Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cảnh báo

17+

Tại tàn tích cổ nằm sâu trong Roalmau – lãnh địa của kẻ chết. Dullahan cùng con ngựa Boak chậm rãi tiến vào bên trong. Bóng tối bao trùm quanh tàn tích, để lại vài tia sáng yếu ớt len lỏi qua khe hở trên mái vòm cổ kính, chiếu lên bức phù điêu hình thiên sứ đang cầu nguyện. Ở trung tâm tàn tích, một phiến đá lớn nằm chỏng chơ, bề mặt loang lổ những ký tự cổ ngữ không ai có thể biết cách giải mã.

 

Dullahan dừng lại trước phiến đá. Ngọn lửa tím quanh cổ hắn chuyển lại thành màu xanh thẫm. Cơn gió mạnh thổi qua lỗ hổng phía trên tàn tích, kèm theo tiếng thét chói tai như tiếng khóc của oán linh. Hắn quỳ gối xuống, tỏ vẻ kính sợ. Phía trên trời, một sinh vật to lớn, dáng tựa như rồng, cánh đại bàng toàn thân vừa phủ lớp vảy xanh nhạt, vừa phủ lớp lông vũ trắng xóa như tuyết. Phần đầu nó là những xúc tu, quấn lại như một nụ hoa và một đôi cánh ưng nhỏ màu trắng. Nó bay xuống, hạ cánh ngay chỗ phiến đá. Ánh sáng yếu ớt phản chiếu qua nó, tạo lên màu ánh xanh huyền ảo khiến nó trông thật xinh đẹp...

 

Và chết chóc.

 

"Salamruan E Dalvarn Đệ Nhị." Dullahan trầm giọng: "Mừng ngài đã quay lại."

 

Xúc tu trên đầu sinh vật mở ra, để lộ bộ răng nhọn hoắc. Bên trong miệng nó, một đôi mắt đỏ rực lóe lên, và một cánh tay chui ra khỏi miệng nó. Phía trong miệng sinh vật, một ông chú tuổi 35: mái tóc ngang vai xanh nhạt, mắt như máu đào, thân hình quyến rũ như bước ra từ trong tranh, trên đầu là đôi cánh tựa như thiên sứ giáng trần thoát nửa người ra. Dullahan lùi lại, run sợ trước lão. Phải, lão là một ma thú. Và sinh vật này chính là một phần cơ thể của lão. Mắt trái của lão bị khoét rỗng, thay vào đó là một viên pha lê hồng lựu. Salamruan E Dalvarn, tức "Đôi cánh trắng của tử thần" trong tiếng người Vïk cổ đại. Lão nhìn Dullahan, môi khẽ nhếch lên, để lộ nụ cười méo mó:

 

"Cũng đã một năm rồi nhỉ, Dullahan?!"

 

Dullahan im lặng. Dalvarn khẽ cựa mình, ve vẫy cái đuôi khổng lồ, nhìn hắn đang khiếp sợ trước sự chết chóc vô hình của mình.

 

"Ngươi sợ ta sao?!" Lão hỏi, ánh mắt tỏ ra vẻ mê hoặc.

 

"Không." Dullahan đáp lại. "Chỉ là... tôi không biết phải nói sao nữa. Một vẻ đẹp hoàn hảo, và uy lực. Nó khiến kỵ sĩ vô danh như tôi đây phải dè chừng."

 

"Vậy à."

 

Lão nghiêng người, nằm dài xuống. Nửa thân là rồng, nửa thân là người. Hơn nữa còn có lông vũ, vảy, vuốt sắc nhọn. Một vẻ đẹp hoàn hảo, và ẩn chưa sự chết chóc. Đôi mắt lão lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, như ngọn lửa cháy trong đêm đen, vừa mê hoặc vừa khiến kẻ đối diện run rẩy. Mỗi nhịp thở của lão phả ra làn khói mỏng, mang theo mùi lưu huỳnh và kim loại cháy, như thể cả thế giới đều phải cúi đầu trước sự hiện diện của lão.

 

"Suốt thời gian ta tĩnh thương, ngươi nói xem... đã có chuyện gì xảy ra rồi?!"

 

Dullahan giật mình. Rõ ràng, Dalvarn đã biết hết tất cả. Chỉ cần chút sai sót, lão sẽ kết liễu hắn ngay tại chỗ. 

 

"Có vài con chuột tôi vô tình để sót lại, cho nên..."

 

"Là con gái của tộc Choy đúng chứ?!" 

 

Dalvarn liếc nhìn, sắc mặt mau chóng thay đổi. Vốn, lão không bao giờ quên chính vị máu của gia tộc lão đã giết chết. Nhưng lão cũng không quên, người con gái lão đã tha chết lại chính là người tình kẻ thù của lão. Một cái gai thật khó chịu, hơn hết lại còn có chiếc vảy ngược mỗi lần chạm vào lại khiến vua của các ma thú phải nổi điên. 

 

"Hah..." Dalvarn dụi mắt, đứng dậy. "Quả nhiên là con ả đó... Đừng nói với ta ngươi chạy trốn vì nó đấy, Dullahan."

 

"Không hẳn vậy." Dullahan đáp lại lần nữa. "Tôi... chỉ là..."

 

Hắn chưa dứt câu, tức thì, Dalvarn lao đến, tung cú đánh trời giáng khiến hắn húc lưng vào vách đá ngã khuỵu. Con ngựa Boak cúi thấp người xuống, tỏ vẻ sợ hãi trước uy lực của ma thú huyền thoại.

