Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

8. ENOCH LẠI GÂY SỰ

Hai người bước vào đại sảnh tháp Danh Vọng khi trời đã tối hẳn và hoá ra tượng Đức Mẹ Zoe hoành tráng và khổng lồ hơn rất nhiều so với khi họ nhìn nó từ học viện (tất nhiên rồi). Đại sảnh rộng đến mức có nhét chín cái Ordinis Gladii vào cũng vừa, trần sảnh cao chừng mười thước. Tất cả tượng của thất hoàng kỵ sĩ và nhiều bảng Danh Vọng khắc danh sách nhiệm kỳ suốt bốn trăm năm đều được đặt cùng một nơi, cũng không làm không gian này trở nên bớt trống trải hơn chút nào. Vì là ngày trong tuần, đã vậy cả hai còn lên đường lúc tối muộn nên trong tháp lúc này chỉ còn lác đác vài khách tham quan.

Một điều mà Fergus và Maria cùng nhận thấy, đó là toà tháp không có lối lên. Tháp Danh Vọng dám phải cao đến hơn một dặm bởi vào những ngày nhiều mây, Fergus thậm chí không thể nhìn thấy đỉnh tháp. Nhưng kì lạ cậu không tìm được bất cứ lối lên nào, xung quanh tháp thì được bít kín bằng gạch trắng. Fergus ngó lên, nheo mắt, cậu thấy có hàng trăm cửa sổ bé tí (không hề cân xứng với kích thước của tòa tháp) quanh các vách ngăn giữa tầng trệt và những tầng trên, chúng được làm bằng loại kính phản quang không thể nhìn xuyên vào trong.

“Cô sống ở kinh đô từ bé mà chưa bao giờ đến tháp Danh Vọng à?” Fergus hỏi sau khi hai đứa chạy lon ton một hồi và đã bắt đầu thấm mệt.

Maria vừa tỏ ra bối rối, vừa trông như hơi bực vì bị nghi ngờ, cô liền đáp:

“Rồi! Nhưng hồi nhỏ xíu thì ai mà để ý chớ! Với lại đó là chuyến đi do trường tổ chức nên không được chạy lung tung.” Maria lúng túng thanh minh. “Hay hỏi lính cảnh vệ xem lối lên ở đâu. Mất công cuốc bộ gần chục cây mà chỉ tham quan được mỗi đại sảnh thì tiếc lắm!”

Lính cảnh vệ nói thế này:

“Chắc lần đầu tới hả? Đây là cơ quan chính phủ, chỉ đại sảnh được dùng làm điểm đến du lịch. Các tầng trên là khu vực làm việc của quan chức.”

“Thế họ lên bằng đường nào?” Fergus láu cá hỏi.

“Bằng rồng. Trên đầu tượng Đức Mẹ là tầng lộ thiên để các quan chức đáp rồng vô.”

Cậu chợt nhớ ra đó cũng là nơi thường phát ra tiếng chuông mỗi sáu giờ sáng. Thế là cả hai đành ngậm ngùi trở vào trong. Cả hai bắt đầu chia ra mỗi người một nẻo, Maria đi ngắm nghía các tượng của thất hoàng còn Fergus thì mò mẫm danh sách nhiệm kỳ. Lúc sau cả hai gặp nhau bàn bạc.

“Có manh mối gì không, Fergus?”

“Không. Đến bí danh của họ tôi còn chẳng biết.”

Fergus không biết nghĩ làm sao cho tình cảnh này đỡ bi đát hơn. Khả năng cao là hành trình thăm thú tháp Danh Vọng chỉ mang về tay trắng. Maria nhìn cậu một cách khổ sở. Cứ làm như cậu đáng thương hại lắm vậy!

“Hoá ra đây là điều cụ Vetus muốn nói. Chẳng tìm được gì ở đây cả.” Bỗng Fergus nhớ ra một việc, hỏi liền: “Có gì về Huyết Nữ không?”

“Tượng Huyết Nữ đặt ngay chính giữa… ai cũng biết mà! Ngoài pho tượng ấy thì chẳng còn gì dính dáng tới ả.”

Fergus trầm ngâm, cậu cảm giác mình đã gặp Huyết Nữ trong cái hang đó, gần hai năm về trước. Và ngay lúc này khi cậu đứng trước tượng của Huyết Nữ, cảm giác đó càng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Fergus nhìn ngắm khuôn mặt xinh đẹp của nàng kỵ sĩ, nàng ngẩng đầu về phía trần nhà, tay phải với sang cán kiếm giắt bên hông trái. Tư thế này làm nàng trở nên oai phong lẫm liệt hơn cả, chắc đấy là ý đồ của các nghệ nhân thôi.

