Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu

Cảnh báo

17+



- Regalast, năm 542 lịch Thiên Vũ -

Sion từ từ mở mắt, vươn vai bước ra khỏi căn nhà lợp xợp. Hiện tại đã là mùa thu, lá vàng ngả sang màu cam đỏ rơi đầy trên lối đi. Cơn gió nhè nhẹ lướt qua mái tóc bù xù màu trắng bạc, đẩy tấm màn mỏng qua một bên. Phía ngoài, lũ gà đi vòng quanh, nhặt từng mảnh thóc vụn. Và trên ngọn cây, bầy chim thi nhau hót vang, hòa chung tiếng kêu của đàn gia súc trong chuồng. Có vẻ, chúng muốn cùng cô đón nhận tia nắng sớm ở căn nhà này.

Đây là làng Teain, nằm cách thủ đô Tain khoảng 25 dặm. Nằm giữa rừng cánh én nâu, ngôi làng chẳng có gì ngoài củi đốt và thú vật bắt được từ những cái bẫy thô sơ. Dân làng sống chủ yếu bằng săn bắn nhỏ lẻ và trồng vài luống khoai, ngô trên những mảnh đất cằn cỗi bị rừng nuốt chửng từng ngày. Không có đường cái, không có chợ, chỉ có một con suối nhỏ chảy qua làng. Nước trong vắt nhưng lại lạnh buốt suốt bốn mùa. Đúng thôi, vì ở nơi này từng xảy ra trận dịch hạch và nạn đói kéo dài.

Lúc ấy, chính cô vẫn còn chưa chào đời.

Thời đó, người chết đầy đường, nạn đói kéo dài liên miên. Dân làng chỉ có thể cầu nguyện, ăn thóc mốc, thịt thối sống qua ngày. Có hôm thiếu thức ăn trầm trọng, họ phải ăn thịt chính người thân của mình, kể cả trẻ con. Trận đại dịch kéo dài 17 năm, xương trắng chất như núi, gia súc chết gần hết và chỉ còn chưa đầy chục người sống sót.

Nếu không phải Đấng Sáng Tạo cứu, e là làng đã chết vì đại dịch ấy.

Sion hít hơi thật sâu, mùi đất ẩm lẫn với khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh len lỏi vào mũi. Cô kéo tấm áo choàng sát hơn vào người, đôi chân trần dẫm lên lớp lá khô xào xạc. Mười bảy năm nay, kể từ khi cô được đưa đến đây, cô đã quen với nhịp sống này. Quen với cái lạnh thấu xương của mùa thu, quen với cái đói cồn cào khi mùa đông kéo dài, và quen cả với những ánh mắt dè chừng, e ngại của dân làng mỗi khi cô xuất hiện.

Họ gọi cô là "cô gái tóc bạc", "con gái của thần gió". Không phải vì tuổi tác, bởi cô hiện tại mới chỉ tròn hai mươi, mà vì màu tóc trắng kỳ lạ xuất hiện từ cái đêm cô bị bỏ lại trước cổng làng. Quấn trong một tấm chăn rách, bên cạnh một chiếc vòng cổ bằng bạc đã cũ kỹ. Không ai biết cô từ đâu đến. Cũng không ai dám hỏi cô. Chỉ có bà lão già nhất làng biết cô là ai và nhận nuôi cô. Thế nhưng...

Bà đã mất cách đây ba năm, vì căn bệnh thế kỷ ấy.

Ngáp một hơi thật dài, cô ưỡn người. Xoay trái, rồi lại xoay phải, xong đi đến giếng, múc gáo nước lạnh dội vào đầu. Dòng nước chảy qua mái tóc, ướt đẫm cả da mặt, tô sáng vẻ đẹp mỹ miều của người con gái.

Gọi cô là duyên dáng ư? Không hề!

"Brr... Lạnh quá!" Sion co rúm người, run lên, nhanh chóng lau bằng khăn bông.

"Chả ra dáng quý cô chút nào cả, Sion."

Một ông lão tóc bạc phơ chậm rãi bước đến - là trưởng làng Klin - một pháp sư vỹ đại. Gọi là pháp sư như thế, nếu vua Rlen biết chắc chắn sẽ giết chết cả làng lẫn đứa trẻ sắp chào đời trong bụng cô.

"Im đi!" Cô tặc lưỡi. "Mặc kệ tôi!"

Là con gái của gia tộc Choy với biệt danh "Nữ hoàng chiến tranh". Bất cứ nơi nào cô đi qua, đến cả quỷ dữ cũng phải nhường bước. Dù oai phong, dũng mãnh như con sư tử. Thế nhưng, đứng trước Toal - con trai của thần Het - tôi hoàn toàn mềm yếu. Và sau một đêm thân mật, đứa trẻ này đã được tạo ra.