 

"Muốn bắt rồng thì phải vào hang rồng. Nhưng con rồng chắc chắn sẽ quay lại trả thù những kẻ chạm vào báu vật của nó."

 

Là câu ẩn ý, hay là câu ám chỉ thứ Dalvarn sắp làm? Dullahan không hề biết. Thứ duy nhất hắn muốn, chính là bảo vệ "điểm yếu" hắn bị lão cướp mất. Việc hắn tấn công nhóm Sion đơn giản vì...

 

Hắn muốn tìm một kẻ mạnh. Một kẻ có thể hạ gục Dalvarn để trả lại "điểm yếu" của hắn.

 

Dalvarn hít hơi sâu, thét lên. Cả tàn tích lập tức rung chuyển dữ dội. Lão vặn người, chui ngược lại vào trong cơ thể khổng lồ. Là ma thú, lão có thể phá hủy tất cả những gì lão thấy chướng mắt. Và điều hiển nhiên, lời của Dullahan đã khiến lão nổi cơn thịnh nộ.

 

"Ta đoán... ta sẽ tắm máu của những con bọ một chút."

 

Lão mở đôi cánh khổng lồ mở ra, lấy đà nhảy lên vách đá gần đấy, rồi bay vút lên không trung. Dullahan vật vã, loạng choạng đứng dậy. Hắn đoán, chắc chắn sẽ có một ngôi làng. Không, tệ nhất là một vương quốc sẽ bị chính Dalvarn nhấn chìm trong biển lửa.

 

Tại nơi khác, đúng hơn là một ngôi làng nằm phía Tây hoang mạc Saoln. Mây đen che phủ khắp cả bầu trời, kéo theo những cơn gió nóng rực như hơi thở của sa mạc đang hấp hối. Những túp lều tranh nhấp nhô giữa biển cát vàng óng, bên cạnh là những mảnh vườn xương rồng khô héo, cố gắng bám víu vào sự sống mong manh cuối cùng.

 

Bỗng, bầu trời sáng rực lên. Không phải ánh sáng bình minh, cũng chẳng phải tia chớp. Mà là một vệt lửa xanh khổng lồ lao xuống từ tầng mây, xé toạc bóng tối như nhát dao mổ vào tấm vải đen tuyền. Cả ngôi làng bốc cháy trong nháy mắt, hòa theo tiếng gào thét thảm thiết. Dalvarn đáp xuống giữa ngọn lửa, đôi cánh khổng lồ dang rộng, thân hình nửa rồng nửa người hiện ra uy nghi và khủng khiếp. Những xúc tú trên đầu mở tung, để lộ đôi mắt đỏ rực đầy thích thú. Lão ngửa mặt lên trời, hít hơi thật sâu, cảm nhận mùi tro tàn và máu thịt cháy khét.

 

Xung quanh Dalvarn, những ngôi nhà đổ sụp hòa vào mùi khói nồng nặc. Lão khẽ nghiêng đầu, xong lao vào những người còn sống sót. Xác người nằm lăn lốc khắp nơi. Bụng bị xé toạc, mắt bị khoét rỗng, da thịt bị cắt xẻ thành nhiều miếng khác nhau. Những nhà du mục, lính đánh thuê ở lại ngôi làng hoảng loạn, sắc mặt tái mét. Có số không thể chịu nổi lập tức nôn mửa. Rõ ràng...

 

Họ đã gặp thứ rất khủng khiếp ở đây.

 

"Quái vật, hắn là quái vật!"

 

Một lính đánh thuê già run rẩy thốt lên. Trước mắt ông là ma thú hùng mạnh nhất – Dalvarn. Cơ thể người của lão chui ra từ cái miệng đầy răng nanh lẫn xúc tu đó. Vừa xinh đẹp, lại vừa dị hợp. Tiếng gió thổi qua mặt đất, khuấy động đám cỏ khô ướt đẫm máu tươi lên như tiếng oán linh than thở. Thật đau đớn, thật buồn bã... 

 

Và khiếp sợ.

 

"Này là chống cự trong vô vọng sao?" Dalvarn nhếch mép cười. "Ta thích thứ đó."

 

"Đi chết đi!!"

 

Một nhà du mục cầm lấy kiếm, lao đến, đâm vào chân Dalvarn. Thời khắc mũi kiếm sắc lẹm chạm vào lớp vảy cứng như thép, lập tức nó liền vỡ vụn như bùn nhão. Lão nhấc chân, giẫm vào nhà du mục. Máu thịt anh ta nát ra thành đống hỗn độn. Những người khác hoảng sợ tháo chạy, nhưng không thể tránh được sự truy sát điên cuồng ấy. 

 

Trong khoảng thời gian rất ngắn, tất cả đều bị giết một cách tàn nhẫn. Chỉ còn lại một người. Là thiếu niên trẻ: mắt xanh biếc, tóc đen óng, tay cầm thanh kiếm cũ cùng bộ áo nâu sẫm màu bùn đất với máu tươi. Cậu run rẩy núp đằng sau vách đá. Dalvarn liếm láp móng vuốt, xong bay đi, để lại khung cảnh đẫm máu như bức tranh ngày tận thế.

 

Là do lão cố tình, hay do lão đã chán và muốn tìm thứ gì đó khác để thỏa mãn. Đó là những gì thiếu niên ấy nghĩ sau màn chạm trán. Cơ thể cậu đầy vết thương, ánh mắt trống rỗng. Tâm trí lẫn thể xác cậu đều đã nát, hệt con rối đứt dây. 

