Fergus Mortem 1: Kẻ Vong Thân

4. MÀN GIAO ĐẤU LÚC NỬA ĐÊM (1)

Năm 428, theo lịch nhân giới.

Chàng tiều phu mơ mộng đã đặt chân tới kinh đô Simria được tròn ba năm. Fergus Mortem là đứa trẻ có khuôn mặt dài và chững chạc hơn hầu hết bạn bè đồng trang lứa, hai má đen sạm, chi chít tàn nhang vì thuộc cái tầng lớp mà họ gọi là “dân đen”. Nước da cậu sậm màu gỗ quý, vành môi và mắt cũng nhỏ hơn dân Albus. Vào năm thứ tư tại Ordinis Gladii, sau một thời gian “bảo lưu kết quả”, Fergus được mời gặp trao đổi riêng tư kỳ quặc với ngài Binh trưởng, cuộc nói chuyện ấy trông như thế này:

“Vào đi,” ngài Binh trưởng Alen dịu dàng nói sau cánh cửa. Văn phòng này đặt tại nhà riêng của ngài. “Biết vì sao ta mời con đến không?”

Fergus nhướn đôi mắt xanh nhìn ngài, đáp:

“Hình như là không ạ.”

“Ngồi đi,” Alen nói. Khuôn mặt ngài nghiêm nghị đến mức suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Fergus trong lần đầu gặp là chớ có lôi thôi với ngài. Nhưng ấn tượng ấy hoàn toàn sai bét.

Fergus ngồi xuống chiếc ghế da đối diện Alen. Ngài hỏi:

“Cà phê hả?”

Fergus gật đầu và bổ sung:

“Không đường ạ.”

Ngài rót cà phê từ cái ấm đồng, đặt cốc cà phê lên bàn ngay trước mặt Fergus. Cậu hớp một ngụm. Alen bỏ hai viên đường vô cốc của mình rồi cũng tớp luôn. Sau đó ngài bắt đầu nói:

“Thứ nhất, thành tích khoá huấn luyện vừa rồi rất xuất sắc, con biết đấy. Con vượt xa đám đồng tuế, con khác biệt tất cả. Ta biết gần đây có nhiều lời đồn đoán, và đây là thông báo chính thức: Con sẽ được tốt nghiệp sớm. Chớ vui mừng vội, ta nói với hiệu trưởng Khirad rằng con đã mạnh hơn cái lứa sắp tốt nghiệp rồi. Không có lý gì lại giam con ở Ordinis Gladii lâu đến vậy. Dù ta biết Khirad đang có nhiều kế hoạch dành cho con để phát triển thêm, nhưng theo tầm nhìn của ta, chuyện ấy không cần thiết nữa.”

“Nghĩa là sao ạ?”

“Sao là sao nữa! Nghĩa là con đủ tiêu chí tốt nghiệp. Cuối cùng chúng ta đồng thuận đưa ra phương án: ‘Nếu vào được chung kết Đại hội lần này thì sẽ được xem xét’.”

Khi đến kinh đô Fergus mới biết, cậu không phải được chính phủ mời nhập học, mà hoàn toàn dưới sự bảo trợ của quý hiệu trưởng Khirad và ngài Binh trưởng Alen.

“Con chắc chắn mạnh hơn ta hồi mười bảy tuổi.” Sau cùng, ngài nói.

“Cảm ơn ngài.”

Fergus cúi đầu, vừa định bước khỏi văn phòng thì ngài Alen đã chặn đứng cậu bằng lời nói:

“Chờ chút, mọi người vẫn đang để mắt đến hành tung bí hiểm của con trong khoá huấn luyện. Ta biết là chuyện đó xảy ra cũng khá lâu rồi, nhưng con biết đấy, thiệt khó lòng đàn áp một đám đông đang nổi giận.”

