Chương 3: Nguy hiểm rình rập
Cảnh báo
17+
Cũng đã ba ngày từ lúc hai bên gặp nhau. Silver đã dần quen với cách sống của Sion. Cậu ngồi ở góc phòng, uống ly sữa nóng nghi ngút khói. Vị ngọt dịu đan xen với thảo mộc là thứ cậu thích nhất, giống như chính bản thân cậu trước đây khi gặp Sion lần đầu tiên.
Nhưng đáng tiếc...
Toal của quá khứ đã chết, chỉ còn lại Silver của hiện tại.
"Này Silver." Sion bồng đứa trẻ trong tay, ngồi xuống bên cậu. "Sao mặt đần ra thế?"
"Không biết." Silver lắc đầu, đặt ly sữa xuống rồi đi sang bên, lạnh nhạt đáp. "Đừng chạm vào tôi."
Silver im lặng nhìn ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Bên ngoài, những hạt tuyết trắng lất phất rơi, làm mờ đi dấu chân của người qua đường. Cậu không muốn nhìn cô, cũng không muốn nhìn đứa trẻ đang nằm gọn trong vòng tay kia.
"Cậu còn giận tôi à?" Sion hỏi khẽ, giọng trầm ấm mang theo chút mệt mỏi.
Silver không đáp, chỉ kéo cao cổ áo choàng lên, che kín nửa khuôn mặt. Ba ngày qua, cậu đã cố gắng không nói nhiều, không để Sion lại gần quá mức cần thiết. Mỗi lần Sion chạm vào, mỗi lần cô gọi tên cậu bằng giọng dịu dàng như vậy, cậu lại thấy tim mình thắt lại. Ba ngày đủ để cậu nhận ra: dù có thay tên, thay cách sống, dù có cố gắng xây một bức tường cao đến đâu, thì mùi hương quen thuộc từ người phụ nữ trước mặt vẫn đủ khiến tất cả sụp đổ chỉ trong một cái chạm khẽ. Cũng đúng, vì cậu biết...
Toal thực chất chính là cậu.
Nhưng...
Dù cố gắng đến cỡ nào, cậu cũng không dám đối mặt với con người thật đó.
Sion khẽ thở dài, không ép cậu. Cô khẽ đung đưa đứa trẻ trong lòng, giọng nói vẫn giữ nhịp điệu bình thản như đang nói chuyện với một con mèo hoang dễ giật mình:
"Rồi dỗi thiệt luôn à?!"
"Im đi!"
Silver quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh xen lẫn chút bối rối. Cậu muốn quát lên rằng "Tôi ghét cô", muốn nói rằng ba ngày này cậu chỉ đang tính toán cách rời khỏi đây mà không gây rắc rối. Nhưng lời nói mắc kẹt nơi cổ họng, vì cậu biết rõ: nếu thật sự muốn đi, cậu đã bỏ trốn từ ngày đầu tiên tiếp xúc với Sion.
Từ lúc chạm trán với Domynix, tâm trạng Silver có chút thay đổi. Lúc cáu gắt, lúc trầm tư, lúc lại e dè. Có hôm, khi Liv thay băng gạc lại cho cậu, cậu đã khóc như đứa con nít, nhưng rồi lại làm bị thương ông giống thú hoang. Sion thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ. Hiện tại trời đang chuyển sang giữa đông, tuyết rơi đầy trên lối đi bị mài mòn bởi dấu chân người đi đường. Những bông tuyết lấp lánh dưới ánh trăng mờ ảo, tạo thành tấm thảm trắng xóa, chồng lên nhau. Khung cảnh giờ đây giống như bức tranh tĩnh lặng, chỉ có Sion buồn bã ngồi đấy cùng đứa trẻ.
Buồn bã... chắc là thế.
Sion biết, người thiếu niên cô cứu từ tay Kevin là người cô mong. Nhưng cô không thể nói ra hết vì sợ rằng sẽ đánh mất cậu thêm lần nữa. Tiếng giường kẽo kẹt, hòa theo hương trầm bên cạnh tủ sứ chạm khắc hoa văn điêu luyện và ngọn đèn dầu vàng óng. Vài con thiêu thân lượn lờ bên ánh lửa, vài con lao vào trong rồi cháy rụi đi. Chúng giống hệt tâm trí cô hiện tại: mỏng manh, yếu ớt, bất lực. Trái ngược với cô của trước đây: mạnh mẽ, hiếu chiến, kiên cường.
Tại sao?...
Ắt là... do người mình thương đã trở về.
"Vụ hôm đó... cậu còn tức giận sao, Silver?!" Sion ngẩng đầu lên, ánh mắt lo lắng nhìn Silver.
Silver không đáp, nhìn ra cửa sổ, rồi thở dài. Con nhện trên trần nhà giăng tơ, tóm lấy con bướm trắng, mặc kệ nó vùng vẫy ra sao. Màng tơ của kẻ săn mồi quấn lấy nạn nhân, Silver cũng thế, trông cậu chẳng khác gì cánh bướm ấy: vùng vẫy trong tuyệt vọng, không có cách nào trốn thoát được. Mặt kính phủ lên một lớp sương lạnh màu bạc, ánh lên theo ngọn đèn. Không biết vì sao cậu lại như vậy. Cậu muốn tránh xa Sion, nhưng không nỡ. Cũng muốn để cô ở gần, nhưng sợ lại làm cô bị thương.
Làm cách nào để yên tâm đây?...
Đó là thứ Silver – Toal muốn hiểu, và muốn tìm ra câu trả lời.
Cậu im lặng rất lâu. Ngọn đèn dầu kêu xèo xèo khi một con thiêu thân khác lao vào, thân xác nhỏ bé co giật rồi tắt ngấm trong ánh lửa vàng vọt. Mùi khét nhẹ lan ra, hòa lẫn với hương trầm và vị sữa thảo mộc còn đọng lại trên đầu lưỡi Silver.
Sion phồng má, dùng chân khều nhẹ chân Silver. Cậu giật mình, quay mặt nhìn lại. Đôi mắt ấy vẫn đẹp như ngày nào, vẫn sâu thẳm và ấm áp, nhưng giờ đây chúng khiến cậu đau nhói.
Tại sao lại như vậy?
Cậu cũng không biết.
Dạo gần đây, người trong quán rượu đồn tai nhau về những cái chết êm dịu. Nói là "êm dịu", nhưng nó thực chất chính là Söunaän – căn bệnh giày vò nạn nhân đau đớn cho đến chết. Biểu hiện rõ nhất của bệnh là vết đốm đen từ cánh tay lan đến giữa tim. Tuy không lây nhiễm, nhưng khi đến ngày thứ ba, những vết ấy sẽ lở ra, bong tróc bốc mùi tanh nồng. Có người nói, đó là lời nguyền của Nyx – thần thú của bóng tối. Có kẻ lại kể, là do vua Rlen đã truy giết các pháp sư cho nên đã bị dính lời nguyền.