 

"Thảm thương thật."

 

Một người kỵ sĩ: tóc bạch kim, mắt màu hồng thẫm, mặc bộ giáp bạc in hoa văn rồng uốn lượn. Người đó bước tới, đứng bên cạnh thiếu niên ấy, xong vươn tay xách cậu lên. Thân thể cậu rã rời, không còn sức chống cự, chỉ có thể kêu lên tiếng yếu ớt khàn đục:

 

"Sao ông cứu ta... Vector?!"

 

Vector Binhalast Emlern – hầu cận bảo vệ hoàng tử Lun khi xưa. Là một Long Tộc , anh luôn làm theo những gì anh cho là đúng. Giống như cách anh bảo vệ vị hoàng tử quá cố. Thế nhưng, từ lúc Lun qua đời, anh đã thành kỵ sĩ lang thang bị săn lùng. Không phải vì chức vụ, vì danh lợi, mà là vì dòng máu rồng chảy trong anh. Anh không nói gì, chỉ bước đi trên nền đất thấm máu đỏ và nồng nặc mùi hôi thối. Lũ kền kền bay lượn trên cao, rít lên những tiếng chí chóe, rồi sà xuống tranh giành những phần thi thể đang tỏa mùi. Chúng moi móc, cấu rỉa từng mảnh thịt vụn ấy.

 

Quả thật là khung cảnh ớn lạnh đến xương tủy.

 

Phía thành Tain, Sieg thong thả đi dạo trong khu vườn. Cậu ngồi bên đài phun nước, tay nhẹ nhàng chạm vào chạm vào dòng nước mát lạnh. Khu vườn yên bình này là nơi cậu thường tìm về để suy tư, xa rời những âm mưu rối ren trong cung điện. Nhưng đừng để vẻ ngây thơ ấy đánh lừa, vì cậu là bông hoa có gai nhọn. Ánh nắng nhuộm sáng những khóm hoa hồng dại, làm tôn lên vẻ đẹp như trong bức tranh của Sieg.

 

Một nhan sắc khiến cả phái nữ phải ghen tỵ, nhưng đồng thời... nó lại là món vũ khí chết người cho kẻ bất chấp để tiếp cận.

 

"Xem ra, đã đến lúc rồi."

 

Sieg đứng dậy, đi ra khỏi khu vườn. Cậu nhẹ nhàng đi qua lính canh gác, rồi nhanh chóng vào trong phòng. Khi kiểm tra hết tất cả, thấy không có ai quấy rầy mình, cậu nhanh chóng lấy những vật dụng cần thiết. Từ quần áo, giày dép, tiền bạc, cho đến những dụng cụ ma pháp cậu giấu trong ngăn kéo và thảo mộc cất bên trong túi da lớn. Chuẩn bị xong, cậu ngó quanh, rồi cẩn thận đặt tay lên bức tranh kỵ sĩ Nhân Mã: giáp vàng óng phủ kín cơ thể, tay phải cầm cây thương màu trắng, tóc màu xám tro. Một vầng sáng bạc lóe lên, dịch chuyển cậu đến một khu vực khác. 

 

Là một tàn tích cổ đại nằm sâu trong hang động dưới tán rừng đen. 

 

Những cột đá phủ rêu phong dựng đứng, như ngón tay gã khổng lồ vươn lên từ lòng đất. Có tổng cộng mười cột đá hình trụ, bên trên là những bức tượng hình kỵ sĩ chống thanh kiếm xuống thật uy dũng. Ở trung tâm, một sinh vật khổng lồ, cao cỡ tám mét rưỡi đang nằm trên phiến đá. Đúng hơn, đó là kỵ sĩ Nhân Mã xuất hiện trong bức tranh treo trong phòng Sieg. Bụi đất theo từng năm tháng phủ kín cơ thể, che mờ đi cây thương cắm sâu trong nền đất của người kỵ sĩ. Một con cú trắng bay đến, đậu trên vai Sieg, và cậu từng bước tiến tới kỵ sĩ đó.

 

"Đã lâu không gặp, Kelanarost."

 

Con cú trắng trên vai Sieg cất tiếng nói. Kelanarost, trong âm tự người Sirius gọi là "Ngựa sấm". Một cái tên lý tưởng cho người kỵ sĩ ấy. Chợt, mắt ông mở ra, ánh lên màu tím thẫm. Ông nắm lấy cây thương, từ từ đứng dậy. Bụi đất lập tức rơi ra, như thể chúng đang nhường bước cho cuộc gặp gỡ này.

 

"Này Domynix,..." Sieg dè chừng, lùi lại một bước. "Cậu nghĩ ông ta có tấn công không?!"

 

"Có thể là không." Con cú trên vai cậu đáp lại. "Hoặc là có."

 

Lời vừa dứt, một tiếng thét dài vang lên. Kelanarost giậm chân xuống, ánh mắt sắc lạnh nhìn Sieg. Nhận ra có điều gì đó không ổn. Đúng hơn, Kelanarost đang vào trạng thái chiến đấu. Mồ hôi trên trán Sieg đổ xuống, thở hơi ngắt đoạn.

 

"Né ra nhanh!"

 

Con cú trên vai Sieg lập tức hóa thành làn khói đen kéo Sieg ra xa, né được mũi thương của Kelanarost. Mặt đất liền bị xé toạc thành từng mảnh. Domynix đã cứu Sieg, ngay thời khắc sinh tử. Nếu ngay lúc đó cậu không kéo vị hoàng tử đi, e là người chết lúc đó sẽ là ân nhân của cậu. 

