Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cảnh báo



Mặt trời dần ló dạng, xua tan đi ánh mây mù quanh lâu đài, để lộ những ngọn tháp nhọn hoắt lấp lánh dưới lớp sương mai mỏng manh. Gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương hoa dại từ khu vườn bên dưới, nơi những bụi tầm ma quấn quýt quanh bức tượng đá đã phủ rêu phong. Ánh sáng vàng óng len lỏi qua ô cửa kính mờ đục, chiếu rọi lên hành lang dài hun hút. Tiếng chim hót líu lo vang vọng, đánh thức Sion ngủ gật bên trong căn phòng. Cô giật mình, ngáp một hơi, dụi dụi mắt. Rõ ràng, cô đã ngủ quên trong lúc theo dõi Arthur. Đôi mắt màu bạc của cô ánh lên theo tia nắng ấm của vương quốc Camelot. Tuy bị ảnh hưởng bởi hơi thở Lục Vương, nhưng nhờ sự bảo vệ của Chén Thánh, vương quốc mới có thể đứng vững như vậy. Mặc dù...

Nó vốn đã suy tàn vì sự diệt vong của tộc Pendragon.

Nhưng... Bằng cách nào đó, nó đã tái sinh. Như loài phượng hoàng bất tử trỗi dậy từ đống tro tàn.

Tiếng rên rỉ của Silver – Toal phát ra khe khẽ, rồi cậu từ từ mở mắt. Quang cảnh xung quanh mờ đục, và mái tóc cậu chuyển thành màu nâu hạt dẻ. Chiếc chăn đắp trên người cậu bung xuống, để lộ chỗ băng bó và cơ thể khảnh mảnh. Sion quay đầu nhìn, đôi mắt mở to ngạc nhiên. Ánh mắt, khuôn mặt lẫn vóc dáng của người mà cô cứu lại giống với người mình thương nhớ như hai giọt nước. Mặc dù, hình dáng ấy chỉ thi thoảng mới xuất hiện vào ban đêm. Cậu quay đầu nhìn Sion, đôi mắt màu nâu hạt dẻ long lanh dưới ánh nắng mai yếu ớt len qua khung cửa sổ. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi. Khuôn mặt cậu không còn là vẻ dữ tợn, hoang dại của con thú bị thương như hôm qua. Thay vào đó là sự ngẩn ngơ, mơ hồ, xen lẫn nỗi đau mơ hồ khó tả.

"Si... Sion..."

Giọng cậu khàn khàn, yếu ớt, như thể vừa thức dậy từ giấc mơ dài hàng thế kỷ. Cậu cố gắng ngồi dậy, nhưng cơn đau từ vết thương ở hông lập tức khiến cậu nhăn mặt, tay vô thức ấn lên lớp băng trắng đã thấm đỏ.

"Cẩn thận!" Sion vội vàng tiến lại gần, nhẹ nhàng đỡ cậu. "Vết thương của Dullahan chưa lành đâu."

"Ừm."

Silver chớp mắt, ánh mắt cậu dần lấy lại sự tập trung. Cậu nhìn quanh căn phòng cổ kính, rồi dừng lại ở khuôn mặt Sion đang cúi xuống rất gần. Đôi mắt bạc ấy vẫn thế, vẫn mang theo nỗi lo lắng không giấu nổi, đan xen theo thứ tình cảm cậu từng nghĩ chỉ tồn tại trong những giấc mơ đứt đoạn.

"Để cô phải lo lắng rồi, Sion."

Cách nói chuyện, hành động ấy của Silver thật giống với Toal Hanaorant – người đã thề rằng sẽ quay lại để gặp cô. Cũng không rõ, cậu đã hồi phục hay chưa. Tình huống quá bất ngờ, quá đột ngột khiến Sion luống cuống. Cô vội đứng phắt dậy, từ từ đi đến Toal – Silver, nhẹ nhàng chạm vào mái tóc hạt dẻ của cậu.