Fergus nhìn vào đường vân trên cánh cửa, đáp:

“Con không có lý do để phản bội. Con không phải nội gián. Nhưng khách quan mà nói, đúng thật là con đã gián tiếp đẩy cả đoàn vào chiến trường…”

“Ta biết, ta đã nhận ra từ Linh Thu Dạ Hội. Chính con, Fergus Mortem, chỉ con mới có thể thu hút đám Infernii tấn công mọi người. Phải vậy không?”

Fergus không thể bào chữa, điềm nhiên nói:

“Đúng là thế.”

Đại hội kiếm khách sẽ diễn ra vào cuối tháng Tư, từ giờ tới đó còn ba tuần.

Thả bộ về ký túc, Fergus lê những bước thực chậm trong hành lang. Cậu mở cửa bước vào.

“Muộn thế! Toàn về sát giờ giới nghiêm.” Tom cằn nhằn. “Có gì mà ủ rũ vậy?”

Fergus trả lời:

“Vừa nói chuyện với Binh trưởng.”

“Ngài Alen ấy hả? Về khoá huấn luyện hay gì?”

Fergus nhìn Tom nằm trên giường, khuôn mặt dài ngoằng cùng gò má trắng như phấn đang vươn ra đọc sách. Fergus uể oải chỉ toan đánh một giấc.

“Ừ, và về chuyện tốt nghiệp sớm nữa.”

Tom nheo mắt nham hiểm, ranh ma nói:

“Uao… Thú vị đó chớ!”

Ngoài ngài Alen, thì cậu đã gặp một người khác.

 

***

 

“Ông chắc về chuyện đó chứ?” Ngài Khirad e dè hỏi. “Về Fergus. Liệu có quá vội vàng?”

Khirad được biết tới là vị vua không ngai trong giới kiếm thuật, vì ngài là tay kiếm mạnh nhất thế giới chưa từng được chọn làm Bellatorix. Ngài có đóng góp to lớn trong việc chấm dứt cuộc kháng chiến năm 413. Đối với đám học trò thì Khirad tương đối dễ tính, hễ có đứa nào đang chịu phạt mà gặp ngài thì đảm bảo sẽ thoát tội. Tuy ít khi rời văn phòng và cũng chẳng giảng dạy môn học nào, Khirad vẫn được đám học trò yêu mến, từ năm nhất đến năm cuối.

“Tôi cũng nghĩ là hơi sớm để thằng nhóc rời học viện, nhưng ở tình thế hiện giờ, chúng ta không còn lựa chọn nào khác.” Binh trưởng Alen đáp, nheo mắt nhìn cửa sổ. Những vết xước thời gian xâu xé khuôn mặt ông. “Và thêm cả, nhà Waffling chắc chắn đang giở trò, tôi và kỵ sĩ đoàn sẽ bảo vệ Fergus đến cùng. Hy vọng nó không tự đẩy mình vào chỗ chết.”

Khirad đáp:

“Ông nói phải.”

Nhưng thâm tâm Khirad không hoàn toàn tin tưởng vào kỵ sĩ đoàn.

“Simria trên cao thực phồn hoa.”

Cùng dáng người cao khoẻ và đôi tay gân guốc bất thường so với một ông già ngoài sáu mươi, Binh trưởng Alen chốt lại:

“Fergus đã không làm chúng ta thất vọng. Rồi thằng nhóc sẽ mạnh hơn cả cha nó.”

 

***

 

“Gần một nghìn học viên, với kiếm sĩ từ năm nhất đến năm ba, việc ghi tên vào danh sách xếp hạng hoàn toàn không cần thiết. Đây là cuộc đua giữa những học viên năm tư và năm cuối, hòng giành vé gia nhập trại huấn luyện binh sĩ sau tốt nghiệp. Điều kiện lên lớp ở năm ba là lọt Nhóm Sáu trăm, nếu không muốn đúp, đúp hai lần sẽ bị đuổi. Vì thế năm học thứ ba được gọi là nơi sàng lọc toàn diện.”

