Celina trở lại ký túc và được nghe kể về chuyện đã xảy ra trong phòng sinh hoạt chung đêm đó. Và sau khi thấy Fergus tự nhốt mình trong phòng nhiều ngày, tách biệt khỏi thế giới, mọi người càng nhận thức rõ sự nghiêm trọng của vấn đề. Tom cố bắt chuyện nhưng Fergus chỉ ậm ừ cho qua rồi lại chúi mặt vào cuốn Thời Hỗn Mang, Chuyện Chưa Kể. Hàng giờ đồng hồ, Fergus không rời mắt khỏi nó, không mở lòng lấy một lần với người bạn cùng phòng. Chẳng khác gì so với thời gian đầu cậu tới học viện.

Tin tức thanh hắc ín của Fergus bị đánh cắp đã gây không ít tranh cãi về hệ thống an ninh và bảo mật của khu ký túc. Thời gian gần đây, trong trường phát động một trào lưu ngầm đó là ai nấy đều giữ kiếm kè kè bên mình, không rời nửa bước. Bà Lockhurt bèn nâng cấp mấy con vệ sĩ ma pháp để chúng đánh hơi được thuật ẩn thân tốt hơn.

Maria buồn bã nói trên bàn ăn trong căn tin:

“Hôm nay Fergus lại nghỉ học…”

“Ngày mấy liên tiếp rồi?”

“Đến nay là tròn một tuần.”

Silinsley bàng hoàng nói:

“Không có tung tích gì về hắn à?”

Agnes húp nốt bát phở gà, đáp:

“Có thì Fergus đã hành động ngay, chứ tình trạng anh ấy bây giờ…” Cô bé bụm miệng, nức nở. “Em thương ảnh quá!”

Celina hạ giọng hỏi:

“Trình báo arcanet chưa?”

Maria cũng hạ giọng theo, bảo:

“Rồi, ngài hiệu trưởng nỗ lực ghê lắm, trò cưng ổng mà. Ổng nhờ người lục tung cái Ordinis Magorum lên, xem có con nhà patrakh nào sở hữu nô lệ có ngoại hình giống với miêu tả của Fergus không. Tất nhiên là KHÔNG. Motana không đời nào là dòng dõi patrakh được! Cái đó thì ai cũng biết. Nên giờ vẫn chưa thu lại kết quả gì.”

Từ xa, Errans nhập hội với dĩa trứng ốp la trên tay.

“Thực tình anh cũng sốc khi biết thanh hắc ín của Fergus bị cướp, thậm chí là giữa ban ngày ban mặt. Xét về ngoại hình thanh hắc ín, anh đoán nó phải được rèn từ thời hỗn mang, cực hiếm, kẻ gian hẳn biết rõ giá trị của nó nên mới kỳ công đột nhập vào ký túc.”

Agnes kêu lên:

“Anh chưa nghe Fergus kể hả?”

Mọi người tường thuật lại chuyện “một horrivar sắp ập xuống kinh đô”, Fergus kể rằng Phelim ép mình rời học viện nếu muốn lấy lại thanh hắc ín. Nghe xong Errans trưng ra bộ mặt tiếu lâm hết chỗ nói, anh vừa khó hiểu vừa hơi sợ sệt. Agnes nói tiếp:

“Ừ, ban đầu em cũng không tin nổi. Horrivar gì sắp giáng xuống kinh đô? Cha mẹ Fergus vĩ đại? Rồi sao nữa, Fergus là thứ duy nhất cản trở thế lực hắc ám?!”

Silinsley đồng tình:

“Hổng lẽ cha mẹ Fergus vĩ đại nhờ chặt được cây đại thụ lớn nhất làng há? Hay phát hiện cách trồng nấm kim châm? Hoang đường quá! Chuyện Fergus cản đường kế hoạch gì gì nữa? Tôi biết đánh bại Enoch thì phải mạnh dữ dằn, nhưng nó mới mười lăm tuổi thôi! Là mười lăm tuổi đó!”

Agnes đằng hắng, chen ngang:

“Mười bốn ạ, sinh nhật Fergus trước giáng sinh lận.”