 

"Chào hỏi ấn tượng lắm, ông bạn." 

 

Domynix xuất hiện từ làn khói, cách Kelanarost không xa. Cậu mỉm cười, tay ôm Sieg vào lòng, đôi mắt lưỡng sắc màu xanh lá và bạc ánh lên trong tia sáng mờ nhạt của khu tàn tích. 

 

"Domynix E Dlax..." Ông chống cây thương xuống. "Cậu bảo vệ con người sao?!"

 

"Đó là ân nhân của tôi,..." Domynix mỉm cười. "Yên tâm đi, cậu ta chung phe với tôi mà."

 

Kelanarost nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu. 200 năm trước, vào triều đại đế chế Mộng Vương Saärn, ông đã gặp Domynix. Lúc đó là đêm Huyết Nguyệt. Và chính ngày mắt quỷ hút máu mở ra, Domynix đã một mình tàn sát hết bọn dị giáo để dâng lên vị thần cậu tôn thờ. Đúng hơn, thứ cậu ghét nhất không phải chúng, mà là chính lòng tham không đáy của đế chế ông từng trung thành. 

 

"Ta chưa từng nghĩ cậu sẽ bảo vệ một con người như thế." Kelanarost bước đi vòng qua bên phải, để lại những hố trũng lớn hình móng ngựa bên dưới. "Tại sao cậu lại làm thế? Chẳng lẽ, cậu quên mất mối thù năm xưa chúng đã làm với cậu rồi chăng?!"

 

Domynix siết tay, mí mắt khẽ giật. Đúng là trước đây cậu rất hận con người, ngay từ thời vua Oman I còn sống cách đây 200 năm trước. Vì sao ư? Bởi vì chính chúng đã giết gia đình của cậu treo lên cây olive rồi để lũ kền kền moi móc từng bộ phận. Cũng may rằng mạng cậu đủ lớn để sống sót trước thảm kịch. Những thứ con người đã làm với cậu lại không hề nhỏ, và cậu thật sự rất hận con người. Nhưng giờ đây, cậu không còn nỗi hận đó nữa. Mọi thứ đã biến mất ngay từ lúc cậu gặp Sieg, giống như thiên sứ cứu rỗi linh hồn kẻ đang lạc lối. 

 

"Đúng trước đây tôi có hận con người,..." Domynix hít hơi, trấn tĩnh bản thân. "Mà cũng lâu quá rồi nên tôi chẳng nhớ gì đâu."

 

Nói là không nhớ, nhưng thực tế Domnynix vẫn nhớ. Chỉ là cậu không muốn nói, không muốn tiết lộ cho ai cả. Kelanarost bước lại gần, nhìn chằm chằm về phía Sieg.

 

"Tên nhóc này là ân nhân cậu à?!" Ông đưa bàn tay to lớn ra, chạm vào mái tóc của Sieg. "Nhìn trông trẻ thật, giống hệt hoàng tử Lun."

 

Lun E Vakarayn Đệ Nhất – vị hoàng tử cuối cùng của đế chế Mộng Vương Saärn, đồng thời cũng là người đã cảm hóa thành công Kelanarost. Thật tiếc thay, vị hoàng tử ấy đã qua đời từ lâu bởi vì bạo bệnh. Một bông hoa xinh đẹp, nhưng số phận quá thảm thương ngay từ lúc tròn 18. Còn người đứng trước mặt – hoàng tử Siegfred V Nalamkarn Đệ Nhị, thật giống với người đã khuất khi ấy. Xinh đẹp hệt bức tranh sống, đôi mắt ánh lên vẻ mê hoặc. Có thể nói đúng hơn, nhan sắc đó cho dù muốn cướp cũng không thể cướp được và chỉ có một cách phá hủy dung nhan của người con trai này. 

 

Mùi kim loại rỉ sét, mùi hơi đất, thêm một chút mùi hơi nồng trên cơ thể Kelanarost khiến Sieg nhăn mặt. Với cái người từng trải qua nhiều chuyện khủng khiếp, cảm giác để một Nhân Mã khổng lồ chạm tay vào đầu cũng không tệ. Nhưng đấy không phải Nhân Mã, mà là một hộ thần cổ đại. 

 

"Ông xoa thêm chút nữa là đầu cậu ta rối tung như tổ quạ đấy, Kelanarost." 

 

Kelanarost bước lùi lại chút. Sieg nhìn mái tóc rối của mình, xong đưa tay chỉnh lại. Domynix nở nụ cười ma mị, nói:

 

"Làm một cuộc giao dịch với chúng tôi chút chứ, Kelanarost?!"

 

"Giao dịch?" Ông siết chặt cây thương, tỏ vẻ cảnh giác. "Ý cậu là gì?!"

 

Domynix ngập ngừng, quay đầu sang nhìn Sieg. Đó là mệnh lệnh vị hoàng tử này gửi đến cậu nhằm tìm kiếm trợ giúp từ hộ thần cổ đại. Có hơi liều lĩnh một chút, nhưng hy vọng là ổn cả. Mặc dù khả năng rất cao ông sẽ từ chối lời đề nghị đó.

 

Đánh liều một phen, Domynix nói tiếp:

 

"Tôi muốn ông giúp hoàng tử lấy lại ngai vàng từ vua Rlen."

 

"Ngai vàng à?" Kelanarost nheo mắt. "Vì sao?!"

 

"Tự do,..." Cậu đáp lại. "Đó là những gì hoàng tử muốn, chỉ là..."