"Sao vậy?!" Cậu nghiêng đầu, nhìn Sion.

"Không biết nữa." Sion cười nhạt, đôi mắt thoáng lên nỗi buồn. "Đừng đùa như thế nữa, Silver."

"Xi... Xin lỗi."

Sion cứng đờ, ánh mắt dao động mạnh mẽ. Mái tóc nâu hạt dẻ, giọng nói, cách nghiêng đầu, thậm chí cả cái cách cậu gọi tên cô... Tất cả đều quá giống Toal. Quá giống người đã rời xa vòng tay cô năm xưa, người đã hôn lên trán cô và thì thầm lời thề sẽ quay lại.

Nước mắt cô lại trào ra, dù cô cố gắng cắn chặt môi để kìm nén. Cơ thể cô run lên từng cơn. Tất cả những cảm xúc mà cô chôn chặt suốt thời gian qua. Nỗi đau mất mát, sự day dứt, tình yêu không thể nói thành lời giờ như bị xé toạc hết thảy chỉ vì một khoảnh khắc tỉnh giấc của Silver.

"Tôi muốn nhờ cậu một chuyện..." Cô nấc nghẹn. "Chỉ lần thôi, xin cậu hãy giữ hình dáng này thêm thời gian nữa."

Toal – Silver khẽ cười, gật nhẹ đầu. Phía ngoài phòng, Merlin lặng lẽ đứng lắng nghe, rồi bỏ đi. Dường như, cậu thấu hiểu được ý muốn của hai người. Dù gì nhiệm vụ của Sion cũng đã hết. Cô không cần phải ở lại đây thêm nữa. Nhưng đường về lại khó khăn, chưa kể đến việc bị bọn chó săn thành Tain nhắm đến.

Hà, xem ra khó thật rồi.

"Cậu thật sự muốn giúp họ sao, Merlin?!" Lancelot từ đằng xa tiến đến, bước đi bên cạnh anh.

"Không." Merlin lắc đầu. "Cậu biết tính tôi mà, tôi không thích giúp đỡ người khác đâu."

Nói là "không". Nhưng thực thế lại là "có". Merlin luôn thế. Anh ta tự do, thất thường và có hơi lập dị một chút. Đúng vậy thật, vì Cambion ai cũng như thế. Tuyết vẫn rơi dày, phủ kín vương quốc bằng phần sơn trắng nhòa hệt bức tranh cổ tích. Thật thơ mộng...

Và thật buồn bã.

Cả căn phòng chìm trong khoảng lặng, chỉ còn tiếng thở đều của Toal–Silver và tiếng nấc nghẹn ngào của Sion. Cô tựa đầu vào vai cậu, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy tấm áo mỏng manh. Hơi ấm từ cơ thể cậu truyền sang, xua tan đi cái lạnh giá buốt đã bám rễ trong tim cô suốt bao năm tháng dài đằng đẵng.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Những bông tuyết trắng muốt lặng lẽ đáp xuống những mái ngói rêu phong, phủ lên lâu đài Camelot một tấm áo bạc lấp lánh dưới ánh bình minh hồng nhạt. Merlin đứng dựa vào cột đá, đôi mắt màu hổ phách nheo lại nhìn ngắm bầu trời xám bạc. Làn khói trắng từ điếu tẩu bốc lên, hòa cùng hơi thở lạnh lẽo của mùa đông phương Bắc.

"Tuyết rơi sớm hơn mọi năm…" Lancelot khẽ nói, bàn tay đeo găng sắt đưa lên hứng lấy vài bông tuyết. "Có lẽ Lục Vương đang quấy phá chúng ta."

“Không chỉ Lục Vương đâu, bạn già à." Merlin nhả khói, giọng trầm xuống. "Dullahan cũng đang rục rịch. Mà suy cho cùng… cái gì cũng có lý do của nó."

