Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

16. NHỮNG LÁ THƯ TÌNH

Fergus tin rằng mình cần gặp cụ Vetus càng sớm càng tốt, mặt đối mặt, trực tiếp hỏi về cái tên Icelove Motana trong lời đề của cuốn sách. Không phải để tìm ra tung tích gia tộc này, mà vì cách cái tên được xướng lên trong sách, “Thân gửi”. Nhưng trước đó, cậu phải đọc thật nhanh cuốn tiểu thuyết mới nhất của cụ, nhan đề “Bồ Câu Trên Mái Nhà”. Một cái tên giàu hình ảnh hơn so với “Thời Hỗn Mang, Chuyện Chưa Kể”, nghe cũng bớt hàn lâm hơn. Ngủ li bì tới đầu giờ chiều sau khi tiễn Maria đến thành Relicta, Fergus nhận lấy cuốn sách từ tay cô nàng vào tối thứ bảy, cả hai tuyệt nhiên không nhắc gì về cái ôm đó.

“Cảm ơn cô.”

Môi Maria cong lên rất nhẹ thành một nụ cười vô hình. Có thể Fergus chỉ tưởng tượng là cô đang cười đó thôi. Bờ lưng mỏng manh của cô quay đi, một lúc sau cô ngoảnh lại, nói:

“Nhớ lời tôi! Tôi sẽ luôn giúp cậu, đừng nghĩ ngợi nữa. Tuần sau đi học lại nhé.”

Fergus nhún vai rằng chỉ cảm thấy những lời khuyên xáo rỗng lùng bùng trong óc mình.

Đáng ra Fergus phải mang sách về phòng ký túc, nơi đó yên tĩnh và riêng tư hơn, vả chăng cũng không muốn bị ai trông thấy trong thời gian này. Nhưng cuối cùng cậu đã chọn tới phòng sinh hoạt chung của Salvator, cùng tầng nên chỉ cần đi mấy bước là tới. Fergus chẳng biết liệu hôm nay hiệp hội có cuộc họp nào không, thường thì thành viên cấp cao không làm việc vào thứ bảy, mà trời cũng tối rồi.

Đúng như dự đoán, phòng không có ai, mớ bàn ghế lộn tùng phèo tuần trước đã được xếp lại ngay ngắn. Cậu ngồi đúng vị trí đã ngồi vào cái đêm Phelim xuất hiện, cảm giác đọc trở nên thoải mái hơn bao giờ hết. Giở trang đầu tiên, Fergus lại thấy cái tên đó - Icelove Motana, nhưng lần này y xuất hiện dưới một vai trò khác.

Gà đã gáy dù trời tối như bưng. Dinh thự trong đêm, tiểu thư Icelove Motana luôn tự hỏi liệu kết thúc chiến tranh có thực sự là hoà bình? Cô chỉ trông thấy một địa đạo trống rỗng vô tận suốt nhiều năm, tựa hồ cuộc chiến vừa lấy đi thứ gì của nơi ấy. Những tưởng tháng ngày hỗn mang quá đủ tối tăm, nhưng cái địa đạo này nằm ở nơi rất sâu và tối tăm hơn thế nhiều. Nếu đây là hoà bình thì liệu nơi ấy có chan hoà tình yêu? Icelove tự hỏi. Chợt có tiếng mổ vang lên thay cho câu trả lời, bồ câu trên mái nhà. Cô không bao giờ biết con bồ câu ấy có hình thù ra sao, chỉ luôn nghe tiếng mổ “két két” trên mái nhà của nó. Két két!

Mở bài không tồi, Fergus nghĩ. Vừa lúc đó, Celina bước vào phòng một mình, trên tay là cốc cà phê đen nóng. Cô nàng không tỏ ra bất ngờ khi thấy cậu ở đây, mà đúng ra là cậu chưa từng thấy Celina bất ngờ vì điều gì, nếu có thì cái điệu “giả bộ bất ngờ” của cô cũng chẳng giống bất ngờ chút nào. Celina bình thản nói:

“Sáng không tới Relicta hở?”