 

"Cậu ta không thể chống lại vua Rlen khi chỉ có một mình, ta nói đúng chứ?!"

 

Rõ ràng Kelanarost đã nói đúng trọng tâm. Một hoàng tử không thể chống lại vị bạo chúa tàn độc. Thế nên đó là lý do Sieg muốn đưa Kelanarost về phía của mình. Một kỵ sĩ từng trung thành, đồng thời cũng là hộ thần cuối cùng của đế chế Saärn. Nếu có ông ta ở phe mình ắt hẳn là con bài hoàn hảo để lật đổ Rlen. 

 

"Dù sao thì xét cho cùng tên nhóc này cũng là một con cừu non." Kelanarost nhìn chằm chằm Sieg. "Nhưng... xem ra cũng không tệ khi ta đi cùng con người. À không, phải là Á Thần mới phải."

 

Thực tế thì, Sieg mang một nửa dòng máu của người mẹ quá cố của mình – Violet H Dia Đệ Nhất – một Á Thần mang hai dòng máu của người và thần. Nhưng đáng tiếc rằng bà chỉ mang một phần ba dòng máu của thần, và tất cả những gì bà có đều đang chảy trong huyết quản của Sieg trước khi bà biến mất một cách bí ẩn. 

 

"Ông thật sự sẽ giúp tôi sao?!" Sieg e dè, ánh mắt tỏ ra vẻ bất an.

 

"Ta từng trung thành với đế chế của ta, nhưng đáng tiếc... nó đã sụp đổ từ rất lâu. Tất nhiên, ta có linh cảm rằng nhóc rất thú vị... giống y hệt Lun khi còn sống."

 

Kỳ lạ, vì sao Kelanarost lại nhắc đến vị hoàng tử quá cố ấy? Và vì sao ông lại tự nguyện đi theo Sieg? Đó là thứ Domynix cố suy nghĩ, mặc dù chả có tác dụng gì với tình huống bây giờ. Nhưng thứ khiến cậu thắc mắc: có phải ông ta đi theo Sieg chỉ vì hoàng tử quá giống với Lun chăng? Nào, đây không phải lúc để suy nghĩ đâu!

 

[Thôi bỏ đi.] Domynix lắc đầu [Dù sao thì cũng ổn cả rồi.]

 

Sieg mỉm cười, tiến lên phía trước. Cậu đưa tay phải của mình, để lộ chiếc nhẫn đen đính viên hồng ngọc Sepah màu đỏ thẫm – biểu tượng của quyền lực. 

 

"Siegfred V Nalamkarn Đệ Nhị, rất sẵn lòng đón tiếp ông... hộ thần Kelanarost."

 

Kelanarost rít lên tiếng, thể hiện sự khoái chí, sau đó cúi đầu xuống. Rõ ràng, ông đã chấp nhận giúp đỡ Sieg. Nhưng không phải vì gì cả, mà là vì lòng trung thành khi xưa ông muốn trao cho Lun. 

 

Domynix chỉnh lại mắt kính, xong ngẩng cao đầu. Phía cung điện, các binh lính đang đi tìm Sieg. Cũng nhờ Mắt Nhện, cậu có thể do thám thay cho vị hoàng tử. Và...

 

Đúng như dự đoán của cậu. Binh lính và phía hoàng tộc đã nghi ngờ Sieg phản bội.

 

"Ta cần chiêu mộ nhiều hơn nữa." Domynix thì thầm bên tai Sieg.

 

"Ta biết rồi." Sieg liếc mắt nhìn cậu. "Vậy cậu nghĩ xem, ai sẽ là người ta nên chiêu mộ tiếp theo?!"

 

Mắt Domynix mở to, không thể trả lời được. Đúng hơn thì, cậu không thể nói ra danh tính thật của người đó. Kelanarost nghiêng mình, xòe bàn tay khổng lồ ra, để vị hoàng tử trẻ đứng bên trên cùng Domynix. Ông bước đi, để lại những dấu móng ngựa dọc theo lớp đất màu nâu sẫm. Sieg để đống vật dụng mình mang theo xuống, ngồi bệt trên lòng bàn tay kỵ sĩ khổng lồ. 

 

Ra khỏi khu tàn tích là cánh rừng đen. Gọi nó như vậy bởi vì nhựa lẫn lá của thực vật nơi đây đều là màu đen tuyền. Tất nhiên, sinh vật sinh sống xung quanh đều rất nguy hiểm, một chút sơ ý thôi cũng sẽ mất mạng. Nhẹ thì gặp Bounala: thân chuột, tai thỏ, mõm cáo, thường đi theo bầy cỡ hàng chục con, rất nhát người, chỉ ăn nhựa cây. Nặng thì gặp Kalala: đầu cá sấu, thân hổ, mũi voi, rất hung dữ. Tồi tệ nhất chắc chắn là khi chạm trán Blood Nightmare – Ác Mộng Đẫm Máu – kẻ thống trị khu rừng. Chúng giỏi leo trèo, biết bay, và có thể bắt chước giọng con mồi. Nôm na, cánh rừng đen chính là thiên đường cho các sinh vật bước ra từ những cơn ác mộng.

 

Vừa bí ẩn, lại vừa chết chóc. 

 

"Này, Sieg." Domynix nghiêng đầu. "Sao cậu lại trốn khỏi nơi đó thế?!"

 

"Cái đấy à,.." Sieg gãi đầu. "Do ta thích thế. Với lại, ta muốn thoát khỏi sự ràng buộc của lão."

