Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

6. THÀNH VIÊN CẤP CAO

“Nghỉ xuân vui chứ hả Fergus?” Cô nàng hỏi ngay khi Fergus bước vào hành lang. Mới đây còn xảy ra sự tình lộn xộn ở thành Relicta, thế mà nay trông Celina vẫn ngái ngủ như thường lệ làm cậu bối rối không biết cô nàng có đang cố giả vờ bình thản hay không.

Cậu đáp:

“Hơi rắc rối với mấy tin đồn, và chán nữa.”

Celina mỉm cười, giọng đều đều:

“Tin đồn nào kia?”

“Giao đấu với Dante, cả chuyện gia nhập hội của cô nữa.”

Cô nàng chủ tịch không tỏ ra quan tâm lắm, nói:

“Hôm nay là ngày đầu ở Ordinis Gladii với tư cách là thành viên chính thức hội Salvator, tận hưởng đi nhé. Mà nè… Nghỉ xuân có luyện tập gì không đó?”

Fergus bối rối gãi cằm, mặt dài ra đáng kể (cậu có cảm giác như vậy):

“Thành Relicta lúc nào cũng có người nên tôi hay vô phòng hội trường cho riêng tư.”

Celina nheo mắt, đôi mắt nai nom thực dịu dàng:

“Ờ… Thế thì tốt… Lát mấy giờ nhóc học xong?”

Fergus nhìn lên trần nhà, nghĩ ngợi một lát:

“Nay có bốn tiết, chắc mười rưỡi.”

“Tuyệt, học xong về ký túc ngay nhé, tầng sáu khu C. Tôi sẽ giới thiệu nhóc với các thành viên cấp cao, và cả đám vệ sĩ ma pháp nữa.”

“Vệ sĩ ma pháp?”

Celina lạnh lùng đáp:

“Ừ. Là tụi vệ sĩ do giáo sư Lockhurt tạo ra từ ma pháp để đảm bảo an ninh khu ký túc. Đồng thời ngăn không cho mấy đứa tụi mình lẻn ra ngoài trong giờ giới nghiêm. Chắc nhóc đã thấy chúng vô số lần mà tưởng đó là người thiệt.”

Đúng là Fergus tưởng đó là người thiệt! Fergus gật đầu rồi hai người tách nhau ở hành lang tầng hai. Celina thì trèo tiếp lên tầng năm vì năm nay cô đã học năm cuối. Còn cậu giương ánh nhìn yếu ớt về phía bảng hiệu ghi “NĂM HAI”. Nốt năm nay vẫn phải học ba niên khóa nữa mới được tốt nghiệp, nghĩ đành, Fergus ngán ngẩm bước vào lớp.

Gần giờ trưa sau tan học buổi sáng, trước khi lên tầng sáu khu C, Celina đã nhét vô tay cậu một huy hiệu bạc, sáng keng như vừa mới ra lò, trên mặt huy hiệu có khắc biểu tượng hội Salvator: Con bồ câu đậu trên một cuộn giấy được biểu thị theo dạng đường viền.

Celina giải thích ngay khi thấy mặt Fergus ngơ ngác:

“Đây là huy hiệu cấp cao của Salvator, Maria mới làm xong tức thì luôn. Giữ cẩn thận nha, có nó mới lên được khu thành viên cấp cao.”

 

***

 

Lần đầu Fergus gặp những thành viên cấp cao hội Salvator, cậu không nao núng hay run rẩy cho lắm, dù mọi người đều dựng một bức tường cao vút trước mặt cậu. Họ đều là quý tộc, sinh ra và lớn lên tại kinh đô Simria, nên hành xử như vậy cũng dễ hiểu… À có lẽ còn vì không phục trước sự xuất hiện của Fergus, một học viên năm hai thiếu kinh nghiệm, thậm chí thuộc hàng lót đường trong Nhóm Sáu trăm. Celina đưa cậu đến căn phòng lớn nhất ở tầng sáu tòa ký túc xá khu C, nơi các thành viên cấp cao thường nghiên cứu.

Họ gọi căn phòng này là phòng sinh hoạt chung, sáu chục thước vuông, một bàn gỗ đặt đối diện cửa vào, một bảng nhỏ bên cạnh và hai mươi chỗ ngồi.