“Lại còn thế!”

Celina nhớ lời ngài Khirad từng nói với mình: “Xuất thân của Fergus Mortem, không đơn thuần là dân quê như các con vẫn nghĩ”. Cô lên tiếng, dõng dạc tuyên bố:

“Trước hết chúng ta cần giúp ổn định tinh thần cho Fergus! Tình trạng của cậu ấy đang ngày càng tệ. Nhớ đêm lễ hội chứ? Arcanet thậm chí chẳng một lời giải thích với đám tụi mình, tụi mình chỉ biết là ờ, có Infernii thì đánh. Nhưng là Infernii ngay giữa Simria kìa! Chuyện này phải điên rồ hơn việc cố tưởng tượng ra nụ cười của bà Lockhurt.”

Maria lại bảo:

“Dạo này quan tâm Fergus nhỉ? Khoái người ta hả?”

Celina đằng hắng, vô cảm liếc nhìn Maria như thể ấy là một câu đùa tệ hại nhất trên đời. Celina đánh mắt sang Errans và lạnh lùng nói với Maria:

“Lo bạn trai của mình trước đi. Hai người chẳng giống một cặp chút nào.”

 

***

 

Đêm qua Fergus lại mơ thấy Zoe, lần thứ ba trong tuần, dường như một điềm báo nhắc cậu phải về làng. Có lẽ Zoe đang rất cần cậu, có lẽ quyết định đúng đắn nhất khi đó là đồng ý rời khỏi kinh đô Simria và nhận lại thanh hắc ín trong êm đẹp. Có lẽ đó mới là quyết định sáng suốt… Giờ thì Fergus đánh mất thanh gươm của mẹ, mất đi ý chí, mất cả lý do để trở về. Giấc mơ có nguyên dạng như thế này:

Nàng dựa lưng vào gốc cổ thụ, từ đây nhìn về làng chẳng khác nào tàn dư của một cuộc chiến không màu.

“Fergus ơi, mình không chờ được nữa. Về với mình đi.” Cậu nghe Zoe thủ thỉ.

Trước mắt là hình ảnh nàng ngồi ở rất xa, bất động như tượng, ánh nhìn u ám hướng về cậu, đôi môi không nhúc nhích nhưng giọng nàng vang thẳng vào ống tai. Đứng trân, cảnh tượng ấy khiến Fergus chết lặng, cậu lặng lẽ nghĩ về câu trả lời:

“Xin lỗi, mình không thể về.”

Thế rồi Fergus trông thấy, lần đầu tiên trong đời, nàng khóc. Những giọt nước lăn dài từ hốc mắt pho tượng, tiếng nấc vang bên tai. Zoe đang khóc trong tâm trí mình, cậu nghĩ. Nàng khóc rất lâu, âm thanh xé lòng, nàng khóc mà đôi môi vẫn mím chặt, khuôn mặt cứng đờ. Cử chỉ ấy có lẽ không phải hình thể của một sự khóc toàn diện. Fergus khả dĩ tưởng tượng khi nàng thực sự khóc thì sẽ trông như thế nào, dù cậu chưa bao giờ thấy nàng khóc. Đợi mưa ngừng đổ, đợi tiếng lòng đau đớn này ngưng, cậu cứ đợi mãi, nhưng nàng không bao giờ ngừng khóc.

Fergus tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, thở dốc. Ngó sang Tom đang ngủ say, cả toà ký túc lúc này đã chìm vào hiu quạnh. Cậu chồm dậy, bò đến bàn học, đốt một ngọn đèn dầu và bắt đầu đọc sách: Huyết Nữ huy động toàn dân vùng lên chiến đấu, từ khắp mọi miền đất nước, mọi giai cấp xã hội. Tiều phu dùng rìu, đàn bà dùng chổi, nông dân dùng cuốc. Khi đoàn quân Infernii tràn vào tứ phía, chúng đốt sạch nhà cửa, phá hết đất đai, giết không nương tay cả đàn bà lẫn trẻ nhỏ. Đoạn Vetus trích dẫn lời nhân dân: “Chúng không chém bằng kiếm, không giết bằng tà thuật, mà chúng dùng rựa búa chặt cổ người ta, đập vỡ đầu, mổ bụng moi ruột ăn ngấu nghiến. Chúng giẫm lên bụng phụ nữ có thai đến lòi con ra. Tang thương vô cùng! Tất cả chúng tôi đều khóc”.