Đó là lời mà ngài Khirad giải thích khi Fergus hỏi về lý do tại sao mình có tên trong bảng xếp hạng hồi cuối năm nhất, lúc này đang là năm 425, sau gần chín tháng cậu đặt chân tới Simria.

“Như con đã biết, mô hình kiểm tra lý thuyết của Ordinis Gladii từ xưa đến nay, là năm nhất đến năm cuối đều thi chung một đề. Năm mươi câu tự luận trong bốn tiếng. Nhờ đó có thể biết học viên năm nhất hiểu sâu đến đâu, và học viên năm cuối còn nhớ những gì được học từ trước tới giờ hay không. Năm nhất trên ba điểm là đạt, còn năm cuối cần ba mươi ba điểm mới được tốt nghiệp. Con làm được bao nhiêu câu trong kỳ vừa rồi, hả Fergus?”

“Dạ hai mươi hai, thưa ngài.” Fergus nói.

“Chính thế! Con đã trả lời xuất sắc những kiến thức chưa được dạy, thậm chí hiểu sâu hơn cả đám năm hai.”

“Thế con có được nhảy thẳng lên năm ba không ạ?”

“Tất nhiên là không. Như đã nói, từ năm nhất đến năm ba thì cái xếp hạng này vô dụng. Nếu cả arcanet cùng gật đầu thông qua thì có thể có ngoại lệ. Tiêu biểu như trường hợp của Errans Alighieri, lớn hơn con một tuổi, nhưng vừa kết thúc năm hai đã được arcanet duyệt nhảy thẳng lên năm tư. Đừng lo, từ giờ đến hết năm ba, ta sẽ đặt cách cho con miễn thi lý thuyết.”

“Ngoài kỳ thi, còn có cách nào giúp tăng điểm xếp hạng nữa ạ?”

Khirad hơi ngạc nhiên khi Fergus hỏi vậy, ngài đáp:

“Giao đấu tay đôi. Không cộng nhiều đâu, vì bảng xếp hạng dựa trên rất nhiều tiêu chí. Nào kiến thức, nào đạo đức, chỉ số cá nhân và cả kinh nghiệm. Ví dụ con thách đấu với kiếm sĩ hạng nhất, lỡ có thắng nhờ ăn may, thì tăng năm mươi bậc là cùng. Và gần như không tăng nếu con thắng người đó ở lần thứ hai. Bên cạnh đó, nếu thua, người cao điểm hơn thậm chí có thể bị trừ xuống xấp xỉ người thắng. Cơ chế này giúp tránh tình trạng kiếm sĩ nhóm trên kéo hạng bạn bè nhóm dưới bằng những giao đấu giả.”

Fergus ngậm ngùi bước khỏi văn phòng hiệu trưởng.

Trên đường về lớp, cậu lại gặp cái thằng cha đó.

“Ê thằng alenyth! Sao mày có tên trong Nhóm Sáu trăm vậy? Dạo này thấy thân ông già Khirad lắm, chắc làm nô lệ cho ổng nên được cộng điểm hả?”

Enoch vừa dứt câu thì cả đám vỗ đùi cười khanh khách.

Enoch học năm thứ tư - kiếm sĩ hạng nhất hiện tại - đồng thời là con thứ trong một gia đình patrakh, một gã béo ú luôn có hai tên đồng bọn theo sau để phụ hoạ cho mấy câu đùa ngớ ngẩn của gã. Chúng đang rống lên để cả hành lang chú ý. Việc Fergus lọt vào danh sách xếp hạng cũng làm nhiều thành phần quý tộc thấy chướng mắt thời gian qua.

“Đừng để thằng nhà quê như tôi vượt mặt nhé. Thế thì không biết giấu nhục đi đâu!” Fergus cứng rắn đáp.