“Ừ, hôm nay có gì mới nào?”

Celina đặt cà phê trước mặt Fergus, đáp:

“Mấy bé năm nhất xin chữ ký. Vài gã ứng tuyển vào Salvator, mà chủ yếu là để gửi thư tình cho tôi. Maria thì bị lật cổ chân trong giao đấu kiếm gỗ với Enoch, tại ẻm ngu thôi, nay Dante đưa ra thử thách ai thắng Enoch sẽ được khao gà nướng.”

Fergus hớp một ngụm cà phê nóng, đương mặc hai lớp áo mà khí lạnh cuối năm vẫn tràn lan. Cậu cười ngặt nghẽo:

“Vui quá, đáng ra tôi nên tới xem.”

“Không hỏi vụ thư tình hả? Để tôi đọc cho nhóc nghe.” Celina lấy từ trong túi ra một xấp thư. “Tôi biết người ta kháo em đĩ điếm, tôi biết là ngoại hình tôi không cao lớn gì, cũng chẳng gọi là ưa nhìn. Nhưng tôi đảm bảo, tôi thực lòng thực dạ yêu em. Nếu may mắn có được trái tim em, tôi nguyện làm trâu làm ngựa cho em.

Fergus sặc cà phê, đằng hắng:

“Sến quá.”

“Nhóc có sến được như thế không? Tiếp nè: Anh biết nàng không có ai cạnh bên, và nàng cũng không thể ngăn được tình yêu của anh. Nàng là người duy nhất anh yêu trong đời. Anh thực tình không thể nhìn nàng phải chịu bất cứ tổn thương nào đâu. Hy vọng nàng chấp nhận anh.

Fergus cố lấy lại giọng để nhận xét:

“Ghê quá ta.”

Celina nhìn mấy dòng chữ bằng đôi mắt vô hồn:

“Hay đấy.”

Thấy Fergus không cảm thán gì, cô thở dài nói:

“Nghe này Fergus, nhóc nên đi học lại, mất gươm chẳng liên quan gì đến chuyện tư cách cả. Nhóc hoàn toàn có tư chất trở thành một Bellatorix, ấy là chuyện không thể bàn cãi (đến đó thì Fergus hiểu ra Tom đã kể lại cuộc đối thoại hôm qua cho Celina nghe rồi). À, Silinsley có gửi lời hỏi thăm, ‘không có cậu ở thành Relicta, tôi cô đơn lắm, không ai ghép cặp với tôi cả í ẹ, mau đi học lại nhé chàng trai, Agnes cũng mong gặp lại cậu’.”

Fergus nheo mắt:

“Sili thực sự nói vậy à?”

“Không, tôi bịa đấy.” Celina lạnh lùng nhìn cậu. “Mọi người đều lo lắng cho nhóc. Không phải lúc nào thuận theo cảm xúc cũng là tốt.”

Cô thì biết thế nào là tốt cho tôi? Fergus chợt nghĩ nhưng không nói ra. Ai cũng nhân danh “muốn tốt cho tôi”, và không ai trong số đó hiểu tôi muốn gì…

Fergus không biết nói gì, bèn hớp thêm ngụm cà phê nữa, cả hai nhìn vào mắt nhau. Rồi Celina ngó xuống cuốn sách trên bàn, cứng nhắc hỏi:

“Đọc xong cuốn kia rồi à?”

“Ừ, tính tìm cô để trả lại.”

“Nghiên cứu về Vetus Stanford?”

“Một phần,” Fergus nói. “Maria nói với cô là tôi đang ở đây đúng không? Dù sao thì… Cảm ơn vì cà phê.”

Celina cố nặn một nụ cười. Cô chống đùi đứng dậy, thở hắt rồi nói:

“Mọi người luôn chào đón nhóc, sớm trở lại nhé.”