Fergus có tham khảo thêm vài quyển sách trong thư viện trường, cuốn Bàn Luận Về Văn Chương Của Vetus. Nhiều nhà phê bình khen ngợi cụ nổi bật nhờ trí tưởng tượng phong phú và năng lực sáng tạo không ngừng. Số khác cho rằng cụ đã miêu tả chính xác không khí thời hỗn mang. Những người sống lâu như cụ Vetus Stanford đều sống ẩn dật và chưa từng xác nhận câu chuyện được kể trong các tác phẩm ấy. Phần lớn dư luận bán tín bán nghi về tính chân thực của nó.

Fergus đọc hết Thời Hỗn Mang, Chuyện Chưa Kể và nhận ra dường như cụ Vetus quá ưu ái nhân vật Huyết Nữ, dù ả không phải nhân vật chính. Đây là cuốn tiểu thuyết đầu tay của cụ, viết trước cuộc kháng chiến năm 413. Fergus chỉ đọc để tìm hiểu về Huyết Nữ, chứ không đời nào tìm được cha mẹ cậu ở thời hỗn mang. Nhưng cái họ Mortem đã thực sự xuất hiện, một Bellatorix được miêu tả là xuất thân từ tầng lớp quý tộc, sau đó vì đam mê kiếm thuật nên đã từ bỏ cuộc sống patrakh rồi đổi sang họ Mortem. Trong cuộc chiến, hắn dẫn đầu bốn đạo quân chiếm đóng vùng đất bắc, nay thuộc thủ phủ Altoria. Nhân vật này mơ hồ đến mức Fergus cảm giác như cụ Vetus chỉ tưởng tượng ra, vì mọi thứ xung quanh người kỵ sĩ đều không hề rõ ràng.

Trước khi đổi sang họ Mortem thì người này thuộc gia tộc nào? Bí danh khi trở thành Bellatorix là gì? Chiến công ra sao? Mọi thứ đều bị bỏ ngỏ. Fergus đoán đó là lý do khi nghe thấy cái họ Mortem, đám người trong quán rượu Deditio đều giật nảy mình, có lẽ vì họ nghĩ nhân vật này chỉ là hư cấu, và gia tộc Mortem chưa từng tồn tại. Tiện nhắc Deditio, đây là công chúa xứ Mazi, nàng sở hữu nước da ngăm đen đã hút hồn chàng kỵ sĩ Mortem, hai người kết hôn sau cuộc chiến. Heredivar của họ cũng không được nhắc đến trong tiểu thuyết.

Tất cả không giải đáp được thắc mắc nào về cha mẹ Fergus. Đọc xong trang cuối với một nỗi hỗn độn mơ hồ. Cậu lật lại trang đầu tiên, cái tên Icelove Motana luôn gợi lên một cảm giác thân thuộc như trước giờ vẫn vậy. “Nên gặp cụ Vetus một chuyến để làm rõ việc này”, cậu thầm nghĩ. Nhưng trước đó, Fergus muốn đọc thêm tiểu thuyết mới nhất của cụ mà Maria đã giới thiệu hồi đầu năm học.

Thổi tắt đèn, cậu đứng dậy định lên giường ngủ tiếp thì Tom chợt tỉnh giấc. Giọng anh nghe không được thoải mái, hình như anh đã dậy lâu rồi nhưng không muốn làm phiền Fergus đọc sách.

Tom hỏi:

“Đọc xong rồi hả? Thế định nghỉ học tới bao giờ?”

Nhưng Fergus chỉ nghe trong giọng Tom như muốn nói: “Cậu nên cút xéo về quê thì hơn”.

Fergus đáp:

“Khi nào tớ thấy cần đi học. Dù sao, không gươm, tớ chẳng là ai hết. Chẳng còn tư cách học ở Ordinis Gladii nữa.”