“Đây là Fergus Mortem, học viên năm hai, phân hạng kiếm sĩ bậc 8, chỉ số tấn công phòng thủ đồng B+, trong Nhóm Sáu trăm. Như mọi người có thể thấy, dù chỉ sinh ra tại một ngôi làng nhỏ, nhưng về năng lực thì cậu ấy không thua kém gì chúng ta. Vậy nên tôi mong mọi người sẽ đối xử bình đẳng và tôn trọng lẫn nhau.”

Celina trình bày xong thì những tiếng xì xầm bắt đầu nổ ra. Sáu thành viên cấp cao đều là quý tộc. Trong đó, hai cô gái đang mải tán chuyện phiếm, hầu như không quan tâm đến màn giới thiệu. Hai gã mặt non choẹt phúng phính che miệng thì thào, chắc là không đồng tình việc Celina tuyển người mà không thông qua ý kiến của các thành viên cấp cao. Còn hai gã trai khác (nom đứng đạc hơn có vẻ là năm tư) vẫn im lặng, hai trong số đó là anh Tom - người mà cậu vừa làm quen hôm trước.

“Theo tôi thì,” phía con trai lên tiếng, một anh chàng cao lêu nghêu gầy gò. “Năm hai mà bậc 8, nghĩa là ngang hàng năm ba à? Có nhầm lẫn gì không, hở cô Celina?”

Fergus nhận thấy anh Tom chỉ quan sát chứ không hề có dấu hiệu can dự.

“Không nhầm.” Celina đáp. “Ở đây tôi có thành tích sát hạch năm nhất của Fergus, thủ khoa toàn khối. Ai ngờ vực có thể lên đây kiểm chứng.”

Đám con gái nhìn xung quanh, hai cô nàng tán gẫu lúc này cũng ngẩng mặt lên. Fergus đứng trên bục chắp hai tay ra trước, mắt lướt qua tất cả các thành viên cấp cao không chút e dè, cậu đang vô thức lục tìm khuôn mặt đặc biệt nhất trong số họ.

“Còn thắc mắc gì không?” Celina hỏi, khẽ liếc ra cửa sổ một lúc rồi nói. “Vậy Fergus từ giờ sẽ chính thức làm việc tại đây, mong mọi người hướng dẫn cậu ấy.”

Màn giới thiệu kết thúc, Fergus bước xuống và tìm một chỗ ngồi ở nơi cách xa bất kì ai cho “đúng phép tắc”. Celina muốn nhanh chóng xua đi bầu không khí căng thẳng nên đã khởi sự hỏi về tiến trình nghiên cứu. Rất nhanh, không còn ai đả động đến Fergus nữa. Fergus nghe ngóng mọi người thảo luận được một lúc, cậu đứng dậy tiến đến gần họ, ngó thử sơ đồ dự án. Cái gì mà “liên kết tâm thức”, cái gì mà “cảm nhận dòng chảy”.

Anh chàng cao kềnh càng với cái mũi to bè ban nãy, da bọc xương, trình bày:

“Lần trước chúng ta đã bác bỏ ý tưởng ‘đào tạo pháp sư và kiếm sĩ chung một trường’ rồi, Maria.”

“Còn chưa đưa lên Senovar xét duyệt, sao bác bỏ dễ dàng vậy được?”

Đó là cô nàng vừa tán gẫu với bạn, cô có mái tóc xoăn màu đỏ lạc điệu, dài ngang cằm và hơi cụp vô trong, đôi môi đầy đặn nhưng nhợt nhạt, mắt to, mũi tẹt, và miệng móm. Fergus hơi giật mình thấy đồng tử cô cũng phảng phất sắc đỏ như màu tóc cô. Nếu vô tình bắt gặp trên đường thì không đời nào Fergus nghĩ đây là con nhà quý tộc.

“Đưa cái ý tưởng ấy lên để Senovar biết thành viên cấp cao Salvator chỉ là một đám nhố nhăng à?”