Tin đồn vẫn là tin đồn, phải tận mắt nhìn thấy mới biết được sự thật.
Khi đứa trẻ ngủ say, Sion nhẹ nhàng đặt trong chiếc nôi được lót bằng bông trắng, gần bên là con lật đật màu đỏ. Silver lại thở dài, liếc mắt nhìn trộm cô, rồi chủ động đến bên cạnh, dụi vào mái tóc màu trắng bạc. Mùi thảo mộc của Sion len qua mũi, hòa theo hơi sữa ngọt trên người Silver. Cô đưa tay xoa đầu cậu, mỉm cười:
"Xem ai vừa hung dữ xong trở mặt này."
"Không có!" Silver lắc đầu, má hơi đỏ lên.
"Nhìn kìa, mặt đỏ lét rồi thấy chưa."
Silver phồng má, ngậm tóc Sion. Cô xoay người, quàng tay vào cổ cậu. Bộ áo giáp ánh lên dưới ánh lửa, tạo nên vệt sáng lấp lánh như sao rơi trên khuôn mặt kiên nghị của cậu. Hơi thở cô phả nhẹ vào tai cậu, như lời mời gọi ngọt ngào.
Trước đây, Silver và Sion cũng thế. Hệt như lúc này. Cậu ngẩng người, nhìn cô. Tiếng hét thất thanh từ ngoài vang lên, phá tan khoảng khắc hiếm hoi của cả hai.
"Có người chết!!"
Cả hai giật mình, vội chạy ra khỏi quán rượu. Bên ngoài trời tuyết trắng xóa, hệt bức tranh mùa đông buồn bã. Trước quán rượu nhỏ có đám đông bu quanh, xì xầm to nhỏ. Một mùi tanh nồng xộc qua mũi Silver, như mùi xác chết phân hủy. Sion chen qua đám đông, mắt mở to trước cảnh tượng đập vào.
Nằm trong đống tuyết là một thiếu nữ tóc vàng óng, mặc bộ váy xám thêu những bông hoa đỏ, đồng tử bị khoét rỗng nằm trong vũng máu lớn trong tuyết lạnh. Toàn thân cô ta hoàn toàn bị lông vũ xanh bao phủ, vài con giòi bò ra từ miệng bám vào tóc. Vài người không chịu nổi, vội nôn ra tất cả những gì bỏ vào bụng, số khác lại run sợ, ngất xỉu tại chỗ. Trông cô ta giống như thiên sứ xuống trần, nhưng vô tình bị giết bởi gã sát nhân điên loạn.
Vừa xinh đẹp, lại vừa đáng thương. Tiếc thay, không ai kịp thời cứu cô. Để rồi cô chết trong lớp tuyết lạnh buốt.
"Cách thức này..." Silver nhíu mày, gân xanh mờ nhạt nổi trên cổ. "Lại là hắn."
"Bình tĩnh Silver." Sion liếc cậu, trấn an. "Không phải Domynix làm đâu."
"Chẳng lẽ..."
Silver chạm vào lớp lông vũ mọc trên người cô gái, rồi vội rụt tay lại, đau nhói. Máu rỉ ra từ tay cậu, giống có gì đó vừa đâm vào. Sion nhíu mày, nhìn. Những sợi lông hệt sinh vật sống, dựng lên khi tiếp xúc với hơi người. Từ xa, binh lính vội vã kéo đến. Sion cùng Silver đứng dậy, nhanh chóng rời khỏi hiện trường. Nếu chuyện này lan đến tai vua Rlen, chắc chắc ông ta sẽ tìm đến cô – một trong những kỵ sĩ đã chạm trán với Dullahan. Việc này hoàn toàn không ổn chút nào, vì cô không ưa gì giới hoàng tộc cả. Cô chỉ muốn yên bình, và chờ đợi Toal – Silver hồi phục trở lại.
Đơn giản là vậy.
Đến một hẻm tối, nằm ở sâu trong khu ổ chuột cách hiện trường không xa, bóng đêm như càng đặc quánh hơn dưới bức tường loang lổ đầy rêu phong. Không tiếng động, không bóng người, thậm chí con chuột nhỏ cũng không có. Thứ duy nhất ở đây chỉ có mùi ẩm mốc và mùi rác rưởi bốc lên nồng nặc. Silver ngồi bệt xuống, máu trên bàn tay rỉ ra ướt đẫm. Sion ngập ngừng, nắm lấy tay cậu. Vết thương hệt như vết dao đâm, cắt sâu vào thịt. Tuy không sâu, nhưng nó rất có khả năng sẽ nhiễm trùng. Cô đưa tay vào túi, lấy nắm thảo mộc đắp lên vết thương Silver sau đó băng bó lại. Cậu nghiêng đầu, khó hiểu trước hành động của cô.
Vốn Sion đã cứu mạng cậu rất nhiều lần. Từ lúc thoát khỏi gã thợ buôn. Và giờ lại thêm lần nữa. Có lẽ trong quá khứ lúc cậu gặp cô, cô cũng cứu cậu hệt như vậy. Mùi thảo mộng len lỏi qua sống mũi, át đi phần nào mùi ẩm mốc tanh tưởi ở khu ổ chuột, hòa vào ánh đèn vàng mờ nhạt giữa trời đông. Chẳng hiểu sao, trong lòng Silver lại cảm thấy chút dao động, dù ban đầu cậu có phần chống cự lại Sion chút.
"Này." Silver ngẩng đầu nhìn Sion. "Hôm ấy sao cô lại cứu tôi?"
"Cái này..." Sion gãi đầu. "Chỉ là tôi có cảm giác rất quen thuộc thôi."
"Quen thuộc?!"
"Cậu... rất giống với người đó."
Không biết đây là lần thứ mấy Silver hỏi Sion về lý do ấy. Cậu nhìn vết thương vừa băng lại, xong lại nhìn cô:
"Tôi giống với người đó lắm à?!"
"Có lẽ vậy." Sion gật đầu, ánh mắt thoáng lên nỗi buồn.
"Nếu tôi thật sự là người đó, cô sẽ chấp nhận tôi chứ?!"
Mái tóc trắng của Silver dần chuyển sang màu nâu hạt dẻ, giống hệt như người Sion trông ngóng. Sion tròn mắt, không thể tin nổi người trước mặt lại hệt như Toal. Nước mắt cô rơi xuống, nấc lên:
"Toal..."