"Ý cậu đang muốn nói gì, Merlin?"

Vị pháp sư không đáp. Anh lặng lẽ nhìn về phía căn phòng nơi Sion và Silver đang ở, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn thấu cả thời gian.

Khi Sion cùng mọi người bước ra ngoài. Merlin chậm rãi đi đến, nở nụ cười nhạt, nói:

"Cô thật sự làm ta bất ngờ đấy, Sion."

"Ừm." Sion gật đầu. "Mordred sao rồi?!"

"Hắn à?..." Merlin gãi đầu. "Hiện tại hắn hơi kích động một chút, nhưng chắc không sao đâu."

Sion cười nhạt. Merlin liếc nhìn cô hồi, rồi ra hiệu dẫn cô và mọi người đến vườn hoa. Tại đó, anh vươn tay, mở một cánh cổng màu ánh bạc. Toal – Silver chợt cảnh giác, tay nắm chặt chuôi kiếm, sẵn sàng tấn công khi có điềm xấu xảy đến.

"Bình tĩnh nào." Merlin nheo mắt. "Ta muốn tặng các cậu món quà nhỏ."

"Quà?" Cậu tròn mắt, ngạc nhiên. "Không lẽ..."

"Phải, đoán ra đúng rồi đấy."

Phía bên kia cánh cổng, làng Teain dần hiện ra. Mộc mạc, ảm đạm và yên bình. Đó là những gì dội vào mắt Sion, Toal – Silver và Liv lúc này. Khi bước qua, cánh cổng cũng dần khép lại. Khoảng khắc Sion quay đầu nhìn, cô đã thấy đôi mắt Merlin thoáng lên vẻ ghen tỵ lẫn buồn bã. Giống như...

Cậu đang cố đáp lại món nợ ấy...

Và cũng đang trách mình, vì khi xưa đã không bảo vệ được Arthur...

Nhưng... chắc có lẽ đã ổn rồi.

"Cảm ơn, và... hẹn ngày gặp lại."

Sion cúi đầu, chào tạm biệt với pháp sư lang thang tộc Pendragon. Cánh cổng khép lại, vụt tắt giống bóng sao mai trên bầu trời. Họ chậm rãi bước đi trên nền tuyết, nhìn ngắm khung cảnh bấy lâu nay mình chưa gặp lại. Sion dìu Silver bước chậm rãi trên con đường phủ đầy tuyết trắng. Liv đi phía sau, ôm chặt đứa trẻ đang ngủ say trong tấm chăn dày.

Trong ánh hoàng hôn dần tắt, ngôi làng nhỏ hiện ra trong màu trắng xóa của tuyết. Những mái nhà gỗ thấp thoáng, như người khổng lồ đang cúi đầu, che chở cho người dân bên trong khỏi mùa đông lạnh cóng. Khói bếp bốc lên từ ống khói, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Cây cối trụi lá, khẳng khiu, vươn lên bầu trời màu cam nhạt. Cơn gió nhẹ khẽ lùa qua, cuốn đi những chiếc lá vàng. Trong những ngôi nhà, ánh lửa lóe lên bập bùng, hòa vào tiếng cười nói chuyện râm ran, tạo nên một không khí ấm cúng và thân mật. Trên cây, những bông tuyết đang rơi, như những cánh bướm trắng đang nhảy múa, tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp và huyền bí.

Thấy bóng dáng nhóm Sion đang đến gần, người dân trong làng tròn mắt, ngạc nhiên. Một ông chú trẻ tuổi, dáng vẻ lực lưỡng vội đến nhà trưởng làng Klin, hô to:

"Sion Choy Kamanui trở về rồi trưởng làng!!!"

Già Klin giật mình, vội vã bước ra. Thân hình ông gầy nhom, râu tóc trắng xóa, tay chống gậy, mắt mờ đục. Đúng, thời gian đã bào mòn sức khỏe của trưởng làng. Ông chú vừa đỡ già, vừa dìu đi. Trên nền đất trắng xóa bởi tuyết, Sion dừng lại, ánh mắt mở to, mỉm cười:

"Còn nhớ tôi chứ, trưởng làng."