“Nhố nhăng? Anh gọi cải cách giáo dục là nhố nhăng?” Maria nói. “Nếu không chấp nhận thay đổi thì bao giờ mới cải tiến? Lúc đầu thì bảo muốn rẽ hướng lịch sử, cái gì gì ấy! Gì cũng đao to búa lớn, thế mà cứ hở ra là bác bỏ!”

“Thưa cô, tôi bảo rẽ hướng lịch sử kiếm thuật, tức nghĩa là bước ngoặt cho kiếm sĩ, chứ không phải cho pháp sư. Cô lôi pháp sư vào làm gì? Từ khi sinh ra, người ta đã được nhà thờ ban cho ordo rạch ròi, kiếm sĩ là kiếm sĩ, pháp sư là pháp sư. Sao có thể trộn lẫn vào nhau như vậy được?”

Cảm thấy cuộc tranh cãi sắp đi đến ngõ cụt, và Fergus muốn bênh cho cô gái đang thất thế, vậy là cậu lên tiếng:

“Thưa anh-gì-đó-không-biết-tên,” mọi người ngơ ngác nhìn Fergus. “Tôi sinh ra tại một ngôi làng tận cùng biên giới Altoria, nó nhỏ đến nỗi chính phủ còn không thèm đặt tên. Nhà thờ ban cho tôi ordo tiều phu, anh biết đấy. Nhưng ngay từ bé, tôi đã nhận ra bản thân không hề hợp với chức vụ này, nên ngày ngày tôi vẫn luyện tập bằng kiếm gỗ tự chế bên bờ sông. Dù có đôi lúc mất phương hướng, không hiểu mình nỗ lực vì điều gì, nhưng tôi vẫn kiên trì. Tôi biết mình sinh ra để làm kiếm sĩ chứ không phải tiều phu. Và giờ tôi đang đứng đây, một nhà quê đốn củi như tôi còn vào được Ordinis Gladii. Vậy tại sao pháp sư học cùng kiếm sĩ lại không được?”

Anh trai cao ngồng hơi ngắc ngứ, phản bác:

“Tôi đang bàn đến giáo dục, chứ không phải ordo, phiền cậu đừng xa rời vấn đề chính.”

Một cô gái khác hùa theo, Fergus còn chẳng thèm nhìn cô ta:

“Ra vẻ cái gì vậy? Một alenyth mà cũng có quyền lên tiếng à?”

Fergus vẫn nhìn thẳng vào anh chàng đối diện, dõng dạc nói:

“Nhưng theo anh thì ordo xác định chúng ta là pháp sư hay kiếm sĩ, đúng vậy chứ? Thì cái tôi muốn nói ở đây là, ordo không nên quyết định số phận con người.”

“Vậy là báng bổ thần linh! Sao cậu có thể nói điều đó khi Đức Mẹ Zoe đang đứng ngay giữa kinh đô?”

Fergus hơi giật mình vì cái tên đã lâu không nghe. Cậu cố lấy lại bình tĩnh, điều hoà nhịp thở rồi đáp trả:

“Mà nên nói lại cho đúng. Tôi không muốn xúc phạm thần linh hay nhà thờ, và cũng rất trân quý ordo mà Ponthar ban tặng. Nhưng chúng ta sống trên đời để làm điều mình muốn, trở thành người mình muốn trở thành. Không phải chạy theo dòng mực người khác xăm lên da. Dù ordo của anh là pháp sư nhưng nhận thức mình là kiếm sĩ, thì vào trường kiếm là thường tình.”

Đúng lúc đó, nhiều người khác cũng chen vào, tất nhiên có người đồng tình, có người phản đối. Vấn đề vẫn tiếp tục, song chí ít cuộc tranh luận đã không còn bế tắc nữa.

 

***

 

Giờ nghỉ trưa, Fergus xuống căn tin gọi phần súp bí đỏ thịt cừu và cà phê không đường. Cậu vừa ngồi xuống thì cô gái tóc xoăn ban nãy cũng ngồi xuống đối diện. Cô gọi xà lách ngô với sốt kem. Ngay sau đó là một cuộc trò chuyện hết sức ngớ ngẩn.

“Cảm ơn cậu, vì nói giúp cho tôi.” Cô mở lời.

“Tôi không nói giúp ai cả, tôi chỉ nói những gì mình nghĩ.” Fergus trả lời tỉnh bơ, tay vẫn múc súp.