Toal – Silver khẽ cười. Có lẽ, cậu biết không thể giữ bí mật này mãi với Sion. Nhưng cậu lại sợ lại rời xa cô thêm lần nữa, giống như ngày chia ly ấy.
Tuyết vẫn rơi... Thời gian vẫn trôi.
Chỉ mong... thần linh sẽ không chia cắt cả hai thêm lần nữa.
"Không đúng, anh ấy đã không trở lại từ lâu rồi!" Sion lắc đầu, lau nước mắt. "Đùa hơi quá rồi đấy, Silver."
"Xin lỗi." Cậu cúi thấp đầu xuống, buồn bã.
"Không phải lỗi cậu đâu." Sion ôm chầm lấy cậu.
Cậu ngẩng người, ngơ ngác. Sion nhẹ nhàng vuốt tóc cậu. Đã lâu lắm rồi kể từ lúc Toal biến mất, cô đã không cảm nhận được hơi ấm từ người mình thương gần đến thế. Tiếng gió hú nổi lên, xé tan mùi ẩm mốc từ khu ổ chuột bẩn thỉu.
"Cậu có thể giữ như vậy một thời gian không?" Sion thì thầm vào tai cậu. "Làm ơn."
"Tùy cô, sao cũng được."
Toal – Silver thở dài, ôm lấy Sion hồi lâu. Dù cậu biết cậu đã hồi phục, biết tất cả những gì cậu trải qua từ rất lâu. Nhưng cậu chọn che giấu chúng một phần, chỉ để lộ thân phận thật của mình vào ban đêm. Chợt, có tiếng lục đục ở trong bãi rác. Cả hai cùng đứng dậy, cảnh giác cao độ. Bên trong đống tạp chất hôi thối ấy là một con rồng nhỏ có bộ vảy đen bóng, thân giống rắn, bốn chân như chim ưng, bờm sư tử trắng, tai hươu nằm co ro với cơ thể bị thương nặng. Sion bồng nó lên, nó từ từ mở mắt. Đồng tử màu vàng óng của nó lóe lên trong màn đêm, hòa theo đôi mắt màu bạc của kẻ tung hoành khắp chiến trường.
"Rồng con?" Toal – Silver bước đến gần nhìn: "Sao nó lại ở đây?!"
"Chắc bị tên buôn nào đó loại bỏ." Sion dùng áo choàng che lại. "Bọn chúng luôn làm thế với những hàng lỗi, khốn nạn."
"Cô muốn đem một con thằn lằn về nuôi thật đấy à?" Cậu hừ một tiếng, tỏ vẻ khó chịu. "Nó không sống được lâu đâu nên ném đi."
"Không, tôi... sẽ chăm sóc nó."
Về lại quán rượu, Sion nhẹ nhàng lau người, băng bó vết thương cho rồng nhỏ. Toal – Silver ngồi gần cửa sổ, ánh mắt ghen tỵ nhìn sinh vật trước mắt. Mùi thuốc sát trùng lan tỏa trong không khí ẩm mốc của căn phòng, khiến cậu càng thêm bực bội. Con rồng nhỏ với lớp vảy lấp lánh dưới ánh nến chập chờn, khẽ rên rỉ trong giấc ngủ, cơ thể khẽ run lên vì đau đớn. Sion nhẹ nhàng bôi thuốc trên vết thương sâu hoằm ở lưng nó, rồi mỉm cười.
"Cô cưng chiều nó quá rồi đấy, Sion." Cậu lẩm bẩm. "Chỉ là con thằn lằn thôi mà."
"Nó là cậu nhóc." Sion đưa tay vô chậu nước ấm, đáp lại. "Với lại... tôi không bỏ nó ở đó được."
Toal – Silver quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đang bao trùm thị trấn nhỏ. Những vì sao lấp lánh xa xôi, nhưng trong lòng cậu dường như có gì đó rất khó chịu, giống như cơn bão đang hình thành âm thầm bên trong.
"Khó chịu thật sự." Cậu lắc đầu, cau có. "Mà bỏ đi, cô muốn làm gì thì làm."
Sion cười nhạt. Vốn tính cách cậu ta là thế ngay từ lúc thoát khỏi tay gã buôn. Ánh lửa vàng cháy trong đèn dầu, xua tan đi phần nào sự ngột ngạt trong phòng. Đứa trẻ khẽ nấc cụt, say sưa ngủ trong nôi. Sion khẽ nhìn, nhẹ nhàng bước đến, ngồi bên cạnh cậu. Toal – Silver giật mình, nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu.
"Muốn gì nữa đây?!"
Cậu lạnh nhạt hỏi Sion. Dù biết chắc những gì cô nói ra là những câu hỏi lặp qua lại cả vạn lần. Nhưng có lẽ cậu biết, đó là cách duy nhất để nữ hoàng trấn an tinh thần chính mình và xua đi nỗi nhớ mong người mình thương. Sion im lặng, hai má hơi ửng hồng lên, rồi dựa vào cậu. Bất ngờ, đứa trẻ khóc ré lên, phá tan không khí yên bình của cả hai.
"Cảm giác này... NGUY HIỂM!"
Toal – Silver ôm lấy Sion, đôi mắt ánh lên như mắt dã thú. Ngay giây đó, cửa kính gần bên giường vỡ toang, mảnh dăm văng xuống sàn, một vài mảnh găm vào vai cậu. Cậu nghiến răng chịu đau, đỡ cô đến chỗ đứa trẻ. May mắn thay đứa trẻ không bị sao cả. Ánh mắt Sion sắc như dao, nhìn về phía cửa sổ vỡ. Rõ ràng, cô biết thứ đuổi theo cô là thứ gì. Nói đúng hơn... "chúng" đã tìm thấy cô.
"Lũ chó của Barmam!"
Mắt của Toal – Silver nhíu lại, cảm nhận sự thay đổi trong không gian. Cũng không biết lũ lính đánh thuê luôn tìm kiếm Sion cuối đã mò đến lúc nào, nhưng với tình hình hiện tại, nếu chúng tấn công chắc chắn mọi thứ sẽ lộ tẩy.