Fergus đứng trầm ngâm rất lâu, chăm chú vào bức tượng đến nỗi quên cả thở. Thấy dáng vẻ ấy khiến tâm trạng Maria chợt trùng xuống theo, cô hỏi rất khẽ vì sợ phá hỏng không gian “mặc niệm thiêng liêng” của Fergus:

“Không có bí danh nào đặc biệt thu hút cậu hả?”

Fergus thôi nhìn bức tượng nữ thần Huyết Nữ, quay sang nhìn Maria - cũng là một vị thần khác tại kinh đô Simria. Cậu đáp:

“Thu hút… chắc là, Nex-Infernii 000. Kỳ lạ thật. Tất cả thất hoàng đều có mã 001. Người này sinh sau đẻ muộn mà được trao mã 000? Sức mạnh sánh ngang cả ngài Supram ư?”

Maria đờ đẫn nhìn Fergus trước khi đáp:

“Cậu vừa nói một câu rất khủng khiếp đó, Fergus à. Điên lắm mới nghĩ được như vậy.”

“Cô được đi học từ nhỏ đúng không?”

“Năm lên mười.” Maria bổ sung.

“Trường lớp có nhắc gì đến Huyết Nữ không? Trong sách giáo khoa chẳng hạn?”

“Có, nhắc đến theo dạng truyền thuyết, sáu kỵ sĩ còn lại thì khác. Họ được xem là người thật trăm phần trăm.” Maria nói. “Nhưng Huyết Nữ thì cảm tưởng chỉ là một nhân vật tượng trưng. Không có ghi chép chi tiết thời hỗn mang nên thất hoàng nào cũng mờ ảo như nhau. Riêng Huyết Nữ lại được thổi phồng quá đà, kiểu như nổi bật hơn hẳn sáu thất hoàng kia trong khi người ta còn chẳng biết chính xác công trạng của ả là gì.”

“Ra vậy,” Fergus nói. “Lũ trẻ làng tôi không được đi học nên chúng cứ nghĩ Huyết Nữ là truyền thuyết.”

“Cũng có khả năng mà.”

“Nếu tôi là anh hùng cứu nhân giới, tôi hoàn toàn không hài lòng việc hậu thế nghi ngờ về sự tồn tại của mình.”

Maria thộn mặt ra:

“Không ngờ cậu nghĩ như thế. Cậu lạ đời ghê, Fergus ạ. Mọi thứ về cậu đều thật đặc biệt!”

Fergus chợt nảy lên trong đầu một suy nghĩ, hỏi:

“Này, cô nghĩ tầng cao nhất có gì?”

Maria trầm ngâm:

“Chắc là ngài Supram.”

Fergus không thõa mãn với trả lời ấy lắm, bèn xua tay:

“Ta về thôi, kẻo muộn giờ giới nghiêm.”

“Được, cùng về.” Maria đáp.

 

***

 

Thời gian trôi nhanh đến nỗi Fergus không tin nổi là mình vừa vượt qua nửa kỳ học của năm thứ hai, cậu đã đến Simria hơn một năm rưỡi (và vẫn trụ được). Núi bài tập chất đầy bàn làm cậu chẳng còn thời gian nghiên cứu về Huyết Nữ nữa. Suốt ngày Fergus ngồi trong phòng, hì hục điền đáp án. Tom thì lảng vảng xung quanh, miệng lẩm nhẩm lý thuyết ma pháp, đôi khi rủa bằng cái câu đặc trưng của anh:

“Sao kiếm sĩ lại phải học ma pháp vậy chứ!”

Và Fergus sẽ luôn đáp lại:

“Để hỗ trợ pháp sư trong thực chiến.”

“Biết đại khái được rồi, đằng này, cậu biết chương ma pháp ở năm tư khó cỡ nào không? Thế này này!”

Tom vùng vằng xấp đề cương ba mươi trang trước mặt Fergus, chi chít chú thích sơ đồ quá trình vận ma lực, bảng thần chú phù phép, danh sách vật liệu điều chế độc dược. Tom lật một lúc rồi thốt lên bất lực.

“Trời! Có cả mục ý nghĩa mười điều tâm niệm: Chánh niệm cần rèn trong pháp đạo. Giỡn hả? Mình có phải pháp sư đâu?”

Fergus hời hợt:

“Ordinis Magorum cũng tương tự thôi, pháp sư cũng cần học về kiếm sĩ. Vào trại huấn luyện còn khắc nghiệt hơn nhiều, chúng ta học để hiểu rõ đồng đội trên chiến trường sau này.”