Klin bước đến gần Sion, bàn tay nhăn nheo vội nắm chặt đôi tay cô. Ắt cũng đã ba tháng. Không, đã nửa năm mới đúng. Hà, cũng không nhớ lắm. Nhưng chắc chắn cũng đã lâu Sion chưa trở về. Nước mắt trên đôi mắt mờ đục của già rơi xuống. Vừa mừng rỡ, vừa đau buồn.

"Mừng cô trở lại, Sion." Già mỉm cười, giọng khàn đục. "Ta cứ nghĩ cô đã quên ta rồi chứ."

"Ai đời nào lại quên nơi mình đã lớn lên chứ." Sion đáp lại.

Già cười, sau đó nhìn Toal – Silver và Liv. Gò má cậu hơi đỏ lên, chùn người, gập mặt xuống, tỏ vẻ bối rối. Còn Liv, ông bế đứa trẻ trên tay, nhìn quanh. Rõ ràng cả hai không biết phải nói gì trước trưởng làng. Đứa trẻ ngơ ngác, nhìn chăm chú Toal –Silver như con nai nhỏ. Bàn tay nhỏ bé của nhóc con chạm vào mái tóc nâu hạt dẻ của cậu, như thể muốn được người nhóc xem là "cha" bế mình vào lòng.

"Xem ai đang làm nũng này." Cậu bình tĩnh lại, nhẹ nhàng bế đứa trẻ.

Mùi hơi sữa, mùi thảo mộc của đứa trẻ hòa vào mùi hoa tuyết thảo mùa đông của Toal –Silver khiến cậu cảm thấy nhẹ nhõm. Bước vào trong căn nhà cũ màu xám đất, cảm giác ấm áp tràn ngập khắp nơi. Dù đơn giản, nhưng ít nhất đó là nơi Toal và Sion đã sống chung với nhau từ rất lâu. Mặc dù có vài chỗ hơi bám bụi một chút. Bếp lửa thổi phập phùng, xoa dịu phần nào cái lạnh buốt lưng của mùa đông lạnh giá.

"Toal,..." Già Klin hỏi: "Suốt thời gian qua cậu đã ở đâu? Cậu biết Sion lo cho cậu lắm không hả?!"

"Xin lỗi, thưa trưởng làng." Cậu cúi đầu: "Chuyện cũng dài lắm. Với lại..."

Chưa để cậu dứt câu, Sion lập tức thụi vào hông cậu, giống như thể cô muốn cậu giữ bí mật với trưởng làng việc cậu bị mất trí nhớ. Già thở dài. Vốn dĩ tính cách Toal luôn như thế: thất thường, khó hiểu và rất nhạy cảm. May sao, Đấng Tối Cao đã mang họ quay lại làng an toàn. Tiếng rít dài từ cánh rừng vang lên, gần giống với tiếng nai sừng tấm, nhưng dài và đục hơn. Mọi người giật nảy mình, quay đầu nhìn về thứ đang lấp ló trong bụi cây gần đấy.

"Nó lại đến rồi." Già liếc nhìn.

Bên trong bụi cây, bóng dáng con Blood Nightmare lộ ra. Đúng chính xác hơn, đó là Birnyrn – con thú đã cứu Sion trước kia. Chiếc bờm đen tuyền của nó phấp phới giữa tuyết lạnh, từ từ tiến tới gần căn nhà cô và đồng đội đang ở. Thấy Sion, nó vẫy đuôi, đi vòng quanh, rồi chui đầu vào khung cửa sổ. Là cơn ác mộng, là mối nguy hiểm, là kẻ thống trị cánh rừng đen. Thế nhưng, trước mặt nữ hoàng, nó đơn giản chỉ là "thú cưng cỡ lớn" hiền lành thân thiện. Cũng phải thôi, vì từ lúc Sion rời làng, nó đã thay cô bảo vệ ngôi làng. Y hệt như chính cách con sói khi xưa đó đã làm.