 

Tính cách Sieg vốn thế. Khao khát tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ ai. Giống như cánh chim tung mình giữa bầu trời trong xanh đó. Không giống những kẻ quý tộc ích kỷ kia, Sieg lại có trái tim khá thuần khiết. Mặc dù, chính bản thân cậu đã từng là con quái vật trong mắt người phàm. Domynix im lặng, ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Một cánh cổng trắng xuất hiện trên đường Kelanarost đi, và ông ta bước vào. Bên kia cánh cổng là một khu vực khác. Chính xác hơn là khu vực điện thờ phía Bắc Camelot. Đúng, đó là một trong các khả năng của hộ thần cổ đại – Dịch Chuyển. Họ dùng nó để đi qua lại giữa nhiều nơi, đồng thời cũng là thứ dùng đề phòng chuyện khẩn cấp có thể xảy ra. 

 

Cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến Sieg run lên. Mặc dù cậu đã mặc trước chiếc áo làm từ lông gấu xám để giữ ấm. Điện thờ nằm sâu trong lòng núi tuyết trắng xóa, nơi gió lạnh xuyên qua thớ da thịt và mặt trời chỉ dám ló dạng vài khắc mỗi ngày. Những bậc thang đá bị băng giá bọc kín, dẫn lên một cánh cổng đồng xanh đen cao hơn mười người, chạm trổ hình rồng uốn lượn giữa mây tuyết. Hai bên cổng, tượng thần hộ pháp phủ kín tuyết trắng đứng im lìm, đôi mắt trống rỗng phản chiếu ánh sáng yếu ớt của khu vực bao phủ trong hơi thở đế vương nguyên thủy.

 

Bên trong điện thờ là một nơi trái ngược. Ấm áp hơn rất nhiều. Được bao phủ bởi các họa tiết kéo dài trên bức tường chạm khắc các vị thần, các chiến binh, vạn vật trên thế giới. Phía trong cùng là một bức tranh thiên sứ mười hai cánh, tay cầm cán cân, mắt trong suốt như pha lê đang cầu nguyện. Bên dưới bức tranh là một bàn thờ bằng đá được điêu khắc tỉ mỉ, tinh xảo. Và bên bàn thờ ấy là một chàng trai trẻ: mái tóc dài màu bạc, đôi mắt màu xanh lá xinh đẹp hệt như bức tranh cùng bộ trang phục màu trắng toát ra ma lực huyền bí. Ánh nến vàng mờ nhạt nhẹ nhàng phản chiếu bóng dáng người đó, giống như một tín đồ đang thì thầm trước vị thần họ tôn kính.

 

"Đã lâu rồi nhỉ, Nagitha?!"

 

Nagitha Varn, hay còn được biết như tín đồ của thần Vexser - vị thần tạo ra thế giới. Đồng thời, cậu cũng là Paladin trẻ nhất trong số các Paladin còn sống. Cậu đứng dậy, quay đầu nhìn Sieg và Domynix. Con ngươi thấm đẫm lệ của cậu lóe lên, như thể chính cậu đã thỏa mãn vì được ngắm nhìn vị thần cậu luôn tôn thờ.

 

"Kìa, lại khóc nữa rồi." Domynix bước lên bàn thờ, đưa cho Nagitha một tấm khăn lau đi nước mắt. "Cậu luôn như vậy mỗi khi cầu nguyện, khó hiểu thật."

 

"Mỗi lần nước mắt kẻ tội đồ này rơi... Tôi thật sự thấy hạnh phúc lắm..." Nagitha nắm hai tay Domynix chạm vào cổ mình. "Tra tấn tôi đi, Dony... Hãy để tôi cảm nhận được nó..."

 

"Lạy thần, làm ơn kìm chế lại chút đi tên cuồng tín này!"

 

Sieg ngơ ngác, xong nhìn Kelanarost. Là một người lấy nỗi đau làm vật tế, Nagitha luôn làm như thế ngay cả khi ở trước đám đông. Thật sự mà nói, chỉ có hai từ "khó hiểu" mới có thể lột tả cái tính cách của cậu. 

 

"Xin lỗi nhé, Dony..." Nagitha buông Domynix ra. "Tôi có hơi..."

 

"Bó tay với cậu thật, đừng nói với tôi cậu lấy con ngựa gỗ tôi giấu trong phòng kín ra làm vậy luôn đấy!"

 

Nagitha cười khẩy, mặt hơi đỏ lên. Trước đây, cậu đã tự làm đau bản thân bằng các dụng cụ tra tấn cậu tha về từ các khu chợ đen. Ban đầu Domynix nghĩ cậu dùng để tra khảo những kẻ bám đuôi theo cậu. Nhưng không, thật sự là không! Cậu đã làm những điều đến cả Domynix cũng không ngờ tới. Từ việc tự nhốt mình trong lồng sắt sau đó treo lơ lửng trên cao đến việc suýt chút nữa mất máu đến chết vì trinh nữ sắt. Tất cả đều là "tác phẩm" Nagitha tự làm cho mình. Đó là lý do vì sao Domynix buộc phải cất giấu những thứ "đồ chơi" ấy khỏi tầm tay của cậu.

 

Thật là một kẻ lập dị.

 

"Mà chúng ta có khách thì phải." Nagitha liếc nhìn Sieg, tỏ vẻ thích thú. "Tên cậu là gì thế?!"

 

"Siegfred V Nalamkarn Đệ Nhị." Sieg đáp lại.

 

"Một cái tên thật đẹp, cứ như chú chim nhỏ tung mình giữa bầu trời vậy."