Từ lúc gia nhập hiệp hội, Fergus được đặt cách sống ở khu của các thành viên cấp cao trong ký túc xá. Và bất ngờ Tom lại chính là người bạn cùng phòng mới của cậu. Cuộc đời thật diệu kỳ.

Ngoài ra, thời gian này Fergus cũng kết thêm được vài người bạn trên năm ba trong hội Salvator, họ đều là quý tộc nữa chứ, họ cũng đang khủng hoảng:

“Tớ còn chưa có tên trên xếp hạng nữa. Cái này mới nguy cấp! Cuối năm mà không lọt Nhóm Sáu trăm là tớ chết chắc! Thời gian này đáng ra học viện phải cho người ta chuyên tâm luyện kiếm kỹ mới đúng. Fergus sướng ghê, mới năm hai mà đã có một chỗ trên đó rồi.”

Sherwin, anh chàng cao lêu nghêu không cân xứng với hai cánh tay dài như vượn (cũng không cân xứng nốt) - người đã có màn phản đối việc đưa pháp sư và kiếm sĩ vào cùng một trường với Maria hồi đầu năm - tiền bối học cùng lớp Tom cũng thường xuyên qua phòng hai người để học nhóm.

Thế là ngoài Maria và Celina, giờ đây Fergus đã có nhiều bạn hơn, chuyện này hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng đối với cậu. Trong những ngày tháng năm nhất, cậu không định kết bạn mà chỉ cố học cho nhanh năm năm tại học viện để trở thành Bellatorix, trở về làng càng sớm càng tốt. Fergus thầm cảm ơn Celina vì đã mời cậu gia nhập hiệp hội.

 

***

 

Một buổi sáng như mọi ngày, Fergus xuống căn tin mua món cháo trứng và cà phê không đường. Maria cũng bước đến như mọi ngày, nom cô hôm nay lại đáng yêu hơn mọi ngày với kiểu thắt bím tóc đầy khả ái. Kiểu ấy rất hợp với màu tóc đỏ hoe của cô.

“Celina làm cho tôi đó!” Maria khoe.

“Trông thật là xinh.”

“Cảm ơn. Dạo này cậu nhiều bạn quá, chẳng có thời gian nói chuyện. Cậu thay đổi rồi, Fergus ạ.”

“Thế ư? Chỗ nào?”

“Giọng cậu bớt lạnh lùng hơn. Cậu biết quan tâm người khác. Dạo trước có khi nào cậu khen tôi đâu?”

“Tôi luôn thấy cô thật xinh, chỉ là giờ mới có dịp nói ra.”

Một thoáng, Fergus thấy hai má Maria ửng hồng, và mang tai cậu hình như cũng hơi ấm lên.

“Dạo này nhiều bài tập kinh khủng.”

“Nhiều thiệt!” Maria công nhận.

Fergus cười.

“Giờ cậu còn biết cười nữa. Cậu thay đổi nhiều!” Maria nói. “Fergus có bạn gái chưa?”

“Chưa, có một cô gái đang đợi tôi trở về.”

“Ở làng cậu á hả?” Maria hỏi, giọng ngọt ngào, một chút nịnh nọt nữa. “Này Fergus ơi, cậu sẽ kể tôi nghe về cô gái đó khi nào có dịp chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Kết thúc tiết học buổi sáng, thường thì Fergus sẽ đến phòng sinh hoạt chung của hội Salvator, nhưng gần đây hội tổ chức nhiều cuộc họp hơn kể từ khi có thành viên cấp cao mới. Giờ cậu đang phải đi gọi cô nàng Celina để cùng về, Fergus băng qua hành lang lớp của Celina, vài học viên đang ngồi lại thảo luận. Cậu để ý thấy có nhiều giáo viên khác nữa. Giọng giáo sư Clement là to nhất, tiếng gầm rú của lão vang vọng khắp hành lang.

Chủ đề viết trên bảng: Linh Thu Dạ Hội. Fergus chép miệng. Mùa hội năm ngoái, cậu đã trốn trong phòng suốt đêm để đọc sách.

Celina mải thao thao bất tuyệt nên chẳng để ý đến cậu đang lấp ló bên cửa lớp. Giáo sư Adela là người đầu tiên phát hiện sự xuất hiện của Fergus, cô chạy ra hỏi:

“Con tìm gì?”

Fergus hí hửng nói:

“Thưa cô, con tìm chị Celina.”

