Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

13. HÒA BÌNH TRONG LIÊN ĐOÀN

Tình trạng học viện có phần hơi thê thảm một chút: Hàng chục cửa sổ vỡ trong khuôn viên trường lẫn toà nhà ký túc, sân trước ngổn ngang xác Cielago và đống củi lửa cháy đen gạch sàn, các mảng tường tróc sơn loang lổ. Tất nhiên mọi người vẫn đến trường ngày hôm sau để hoàn thành nốt niên học, chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa là sẽ đến kỳ thi cuối kỳ. Thời gian đó ngài Khirad ra chỉ thị bảo dưỡng ngôi trường càng sớm càng tốt.

Buổi họp liên đoàn được ấn định vào chiều tối thứ năm, ngay sau cuộc xâm lăng của quân đoàn Infernii tại học viện đúng một ngày.

Trước đó, tại phòng sinh hoạt chung của thành viên cấp cao hội Salvator còn có mặt hai “công tố viên” Silvanna và Silinsley để lên án hành vi của Fergus vào đêm mùa hội. Dante cũng tham dự phiên xét xử với vai trò “cố vấn” cho Celina, tuy anh ta không hoàn toàn đứng về phe nào (một cách công khai). Cuối cùng là Agnes, con bé tới giải ngố cho mọi người và đặc biệt là chị gái nó, rằng Fergus đã cứu mình ra sao, rằng nếu không có Enoch và Fergus lúc đó thì cô đã bị mấy con dơi cắn tai nhai não.

Diggory dù không có thiện cảm với Fergus nhưng sau khi biết chuyện cậu đã bênh vực Dante ngay trước mặt Celina, đồng thời Enoch không ngừng kể tốt về cậu sau khi mùa hội kết thúc, thì anh đã có phần thay đổi suy nghĩ.

“Ngồi yên đó, Agnes. Bọn chị cần lấy lời khai.”

Celina lạnh lùng nói, đặt con bé ngồi cạnh Fergus.

Thời tiết bắt đầu trở lạnh làm mặt Agnes tái nhợt, cô bé ngửa cổ, chớp mắt nhìn Fergus. Người hùng của nó cũng nhìn lại, mỉm cười an ủi. Hai má nó ửng hồng trên khuôn mặt ngăm nâu, làn môi nhỏ chúm chím và đôi mắt vốn hời hợt nay phát sáng lung linh. Nó nhẹ lòng và tin rằng việc đang làm là đúng đắn.

Fergus chợt nhìn quanh, quan sát tất cả những con người đang muốn kết án cậu tại đây. Cậu nhận ra Maria không có mặt, mà hình như tại Linh Thu Dạ Hội hôm đó, trong thời điểm hỗn loạn nhất, cô nàng tóc xoăn ấy cũng không xuất hiện. Thật kì lạ…

Silinsley thì khinh khỉnh nhìn Agnes với ánh mắt biết nói: “Đáng đời kẻ phản bội”.

“Đáng ra đây là việc nội bộ, Sherwin à. Anh mời nhiều người thế này làm gì?”

Silvanna trả lời hộ:

“Đa số là thành phần muốn đuổi thẳng cổ Fergus khỏi hội. Và tôi nghĩ đằng nào chuyện đó cũng xảy ra. Rốt cuộc thằng nhóc đó mới là nội gián!”

Sherwin-lêu-nghêu phụ hoạ:

“Hoá ra người tôi tin tưởng lại đâm sau lưng chúng ta?”

Celina lại nói:

“Không thể kết tội ai cho đến khi chứng minh được người đó có tội. Silvanna nữa, tôi không nói là sẽ đuổi Fergus.”

Silvanna đứng ngây ngốc nhìn bóng lưng của Celina quay đi, hơi bực dọc và cũng hơi tổn thương. Lúc này chủ tịch Salvator đứng lên phát biểu:

“Được rồi! Đã lấy đủ lời khai, tất cả im lặng. Giờ đến Fergus, tôi cần nhóc giải thích rõ ràng chuyện đã xảy ra. Đầu tiên là thứ ánh sáng phát ra từ phòng hội trường.”

Fergus đằng hắng, vừa định mở miệng thì Celina lập tức cắt ngang, nhắc nhở:

“Tôi yêu cầu nhóc đứng dậy nghiêm chỉnh, nói rõ ràng trước mọi người. Đây là chuyện cần minh bạch.”