Enoch nhíu mày, chẳng thể giấu vẻ cay cú vì cái mũi gã đã đỏ lừ, hai tên phía sau thì bẻ ngón tay răng rắc.

“Ngậm mồm! Bớt nói với tao bằng cái giọng nhà quê ấy đi.”

“Rốt cuộc màu da mày là thứ đéo gì vậy, hả alenyth? Trắng không ra trắng, đen không ra đen. Mày là con lai của lũ mọi Mazi à?”

Fergus siết chặt nắm đấm, trắng ởn đầu ngón tay.

“Thằng chó… tên tôi không phải alenyth.”

“Không biết lựa đường cư xử thì có ngày mất lưỡi.” Enoch nhăn nhó với cái mặt tròn quay núc ních, gằn giọng: “Có tin ngay hôm sau là mày bị đuổi học không? Tao làm được đấy, chớ dại mà đụng vô tao!”

Tên đứng sau lưng Enoch mồi thêm:

“Cha mẹ không dạy cách nói chuyện với bề trên à nhóc?”

Một người trong đám đông nói thoáng qua tai Fergus:

“Đám đàn bà Mazi chỉ biết đẻ chứ có biết dạy đâu!”

“Biết phận thì cút khỏi đây đi, đồng phục sang trọng kia không hợp với cái da đen thui của mày đâu.”

Chắc Enoch thấy giám thị bắt đầu để ý nên không dám vung đấm. Gã quắc đồng bọn rời đi, nhưng trước đó vẫn kịp nói:

“Mới ăn hên có tí đã vênh mặt, loại xấc xược!”

Fergus chạm đến giới hạn, khuôn mặt dài ngoằng của cậu méo xệch đi làm mấy nốt tàn nhang cũng méo theo luôn. Chợt nhớ lời ngài Khirad ban nãy, cậu giữ giọng nghiêm chỉnh hết mức, tuyên bố:

“Không phục thì giao đấu. Đêm nay, giao đấu tay đôi, chỉ tôi với anh. Dám không?”

Nhưng chính cái thái độ nghiêm trang quá mức cần thiết ấy của Fergus lại làm nhiều người trong hành lang phải bụm miệng cười. Đám đông bắt đầu náo loạn háo hức vì lời thách thức thú vị này, kiếm sĩ năm nhất đấu với kiếm sĩ năm tư - hạng 600 và hạng một.

Ai nấy đều la lối cổ vũ, mà phần lớn là vì lòng gan dạ của Fergus chứ đâu ai khùng mà nghĩ đây sẽ là một trận đấu hay.

Nimis! Không có giám thị thì mày no đòn rồi cu!” Enoch quay sang hỏi đồng bọn. “Ê Diggory, thành Relicta, đêm nay, được không?”

“Một đấu một.” Fergus nhắc lại.

“BIẾT! Tao cần nhân chứng hiểu chưa thằng ngu!”

Thằng đồng bọn còn lại chen vào, đó là Dante - học viên năm ba. Hắn nhỏ con hơn hai tên kia một chút, bộ mặt thư sinh hồng hào điển hình của đám dòng dõi prokesh. Hắn nói:

“Hạng này để tao xử! Mày hạng nhất thì nhường mấy con tép riêu cho tao chớ!” Dante quay sang hỏi Fergus lấy lệ. “Thằng kia, chịu không? Tao với mày.”

Fergus chỉ cần đấu với người có thứ hạng cao hơn mình, nhưng chính cậu cũng tự biết đấu với hạng nhất bây giờ là quá sức. Fergus gật đầu với Dante.

Cuối đông, thời tiết đã trở nên lạnh kinh hồn. Tuyết phủ khắp kinh đô Simria. Thời điểm này mọi người vẫn phải đến trường để giáo viên kiểm tra lại kết quả thi và làm ak’ta lên lớp. Thế nên coi như Fergus đã hoàn thành chương trình năm thứ nhất.