"Birnyrn!" Sion thốt lên. "Sao mi lại ở đây?!"

"Đó là tên nó à, Sion." Già tiến tới, xoa đầu con thú. "Lúc cô đi, nó đã ở đây canh chừng. Ban đầu ta cứ nghĩ nó sẽ tấn công làng. Nhưng không ngờ chính nó đã bảo vệ nơi này khỏi bọn lính đánh thuê và bị thương. Haiz..."

"Vậy à."

Sau cuộc trò chuyện, già Klin chậm rãi quay về nhà. Còn nhóm Sion, họ nhanh chóng sắp xếp đồ đạc, chuẩn bị vài món ăn cho lễ giáng sinh. Toal – Silver gãi đầu, suy nghĩ một hồi lâu, xong lại ngó quanh.

Bên trong bếp có trứng, ít bột mì, bột quế, một chút mật ong và vài thứ lặt vặt đủ để làm ít bánh quy. Cậu quay quắt, xong đi vào trong căn bếp. Đôi tay cậu kéo mạnh túi bột cho vào bát, rồi lại đến bột gừng, bột quế. Bụi bột bay tứ tung, trắng xóa cả căn bếp. Liv vội vã chạy vào. Ông tròn mắt nhìn, xong cố nén cười. Cậu lúng túng, nói:

"Tôi muốn làm chút bánh thôi."

Là một chiến binh, thế nhưng đây lại là lần đầu cậu tự tay nấu nướng. Liv muốn vào trong, nhưng cậu lập tức từ chối. Giống như món bánh đó cậu muốn làm chỉ để giành cho Sion để thể hiện chính cảm xúc của bản thân cậu. Người dân làng cũng tất bật chuẩn bị cho đêm giáng sinh. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp nơi. Mùi bánh ngọt thơm lừng từ những chiếc lò bánh truyền thống, khiến mọi người không thể chờ đợi để thưởng thức những món ăn truyền thống.

Thoáng qua, rồi lại thoáng lại. Màn đêm dần buông xuống, báo hiệu cho lễ giáng sinh đã đến. Người trong làng tập trung quanh lửa trại. Tay họ nâng cốc nước trái cây tươi, hô to:

"Chúc mừng giáng sinh!!"

Ngọn lửa vàng óng, hòa theo không khí ấm áp cùng hơi men rượu ngà ngà cùng tiếng trò chuyện. Họ cùng ca hát, nhảy múa. Sion nhìn quanh. Cô nhận ra, Toal – Silver không hề đến buổi tiệc. Có khi nào cậu ta ngại đám đông? Hay, chẳng lẽ cậu muốn bỏ đi như chính ngày hôm đó?

"Sion."

Toal – Siver chợt xuất hiện sau cô khiến cô giật mình, quay đầu lại. Cả người cậu lấm lem với đôi tay trầy xước. Trên tay cậu cầm chiếc túi nhỏ màu xanh nhạt cột hình chiếc nơ màu đỏ. Cậu ngập ngừng, má hơi đỏ lên, vội đưa chiếc túi cho Sion.

"Cái này..." Cậu nuốt nước bọt. "Nó có hơi..."

Sion cầm lấy, mở chiếc túi ra. Bên trong là những chiếc bánh hơi cháy xém và một viên kẹo bạc hà. Cô nhìn Toal – Silver, ánh mắt hiện lên vẻ hạnh phúc. Dù không ngon, không bắt mắt, nhưng đủ để chứng minh được tấm lòng của cậu giành cho Sion.

Thật ấm áp...

Và ảm đạm...

"Chúc... Chúc mừng giáng sinh, Sion." Cậu lắp bắp, lúng túng.