Silvanna quạu quọ nhìn Fergus. Lần đầu cả hai đối mặt trực tiếp lại là một tình cảnh khó xử thế này. Cô nàng có hai đôi mắt tuyệt mỹ như vừa được đúc ra, tỉ lệ hoàn hảo trên khuôn mặt rất điển trai so với nữ giới. Fergus nhìn quanh mọi người, nói:

“Đó là bộ Tiệc Ánh sao, một biến thể của ma pháp ánh sáng được các Sceptrifer tinh chỉnh để bảo đảm an toàn cho các pháp sư thực tập ở trại huấn luyện binh sĩ. Khi giao đấu với Enoch trong hội trường, tại thời điểm nguy cấp tôi buộc phải dùng nó. Ma pháp này sẽ hút mọi ánh sáng xung quanh nhưng không thể cộng dồn với năng lượng sinh linh trong môi trường như Convivium nguyên bản của người Mazi.”

Mọi người trơ mắt nhìn nhau, tất nhiên chẳng ai tin nổi việc một học viên năm hai tuyên bố rằng nó có thể sử dụng thần chú của huyễn sĩ đoàn, đã vậy còn là ma pháp thượng cấp.

Celina thấy rõ phản ứng không hài lòng của mọi người đối với lời giải thích của Fergus, nhưng kì lạ cô không hề hỏi gì thêm. Nắm bắt tình hình, Celina hỏi sang chuyện khác:

“Nhóc giao đấu với Enoch làm gì? Ngay giữa Linh Thu Dạ Hội? Rất thiếu thuyết phục.”

Sili chen vô:

“Chính thế! Thờ ơ như cậu mà kêu một mình giải quyết mâu thuẫn thì ai mà tin được?”

Sherwin bồi thêm:

“Anh không muốn nói điều này nhưng… em đã sai rồi, Fergus ạ. Dù em nói dóc là mình đã thắng Dante hay gì gì đi nữa thì chuyện đó vẫn còn dễ tin hơn chuyện em thắng được Enoch.”

“TRẬT TỰ!”

Một tiếng sấm vang dội khắp phiên toà trước khi mọi người nhận ra đó là giọng của Celina:

“Fergus trả lời câu hỏi của tôi, tại sao nhóc giao đấu với Enoch vào ngày lễ Linh Thu? Nếu không phải hai bên cấu kết mờ ám với nhau thì tại sao phải gặp riêng ở phòng hội trường?”

“Enoch thực chất không như chúng ta nghĩ. Đồng ý là gã đã làm nhiều việc khó chấp nhận trong giao đấu, nhưng ngoài chuyện đó, mấy tin đồn về việc sàm sỡ nữ sinh đều là vô căn cứ. Đây mới thực sự là lý do arcanet tuyên bố ‘không đủ bằng chứng’ chứ chẳng hề có ‘đút tiền bịt miệng’ nào ở đây cả. Nói vậy khác nào báng bổ ngài Khirad là kẻ hám tiền hám của. Họ chỉ đố kỵ vì Enoch đứng trên đỉnh cao quá lâu mà thôi.”

Celina hít một hơi thật sâu như cố tự nhủ mình đang ở phiên xét xử chứ không phải họp nội bộ. Chắc là cổ muốn chửi cậu lắm rồi. Celina chậc một tiếng rồi nói:

“Nhóc cũng không có căn cứ phản bác những tin đồn ấy.”

“Người ta đồn cô đĩ điếm thì cô phản bác kiểu gì đây?”

Cả phiên tòa nín thinh, Celina hơi kích động:

“Vui lòng trả lời đúng TRỌNG TÂM! Nhóc đang lạc đề. Tôi hỏi tại sao nhóc giao đấu với Enoch ngay giữa lễ hội.”