Chợt con rồng mở mắt, nhìn về đằng sau cậu. Nhanh như cắt, bàn tay cậu biến đổi thành móng vuốt sắc nhọn, bóp chặt lấy cổ kẻ đánh lén. Là một tên gầy gò, đầu trọc lóc bóng láng như dầu, mặc áo choàng đen khắc hình lưỡi kiếm xiên qua mặt trăng. Hắn vùng vẫy, cố thoát khỏi tay cậu, nhưng dường như quá muộn. Cổ hắn lập tức bị bẻ gãy bởi sinh vật bám trên người hắn. Nó giống hệt như những ký sinh bám trên người cô gái xấu số lúc nãy. Toal – Silver giơ vuốt, giết chết sinh vật kỳ dị ấy. Mùi máu tanh xộc lên, nhuộm đen bộ vuốt màu ánh bạc của cậu. Rõ ràng, tên lính đánh thuê này là mồi nhử, và tất nhiên...
Những kẻ thất bại đều bị giết không thương tiếc.
"Chỉ có một tên, nhưng sao lại..." Sion nhìn sinh vật trên tay Toal – Silver, bất an: "Này là..."
"Bạch Vũ Trùng."
Bạch Vũ Trùng, hay gọi với tên Vũ Độc Trùng. Chúng giống hệt như những sợi lông vũ tuyệt đẹp, nhưng lại ẩn chứa sự chết chóc như rắn độc. Là loài sinh vật trong nhánh Thi Trùng sống ký sinh trên vật chủ. Một khi đã là con mồi của chúng, nạn nhân sẽ bị khống chế như con rối nghe theo lệnh chủ nhân. Và nếu kẻ điều khiển chúng muốn, lũ trùng này sẽ giết chết nạn nhân ngay lập tức.
Một sinh vật hoàn hảo, xinh đẹp... và nguy hiểm.
[Xem ra có quà cho ông bạn rồi.]
Toal – Silver vớ lấy cái lọ rỗng bên tủ, bỏ xác con bọ vào trong. Vừa lúc ấy Ember và Liv vội chạy vào. Họ tròn mắt, kinh ngạc trước cảnh tượng hỗn độn trước mắt: cửa kính nát vụn, con rồng nhỏ nằm trên giường, cơ thể đầy máu màu đen đỏ của cậu và cái xác kẻ thù của Sion. Ember vội chạy đến, ánh mắt hoảng hốt nhìn cả hai:
"Có chuyện gì thế này?!"
"Không rõ nữa." Sion lắc đầu. "Chỉ là con chuột nhắt thôi."
"Vậy à." Ember lắc đầu, tỏ vẻ chán chường. "Hai người thật sự bày ra cái đống hỗn loạn này thiệt hả?!"
"Chịu."
Toal – Silver nhún vai, loạng choạng bước đến giường, mở bộ giáp trên người ra. Con rồng Sion cứu được nghiêng đầu nhìn cậu, rồi bay đến gần. Mảnh vỡ của cửa kính găm vào vai cậu, máu đỏ rỉ ra ướt đẫm. Nó khịt mũi, liếm vào vết thương khiến cậu nhói lên. Những chỗ cái lưỡi thô ráp có vảy của nó chạm vào làm Toal – Silver ngứa ngáy. Và thật bất ngờ rằng chúng nhanh chóng liền lại. Sion mở to mắt, ngạc nhiên:
"Không thể nào."
"Mi đang chữa trị ta à, nhóc con?!" Cậu ngập ngừng, khẽ chạm tay vào cái mũi nhỏ hơi ướt của con rồng.
Nó vẫy tai, gầm nhẹ một tiếng như muốn đáp lại. Ember tặc lưỡi, nhìn xác tên lính xấu số trước mặt:
"Lũ chó săn này đúng là kinh tởm, vứt làm phân bón may ra cũng được."
Cô lấy trong túi một con Slime – loài sinh vật chỉ có ở mê cung và các tán rừng nguyên sinh, chuyên ăn khoáng chất và các sinh vật khác – màu xanh thẫm. Ngay tức khắc, cơ thể nó phồng lên, bao phủ tên lính đánh thuê. Cơ thể hắn tan ra, hòa làm một với con Slime của Ember. Sion liếc nhìn cô, hỏi với giọng sắc lạnh:
"Thế sao cô lại chạy lên đây?!"
"Cái đó à." Ember đặt con Slime trên tay, đáp lại: "Có người cần tìm cô đấy, Sion."
Sion giật mình trước lời Ember. Vốn, cô biết chẳng có kẻ ngốc nào muốn tìm cô hay Toal – Silver trừ những quý tộc và dị giáo. Mà dù có muốn hay không, tất cả những "vị khách" gặp cô đều là những kẻ lập dị. Cô ra hiệu cho Toal – Silver ở lại trên phòng với đứa trẻ rồi bước xuống dưới quán rượu. Sau những gã say xỉn, bên bộ bàn ghế gỗ màu nâu lợt đối diện cửa lớn là cậu thiếu niên trẻ. Là một kỵ sĩ hệt như cô với mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt đỏ thẫm và bộ giáp bạc. Nhưng lạ thay, dù không tỏa ra sát khí, cậu vẫn có thể khiến những kẻ gây rối phải run sợ.
"Cậu..." Sion lùi lại một bước: "Cậu là..."
Thiếu niên đó khẽ cười, đồng tử ánh lên màu đỏ rực như lửa:
"Chúng ta đã từng gặp nhau rồi sao, Valkyar cuối cùng?!"
"Arthur... Pendragon!"
Không khí xung quanh bỗng chốc ngừng lại. Sư tử trắng mang đôi cánh mặt trời, kẻ sẵn sàng xé xác bất cứ ai dám khiêu chiến, vị vua cuối cùng của vùng Camelot – Arthur – đang ở ngay đây, trước mặt Sion. Tay trái cô run lên, lo sợ trước ánh mắt của kẻ chinh phạt.
"Cô sợ ta à?!" Arthur nghiêng đầu, hỏi. "Sao cô lại sợ?!"
"Tôi..." Sion siết tay, cô kìm nén bản thân.
"Mà thôi, dù gì tôi cũng không có hứng đánh nhau với phụ nữ." Cậu nhắm mắt, thở hơi dài.
"Cậu đến tìm tôi làm gì?!"
"Ta cần một bác sĩ để chữa bệnh cho người bảo hộ gia tộc Pendragon."
Sion giật mình trước lời đề nghị của Arthur. Trong gia tộc Pendragon, người bảo hộ – Merlin là pháp sư có sức mạnh vượt trội. Nhưng vì sao lại cần một bác sĩ? Và vì sao lại chính tay Arthur vượt đường dài để đến đây? Đó là những gì Sion muốn biết. Chân mày cô nhíu lại, nói:
"Sao cậu không tìm người khác?!"
"Chỉ có mình cô mới có thể chữa bệnh cho các kỵ sĩ và người bảo hộ gia tộc Pendragon mà thôi." Arthur gõ tay vào bàn, ánh mắt sắc lạnh nhìn cô.