Celina liền ngó ra cửa, nói ngay:

“Tôi suýt quên, cảm ơn nhóc đã báo. Cuộc họp sẽ dời năm phút.”

Khi cả hai bước xuống hành lang lầu một, Celina trách mắng Fergus vì suýt để lộ thông tin tuyệt mật rằng cậu chính là thành viên cấp cao mới của hội Salvator.

Hành lang học viện lúc này vắng tanh, nắng chiếu qua cửa sổ thành những vệt sáng dài hắt lên tường. Những cơn gió mùa thu luồn vào làm không khí đỡ bức bối. Đúng lúc đó, họ đã gặp lại bộ ba ấy.

Dante gần đây đã thôi tránh mặt Fergus, nhưng mỗi lần gặp cậu thì hắn đều trưng ra cái bộ mặt khó ưa hết chỗ chê.

Enoch trêu ghẹo:

“Mày đổi đào nhanh ghê, Fergus à! Mới hôm qua còn thấy léng phéng với con Maria kia mà?”

Celina im lặng, ra hiệu cho Fergus đừng bận tâm đến họ. Chắc chúng vẫn chưa tin chuyện một thằng dân quê có thể dùng ma pháp ánh sáng là sự thật. Enoch bắt đầu tiến lại gần, Dante ngoảnh đi coi như không thấy gì, Diggory cũng trơ mắt nhìn gã trong im lặng. 

Gã thình lình chộp lấy thanh hắc ín bên hông Fergus, ngắm nghía rồi hắng giọng:

“Chà, đẹp hén! Kiếm từ thời hỗn mang hả?”

Enoch nói rồi cười sằng sặc với cái thân hình ục ịch heo nái, cũng vừa nhận ra Dante và Diggory đang không cười với câu đùa của mình.

Fergus lập tức bị kích động, Celina thấy vậy liền nói:

“Trả cho nó đi.”

“Prokesh cũng sài đồ cổ lỗ sĩ của bọn dân đen à?” Enoch giở giọng hách dịch. “Loại mày có kiếm hay không thì cũng nằm dưới chân tao thôi.”

Không báo trước, Fergus dứt khoát giật lấy thanh gươm, Enoch có chút kháng cự nhưng không ngờ cậu dám bạo gan bật lại mình.

“Thích đánh nhau à? Thằng ếch nhái!” Enoch gào to.

Celina nói:

“Đủ rồi, Enoch! Fergus chẳng làm gì cả.”

“Việc nhà mày à? Tao chấp cả hiệp hội mày cũng đếch đứa nào thắng nổi tao! Nguyên cái thành viên cấp cao đứng dưới háng tao trên xếp hạng thì đủ hiểu. Chúng nên tự biết để một con điếm làm lãnh đạo thì cái hội ấy xong đời!”

Enoch cao hơn Fergus một cái đầu, to béo hơn hẳn Dante và Diggory. Enoch lại còn là kiếm sĩ hạng nhất từ xưa đến nay.

“Chuyện này không liên quan đến Celina và hiệp hội. Nếu muốn thì giao đấu với tôi.” Fergus khẳng khái trả lời. Và chỉ vừa dứt miệng, cậu lập tức nhận ra mình đang rơi vào cái bẫy của Enoch mà lần trước Maria đã cảnh báo.

“Mày biết điều hơn con kia đấy! Nhưng nói trước, tao chưa bao giờ đấu kiếm gỗ. Cụt tay cụt chân thì sẽ hơi đau một chút. Dù sao thuật sư cũng sẽ trị liệu cho chúng mọc lại thôi!”

Enoch nói rồi tự cười với vẻ đểu cáng khó chịu.

Fergus nhìn xuống thanh hắc ín của mẹ, có lẽ đây là cơ hội tốt để sử dụng nó. Dante bất ngờ lên tiếng:

“Thôi! Đánh kẻ thua làm gì cho mất hay! Thắng đàn em năm hai cũng chẳng vẻ vang gì.”

“Chí phải! Tao đã nghe về vụ giao đấu lần trước giữa mày với bạn tao, nếu không nhờ con điếm này cứu thì mày làm đếch gì có cửa.”

Enoch xì một tiếng dài đến nỗi cảm tưởng như cái tạng người núc ních của gã có hơi xẹp xuống. Enoch trừng mắt nói lời cuối cùng:

“Đừng để tao thấy bản mặt mày ở lễ hội…”

Sau khi chúng rời đi, Celina và Fergus không nói với nhau lời nào, lẳng lặng bước về ký túc. Chung cục hai người muộn giờ họp gần nửa tiếng.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px