 “Thưa cô, tôi tin rằng chúng ta không có thời gian. Trước đó cô hứa với Dante là sẽ đưa ra quyết định cứu trợ hội Victus trễ nhất là trước lễ hội, nhưng sau đó họ chẳng nhận được bất cứ thông báo gì. Tôi không trách đâu, Celina thương mến, tôi chỉ thấy tội nghiệp khi cô tốn hàng chục giờ họp hành mà chẳng dẫn tới đâu. Ngăn chặn Enoch là mục đích của tất cả hiệp hội trong thời gian gần đây, đúng chứ? Tôi cũng đã cố gắng chiêu mộ vài kiếm sĩ giỏi vào hiệp hội nhưng bất thành. Cuối cùng tôi chọn tự mình giải quyết, yêu cầu giao đấu với điều kiện nếu tôi thắng, Enoch phải bù đắp tổn thất cho Victus, bồi thường toàn bộ nữ sinh bị tổn thương tâm lý, dù trên thực tế là gã chưa động vô ai, đồng thời nhượng chức chủ tịch cho Silvanna. Vậy thì tôi đã làm gì sai nào?”

Diggory và Dante đứng dậy vỗ tay, mấy người còn lại trơ mắt thán phục. Celina không biết nói gì hơn. Người duy nhất có thể chứng minh Fergus phản bội lúc này là chính Enoch, nhưng mời gã tới đây chẳng khác nào thừa nhận họ đang chống lại gã. Thành viên cấp cao Salvator không dại gì trực tiếp tuyên chiến với Enoch, như vậy mọi người tạm chấp nhận lời giải thích của Fergus, nhưng cũng cho cậu thời hạn một tuần để chứng minh chuyện mình thắng kiếm sĩ hạng nhất là thật, giao kèo phải được thực hiện.

Trong cuộc họp liên đoàn rạng sáng hôm sau, Enoch đã thực hiện giao kèo. Tin đồn về phiên xét xử “Fergus kẻ phản bội” chưa kịp lan đi thì trước mặt tất cả chủ tịch các hiệp hội trong trường, Enoch tuyên bố sẽ giao chức chủ tịch lại cho Silvanna. Đồng thời gã tỏ ra hối lỗi về sự xáo trộn và mớ rắc rối gã gây ra thời gian qua. Mong được mọi người tha thứ. Gã bảo thế.

“Hiện tôi chưa biết có thể bù đắp được gì, nhưng vì trách nhiệm của tôi trong chuyện này rất lớn, tôi sẽ cố gắng xây dựng Victus lại từ đầu.”

Tất nhiên đám nữ sinh khó mà tha thứ cho gã, nhưng với những người đứng đầu, thái độ tích cực chấp nhận mọi hình phạt của liên đoàn đến từ một gã patrakh quyền thế ngạo mạn như Enoch, đã thuyết phục họ tin rằng gã thực sự muốn thay đổi. Đúng như lời hứa, dù vẫn ăn nói cọc cằn nhưng tính tình gã đã bớt lỗ mãng hơn kể từ sau trận giao đấu với Fergus.

Nhằm xoa dịu dư luận, tân chủ tịch Silvanna đã công khai trục xuất Enoch khỏi hội Victus. Thực tế là gã vẫn âm thầm đứng sau hỗ trợ các thành viên cấp cao. Bản thân Enoch hiểu rằng cần rất nhiều thời gian để mọi người có thể chấp nhận sự hiện diện của mình, thế nên gã lánh xa hết mức khu vực nữ sinh. Gã lên kế hoạch tổ chức vô số hoạt động văn nghệ, giao lưu cho năm nhất, soạn giáo án đào tạo các lứa thành viên tập sự. Gầy dựng niềm tin với các thành viên cấp cao mà gã từng thẳng tay đâm chém.

Đi trong hành lang, người ta vẫn luôn tránh đường cho Enoch, nhất là nữ sinh. Đôi khi lọt vào tai gã là mấy lời như, “sao không biến quắt luôn cho rồi” hoặc “thế mà còn vác mặt đến trường”. Enoch không bận tâm họ nghĩ gì về mình trong quá khứ, đây là bản án gã đáng nhận, gã chỉ tập trung thay đổi hiện tại. Dù sao Enoch cũng biết ơn Fergus vì đã đưa giao kèo “bồi thường” chứ không ép gã rời học viện. Enoch nhận ra năm cuối chính là cơ hội để làm lại từ đầu, chí ít gã đã không quẫn trí mà bỏ học khi tấm bằng tốt nghiệp chỉ còn cách vài tháng.