Còn ba ngày nữa sẽ đến ngày hạ sinh. Tuy bụng không lớn, nhưng cô cảm nhận rõ đứa trẻ đang đạp mạnh bên trong. Già làng Klin cũng lo lắng, sợ cô lại gặp rắc rối trước thế lực từ bên ngoài. Cũng đúng, vì ban đêm là thời điểm kẻ thù của Sion - lũ lính đánh thuê - tấn công. Ngay cả khi đang có sinh linh nhỏ, chúng cũng không tha.

Tưởng rằng, mọi thứ sẽ yên ổn.

Cho đến cái đêm đó...

Đúng đêm trăng rằm, lũ lính ấy lại tập kích ngay bên trong làng. Mục tiêu chúng là Sion. cô vung kiếm đánh trả, chạy vào trong rừng. Dưới ánh trăng mờ, cộng thêm địa hình dốc đá bất lợi, cô không bỏ cuộc. Vì bảo vệ, vì đứa trẻ. Cô sẵn sàng làm bất cứ điều gì.

Sion lao nhanh vào rừng, bàn chân trần dẫm lên lớp lá mục và đá sắc. Máu rỉ ra từ vết cắt trên vai cô, hòa vào lớp đất màu xám xịt. Tiếng hô hoán của lũ lính đánh thuê vang vọng phía sau, xen lẫn tiếng kim loại va chạm và tiếng chân ngựa dậm mạnh trên nền đất ẩm.

"Đừng để con khốn đó trốn thoát!"

Ánh trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, đổ xuống rừng cánh én một thứ ánh sáng bạc lạnh lẽo, hắt lên những tán lá thành từng mảng sáng tối chập chờn như linh hồn lạc lối. Sion lao vào sâu trong rừng, thở hổn hển, từng bước chân nặng trịch in hằn lên lớp lá mục ẩm ướt. Thanh kiếm trong tay cô vẫn còn dính máu của lũ lính đánh thuê, nhưng giờ đây nó trở thành cây gậy chống đỡ cho cơ thể đang kiệt quệ. Xác định đã cắt đuôi, cô khuỵu xuống, cắm thanh kiếm vào mặt đất, thở gấp từng nhịp. Lũ quạ trên trời kêu vang, bay lên từng đàn đen kịt. Bụng dưới cô đột nhiên quặn thắt dữ dội, như có lưỡi dao lửa xoáy sâu vào ruột gan.

Khốn khiếp...

Cô cắn chặt môi, hai chân khuỵu xuống. Dòng nước ấm nóng trào ra từ giữa hai đùi, thấm đẫm quần áo rồi nhỏ giọt xuống mặt đất. Mùi máu tanh nồng hòa quyện với mùi lá mục và nhựa cây khiến không khí trở nên ngột ngạt.

Sion chống thanh kiếm xuống đất, cố gắng đứng dậy. Cơn đau thứ hai ập đến mạnh hơn, như thể ai đó đang dùng búa đập nát xương chậu cô. Cô gầm lên một tiếng khàn đặc, xé toạc tấm áo choàng đen, trải nó xuống nền đất ẩm. Hai chân cô run rẩy, quỳ rộng ra. Một tay bấu chặt vào chuôi kiếm cắm sâu vào đất, tay kia nhét khăn vải cuộn tròn vào miệng để cắn.

Cơn đau không ngừng tăng dần, từng đợt như sóng dữ. Mồ hôi lạnh túa ra như mưa, thấm ướt mái tóc bạc trắng bết vào trán và gáy. Sion thở qua kẽ răng, mắt long sòng sọc, đồng tử co lại vì đau đớn tột cùng. Mỗi lần hít vào là một lần cô cảm nhận rõ ràng đứa trẻ đang cố gắng chui ra khỏi cơ thể mình bằng mọi giá.

[Làm ơn... ra đi...]

Nước mắt cô trào ra không kìm nén nổi, hòa lẫn với mồ hôi. Lần đầu tiên sinh con giữa rừng sâu, giữa lúc mạng sống treo trên sợi chỉ. Cô sợ mình sẽ chết ở đây, sợ đứa con chưa kịp nhìn mặt mẹ đã phải ra đi cùng cô. Cơ thể cô căng cứng, từng cơ bụng co thắt dữ dội. Máu tươi chảy thành dòng nhỏ xuống tấm áo choàng, thấm xuống nền đất màu đen sẫm. Sion dồn hết sức lực còn lại, gằn từng tiếng rên trong cổ họng. Tiếng gân guốc nổi lên trên cổ, trên cánh tay. Cô cảm giác như xương hông mình đang bị xé toạc ra làm đôi.