Tom thở dài, chồm dậy, cuộn mền ôm trong bụng:

“Nghe này Fergus, một kiếm khách chân chính không nhất thiết phải cầm gươm. Chỉ cần có ý chí chiến đấu, thì bất cứ vũ khí nào cũng biến cậu thành chiến binh.”

Fergus bỗng nhớ đến lời kêu gọi toàn dân chiến đấu của Huyết Nữ trong những trang sách mình vừa đọc. Cậu không nói gì, lẳng lặng rời phòng ký túc.

“Nè! Khuya khoắt rồi còn đi đâu?”

Fergus thấy giọng mình căng cứng, đáp:

“Cậu đi ngủ đi.”

Đóng sập cửa, Fergus đợi một lúc để đảm bảo rằng Tom không đuổi theo thì mới an tâm rảo bước. Vận tàng hình để đám vệ sĩ ma pháp không nhìn thấy cậu. Có vẻ việc nâng cấp của giáo sư Lockhurt chỉ nhằm mục đích xoa dịu tụi học trò. Đi dọc hành lang ký túc đến cầu thang khu C, xuống tầng hai, nếu không gia nhập hội Salvator thì đây mới là khu vực sinh hoạt dành cho cậu. Không biết nhờ điều gì thôi thúc, nhưng Fergus cứ đi, có ý thức nhưng không có chủ đích. Chỉ bước để bước thôi. Cậu không nhận ra mình đã đi tới cuối dãy hành lang khu D, bước ra ban công và đứng đó rất lâu.

Ai đó nói sau lưng, giọng con gái:

“Vẫn nghĩ về thanh gươm à?”

Fergus giật thót tim, quay sang thì hoá ra là cô nàng Maria đang mỉm cười dịu dàng. Cậu tựa tay vào lan can, nhìn về tháp Danh Vọng, trả lời:

“Khu nam sinh mà, không sợ người ta thấy hả?”

Maria lắc đầu:

“Đó không phải câu hỏi của tôi. Tôi hỏi cậu còn nghĩ về thanh gươm à? Tôi sẽ giúp cậu tới cùng.”

Fergus tỏ ra chán nản:

“Cô không nghe ngài Khirad nói hả? Không có Motana nào ở Ordinis Magorum. Gia tộc ấy lưu vong cả một brevia rồi. Chấm hết! Chính tôi còn không giúp được mình thì cô định giúp tôi kiểu gì?”

“Fergus bi quan quá. Motana đâu chỉ có ở Ordinis Magorum, Motana có thể ở bất cứ đâu. Những người cần được biết thì sẽ biết được những gì họ muốn biết ngay tại kinh đô này.”

Cậu tròn mắt nhìn cô nàng, nói:

“Chà, cô nói y hệt thằng cha Phelim.”

Maria cười khúc khích, âm lượng hơi to làm Fergus quan ngại ai đó trong khu nam sinh có thể nghe thấy.

“Hắn có nói vậy à?”

“Ừ, hắn có nói vậy.”

Fergus nhớ ra chuyện mình đang làm, thôi không ngắm nghía tháp Danh Vọng nữa, quay sang nhìn Maria với mái tóc xoăn đỏ rực ngang cằm. Cậu hỏi:

“Tôi muốn mượn tiểu thuyết mới của Vetus, cô có chứ?”

“Có, tất nhiên tôi sẽ giúp cậu. Ngày mai, năm giờ chiều, ra cầu thang khu B nhận sách nhé, chàng mọt!” Maria ngưng cười, nghiêng đầu hỏi: “Cuốn sách ấy ẩn dụ về cuộc kháng chiến từ một brevia về trước. Cậu vẫn muốn tìm thân thế của cha mẹ mình, hay lý do mà tộc Motana bị lưu đày?”

Ngón tay Fergus vô thức gõ xuống lan can thành một khúc điệu vô tận, trong màn đêm, cậu đáp:

“Những người cần được biết thì sẽ biết được những gì họ muốn biết ngay tại kinh đô này, chẳng phải vậy sao?”