"Tôi là kỵ sĩ, không phải bác sĩ."
"Ta biết điều đó, nhưng cô không thể giấu ta về quá khứ trước đây của cô đúng chứ?!"
Là một vị vua có tính khí bất thường, dễ nắm thóp đối phương khi có sơ hở, Arthur biết khá nhiều về Sion – một Valkyar. Cô nắm chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt sắc bén nhìn kẻ cai trị trước mặt. Trước khi gia nhập đội kỵ sĩ, cô từng là một bác sĩ chữa bệnh sống ẩn trong khu thành Tain. Nhưng vì sao Arthur lại biết chuyện đó? Cô cũng không biết được.
"Nhưng tại sao phải là tôi?!" Sion nhíu mày, hỏi.
"Rồng là loài rất thông minh, chúng biết ai giúp đỡ được cho nó." Arthur nhặt quả oliu trên dĩa đưa vào miệng. "Nếu cô không muốn, ta cũng không ép cô được."
Đoạn, Arthur đứng dậy, quay đầu bỏ đi. Vào thời khắc cậu xoay lưng lại, Sion bỗng nắm lấy áo cậu:
"Tôi cần chuẩn bị một lúc, đợi tôi."
Arthur nhếch mép, gật đầu. Khi chuẩn bị đầy đủ, Sion cùng Toal – Silver, Liv bồng theo đứa trẻ đi theo sau Arthur. Một vị vua, một kỵ sĩ, một nô lệ và một người thường cùng với đứa trẻ cứ thế từ thành Tain đi về bến cảng phía Nam – nơi duy nhất có thể đến Camelot. Thế nhưng, mọi thứ không như những gì họ sắp đặt.
Biến cố một lần nữa xảy đến, và đúng những gì Sion đoán ra được...
Binh lính đã đánh hơi thấy cô và đã chờ cô ngay bên cảng.
Arthur dừng lại, đôi mắt màu ánh đỏ lóe lên trong màu nắng yếu ớt. Đứng đối diện với "chó" của vua Rlen, cậu không hề nao núng hay sợ hãi. Đúng hơn thì ngược lại, chúng đang run sợ ngay khi nhìn vào đôi mắt của cậu. Âm thanh thở dài của vị vua chinh phạt hòa theo làn khói trắng mờ như muốn xé xác những kẻ cản đường ấy làm chúng dè chừng. Một tên lính già, râu quai nón đen, tóc nâu sẫm, thân hình vạm vỡ như con gấu khổng lồ bước đến gần Arthur. Trên tay hắn là cây chùy sáu cạnh nhuốm mùi máu tanh. Có vẻ đã có người đã bỏ mạng dưới món "đồ chơi" của hắn. Hắn nhìn nhóm người qua lại, phả hơi xì gà, ồm ồm nói:
"Tưởng là ai, hóa ra là lũ quạ lang thang trên chiến trường. Giấy thông hành các ngươi đâu?!"
Sion siết tay, Toal – Silver kéo áo cô lại, ra hiệu cô bình tĩnh một chút. Arthur bình tĩnh đưa tấm thẻ màu bạc trước mặt tên lính già. Là giấy thông hành có hoa văn hình rồng uốn lượn cùng bông hoa hồng màu xám tro. Hắn liếc Arthur. Rõ ràng, kẻ đứng trước hắn là vị vua đã biến mất hàng trăm năm, và bằng cách nào đó đã trở lại. Hơn hết, tấm thẻ Arthur đưa hắn là của vua Rlen. Nhưng tại sao cậu lại có nó? Hắn cũng không biết.
"Tên ngươi là Arthur." Hắn cười phá lên. "Ngạc nhiên thật đấy."
Chợt, sắc mặt hắn thay đổi, túm lấy tay trái cậu xách lên. Với cơ thể nhỏ bé ấy, chỉ cần hắn ném xuống xương chắc chắn sẽ nát vụn. Đôi mắt đen kịt của hắn dội vào Arthur, giống hệt dã thú muốn xé phăng con mồi. Sion rút thanh kiếm, sẵn sàng tấn công. Arthur liếc mắt, ra hiệu cho cô lui lại. Rõ ràng cậu biết hắn là ai.
Gấu Điên – Habbyarn Kalmaon.
Đó là thứ Arthur nhớ rất rõ. Vào ngày người tình của Sion rơi xuống vực, cậu đã chạm trán với hắn. To lớn, vạm vỡ, sức mạnh đủ nghiền ép 20 binh lính chỉ trong một lần, hắn đã từng dồn cậu vào thế cùng chỉ để bắt sống cậu – vua của vùng đất Camelot. Mãi đến đợt giao chiến trong đêm thứ tư, hắn mới chịu khuất phục và thất bại thảm hại. Không phải vì kiệt sức. Cũng không phải vì sức mạnh từ Chén Thánh. Mà là do kẻ tấn công Toal – Silver trước đây xen vào.
"Đã mấy tháng rồi nhỉ, Arthur Pendragon?!" Hắn cười phá lên, thả cậu xuống đất.
"Chẳng biết." Arthur đứng dậy, lườm hắn với vẻ mặt lạnh nhạt. "Ta không có hứng thú với ngươi."
"Nào, đừng có lơ lão già này chứ." Hắn bước đến gần, phủi bụi trên áo cậu. "Chỉ là chào hỏi thôi mà."
"Tránh xa ta ra, trước khi ta nổi điên móc mắt ngươi."
"Nào, lại cáu kỉnh nữa rồi. Ta chỉ tuần tra thôi."
"Ý ngươi là gì?!"
Kalmaon đưa tay cầm bình rượu dắt bên hông tu ừng ực. Hắn khà tiếng sảng khoái, nói tiếp:
"Vua Rlen ban lệnh treo thưởng cho ai bắt được 'Phù thủy vàng'. Từ lúc hắn xuất hiện, căn bệnh Söunaän lập tức bùng phát. Hà, thú vị thật đấy."
"Sao ông biết là 'Phù thủy vàng'?!" Sion hỏi Kalmaon.
"Chả biết, nhưng... ta nghe nói hắn có liên quan đến ngày thanh trừng. Mà kệ đi, có giấy thông hành đầy đủ thì biến. Đứng đây chỉ tổ vướng chân!"
Chân mày Arthur cau lại. Nhóm người vội vã đi qua các binh lính. Kalmaon nhìn theo bóng dáng Arthur, trong lòng ẩn chứa vẻ nghi hoặc. Dù gì cũng là kẻ thù cũ, hắn không dễ dàng bỏ qua như thế được.
