#9 - Đánh ghen thì không. Còn khử gã thì tôi có thể đấy.
Khi hoàng hôn phủ sắc cam lên những con phố đông đúc giờ tan tầm, tôi tìm đến tòa cao ốc Bạch Trà, dự định đợi cô gái Trái Đất tan làm, rồi đi đâu đó hẹn hò - như cô đề nghị. Thế nhưng, cô ấy đã rời văn phòng từ đầu giờ chiều, chẳng ai hay biết lịch trình.
Tôi lần theo hơi ấm còn sót lại trên các dấu chân cô. Qua cơ số con đường và rất nhiều ngã rẽ, tôi tìm thấy cô ấy trước tiệm cà phê Hồng Xiêm - ở tầng trệt tòa nhà cao tầng nơi ngã tư, kề bên góc công viên đỏ rực màu hoa phượng.
Dòng xe cộ nườm nượp đang ùn ứ lại bởi một trận đánh ghen. Một người phụ nữ vừa khóc lóc vừa chửi bới liên hồi bên chiếc ô tô đen đậu nem nép bên vỉa hè. Chốc chốc, cô ta lại nhảy dựng lên như lò xo và đập tay cái rầm vào cửa kính.
“Đôi gian phu dâm phụ kia! Chúng mày có giỏi thì mở cửa ra đây nói chuyện phải trái với tao!”
Bên trong xe, gã đàn ông ngồi ghế lái, cúi đầu xuống vô lăng trốn tránh, thỉnh thoảng len lén ngước nhìn lên. Cô gái ngồi ghế bên cạnh - chắc hẳn là nhân tình của hắn - liên tục kéo chiếc mũ xuống thấp hơn nữa trên gương mặt đeo khẩu trang kín mít.
Đám đông hiếu kỳ vây xung quanh, xôn xao chĩa camera điện thoại ghi lại trận đánh ghen đang bế tắc dưới ánh chiều tà thơ mộng. Cô gái Trái Đất của tôi khoanh tay đứng ở rìa vòng người, lạnh lùng tháo kính râm sau một hồi im lặng theo dõi sự việc.
“Chú phá vỡ thế bế tắc kia giúp cháu. Rồi thu xếp đền tiền kính xe.” Cô nói với người quản gia từng hạ gục tôi.
Khi những mảnh vụn thủy tinh bay tung trong không gian, cô ấy bước tới bên người phụ nữ, đưa chiếc khăn tay lụa trắng cho cô ta và nhanh chóng quay bước đi.
Sau thoáng ngơ ngác, người phụ nữ lau gương mặt đang lấm lem cả mồ hôi lẫn nước mắt, chỉnh lại mái tóc bù xù. Rồi thoắt cái, cô ta túm lấy nhúm tóc trên đầu gã đàn ông cố thủ trong xe nãy giờ, lôi xềnh xệch hắn ra ngoài.
Cô gái Trái Đất đi vào tiệm cà phê Hồng Xiêm, chọn một chỗ ngồi đơn độc nơi góc bàn hướng công viên. Dù vậy, cô vẫn ngoái đầu về phía đường lớn, bình thản quan sát người phụ nữ tát bôm bốp gã đàn ông.
Tôi xuất hiện trong tầm mắt của cô ấy, mỉm cười và đưa tay vẫy chào qua khoảnh tường kính. Tiếng chuông gió kêu leng keng lúc tôi đẩy cánh cửa gỗ, bước vào quán.
“Tôi ghé văn phòng nhưng không thấy cô.” Tôi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cô ấy.
“À… Buổi sáng thì cũng bình thường…”
Cô ấy hơi nghiêng đầu nhìn tôi, rồi quơ lấy ly trà đào cam sả tỏa hơi lạnh trước mặt.
“Nhưng đột nhiên, từ đầu giờ chiều, tôi chẳng thể tập trung làm nổi việc gì nữa…”
Trên vỉa hè tím ngắt sắc bằng lăng, người quản gia đang nói chuyện với một viên cảnh sát vừa tới hiện trường.
“Tôi trốn việc, xong ngang qua đây thì gặp vụ kia.” Cô ấy chừng như muốn giải thích. “Và bỗng dưng cái tính nhiều chuyện nổi lên.”
“Phá hẳn kính xe hơi của người ta thì đúng là cũng hơi ‘nhiều’ thật.” Tôi gật gù.
“Anh biết không, trong một số bộ phim, thường có cảnh bạn bè hay hàng xóm đánh ghen thay cho nhân vật bị phụ tình.” Cô lầm bầm. “Lúc đứng ngoài kia, tự nhiên tôi ước ai đó cũng làm thế vì mình…”
“Đã quá muộn rồi.” Tôi cắt ngang lời cô ấy. “Dù có muốn hay không, tôi cũng chẳng thể túm tóc, giật áo hay cào cấu hôn phu cũ cho cô được.”
“Tôi biết. Tôi biết chứ. Giờ tôi đâu còn tư cách nào nữa.”
Cô cúi đầu, quấy tung lớp đá trong ly trà đào cam sả.
“Đánh ghen thì không. Còn khử gã thì tôi có thể đấy.”
“Khử anh ta ư?” Cô ấy nhếch môi cười. “Dù trái tim này giờ lại như mớ giẻ rách ướt sũng nước, nhưng tôi không nghĩ mình yêu anh ta nhiều đến thế.”
“Vậy thì… Chúng ta hẹn hò đi, nếu như cô vẫn muốn.” Tôi bông đùa. “Hãy để người đàn ông đến từ hành tinh khác này hong khô trái tim của cô.”
Tôi đối diện với ánh nhìn từ cô gái Trái Đất. Như con sông sau mùa lũ mới cuốn tôi đi ít hôm trước - đã thôi dâng xiết, nhưng vẫn chưa lắng yên. Tiếng dương cầm loang dần tựa vạt nắng chiều nơi góc tiệm thoảng hương cà phê. Chúng tôi ngồi bên nhau, giữa khoảng lặng vương những nốt nhạc dịu êm.