“ ‘Tôi chỉ nói những gì mình nghĩ’. Cũng giống điều cậu nói ban nãy nhỉ? Làm những gì mình muốn, không tuân theo ordo. Nghe chừng hơi nổi loạn, nhưng tôi thích suy nghĩ đó. Giống câu thoại mà một nhà lữ hành trong tiểu thuyết sẽ nói. Cậu có hay đọc tiểu thuyết không? Vetus Stanford hay Clement Confido chẳng hạn?”

“Clement là thầy chủ nhiệm lớp tôi, còn Ma-ma gì đó thì tôi không biết.” Fergus đáp.

“Cậu không thích tiểu thuyết à?”

“Không hẳn, quê tôi chẳng có mấy thứ đó.”

“Quê cậu không có thư viện hay nhà thờ hay cái gì đó đại loại thế sao?”

“Có, toàn mấy cuốn cổ lỗ sĩ kể về thời hỗn mang.”

“Cậu nên đọc thử tiểu thuyết, chân trời mới luôn!”

“Cô hay đọc tiểu thuyết à?”

“Tất nhiên, đa số là tiểu thuyết lịch sử. Tôi thấy cậu luôn một mình, nên chắc sẽ hợp với tiểu thuyết lãng mạn!”

“Cô hiểu sai bét về tôi rồi. Một thằng chuyên lảng tránh ordo bằng cách trốn vào rừng luyện kiếm thì lãng với mạn cái nỗi gì?”

“Tôi không phán xét đâu. Nhưng lúc nào cậu cũng trốn vào rừng luyện kiếm à?”

“Đại khái vậy.”

“Và luôn một mình? Cậu là kiểu tách biệt xã hội ư?”

“Tôi vẫn có bạn, chỉ là nếu họ không tìm tôi thì tôi chẳng muốn phiền đến họ.”

“ ‘Nếu không được tìm thấy thì tôi chẳng muốn phiền đến ai’. Cậu nên dùng câu này khi viết hồi ký.”

“Cám ơn,” Fergus đáp.

Cô gái nhìn chằm chằm bát súp của Fergus làm cậu hoảng sợ vô cùng. Fergus cố ăn thiệt nhanh bát súp để đào tẩu khỏi màn trò chuyện đậm chất prokesh này. Nhưng cô đã làm một điều cậu không thể ngờ tới - giật bát súp khỏi tay cậu. Fergus bèn nhấp một ngụm cà phê cho đỡ nhạt miệng trong khi cô nàng ngơ ngác nhìn nó như một thức uống lạ đời.

“Fergus hay uống cà phê à?”

“Ừ, không đường.”

“Không thấy đắng hả? Tôi chẳng uống nổi dù là cà phê sữa, đầu tôi sẽ bay lên trời còn tay chân thì bủn rủn hết ra.”

“Nó giúp tôi tỉnh táo, vậy thôi.”

“À quên, tên tôi là Maria Marcus, hạng 76. Xứ tôi có thánh nữ Maria nên Ponthar đặt tên tôi như thế. Mà từ lúc đến kinh đô tôi mới biết thánh nữ Maria cũng ở đây, vậy là tâm trí tôi và tâm trí kinh đô đã gắn kết bằng niềm tin với thần. Thần ở khắp mọi nơi mà. Cậu có nghĩ vậy không?”

Maria vừa nói vừa ngọ nguậy cái thìa trong tay, chẳng mấy chốc đã xới tung cái bát xà lách. Maria ăn ngon lành trong lúc nghe Fergus nói. Nhìn cô ăn làm Fergus liên tưởng đến một con mèo, đôi mắt to thiệt to của cô nàng cũng trông giống hệt mắt mèo, cậu nghĩ.

“Cô là quý tộc mà không sinh ra ở kinh đô à? Lần đầu tôi nghe đó.” Fergus nói bằng giọng kinh ngạc.

“Tôi là con nuôi của một prokesh nên được cái mác quý tộc thôi. Chẳng cao sang hơn gì cậu, nên đừng gọi tôi là tiểu thư. Nãy cậu bảo mình sinh ra ở ngôi làng không tên, tôi đã hơi giật mình. Tôi cũng sinh ra ở một ngôi làng không tên, tận cùng thủ phủ Retria phương nam.” Maria nói.