Mấy ngày trước ở ký túc, Tom luôn tránh mặt Fergus, cuộc nói chuyện giữa hai người chỉ lặp lại một cách nhàm chán như là “trời bớt lạnh thì phơi quần áo ra” hoặc “lát mưa thì thu quần áo vào”. Tom cũng thường về sát giờ giới nghiêm để không phải ăn tối cùng cậu. Tất nhiên Fergus vẫn thuộc hiệp hội Salvator trên danh nghĩa, chỉ là trợ thời bị tước quyền hoạt động. Nhưng sau vụ này thì Tom bắt đầu cởi mở với cậu hơn, tất nhiên vẫn còn khoảng cách và một chút gượng gạo song anh đã chủ động làm hoà.

Anh siết chặt tay Fergus và rối rít xin lỗi vì đã nghi ngờ cậu thông đồng với gã đồ tể Enoch.

Sự thay đổi đáng kinh ngạc của Enoch nói riêng và Victus nói chung (chỉ trong một tuần), làm Celina cảm thấy có lỗi với Fergus quá trời quá đất. Celina dạo quanh khắp nơi, cuối cùng tìm thấy Fergus đang ngồi trong thư viện trường. Và lần đầu tiên Fergus thấy Celina dịu dàng đến thế, không phải điệu bộ lạnh lùng vô cảm đặc trưng, cô nói:

“Thứ lỗi cho tôi.”

“Tôi cũng muốn xin lỗi vì đã nặng lời ở phiên xét xử, thực lòng tôi không có ý đó…”

Celina đặt ngón trỏ lên môi Fergus, cô mỉm cười, có lẽ ấy là cái nụ cười trân thực nhất từ trước tới giờ cậu từng thấy ở cô nàng. Fergus lo lắng, tiếng xì xầm xung quanh không ngớt làm cậu bồn chồn chết được:

“Mọi người nhìn kìa.”

“Lát tan học có rảnh không?”

“Họp nữa hả?”

Hàng chục con mắt hiếu kỳ vẫn lơ lửng trong không khí dù cậu đã cố không nhìn ai khác ngoài Celina. Nghe vậy, cô phì cười:

“Không, đi dạo thôi.”

Fergus thắc mắc:

“Chỉ tôi và cô?”

Celina trả lời:

“Ờ.”

Vào giữa tháng Chín, arcanet đưa ra quyết định sẽ cộng điểm cho tất cả những học trò đã tham gia chiến đấu với quân đoàn Infernii ở Linh Thu Dạ Hội. Tất nhiên chỉ là điểm tượng trưng nên hầu như bảng xếp hạng không thay đổi gì. Nhưng vào đầu tháng sau, bất ngờ Fergus Mortem lại được dư luận nhắc đến một lần nữa khi tên cậu xuất hiện trong Nhóm Bốn trăm toàn học viện.

Sự nổi tiếng càng tăng cao vì có tin đồn cho rằng kiếm sĩ hạng nhất - Enoch đã gửi thư đến phòng hiệu trưởng trình báo Fergus là người chiến thắng trong giao đấu bí mật với anh. Song arcanet không chấp nhận vì các giao đấu muốn tính điểm cần phải đăng ký trước với giáo viên. Nhưng hình như arcanet vẫn âm thầm cộng điểm cho cậu. Fergus chẳng muốn bản thân lên hạng bằng những con điểm thiếu minh bạch chút nào, thế là cậu tìm đến ngài hiệu trưởng Khirad và yêu cầu ngài nói chính xác cậu được cộng điểm vì điều gì, ngài vuốt bộ râu vĩ đại của mình và trả lời rất đơn giản:

“Có vô số loại anh hùng. Đánh bại đối thủ đáng gờm bằng một chiêu thức ngoại lai thì đương nhiên là rất anh hùng. Nhưng chiến đấu vì mọi người mà quên đi bản thân thì còn anh hùng hơn thế. Fergus Mortem, con được cộng điểm vì lòng anh dũng.”

Chung cục, arcanet không giải thích gì thêm về hiện tượng Infernii xuất hiện ngay giữa lòng kinh đô. Fergus đoán có lẽ chính phủ đã vào cuộc điều tra, bởi gần đây nhìn qua cửa sổ, rồng xuất hiện khắp nơi lùng sục trên đầu con người. Đặc biệt là con rồng trắng của Phù Dung 004 cứ luẩn quẩn ngoài cửa sổ lớp Fergus. Đó là Bellatorix đã hộ tống cậu đến kinh đô, chợt nhớ lại lời Tom từng nói: “Ồ! Bellatorix mạnh nhất kỵ sĩ đoàn!”. Fergus tự hỏi, “chính phủ đã cử Bellatorix mạnh nhất kỵ sĩ đoàn để hộ tống mình đến kinh đô… nhưng tại sao?”. Không biết gã có nhận lệnh giám sát đặc biệt nào hay không mà nom cứ như đang theo dõi cậu. Dù bay trập trùng rất xa nhưng luôn có cảm giác gã đang nhìn mình. Cứ như chính phủ đã đưa cậu vào diện tình nghi.