Con thuyền dần rời cảng, buồm căng phồng dưới làn gió mang theo hơi thở của biển cả. Bầu trời phía trên rực rỡ một màu xanh thẳm như bức tranh các vị thần vẽ lên. Ở xa xa, nơi đường chân trời mờ ảo, những đám mây đen kịt cuộn trào, báo hiệu sắp có cơn bão ập đến.
Khi con thuyền lướt qua những con sóng đầu tiên, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ dưới mặt nước, khiến cả thủy thủ đoàn giật mình, tay nắm chặt lan can gỗ mục nát. Mặt nước sôi sùng sục, bọt trắng cuồn cuộn nổi lên. Rõ ràng, thứ đó thật sự rất lớn, lớn hơn cả những sinh vật bình thường.
Hay đúng hơn, nó là một trong những bá chủ của vùng biển phía Bắc.
Đồ Tể Vực Thẳm – Kraken.
Thân hình dài hàng trăm thước, da đen bóng , và những xúc tu khổng lồ uốn lượn như rắn biển khổng lồ, mỗi cái dài hơn cột buồm chính, đầu mút nhọn hoắt với hàng trăm giác hút sắc nhọn dễ dàng nghiền nát cả đá tảng. Nó là một trong ít kẻ gây ra những vụ đắm tàu. Và tất nhiên, nó cũng không phải kẻ ăn chay. Con thuyền rung lắc dữ dội, thủy thủ đoàn rơi vào hoảng loạn, tiếng la hét hòa lẫn với tiếng gỗ ken két như sắp vỡ vụn.
Cơn bão ở đường chân trời đã đến gần hơn, sấm sét vang vọng như tiếng cười của oán linh. Cảm giác có gì đó không đúng, rõ ràng Kraken xuất hiện ở đây chỉ để đánh chén. Nhưng thứ Sion linh cảm không phải nó, mà là thứ ẩn mình trong cơn bão.
Chợt, con ác thú dừng đợt tấn công, xúc tu của nó trườn xuống dòng nước mặn chát. Nó rít lên, đôi mắt tròn màu xám tro hướng về phía bầu trời. Một sinh vật như cá kình, thân hình đen tuyền, đầu giống người đeo mặt nạ trắng với ánh mắt đỏ rực xuất hiện sau cơn bão. Đường hoa văn trên lưng thứ ấy lóe lên, tạo ra vẻ đẹp ma mị. Kraken rít lên, phòng thủ trước thứ ấy. Rõ ràng...
Nó đang run sợ trước sinh vật đó.
"Đùa nhau à!" Một thủy thủ đoàn trợn mắt, nhìn lên bầu trời. "Nó tìm đến tận đây thật á!"
Xưa kia, người người gọi sinh vật ấy là Leviathan. Nhưng sau này, nó lại có cái tên khác. Huyễn Ảnh Thú – Orbertast. Hay tức "Sương đen" trong âm người Sirius cổ đại. Nó là cự thú do chính Đấng Kiến Tạo sinh ra. Ban đầu, loài này có một đôi. Nhưng vì sức mạnh khủng khiếp, Đấng Kiến Tạo đã giết đi con đực và để lại con cái. Vì hận vị thần cướp đi bạn đời, nó đã phát điên rồi nhấn chìm cả vương quốc trong cơn đại hồng thủy. Thế là, nó đã được gán với một cái tên...
Nữ Hoàng Của Phẫn Nộ – Orbertast.
Toal – Silver liếc qua Arthur đang nhắm mắt, ngồi tựa lưng một góc, tay nắm chặt thanh kiếm. Thật kỳ lạ, tại sao cậu ta lại có thể bình tĩnh như thế? Orbertast lao mình xuống nước, tạo thành cột sóng khổng lồ suýt lật úp cả con thuyền. Nó ngoạm lấy Kraken, kéo con ác thú xuống biển sâu.
"Thần Entana, ngài đang trêu đùa con đúng không?!" Sion trợn tròn mắt, kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Âm thanh thảm thiết rít lên. Orbertast nổi lên khỏi mặt nước cùng Kraken. Nó vươn xúc tu, quấn chặt thân hình của "nữ hoàng". Máu đen đặc sệt phun ra từ vết thương nó, hòa lẫn theo màu nước biển. Và trong phút chốc, nó liền bị Orbertast xé toạc. Con thuyền lắc lư dữ dội, Arthur lập tức tỉnh giấc. Cậu đứng dậy, đi đến boong tàu, nhìn về ánh mắt của "nữ hoàng".
"Xem ra bà rất thỏa mãn đúng chứ?!"
Arthur ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng về Orbertast. Một kẻ chinh phạt, một kẻ mang theo mối thù năm xưa. Linh cảm xấu dâng lên trong Toal – Silver. Rõ ràng Orbertast xuất hiện ở đây là điềm gở. Có gì đó không đúng, cứ thể...
Đó là cái bẫy do kẻ khác làm ra.
"Vật hiến tế này là của ngươi sao, Arthur?!" Thân thể Orbertast mọc ra những xúc tu, quấn lấy xác Kraken.
"Không hẳn." Arthur đáp lại. "Nó tự dâng đến miệng bà đấy thôi."
"Ngươi biết ta đến đây à?!"
"Chỉ là trùng hợp thôi, bà xem nó là vật tế cũng được."
Orbertast hít hơi sâu, gầm lên tiếng động dài rồi kéo xác Kraken xuống lòng biển. Bầu trời dần yên tĩnh, trong xanh như chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Mọi người nhìn Arthur, ánh mắt tỏ ra vẻ nghi hoặc.
"Cậu... rốt cuộc là cái quái gì thế?!" Sion hỏi, giọng sắc lạnh. "Tại sao con thú đó lại..."
"Chỉ là kẻ từng là bạn với tử thần thôi, đừng quan tâm ta."
Ba ngày, năm ngày trôi qua. Con thuyền dần cập bến tại cảng Rnan thuộc vùng phía Nam Habbastar. Từ nơi đó đi về phía Bắc, vượt qua sông Niz sẽ đến Camelot. Không khí nơi đây hoàn toàn khác với cảnh ở thành Tain, một nơi bao phủ trong ma pháp và máy móc, nơi những cỗ máy khổng lồ rít lên như tiếng thì thầm của quỷ dữ, tạo nên sự đối lập rõ rệt. Càng về phía Bắc, khung cảnh dần trở về vẻ đơn sơ, hòa nhịp vào vẻ đẹp của thiên nhiên.