“Ra vậy, làng tôi ở rìa Altoria.”

“Hồi bé, có lần một thương nhân tá túc lại làng tôi, chỉ có nhà thờ còn trống phòng. Ông ấy đành ngủ trong nhà thờ hai đêm, tôi được giao việc dọn phòng và chuẩn bị thức ăn cho ông suốt hai đêm đó. Chắc vì thấy tôi là con bé duy nhất trong nhà thờ có mái tóc đỏ hoe, nên ông thương tình nhận nuôi tôi đến giờ. Kể ra thì số tôi cũng đỏ! Tôi biết cậu có định kiến với quý tộc, nhưng xin đừng đối xử như vậy với tôi, được chứ?”

“Được. Tôi không định kiến, tôi chỉ thấy giới quý tộc không hợp với mình.”

“Không hợp cái con khỉ! Trông Fergus khó gần lắm đó, biết không?” Maria nói.

“Thật ư?”

“Ừ, thế nên không ai dám đến gần Fergus. Tôi biết cậu từ trước rồi, dân quê, Nhóm Sáu trăm, cả vụ thách đấu Dante. Toàn mấy chuyện li kì! Thế chủ tịch hội thích cậu à? Tưởng chị ấy đang hẹn hò với Silvanna? Lạ thiệt nghen!”

Fergus chợt nhớ ra bữa trưa của mình đang nằm trong tay cô nàng.

“Nhưng phiền Maria trả cái bát cho tôi ăn nốt được không?”

“À phải phải, phải rồi. Của cậu đây, tôi quên béng mất.”

Vừa nhận được cái bát, Fergus liền húp sạch.

“Mà hỏi nhỏ nghen, vụ người ta đồn cậu là một alenyth, có thiệt không vậy?”

“Cái đấy làm sao mà tôi biết được!”

Maria chồm người lên bàn, ghé sát mặt vào Fergus, hào hứng nói:

“Cho tôi xem hình xăm của cậu đi! Nó được đặt ở đâu vậy? Nếu chỗ nào nhạy cảm quá thì tôi không ngại dẫn cậu về nhà đâu.”

Fergus ngước mắt lên trời, rồi cậu đặt tay lên đầu Maria, cảm như đang nựng một con mèo thật sự vậy. Cậu chán nản đáp:

“Không được. Cô điên hả?”

“Thế còn vụ thách đấu với Dante thì kết quả thế nào? Nom cậu vẫn lành lặn, chắc không thương nặng lắm hả?”

“Giao lưu không tính điểm, kết quả không quan trọng.”

Maria láu cá hỏi lại:

“Thua nên nói vậy cho đỡ nhục đúng hong?”

Fergus cắt ngang chủ đề nhanh đến nỗi Maria giây lát quên béng mất mình vừa định hỏi cái gì.

“Cái huy hiệu bạc là cô tự làm hả?”

Maria bối rối một chập, ấp úng đáp:

“Tôi có quen một bác thợ rèn nên nhờ bác ấy làm giùm, gọi là bác chứ bác ấy mấy trăm tuổi rồi. Khi nào có dịp tôi sẽ dẫn cậu gặp bác ấy.”

Nói đến tuổi tác, Fergus liền hỏi:

“Maria năm mấy, để tôi tiện xưng hô?”

Hình như tôi lớn hơn cậu hai tuổi á. Mà cứ xưng thế này đi, tôi không thích bị gọi là chị.” Maria đáp.

Fergus đứng dậy, chỉnh trang đồng phục và nhìn xuống Maria hồi lâu, nói: “Không có lớp buổi chiều à?”

Maria cằn nhằn:

“Chiều có môn Kiếm Học với Lịch Sử Ma Pháp. Một mớ lý thuyết, chán chết đi được!”

“Tôi cũng đang lười học. Đi đâu đó không?”

“Thiệt hả? Cậu hay cúp tiết à?”

“Không… Nhưng trốn học là nghề của tôi.”

“Vậy đi thôi,” Maria reo lên.

Thế là Fergus trốn học cùng Maria.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px