Tiếng khóc đầu lòng vang lên, hòa theo tiếng gió thổi.

Đứa trẻ... đã hạ sinh.

Sion run rẩy cắt dây rốn bằng lưỡi dao găm rồi quấn đứa bé vào mảnh áo choàng còn sạch. Là một bé trai có huôn mặt nhỏ nhăn nhúm, da đỏ hỏn, đôi mắt khẽ hé mở lộ ra màu đỏ nhạt giống hệt Toal. Cô ôm con vào lòng, áp khuôn mặt nóng bỏng, ướt đẫm mồ hôi của mình vào trán con. Nước mắt cô rơi lã chã xuống má đứa bé.Có vẻ như, thần linh đã cứu tôi khỏi tay tử thần. Sion ôm nó vào lòng, nâng niu nhẹ nhàng.

"Chào con đã đến với mẹ." Cô thều thào, dỗ dành đứa trẻ đang khóc. "Ngoan, ngoan."

Giọng cô vỡ òa, vừa hạnh phúc tột độ vừa kiệt quệ. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới chỉ còn lại hai mẹ con cô. Nỗi đau thể xác dường như tạm thời tan biến, thay vào đó là một dòng ấm áp lạ lùng lan tỏa trong lồng ngực.

"Từ giờ, tên con sẽ là Zalix..." Sion khẽ thì thầm. "Zalix... Hanaorant."

Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi ấy chỉ kéo dài chưa đầy một phút.

Bỗng chốc, có tiếng gầm gừ từ trong bụi cây. Cô liếc nhìn, thở dốc. Những con mắt đỏ như máu lấp ló bên trong bụi, kèm theo tiếng ư ử giống như linh cẩu. Ánh trăng dần hiện lên, rọi chiếu trên lũ thú hoang. Chúng là Heldogar - chó của địa ngục. Trừ lớp da đen bóng không có lông ra, chúng có một chiếc sừng và răng nanh dài, quặp ra đằng sau. Rõ ràng, chúng ngửi thấy mùi máu và mò đến đây.

Mẹ kiếp...

Sion ôm đứa trẻ đỏ hỏn trong lòng, tay phải nắm chặt thanh kiếm. Với sức lực lẫn tình trạng như vậy, e là không trụ được đến rạng sáng. Nhưng giờ cô không quan tâm. Thứ cô muốn chính là bảo vệ. Bảo vệ con trai cô.

"Giỏi nhào vô, đồ chó ngu!" Sion thét lên tiếng khiêu khích. "Xem tao có cắt phăng đầu tụi mày không!"

Bầy chó đói nhe nanh, lao đến. Sion siết chặt kiếm, sẵn sàng chém chết bất cứ con nào nhảy vào. Nhưng ngay thời điểm chúng sắp đến gần, chỉ cách khoảng một bước chân. Một hàm răng nhọn hoắt bất ngờ há ra, cắn lấy một con, rồi xé toạc nó giữa không trung. Những con khác lùi lại, đuôi cụp xuống như thể... thứ vừa xuất hiện là cơn ác mộng trong truyền thuyết.

Đúng vậy, cô đã gặp nó...

Kẻ thống trị cánh rừng đen - Blood Nightmare.

Cơ thể đen tuyền, mắt đỏ rực, thân ngựa, đuôi bò, cánh quạ. Nửa thân trước là chân rồng năm móng, nửa thân sau là chân sói. Đó là thứ đập vào mắt Sion lúc này. Nhưng điều khiến cô kinh hãi lại là cái đầu của nó. Trông thật giống một người đeo mặt nạ trắng với bộ hàm rộng toác đầy răng nanh. Mái bờm nó phấp phới giữa ánh trăng, như linh hồn vẫy gọi kẻ săn mồi vào cạm bẫy.

Tim cô đập loạn, lùi lại.

Nó cao ít nhất cũng cỡ bốn mét rưỡi. Và cô đoán nó không đến để đi săn, mà là để xua đuổi những kẻ vào lãnh địa của nó. Bầy chó run lên, bỏ chạy. Nó quay đầu, bước về phía Sion. Chốc, cơ thể cô ngã xuống, đứa trẻ lại khóc ré lên. Sức lực của tôi đã kiệt.

Con quái vật khổng lồ chậm rãi quay đầu nhìn cô. Đôi mắt đỏ rực không chớp, như đang soi thấu linh hồn. Nó bước tới từng bước nặng nề, mặt đất rung chuyển. Sion cố gắng nhấc kiếm lên, nhưng tay cô không còn chút sức lực nào. Cô chỉ có thể nhìn nó bằng đôi mắt mệt mỏi và đầy cảnh giác, nước mắt lăn dài trên má.