Maria chợt hỏi:

“Cậu thức đọc sách tới giờ à?”

“Không. Gặp ác mộng nên tỉnh, chưa muốn ngủ tiếp.”

“Tôi cũng vậy. Tôi mơ thấy cậu nhảy lầu tự sát ngay chỗ này nên chạy ra xem, ai đời cậu ở đây thật!”

Fergus trợn mắt nhìn cô, sửng sốt:

“Mơ vậy thiệt à?”

Maria lại cười khúc khích:

“Đâu có. Cậu ngu quá Fergus!” Thấy Fergus chẳng hưởng ứng câu đùa, cô nàng chợt nhớ một chuyện, liền nói. “Fergus hứa kể tôi nghe về cô gái đợi cậu trở về, khi nào có dịp. Nhớ không?”

“Tôi vừa mơ thấy cổ.”

“Thế mà nói là ác mộng!”

Fergus bất lực thanh minh:

“Nếu cổ khóc thì đúng là ác mộng.”

Cậu khởi sự kể lại toàn bộ thời thơ ấu của mình cho Maria nghe, đám trẻ con vui đùa dưới gốc cổ thụ, hàn huyên về phía bên kia dãy núi sinh mệnh, truyền thuyết Huyết Nữ… Rồi nào đấu tranh vì ordo, luyện ma pháp cùng Zoe.

Maria im lặng nghe từ đầu đến cuối.

“Cô ấy là người dạy tôi ma pháp. Dù luôn miệng nói sẽ làm thuật sư trị liệu cho nhà thờ, nhưng tôi tin chắc sâu trong thâm tâm, cổ cũng muốn đến kinh đô như tôi, theo học Ordinis Magorum và trở thành một Sceptrifer.”

 “Cậu giỏi quá chừng, Fergus ạ! Trường mình chả mấy người dùng được ma pháp chiến đấu, hàng hiếm đấy… Cậu sẽ dạy tôi chứ, khi nào có dịp?”

Fergus mỉm cười, lâu rồi cô mới thấy cậu cười, mà cũng lâu rồi cả hai mới có dịp trò chuyện cùng nhau thế này.

“Tất nhiên rồi.”

Maria che miệng ngáp một cái dài lê thê. Fergus hỏi:

“Mệt hả?”

“Cũng hơi hơi, tôi không hay thức khuya.”

Maria muốn bên cạnh Fergus thêm nữa, nhất là thời gian khó khăn này. Cậu chỉ tay về luồng sáng lấp ló sau lưng tháp Danh Vọng, nhỏ giọng:

“Gần sáng rồi, ngủ đi thôi. Đám nam sinh ùa ra bây giờ!”

Không nói không rằng, Maria bọc cả bàn tay mình lên ngón tay chỉ về phía mặt trời của Fergus, ngón tay cô lạnh quá. Khi bộ phận của hai người chạm vào nhau, cậu cảm giác như tâm hồn họ cũng được kết nối bằng một sợi chỉ vô hình. Maria nói nhỏ:

“Đừng lo nữa nhé, tôi sẽ tìm thanh gươm cho cậu. Nhìn Fergus tuyệt vọng mấy ngày qua, tôi hổng chịu nổi.”

Fergus đánh trống lảng:

“Nay thứ bảy, cô phải tới thành Relicta luyện tập đó.”

Hừng đông dần lộ rõ, bình minh thắp sáng hành lang, xuyên qua những vệ sĩ ma pháp đương ngoái nhìn hai người. Maria không biết vì sao mình làm thế, nhưng rất lâu về sau mỗi khi nhớ lại, cô vẫn tin đó là việc cần làm.

Maria choàng tay ôm lấy Fergus ngoài ban công. Lần đầu tiên cậu ôm một người con gái, và người ấy không phải Zoe, nàng chưa từng ôm cậu thế này. Cơ thể Maria ấm áp và nhỏ nhắn. Làm cậu hồi tưởng lại những tháng ngày gối đầu trên đùi Zoe năm xưa.

“Chúc ngủ ngon.” Fergus thì thầm.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px