, y không nằm trong kỵ sĩ đoàn hay dưới sự chỉ đạo của Binh trưởng, cực kỳ bí ẩn. Nhưng khi đoàn quân khởi nghĩa tiến công tầng chín mươi, mọi thứ đã chấm dứt. Y quét sạch tất cả, đánh tan lực lượng Tự Do. Nội chiến kết thúc thì y cũng biệt vô âm tín, đến giờ vẫn chẳng ai biết y đến từ đâu. Chính phủ tôn vinh y và đặt cho bí danh Nex-Infernii 000 vì chiến công đẩy lùi Infernii. Đồng thời chu di tam tộc Motana nhằm ngăn chặn những cuộc nổi dậy trong tương lai. Từ đó, cha con đã gián tiếp đẩy tộc Motana thuần chủng vào cảnh trốn chui lủi khắp các thôn nghèo dưới chân dãy núi.”
Fergus sốc cực độ, cái horrivar bấy lâu nay được mọi người nhắc tới trong ghê sợ, lại do chính cha mình làm chỉ huy. Và vì thế không ai biết họ Mortem mới thực sự là gia tộc rebelith. Cậu cố lấy lại bình tĩnh, hỏi nhưng giọng vẫn còn run run:
“Vậy còn mẹ con? Bà có tham gia nội chiến không ạ?”
“Tất nhiên, nhưng mẹ con ở phái Bảo hoàng. Bà ta khước từ ước nguyện của chồng mà đi theo con đường chính đạo. Nhưng con đường chính đạo đối với cha con thì hoàn toàn khác. Thế nên sinh con ra chưa đầy một năm, nhận biết chiến tranh sắp đến, bà đã mang con đến một vùng quê hẻo lánh xin nhà thờ nhận nuôi. Và thanh hắc ín của bà được mang về đây sau cuộc chiến.”
Fergus biết chắc rằng mẹ mình chưa chết, chắc chắn mẹ không thể chết sau cuộc nội chiến với cha. Cậu thầm nhủ điều đó với một niềm tin sắt đá.
“Mẹ con nếu còn sống, có lẽ vẫn còn đương nhiệm, thuộc kỵ sĩ đoàn.”
“Vậy tại sao thanh hắc ín bị trả về đây? Nếu còn sống sao mẹ không quay về tìm con, hả cụ Vetus?”
Fergus liến thoắng hỏi đến nỗi chính cậu cũng không nhận ra là mình đang kích động. Vetus thong thả pha trà, chưa vội trả lời ngay làm cậu hẫng giọng, cụ hỏi cậu có muốn dùng trà không, cậu xin một cốc cà phê đen không đường. Bấy lâu sau, cụ đặt cà phê trước mặt Fergus, làn khói bốc lên chống chọi với cái lạnh bên ngoài.
Trời đã sáng hẳn và nắng thả bộ thành vệt dài bên cửa sổ, nhưng chẳng ấm áp hơn là bao. Vetus nhoẻn miệng cười, nói:
“Bà ấy đã về tìm con đấy thôi.”
Fergus nhận ra cụ đang nhìn xuống hông trái cậu, tìm thanh hắc ín, nhưng nó không còn ở đây nữa. Vetus nhấp một ngụm trà, cậu làm y hệt. Cụ tiếp:
“Ta từng nói thế nào nhỉ? Đừng hỏi vì sao, đến khi trở thành Bellatorix, con sẽ hiểu. Mà có hiểu rồi cũng không thể khác được, nên ta kể ở đây chẳng để làm gì.”
“Một nô lệ nhà Motana đã đánh cắp thanh hắc ín của mẹ con, thưa cụ. Vì thế con mới tìm hiểu về Motana.”
Đó không hoàn toàn là sự thật, Fergus hỏi về cái tên này vì nghĩ nó liên quan đến Huyết Nữ. Nhưng việc tìm lại thanh hắc ín vẫn là ưu tiên hàng đầu.
“Motana… Lạ nhỉ, họ còn tiền để mua nô lệ cơ à? Nhưng chẳng ai điên lại mạo danh một gia tộc rebelith vào thời điểm này. Ta cũng chẳng hiểu được.”
Fergus thất vọng, cái tên đó là manh mối duy nhất. Thế rồi như chợt nhớ ra một chuyện, cậu liền hỏi:
“Nex-Infernii có nhiệm kỳ gần một trăm năm, chuyện này là sao ạ? Y là một Seyrath ư? Và mã số 000 có ý nghĩa gì?”
Vetus chưa bao giờ ngần ngừ như lúc này, cụ xoa nhân trung một lát rồi trả lời:
“Ta không biết y có phải một Seyrath như ta hay không. Nhưng có một điều ta chắc chắn, đó không phải thời gian nhiệm kỳ đâu Fergus, đó là hai lần duy nhất y lộ diện trước nhân loại. Lần đầu là vào năm 320, y xuất hiện cứu nguy cho quân tiếp viện bên ngoài dãy núi trước hơn một trăm con Lykarveth. Cảnh tượng này vô tình bị thường dân trông thấy và đã trở thành chủ đề bàn tán suốt một thời gian dài. Đến trận nội chiến năm 413, khoảng cách gần một trăm năm nhưng sức mạnh còn nguyên vẹn, thậm chí là quét tan phái Tự Do. Thực tình chính ta cũng không thể lý giải hiện tượng bất thường này, người Seyrath bọn ta dù tuổi đời hàng trăm năm vẫn chịu khuất phục trước thời gian, lão hóa và bệnh tật. Ta chỉ có thể phán đoán, ngài Supram cho rằng y là một thế lực do Đức Mẹ Zoe phái xuống, nên mới đặt cho y mã số 000.”
“Giáo sư Clement và hiệu trưởng Khirad có tham gia cuộc chiến không ạ?”
Vetus ho húng hắng trước khi nghe câu hỏi:
“Chuyện này ta không rõ, chỉ nội bộ chính phủ mới biết. Nhưng nếu có thì chắc chắn họ phải thuộc phái Bảo hoàng, không thì đã chẳng được giảng dạy ở học viện rồi.”
“Số phận những người theo phái Tự do giờ ra sao thế ạ?”
“Hầu hết đều không toàn thây dưới lưỡi kiếm của Nex-Infernii, số ít sống sót với cơ thể tàn tật và bị đàn áp đến nhà tù chiến tranh ở biên giới đông nam. Nhưng cha con thì ta thực lòng không rõ, các cuộc hành hình với tù binh chiến tranh không được diễn ra công khai. Ông ta sống chết thế nào, con phải tự đi tìm câu trả lời, Fergus ạ.”
Nhà tù chiến tranh đã bất khả xâm phạm hơn một trăm năm nay, vượt ngục là hoàn toàn không thể với cùng lúc ba kỵ sĩ đệ nhị ở đó.
Cậu đứng dậy chào cụ, vừa ra tới cửa thì cụ Vetus đã nói vọng theo, hệt như lần trước:
“Con có chắc không cần ta giúp?”
Fergus im lặng nhìn vào mắt cụ, nét mặt không có vẻ gì là đang suy tính.
Cụ Vetus nói tiếp:
“Hãy cẩn thận, Fergus. Nếu nhìn vào bóng tối quá lâu, bóng tối cũng sẽ nhìn ngược vào con.”