 

Ánh mắt Nagitha thay đổi, giống hệt như màu ánh trăng tàn. Huyền bí, nhẹ nhàng và lóe lên nỗi u sầu khó tả. Sieg ra hiệu cho Kelanarost để mình xuống, đặt tư trang mình sang một góc, rồi từ từ tiến lên bàn thờ. Mùi nến thơm hòa theo hương khói trầm và hoa dại, tạo nên thứ hợp sắc mê hoặc. À à, sẽ phát điên lên mất!

 

"Cậu có mùi như trẻ sơ sinh vậy." Nagitha áp sát Sieg, nhẹ nhàng xoa đầu. "Dễ thương thật đấy."

 

Sau khi nghe lại toàn bộ câu chuyện của Sieg. Nagitha mỉm cười, liếc nhìn Domynix và Kelanarost. Cậu từ tốn bước về phía bức tranh, ánh mắt hướng lên trên, rồi chấp tay cầu nguyện. Nước mắt trên khóe mi cậu lần nữa lại rơi, cứ thể...

 

Cậu đang rất hạnh phúc.

 

"Cậu ta sao vậy?!" Sieg hỏi Domynix.

 

"Chịu." Domynix nhún vai. "Tên đó ngày nào mà chả như thế."

 

Lời vừa dứt, một vòng xoáy màu trắng xuất hiện kế bên Nagitha. Đúng hơn, đó là một cổng dịch chuyển. Và từ trong đó, Vector chậm rãi bước ra, mang theo trên vai thiếu niên còn sống trong cuộc chiến với Dalvarn. Vào khoảnh khắc ánh mắt anh va vào Sieg, tất cả dường như tĩnh lặng. 

 

"Lun..."

 

Vector thốt lên tiếng kinh ngạc. Từ đôi mắt, mái tóc, vóc dáng của Sieg đều giống với vị hoàng tử quá cố ấy. Giống như bản sao trong gương, mọi thứ đều hoàn hảo đến từng chi tiết.

 

"Anh... là ai?!" Sieg hỏi, ánh mắt lóe lên vẻ bối rối.

 

"Chẳng lẽ người quên tôi rồi sao?..." Vector hít hơi sâu. "Là tôi đây thưa hoàng tử."

 

Sieg ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một kỵ sĩ cao cỡ mét tám tỏa ra khí chất của rồng lại gọi mình là "Lun". Không lẽ chính mình lại giống hoàng tử đó lắm ư? 

 

Hà, không hiểu gì cả!

 

"Anh... nhầm người rồi." Sieg đáp lại. "Tôi không phải cậu ta!"

 

Mí mắt Vector khẽ giật. Mặc dù rất giống, nhưng tính cách và ma lực toát ra hoàn toàn khác. Nhìn trông vô hại, ngây thơ. Nhưng đằng sau đó lại là con quỷ tinh ranh sẵn sàng cắn xé những kẻ dám cản đường bất cứ lúc nào. Cơn gió lạnh thổi qua khe hở, làm khuấy động ngọn nến vàng óng và ngọn đuốc màu cam đỏ. 

 

Thật xinh đẹp...

 

Và cũng bí ẩn lẫn ngột ngạt...

 

"Cậu lại đem về thứ gì kia?!" Kelanarost thở hơi, hỏi.

 

"Một chú cún nhỏ,..." Vector đáp lại. "Chắc vậy."

 

Một cơ thể sắp chết. Thật sự đó là món "đồ sưu tập kỳ lạ" Vector mang về. Domynix nâng cằm thiếu niên ấy, đôi mắt màu lưỡng sắc ánh lên như hai viên ngọc, rồi thở dài. Cậu biết rõ cái tính nhặt bừa của con rồng già này nên cũng không lạ gì lắm. Mặc dù có những thứ có thể khiến cậu nổi điên đấm thẳng vào mặt anh ta chút. 

 

Ha ha,... Chả hiểu cái quái gì cả!

 

"Này,..." Domynix nheo mắt, lườm Vector. "Đừng nói với tôi cậu tẩn tên nhóc đó đấy."

 

"Đừng có đổ oan cho tôi, bốn mắt!" Vector gắt lên tiếng. "Tôi đang cố cứu nó đấy!"

 

"Hả, cậu..."

 

"Tên nhóc này bị Babäbalorn tấn công!"

 

Babäbalorn, tiếng âm phổ người Hämarn gọi là "Móng lớn", "Nanh vũ". Là biệt danh họ gán cho kẻ đã gây ra cuộc tàn sát ở hoang mạc Saoln. Tiếng thở dốc của thiếu niên trẻ vang dồn dập, khò khè như ai đó thổi ống sáo bị nghẹt. Nagitha đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi mỏng đọng trên vạt áo, rồi bế cậu ta từ tay Vector. Cảm giác ấm nóng, đan xen vào vết thương còn rỉ máu cùng mùi rỉ sét và xác chết xộc vào mũi khiến bản thân tín đồ trung thành cảm thấy ghen tỵ.

 

Gò má Nagitha hơi đỏ lên, nở nụ cười ma quái, tỏ vẻ thích thú. Rõ ràng cậu đang rất hưng phấn vì thiếu niên này. Và nếu muốn...

 

Cậu có thể cắn nát cổ chú nai nhỏ ấy để thỏa mãn bản thân cậu.

 

"Này, đừng có gặm thằng nhỏ đấy Nagitha!" Domynix cốc nhẹ vào đầu Nagitha.

 

"Tôi biết mà."