Ngày trước rồng không xuất hiện cùng lúc nhiều con đến vậy, và Bellatorix cũng chưa bao giờ thi hành nhiệm vụ giữa ban ngày ban mặt thế này. Trừ những trường hợp khẩn cấp. Infernii “lạc” vào giữa kinh đô Simria thì đúng là khẩn cấp thiệt.

 

***

 

Không khí bắt đầu buốt lạnh khi chuyển đông. Tháng Mười khởi hành bằng một cơn mưa băng giá. Đó là buổi “hẹn hò” đầu tiên giữa Fergus và Celina. Cả hai quyết định gặp nhau ở nơi mà không ai trong học viện có thể vô tình bắt gặp họ. Một thư viện tuốt rìa phía nam kinh đô Simria là một ý tưởng không tồi, nó có cái tên lạ hoắc mà cậu chẳng phát âm nổi, cũng chưa từng thấy suốt gần hai năm sống tại đây.

“Vờ… vờm…”

“Là Vine, cổ ngữ Matrix-Lingua đó. Gia tộc tôi. Celina Vine. Tôi thấy ngoài giờ học nhóc cứ ru rú trong thư viện suốt, nên tôi hy vọng nhóc sẽ thích nhà tôi, cũng là một cái thư viện khác…”

Hai người bước vào, và bà thủ thư lập tức reo lên vui mừng khi thấy Celina. Bà có chất giọng cao, cách nói dính chữ làm nhiều lúc Fergus ngờ là họ không cùng nói một thứ tiếng Matrix-Lingua. Tuy lưng còn thẳng nhưng bà vẫn lùn hơn Celina khá nhiều, khuôn mặt có thể gọi là sáng suốt.

“Mẹ tôi đó.” Cô giải thích, đôi mắt sáng quắc như mong chờ điều này lâu lắm rồi.

Fergus cúi chào, làm bộ ậm ừ chữ gì đó trong họng rồi lập cập trốn ra sau những kệ sách, vờ đọc. Trong lúc đợi Celina phân bua với mẹ mình về cậu, thì một cách vô tình, cậu trông thấy cuốn sách đề tên tác giả: Vetus Stanford. Fergus đăm đăm ngó tên dòng tựa “Thời Hỗn Mang, Chuyện Chưa Kể”, cuốn sách đặt ở khu vực tiểu thuyết hư cấu dù theo cậu được biết thì nó đáng ra phải thuộc dòng sách lịch sử mới đúng. Ngay lúc chạm tay vào cạnh bìa, ai đó bước tới sau lưng Fergus.

Celina nghiêm giọng:

“Hành xử thiếu tinh tế quá, Fergus à. Đáng ra nhóc nên đứng lại nói chuyện với mẹ tôi một tí. Bỏ đi như vậy khác nào tôi đến đây một mình.”

Fergus thắc mắc:

“Nhà cô rộng quá chứ hả?”

“Ừ, chỉ hai mẹ con sống ở đây. Cha tôi làm quan chức nên thường xuyên công tác ở mấy ngôi làng tận ngoài biên giới xa tít xa lơ, chẳng mấy khi về nhà.” Nhận ra phản ứng của Fergus, cô mỉm cười: “Tôi sẽ chuyển lời hỏi thăm nếu đó là làng nhóc.”

“Cảm ơn cô.” Fergus đáp, nhìn cô gái nhẹ nhàng trước mặt mình lúc này, khác xa hình tượng chủ tịch mà cậu quen thấy. “Cảm ơn vì mọi thứ, vì đã giúp tôi trong giao đấu với Dante, đã mời tôi gia nhập Salvator, ưu ái cho tôi làm thành viên cấp cao. Tôi nợ cô nhiều lắm…”

Celina dường như chẳng quan tâm đến lời cảm ơn chân thành của Fergus, hoặc cô đang đánh trống lảng:

“Hình như nhóc cao hơn thì phải. Hồi mới gặp nhóc đâu có cao như này.”