“Tuần sau có thể tôi sẽ đi học, chừng nào đọc hết cuốn này và giải quyết xong vài chuyện.” Fergus chỉ vào cuốn sách. “Có thể. Lát xong việc tôi sẽ trả lại cuốn kia cho cô.”

Cậu cảm tưởng như Celina rất chán nản thất vọng vì khi rời đi, cô để lại một nỗi cô đơn trong căn phòng. Suốt tối đó ngoài Celina thì chẳng còn ai vào phòng sinh hoạt chung nữa. Chính Fergus cũng không ngờ mình có thể đọc ngấu nghiến cuốn tiểu thuyết đến tận sáng, như chờ đợi điều gì, chờ một người xuất hiện. Nhưng người ấy không bao giờ xuất hiện.

Trời lờ mờ sáng, cậu ngồi trước cửa sổ ngắm màn đêm chậm rãi lên màu. Bản hợp xướng líu lo vồn vã quanh thế giới, nhưng khi ngoái nhìn lại chẳng thấy con chim nào, làm cậu chợt nhớ đến cảnh mở đầu tác phẩm: Icelove luôn nghe thấy tiếng mổ của con bồ câu trên mái nhà, nhưng chẳng bao giờ biết hình dáng nó ra sao.

Fergus quyết định không ngủ, cậu về phòng cất sách, tròng áo aurelia hiệp hội Salvator và lên đường. Bước thật nhanh trong nỗi lo bị ai trông thấy, như con chuột sống dưới cầu thang, cậu băng qua sân trường vắng hoe vì của ngày chủ nhật. Chỉnh vạt áo aurelia cho kín chân, Fergus hướng tới hồ Schwert, băng qua quán rượu Deditio đã trở nên quen thuộc rồi rẽ sang hướng tây giao lộ. Cuối cùng dừng lại ở tiệm kiếm Vetus Stanford, cậu mở cửa bước vào. Nội thất không khác gì lần trước. Và khá ngạc nhiên vì Maria cũng đang ở đây.

Fergus hỏi:

“Tưởng cô lật cổ chân?”

Maria hồn nhiên đáp:

“Tôi đào tẩu, nằm bệnh xá một mình chán muốn chếếếết!”

Cô nàng ngồi trên cái ghế đẩu đối diện quầy, cụ Vetus thì nghe tiếng mở cửa liền lật đật chạy ra từ trong nhà kho, mặt cụ tươi rói hẳn khi nhìn thấy Fergus. Cụ hỏi:

“Mãi mới gặp lại, con tìm gì?”

Fergus không chần chừ:

“Thưa cụ, con muốn hỏi về một người.” Rồi cậu quay sang Maria đang chưa hiểu gì, nói: “Xin lỗi cô, tôi có chuyện riêng cần bàn với cụ Vetus.”

Maria nhíu mày, hỏi:

“Hai người thân nhau từ khi nào vậy chớ!”

Dỗ dành mãi cô nàng mới chịu rời đi. Sau đó cậu nói với cụ Vetus rằng đã đọc hết Thời Hỗn Mang, Chuyện Chưa Kể và hơn nửa tác phẩm Bồ Câu Trên Mái Nhà. Nhưng suốt quá trình đó, Fergus không thể ngăn mình thôi đau đáu về cái tên Icelove Motana. Càng đọc, cậu càng thấy thân thuộc.

Vetus gật gù, như thể cụ đã đợi câu hỏi này từ rất lâu:

“Cuối cùng cũng có người để ý. Và không ai khác lại chính là Fergus Mortem! Cuộc đời thiệt diệu kỳ quá! Ta sẽ kể con nghe, tất tần tật về người con gái này. Nhưng trước hết hãy ngồi xuống đi đã, ta muốn hỏi trước, có phải con đang nghĩ Icelove Motana chính là Huyết Nữ không? Cứ nói thật cho ta biết.”

Fergus ngồi xuống trước quầy bàn trong lúc gật đầu không do dự, cậu đáp:

“Vâng, con nghĩ đó chính là Huyết Nữ.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px