 

Đoạn, Nagitha đưa thiếu niên ấy vào cánh cửa bên phải bức tranh. Bên trong là một căn phòng nhỏ trang trí bằng gỗ thông và thảo mộc. Mùi nhựa cây ấm áp, hoà quyện theo hương bạc hà và oải hương khô treo lủng lẳng từ trần nhà. Giữa phòng là chiếc bàn gỗ sờn, trên đó đặt một lọ thủy tinh nhỏ đựng thứ chất lỏng ánh bạc sủi bọt trắng xóa. Bên cạnh lọ là cuốn sổ da bìa đã sờn mép, mở sẵn ở trang chi chít những ký tự kỳ lạ xen lẫn hình vẽ bông hoa bảy cánh cùng chiếc giường nhỏ đơn sơ nằm sát bức tường. Thật nhẹ nhàng, thật ấm áp.

 

Nagitha cẩn thận để thiếu niên ấy trên giường, rồi lột bỏ bộ đồ dính máu của cậu ta. Cũng may vết thương không quá nặng, ít nhất nó là thế. Ánh đèn vàng yếu ớt phảng phất bên chiếc bàn, hòa vào mùi thảo mộc bên trong phòng. Nagitha cẩn thận chữa trị cho thiếu niên, thi thoảng khẽ liếc sang Sieg đang ở kế bên. Còn Kelanarost. Vì quá to lớn, dù ông đã cố gắng biến bản thân mình nhỏ hơn một chút nên đành chờ ở trước điện thờ. Tiếng thở dốc của kẻ sắp chết, hòa vào tiếng gõ cộc cộc của hộ thần và mùi bạc hà thoang thoảng với chút mùi máu. Thật ngột ngạt...

 

Thật căng thẳng...

 

Và khó chịu...

 

Sau hai ba tiếng chữa trị, cuối cùng mọi thứ cũng đâu vào đấy. Thiếu niên ấy đã vượt qua tử thần San. Đúng hơn, là nhờ khả năng trị thương của Nagitha. Cậu cẩn thận rửa đôi tay lấm bẩn của mình bằng nước ấm, sau đó lau khô, rồi lần nữa nhìn vị hoàng tử đứng sát bên mình.

 

"Cậu muốn chiếm đoạt nó đến thế sao?" Nagitha hỏi Sieg.

 

"Có lẽ vậy." Sieg đáp, chân mày khẽ nhíu lại. "Tôi không thích cách lão ta cai trị."

 

"Thế giờ cậu sẽ làm gì?"

 

"Sức mạnh, chỉ thế thôi."

 

Chỉ với sức mạnh là chưa đủ. Đối với Sieg, sở hữu đủ khả năng lãnh đạo và đội quân hùng hậu và trí tuệ vượt trội mới là thứ cậu muốn để đoạt lấy ngai vàng từ Rlen. Nhưng suy cho cùng, cậu chỉ là con rồng trẻ tuổi không thể bay được. Dù trí óc cậu có sắc bén đến đâu, đôi cánh ấy vẫn cụp xuống như hai mảnh da chết bám trên xương sườn. 

 

Và...

 

Chính đôi cánh cụt ngủn ấy sẽ là lời nguyền ngọt ngào nhất mà cậu gieo lên những kẻ dám cản đường cậu.

 

"Cậu muốn ta giúp cậu chứ?!"" Nagitha nhìn chăm chú, ánh mắt lóe lên vẻ mê hoặc.

 

"Ý cậu là gì?!" Sieg đứng dậy, tỏ vẻ cảnh giác.

 

Thường Nagitha không chủ động giúp đỡ như thế. Đơn giản, vì cậu cảm thấy khó chịu. Và đây cũng là lần đầu cậu chấp nhận một kẻ ngoại lai như Sieg. 

 

Thật khó hiểu...

 

"Ta biết cậu khao khát nó. Cậu muốn ngai vàng, quyền lực để giải thoát các pháp sư đúng chứ?!" Nagitha nghiêng đầu, tỏ vẻ thích thú.

 

"Tôi..."

 

"Ta hiểu điều đó, hoàng tử nhỏ."

 

Một vầng sáng lóe lên trên cổ tay phải Sieg, xong lại vụt tắt. Vector nở nụ cười nhạt. Rõ ràng đó là khế ước của kẻ bảo hộ đế chế Mộng Vương Saärn, và cũng là minh chứng cho thấy Sieg đã được công nhận làm chủ nhân của họ. Dù rất ngắn, rất bất ngờ.

 

"Này, làm thế có quá sớm không đấy Nagitha?" Sieg ngập ngừng. "Tôi..."

 

"Không sao đâu." Nagitha vuốt nhẹ tóc Sieg. "Ta biết cậu sẽ làm được mà."

 

"Nhưng..."

 

"Được tên cuồng tín này để ý cũng khá lắm đấy, nhóc bánh bao." Vector tiến tới, quàng tay vào cổ Sieg. "Suýt quên, tên ta là Vector. Mong nhóc chiếu cố nhé!"

 

Sieg nhếch mép, gật đầu đồng ý. Dù không hiểu gì cho lắm, nhưng mọi thứ đã theo những gì cậu sắp đặt. Ánh nến vàng phấp phới trong căn phòng, đan xen theo mùi thảo mộc và màu gỗ thông, hòa vào tiếng thở của thiếu niên tạo ra vẻ huyền bí không thể nào tả nỗi.

 

Thật kỳ lạ...

 

Thật khó hiểu làm sao.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Trả lời bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px