Giờ nghỉ trưa, Fergus vừa hớp ngụm cà phê cho ấm người, chưa kịp hoàn hồn thì Celina đã từ đâu nhảy xổ ra, mang theo bát phở gà giống của cậu. Cô vén mái tóc đen tuyền hơi sơ rối để lộ ra đôi hoa tai duyên dáng. Cô nàng cũng mang đôi mắt xanh dương giống Fergus, khuôn mặt mềm mại và sống mũi cao, nước da trắng muốt đặc trưng của người Albus, của một quý tộc.

Fergus đằng hắng, hỏi:

“Cho hỏi, cô là ai?”

Cô ta nói bằng cái giọng đều đều ngủ mớ:

“Nhóc thách đấu với Dante thiệt hở?”

“Nhưng cô là ai cái đã?”

Vài lời xì xầm từ mấy bàn ăn xung quanh thình lình lọt vào tai cậu:

“Chủ tịch hội Salvator kìa!”

“Sao lại ngồi ăn với thằng năm nhất kia?”

“Hai người đó qua lại với nhau à?”

Fergus khá chắc là Celina cũng nghe được những lời ấy. Vì sau đó cô không thèm trả lời câu hỏi của cậu mà đổi chủ đề, vẫn cái giọng rề rề đến phát bực:

“Tôi nghe vụ thách đấu rồi. Mà nhân chứng lại chỉ có đồng bọn thằng Dante, thế thì hơi thiệt cho nhóc, muốn tôi làm nhân chứng không? Nếu hai gã ấy giở trò thì tôi sẽ can thiệp.” Celina nói với thái độ chán chường chứ chẳng tỏ vẻ gì là muốn giúp Fergus cả. “Dù sao tôi cũng hứng thú với nhóc, Fergus Mortem đúng không? Tôi thấy cái tên mới trong danh sách cập nhật sáng nay, tìm hiểu mới biết là chàng năm nhất vừa đạt thủ khoa sát hạch. Ha… ha…”

“Nhưng tôi vẫn chưa biết cô là ai. Nhỡ cô là đồng bọn Dante thì thành ra tôi lại bị cả ba hành hung à?”

Celina phì cười, nhưng là một điệu cười giả tạo nhất thế giới. Fergus đoán chắc là cô ta chưa từng thực sự cười lần nào trong đời. Celina đáp:

“Tôi là chủ tịch hội Salvator, nhóc nhìn phản ứng mọi người xung quanh chắc cũng đoán được. Hội Victus là đối thủ trực tiếp của chúng tôi. Giúp hắn chẳng được lợi gì cho tôi, mà tôi cũng đâu có giúp nhóc? Làm nhân chứng thôi mà. Gã Enoch không đơn giản đâu, đừng dại dột mà đi một mình.”

“Xin lỗi, trông tôi đáng thương lắm à?”

“Vậy là tôi bị từ chối hả?”

“Ừa,” Fergus đáp.

“Kệ nhóc. Tôi cứ đến đấy thì sao nào? Nhóc sẽ đá đít tôi à? Đêm nay đúng không? Dù sao cũng phải xem kiếm sĩ năm nhất lọt Nhóm Sáu trăm đánh đấm thế nào. Coi như nhiệm vụ khảo sát phía hiệp hội đi.”

“Tuỳ cô, Celina phải không?”

Celina ngớ người:

“Nhóc biết tên tôi mà giả đò?”

“Tôi muốn cô tự giới thiệu.”

“Nhưng mà, nhắc khéo trước, thằng Dante trong Nhóm Hai trăm đó nha. Tôi từng giao đấu với hắn hồi xích mích giữa hai hiệp hội lên đỉnh điểm. Kết quả là tôi thắng (Celina ưỡn ngực tự hào), còn nhóc thì tôi không biết thế nào nghen.”

Fergus lạnh lùng nói:

“Tôi không giao đấu để thắng. Cảm ơn.”

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px