Dưới tán rừng cổ thụ rậm rạp, không khí mang đầy hơi thở của thiên nhiên hoang sơ và tiếng chim hót vang vọng như bản giao hưởng bất tận. Không có những cỗ máy kêu răng rắc, chỉ có sự yên bình đến nao lòng. Dòng suối trong vắt chảy róc rách qua những tảng đá phủ rêu phong, hòa theo mùi đất ẩm ướt quyện cùng hương hoa dại. Những tán lá xanh mướt rung rinh trong gió nhẹ, khẽ thổi qua mái tóc từng người.
Dừng lại bên bờ suối, Arthur vươn tay, uống ngụm nước mát để giải tỏa sự mệt mỏi. Sion ngồi cạnh gốc cây, lau người cho đứa trẻ. Còn Liv, ông ngáp hơi dài, ngó quanh, mắt đầy vẻ tò mò. Toal – Silver nhíu mày, lòng đầy sự nghi ngờ. Tại sao sinh vật ấy lại bỏ qua Arthur? Thật khó hiểu.
"Băng qua con suối này sẽ đến sông Niz." Arthur đứng dậy, duỗi người.
"Này,..." Toal – Silver bước về phía Arthur. "Rốt cuộc sao Orbertast lại không tấn công cậu?!"
Mắt Arthur khẽ giật. Cậu không đáp, quay đầu bỏ đi, nhưng liền bị Toal – Silver chặn đường. Một vị vua lang thang, một kẻ vô danh chạm mặt nhau. Không khí dường như bị bóp nghẹt, cứ như thể...
Có hai mãnh thú sắp sửa đánh nhau.
"Tránh ra!" Arthur trừng mắt.
"Trả lời câu hỏi của tôi trước, Arthur!" Toal – Silver đáp lại.
"Không liên quan đến ngươi, tránh ra!"
"Mơ đi, trả lời tôi trước!"
"Ngươi..."
Arthur siết chặt tay, cố nén cơn tức giận lại. Cậu đi vòng ra chỗ khác, nhưng bị cản lại. Hồi rất lâu, tiếng ẩu đả phát lên khiến mọi người giật mình. Rõ ràng, Toal – Silver đã vô tình chạm vào giới hạn của Arthur. Và cũng chẳng ngoài dự đoán, cả hai liền lao vào đánh nhau, lăn tròn xuống nền cỏ.
"Biết ngay mà." Liv lắc đầu, ngao ngán. "Lại gây sự nữa rồi!"
Sau mớ "hỗn độn", Toal – Silver ngồi một góc, mặt nhăn nhó. Cú đấm hồi nãy của Arthur quả nhiên rất thấm, và không nhẹ chút nào. Bên kia, vị vua đó cũng không khá hơn khi bị cậu thụi vào hông. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt tỏ ra sát khí hừng hực.
"Thôi!!" Sion vỗ vào vai Toal – Silver. "Mặt mày sưng chù vù vậy rồi chưa chừa à!"
"Xin lỗi." Cậu cúi đầu, bình tĩnh lại.
Trời dần tối, bóng đêm bao trùm toàn bộ khu rừng như tấm màn nhung đen kịt. Vài con đom đóm khẽ động, bay ra ngoài bụi cỏ như những vì sao lạc lối mang theo chút phép màu cổ xưa của rừng già. Chúng tụ họp thành vòng tròn lơ lửng, chiếu rọi lên lối mòn ẩn khuất giữa những gốc cây cổ thụ, nơi rễ cây uốn éo như con rồng đang say ngủ. Những bông hoa Bách Quỳ – loài hoa chỉ mọc ở những nơi tràn trề năng lượng – phát ra ánh sáng màu xanh lợt, hòa theo dòng nước của con suối phản chiếu hình ảnh những vì sao trên bầu trời. Sion ngồi tựa bên cạnh người giống hệt người mình thương. Cũng đã rất lâu kể từ lần cuối cô gặp người ấy, chưa từng có ai tiếp xúc với cô gần đến như vậy. Mái tóc màu nâu hạt dẻ của Toal – Silver dần chuyển thành màu trắng. Cậu liếc nhìn cô, thấy cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Khóe miệng cậu khẽ cười, một nụ cười mờ nhạt. Rõ ràng...
Cậu là Silver, không phải Toal – kẻ đã chết trước đây.
"Xem ra ngươi thích cô ta nhỉ?!" Arthur he hé mắt, liếc nhìn cậu. "Ta nói đúng chứ?!"
"Cũng không hẳn." Cậu đáp lại. "Mà này, chúng ta... đã từng gặp nhau chưa?!"
Arthur giật mình trước lời Silver.Trước đây, hai bên đã từng gặp nhau. Và trong thân phận Toal, cậu đã đâm ngọn giáo vào lồng ngực vị vua chinh phạt chỉ để giải thoát khỏi nỗi oán thù, nhưng rồi lại bị chính kẻ đâm sau lưng đẩy xuống vực thẳm. Còn Sion, sau ngày hôm đó, Arthur đã gặp cô đang chữa trị cho người dân thành Tain. Dù mới 17, nhưng cô lại mang trong mình ý chí mạnh mẽ như một chiến binh và lòng nhân từ của người bác sĩ. Kể cả lúc đối đầu với Dullahan trong lằn ranh sinh tử, cô không hề sợ hãi.
Tất cả mọi thứ, tất cả sự tình đều là Arthur nhìn thấy. Nhưng...
Cậu chọn cách giấu đi, chỉ để lại một câu hỏi giành cho hai người.
"Chắc... là chưa." Arthur ngập ngừng, đáp lại. "Ngươi hỏi để làm gì?!"
"Không có gì." Silver lắc đầu. "Chỉ là... tôi không hiểu vì sao cậu lại lặn lội đến tìm Sion thôi."
"Ra là lo cho cô gái đó." Arthur khẽ cười. "Cô ta là gì của ngươi thế, Silver?!"
"Sao cậu biết tên tôi?!" Cậu tròn mắt, ngạc nhiên.
"Cô ta hay gọi cậu như thế, ta đoán... đó không phải tên thật của ngươi đúng chứ?!"
"Tôi..."
Cổ họng Silver nghẹn lại, như có thứ gì mắc vào trong. Cậu hít hơi, cố lấy lại bình tĩnh. Ánh lửa đỏ cam lập lòe theo gió, hòa vào màn đêm dài miên man. Arthur thở dài, tặc lưỡi, co người lại như đứa trẻ.
Tiếng gầm rú của thú rừng vang lên, xé toạc vẻ yên bình của khu rừng.
Cứ thế, lại thêm đêm dài trôi qua.
