Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Thế quái nào mà cơn đau đầu đã khiến người tôi nhẹ bẫng, bay lên và bị cuốn vào một cơn siêu bão vũ trụ.

Tôi không nhớ mình đã trôi dạt bao nhiêu ngày giữa các thiên hà, trước khi rơi tõm vào chiếc vòi rồng đang quét ngang qua con sông chảy dọc thành phố nọ, trên hành tinh mà người dân ở đó gọi là Trái Đất.

Ngay khoảnh khắc tôi sắp bị thổi bay ra khỏi bầu khí quyển, chiếc ô màu xám đó xuất hiện, từ tay một cô gái đang đứng đơn độc tại bến xe buýt bên bờ sông. Tôi kịp chộp lấy nó và loay hoay tìm cách đáp xuống mặt đất.

Tôi hạ xuống một bãi cỏ vắng vẻ ven sông. Chiếc vòi rồng lia qua bức tượng trái tim màu đỏ nằm lửng lơ trên mặt nước, rồi mất hút dần về phía nam. Trục thép đỡ bên dưới bức tượng oằn cong trong bóng tối nhá nhem.

Tôi lại bay lên lưng chừng bầu không, dõi mắt tìm kiếm bóng hình cô gái khi nãy. Dòng xe cộ đông đúc nhích từng chút một trên đại lộ bên sông. Trên vỉa hè nhấp nhoáng ánh đèn, cô ấy mặc một chiếc đầm ngắn màu vàng đồng sang chảnh, cứ thế đầu trần đi dưới mưa.

Cô gái dừng độ vài giây - hình như thoáng đắn đo - trước khi bước vào con ngõ nhỏ cạnh tiệm hoa hồng lộng lẫy. Cô ấy len qua những con ngõ nhỏ xíu, đan chằng chịt và u tối như trái tim của mấy kẻ thất tình.

Tôi ráng xoay xở để đáp xuống trước một ngôi nhà màu trắng, chờ cô gái đi tới. Cô ấy nhìn chằm chằm khi tôi đưa chiếc ô ra.

“Cái dù này của cô? Tôi nhặt được ở… ngoài đường kia.” Tôi lên tiếng.

Đôi mắt hạnh nhân lạnh lùng thoáng liếc chiếc ô đang xòe rộng trên đầu, nhưng cô gái không buồn giơ tay nhận lấy.

“Cho anh đấy. Tôi không cần nữa.”

Cô ấy nói rồi định bước tiếp. Mái tóc cắt bằng lạnh lùng và kiêu kỳ ướt nhẹp dưới mưa.

“Dầm mưa lâu quá có thể bị ốm đó! Cô nên…”

“Ốm thì uống thuốc! Nếu không cần anh cứ vứt đi!”

Cô gái đáp gọn lỏn, rồi đi qua tôi, mất hút sau lối rẽ gần đó. Trông dáng vẻ cô ấy còn buồn hơn cả cơn mưa đang rơi.

Một mình tôi cầm chiếc ô màu xám giữa con ngõ nhỏ, trong cái mê cung mà chỉ từ trên cao mới thấy rõ sự rối rắm của nó. Đêm nay áng chừng sẽ là một đêm thật dài với tôi, trên hành tinh Trái Đất xa lạ này.

Không rõ có phải vì lực hút của Trái Đất yếu hơn hành tinh quê hương, hay vì đã lâu rồi tôi mới được đứng trên mặt đất, mà mỗi bước chân của tôi đều như muốn bay lên. Cũng may mà có chiếc ô xám này, tôi có thể giữ được bản thân neo lại.

Suốt đêm đầu tiên, tôi đã dạo quanh Trái Đất một số lần, đủ nhiều để sớm thấy nó cũng có chút thân quen. Hành tinh xanh này, và cả quê hương tôi, có lẽ hình thành bởi cùng một trí tưởng tượng. Dù vậy, tôi thường dùng sắc trắng và đen để định vị quê nhà khi nhìn xuống từ vũ trụ. Có lẽ, người Trái Đất sẽ dễ hình dung hơn nếu nghĩ tới ngựa vằn, chim cánh cụt, cá voi sát thủ, phím đàn dương cầm - và đôi khi là cả màu áo… tù nhân nữa.

Người Trái Đất, về cơ bản, trông không khác các đồng hương của tôi. Vậy nên, họ không nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ như khi thấy đĩa bay trong phim về người ngoài hành tinh. Tôi đã xem bộ phim này qua khung cửa sổ đang mở, ở tầng hai một ngôi nhà trong con ngõ nhỏ. Chỉ là tình cờ thôi, vì tôi lại vô thức bay bập bềnh lên cao.

Tôi nghĩ mình chẳng nên ý kiến gì về trí tưởng tượng của người Trái Đất đối với người hành tinh khác. Tuy nhiên, nếu được thì tôi chỉ muốn giải thích một điều: chúng tôi không hề trông kỳ dị như họ hình dung. Cứ nhìn tôi là biết thôi!

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}