Celina nhón chân, huơ bàn tay ước chừng, đỉnh đầu cô chạm tới lông mày Fergus. Cậu phì cười, nhìn kệ sách, nói:

“Tôi mượn một cuốn được không?”

“Vetus Stanford hở? Tự nhiên đi, tôi cho nhóc đặc quyền mang nó về.” Celina nháy mắt, thật kì lạ khi thấy cô nàng chủ tịch nghiêm túc thường ngày lại làm hành động đó.

“Dù sao thì, không ngờ là cô đưa tôi về ra mắt gia đình sớm vậy đó.” Fergus nói đùa.

Celina mặt tỉnh bơ, đáp:

“Ờ. Tôi đã kể về nhóc cho mẹ nghe, mẹ thích nhóc lắm, Fergus ạ. Cả chuyện nhóc mới vào Nhóm Bốn trăm.”

“Hiệu trưởng nói đó là vì lòng anh dũng.”

“Nhắc mới nhớ, tôi muốn xin lỗi nhóc.”

“Cô đã xin lỗi rồi.”

Cô nàng chủ tịch cong môi một cách lười biếng, trả lời:

“Không chỉ mình tôi, nhiều người muốn xin lỗi nhóc lắm. Sili này, Dante này… và cả Silvanna nữa.”

Fergus nghi ngờ:

“Silvanna, cô gái tóc ngắn hả?”

“Ừ, cô gái tóc ngắn. Nhưng Silvanna không thích bị gọi là cô gái đâu, nên nói chuyện với ảnh phải ý tứ nghe chưa. Ảnh khen là Fergus giải quyết mọi thứ rất tốt. Silvanna cũng muốn trực tiếp cảm ơn, nhưng ảnh nói cần thời gian để ổn định tinh thần.”

Celina cười, hình như không phải, chỉ là miệng nói mà môi trông như đang cười thôi.

Fergus thắc mắc:

“Cô chia tay Silvanna trong êm đẹp nhỉ. Thấy hai người vẫn thường nói chuyện với nhau.”

“Chuyện qua lâu rồi, chia tay cả mấy tháng, cùng làm trong liên đoàn nên muốn tránh mặt cũng khó. Chi bằng làm lành thì hơn. Silvanna có ngỏ ý quay lại sau khi ‘triều đại’ Enoch kết thúc, nhưng tôi phân vân lắm. Chỉ vì Silvanna quá nóng vội trong việc xử lý vụ Enoch, thời gian đó tôi đã gánh đủ thứ áp lực rồi, ảnh còn trút thêm áp lực cho tôi. Bức quá tôi chia tay luôn. Thân là chủ tịch mà tôi cũng không chắc có thể làm được như nhóc.”

“Chỉ giao đấu thôi. May mắn là tôi đã thắng.”

“Cái may mắn của nhóc đến mấy chủ tịch trong liên đoàn phải vò đầu bứt tai mấy tháng ròng còn chưa bằng.”

Celina đằng hắng, khẽ vuốt mái tóc đen sơ rối để lộ đôi hoa tai bạc, nhìn kỹ cuốn sách Fergus cầm trên tay. Cô nói:

“Nhóc có người thương là một cô gái ở quê nhà, nhóc sẽ về cưới cổ sau khi trở thành Bellatorix, đúng không? Maria kể tôi nghe rồi.”

Hai má Fergus chợt ửng đỏ, trông như một đứa con nít. Cậu đáp:

“Người ấy rất quan trọng với tôi.”

Sau đó Fergus khịt mũi, cố lấy lại giọng tươi tỉnh.

Celina lại cười ngặt nghẽo, cười nhưng cảm giác không hề muốn cười, chỉ là không biết làm gì khác ngoài cười thôi.

Kết thúc buổi sáng hôm đó, Fergus ngỏ lời trả tiền cho cuốn sách của Vetus Stanford nhưng lập tức Celina từ chối, cô bảo thư viện không bán, chỉ cho mượn thôi.

“Đừng khách sáo. Coi như đáp lễ đấy.”

Fergus cúi đầu chào mẹ Celina và ra về, trên tay cầm cuốn sách có thể chứa đựng những sự thật về huyền thoại Huyết Nữ.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px