Ánh nắng đầu tiên len lỏi qua tán lá dày đặc, nhuộm vàng những giọt sương đọng trên cành cây. Sion từ từ tỉnh dậy, đôi mắt hơi hơi mờ đục. Cô phát hiện ra Arthur đã đi đâu mất, cứ như một cơn gió.
"Arthur!"
Vội vớ lấy tư trang, cô lay tất cả mọi người dậy nhanh chóng chuẩn bị và tìm Arthur. Vừa lo lắng vị vua cuối cùng gặp chuyện không lành, vừa lo rằng cậu sẽ lật lọng. Nhưng có lẽ...
Cô đã suy nghĩ quá nhiều.
Bên trong bụi cây rậm rạp cách chỗ dừng chân không xa, ngay dưới dòng suối, Arthur đang lau tấm thân đầy bụi bẩn của mình. Dòng nước mát lạnh trôi qua làn da trắng như tuyết sớm, cuốn phăng đi lớp bụi đường và mồ hôi tích tụ sau hành trình dài dằng dặc qua rừng núi. Arthur thả lỏng, ngâm mình sâu hơn, để làn nước ôm lấy cơ thể mỏi mệt, đôi mắt khép hờ tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa thiên nhiên.
Một tiếng động phát ra sau bụi cây. Arthur giật mình, nổi lên mặt nước, ánh mắt tỏa ra sát khí hừng hực.
"Ai đó?!"
Từ trong bụi cây là nhóm Sion. Arthur lúng túng, ngó quanh. Ánh nắng phản chiếu qua lưng vị vua, để lộ vết sẹo dài ngoằng chạy dọc từ vai phải xuống tận thắt lưng. Đó là dấu tích của trận chiến khốc liệt xưa kia, nơi lưỡi gươm kẻ thù cũ suýt tước đi mạng sống cậu. Vết sẹo ấy, dưới ánh nắng chói chang, lấp loá như lời nhắc nhở về quá khứ đầy máu lửa, về ngai vàng được xây từ máu và linh hồn bất khuất.
"Xin... xin lỗi!" Sion che mắt lại, má ửng đỏ lên. "Tôi... tôi không cố ý!"
Arthur lắc đầu, tỏ vẻ chán nản. Cũng may mắn không ai hỏi cậu về vết sẹo ấy. Nói đúng hơn, đó là lời nguyền của tên nghịch tử cậu luôn tìm kiếm. Silver nheo mắt, lộ ra vẻ ghen tỵ. Cũng phải, bởi vì người cậu mong chờ đã nhìn thấy cơ thể của người đàn ông khác. Dù chỉ là vô tình, nhưng cũng đủ để Silver phải phát điên lên như con ngựa đen đứt cương.
Hít hơi, lấy lại bình tĩnh. Silver dẫn đầu đoàn người đến sông Niz. Băng qua khu rừng rậm rạp, họ đi qua cánh đồng mênh mông. Trong lúc đi, chợt Liv dừng lại khiến người đi sau tông vào nhau.
"Gì vậy?!" Silver quay đầu, hỏi.
"Hình như..." Liv ngó quanh, tay ôm chặt đứa trẻ. "Có thứ gì đó đang đến."
Linh cảm bất an dâng lên trong lòng, Sion nắm chặt thanh kiếm. Bầu trời dần chuyển sang màu xám xịt, đi cùng với làn sương dày đặc và tiếng vó ngựa. Tim cô đập loạn, sắc mặt tái nhợt. Một bóng dáng khổng lồ từ xa dần tiến đến, mang theo hơi thở của chết chóc khiến vạn vật khô héo hóa thành tro.
"Đừng nói là..." Liv run lên, lo sợ trước sinh vật đang đến gần.
"Dullahan."
Cơ thể toát ra tử khí, cưỡi ngựa ba đầu – Boak. Hắn là kẻ đã giết tất cả đồng đội của Sion. Ngọn lửa xanh cháy trên cổ, ánh lên theo bộ giáp đen tuyền. Hắn là hiện thân của diệt vong, kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng đến tất cả chiến binh. Và giờ, hắn đến đây chỉ có mục đích duy nhất...
Giết chết nữ hoàng!
"Lùi lại..." Sion ra hiệu, bước lên phía trước.
"Nguy hiểm lắm, Sion!" Liv hét lên, ngăn cô lại. "Nó là Dullahan – kẻ đã đẩy cô đến cửa tử đấy!"
"Tôi biết, nhưng... đây là chuyện của tôi và hắn."
Sion đi lên, đối mặt trực tiếp với Dullahan. Hắn nghiêng người, nhảy xuống yên ngựa. Sion rút thanh kiếm bên hông, nhìn thẳng vào sinh vật đã giết đồng đội mình:
"Đã lâu rồi nhỉ, Dullahan?!"
"Cô đã thay đổi, kỵ sĩ ta đã tha chết khi xưa."
Giọng nói trầm đục, lạnh lẽo của hắn vang trong đầu Sion như tiếng oán linh. Cô siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt lóe lên ngọn lửa căm hận. Những ký ức xưa cũ ùa về như cơn lũ: vào ngày định mệnh ấy, chỉ ba tiếng vó ngựa, Dullahan đã tàn sát cả đội kỵ sĩ. Hắn tha mạng cho cô vì "sự thương hại" mà hắn gọi là lòng nhân từ. Nỗi ám ảnh đó đã bám lấy cô. Nhưng giờ, cô đã thay đổi, là nữ hoàng hiên ngang trên chiến trường. Cô đã rèn luyện, đã sống sót trước cửa tử chỉ để chờ hắn trở lại.
"Đi chết đi, Dullahan!"
Sion lao đến, như con thú đứt dây. Thanh kiếm vung lên với tốc độ kinh hồn, chém một đường cong hoàn hảo nhắm vào cổ Dullahan – nơi đáng lẽ phải có cái đầu. Hắn đỡ lấy thanh kiếm cô bằng tay không, rít lên tiếng dài. Sion lùi lại, cảm nhận lực phản làm tay cô tê rần. Con ngựa đen phản ứng, hí vang lên. Khi cô nhận thức lại, nó đã ở rất gần cô, giẫm mạnh xuống. Khói bụi mù mịt, bao phủ bầu trời xám xịt.
Tưởng chừng đã hạ được Sion, nhưng...
Nữ hoàng vẫn sống sót.
Một màn chắn bạc bao phủ quanh người Sion. Phải, Arthur đã sử dụng kết giới của Excalibur cứu mạng cô. Còn vỏ kiếm, cậu ném qua Liv, tạo ra tấm kết giới màu xanh lục che chắn ông và đứa trẻ.
"Giữ lấy vỏ kiếm..." Arthur thét. "Cấm ông làm mất nó!"
"Vâng!"