"Ừm." Sion mỉm cười. "Cảm ơn cậu, Silver."

Nói rồi, cô tiến lại gần, hôn vào môi cậu, như một món quà cô gửi tặng đến cho người mình thương. Vị ngọt ngào ở đầu lưỡi Sion quyện vào mùi thảo mộc và hơi bánh trên người. Cậu ôm cô vào lòng, rồi cùng cô nhảy múa với người trong làng. Tiếng ca hát, nhảy múa và tiếng ồn ào hòa chung với nhau. Tạo ra một khung cảnh sinh động giữa ngôi làng. Cứ thể...

Nó là bức tranh sống bên trong màn đêm trắng xóa.

Phải, nơi này vốn như vậy.

Chỉ mong rằng, nó vẫn mãi là như thế.

Dưới ánh lửa trại lập lòe, Sion để cho Toal –Silver dẫn mình nhảy múa. Tay cậu vẫn còn dính bột và vết trầy xước từ buổi chiều lúng túng trong bếp. Nhưng cô không quan tâm. Cô siết chặt tay cậu, như sợ rằng nếu buông ra, cậu sẽ lại biến mất vào màn tuyết trắng xóa.

Tiếng cười nói, tiếng hát vang vọng khắp làng. Những đứa trẻ chạy lon ton quanh lửa trại, tay cầm que nướng kẹo dẻo. Già Klin ngồi trên ghế gỗ cũ, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt mờ đục long lanh dưới ánh lửa màu cam nhạt.

Sion ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Tuyết vẫn rơi nhẹ, từng bông tuyết lấp lánh phản chiếu ánh lửa, rơi xuống mái tóc bạc của cô và mái tóc nâu hạt dẻ của Silver. Khoảnh khắc này quá yên bình, quá hoàn hảo đến mức khiến lòng cô chợt thắt lại.

Phía Camelot, Arthur đứng trên lan can cao nhất của lâu đài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời nơi tuyết trắng hòa lẫn với mây xám. Bàn tay cậu khẽ siết chặt quả cầu pha lê bên trong lớp áo lông, nơi Mordred vẫn say giấc. Hơi thở của cậu hóa thành làn khói mỏng manh tan biệt trong giá lạnh mùa đông đang đến.

"Ngài đang nghĩ gì vậy, đức vua của tôi?"

Bedivere xuất hiện từ phía sau, bước chân nhẹ nhàng không gây ra tiếng động. Cậu đứng cách Arthur một bước, như một cái bóng trung thành chưa từng rời bỏ.

"Nghĩ về điều đã mất, Bedivere." Arthur quay lại, mỉm cười. "Và nghĩ về thứ sắp đánh mất."

Lời nói của vị vua như linh cảm về cơn bão sắt ập đến. Ở nơi xa, bên kia dòng sông Niz, bầu trời chuyển sang màu máu. Vầng lửa xanh của Dullahan vẫn cháy âm ỉ, mạnh mẽ hơn, cuồng nộ hơn. Và một lần nữa, bóng đen của gã kỵ sĩ không đầu lại hiện ra trên chiến trường tàn tro, nơi những ngọn lửa không bao giờ tắt.

Hắn đang chờ.

Chờ thời khắc quật ngã tất cả.

"Tình yêu cũng giống như lời nguyền. Nó không chọn ai để ban phước, cũng chẳng chọn ai để trừng phạt. Nó chỉ đến, và để lại vết sẹo không bao giờ lành trên những trái tim dám mở cửa đón nhận nó. Ta nói đúng chứ, Mordred?!"

Tuyết lại rơi, vương quốc thần thánh lần nữa chìm vào giấc ngủ dưới ánh trăng bạc. Và trong quả cầu pha lê lấp lánh, đôi mắt đỏ thẫm của Mordred khẽ động đậy – điềm báo cho một ngày mai không ai dám nghĩ tới.

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}