"Chết tiệt..."

Đó là lời cuối cùng cô thì thào được trước khi bóng tối nuốt chửng ý thức.

Cơ thể cô ngã gục xuống lá rừng, đứa trẻ khóc oe oe trong lòng.

Blood Nightmare cúi đầu thấp xuống, hít sâu mùi máu và mùi sữa non của hai mẹ con. Nó không gầm gừ. Nó chỉ im lặng quan sát một lúc lâu, rồi cẩn thận dùng răng cắn lấy tấm áo choàng, nhấc bổng cả Sion lẫn Zalix lên lưng mình.

Khi cô tỉnh lại, trời đã ửng sáng.

Mắt cô lờ mờ một hồi sau đó từ từ nhìn rõ hơn. Cơ thể cô nặng trịch, đặc biệt là vùng bụng dưới vẫn còn những cơn co thắt yếu ớt, nhắc nhở về cuộc sinh nở đẫm máu chỉ cách đây ít giờ.

Cô nằm trên một lớp rơm dày lẫn lông vũ đen tuyền, mềm mại nhưng mang theo mùi tanh nồng của máu khô. Sion chớp mắt vài lần để lấy lại tầm nhìn. Ánh sáng yếu ớt len qua khe đá phía miệng hang, đủ để cô nhận ra đây không phải hang động bình thường.

Đây là tổ của Blood Nightmare.

Xung quanh cô là vô số bộ xương trắng hếu, chất thành đống cao ngất. Có cả xương thú to lớn như gấu, hươu, sói lẫn cả xương người. Những chiếc sọ người lăn lóc khắp nơi, một số vẫn còn dính tóc, một số hàm răng vỡ vụn như bị cắn mạnh. Trên vách đá ẩm mốc, vết máu khô loang lổ thành những vệt đen dài, một số còn khá tươi, lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Lông vũ đen to lớn, chắc chắn là của chính Blood Nightmare, rơi rải rác như một tấm thảm lông dày.

Zalix nằm ngay bên cạnh cô, được quấn trong mảnh áo choàng, sạch sẽ một cách kỳ lạ. Da bé hồng hào, không còn dính máu me hay chất dịch sinh nở. Đứa bé đang ngủ yên, hơi thở nhẹ nhàng, hai nắm tay nhỏ xíu nắm chặt. Sion cố gắng ngồi dậy. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiến cô rên khẽ. Và lúc này, cô mới nhận ra thứ ấm nóng đang áp sát sau lưng mình.

Một hơi thở trầm thấp, nặng nề, phả vào gáy cô. Mùi ấm nóng, hơi tanh, giống như máu tươi pha lẫn sữa và lông thú. Sion cứng đờ người, chậm rãi quay đầu.

Con Blood Nightmare đang nằm kế bên cô.

Quả nhiên, nó đã mang cả hai về tổ. Cơ thể khổng lồ đen tuyền của nó cuộn tròn như một bức tường thịt. Tại sao nó lại làm thế? Sion suy nghĩ, đoán nó muốn dự trữ thức ăn. Nhưng theo thông tin đọc qua cuốn sách trong ngăn tủ già làng Klin, Blood Nightmare không bắt mồi còn sống về. Nó nằm bên tôi, nhìn chăm chú. Đứa trẻ lại khóc to lên.

"Hình như nó đói rồi."

Sion xoay trở, lúng túng. Một chiến binh ở tiền tuyến chưa từng tiếp xúc với con nít. Cô ôm đứa trẻ vào lòng, vỗ về. Con Blood Nightmare nhếch mép, kêu phừ phừ, như thể nó đang chế nhạo.

"Mi cười ta à?" Cô liếc nó. "Làm cách nào đó đi chứ?"

Nó lắc đuôi, ngửa bụng ra, dùng móng chỉ vào lớp lông dày trên ngực. Sion ngập ngừng, thò tay vào, sau đó thụt lại. Hóa ra nó muốn cô cho đứa trẻ bú sữa của nó. Làm vậy chả khác gì đứa trẻ có đến hai bà mẹ. Cô lắc đầu, nói:

"Để ta tự làm!"

Sion loay hoay, tháo bộ giáp ra một bên, kề đứa trẻ bên bầu ngực. Con Blood Nightmare cứ nhìn cô, đôi tai nhọn khẽ dựng lên. Cô đẩy nó ra, gắt một tiếng:

"Đừng có nhìn ta!"

Không khí trong hang lúc này thật kỳ quái: vừa chết chóc, vừa ấm áp một cách quái dị. Tiếng Zalix bú sữa là âm thanh duy nhất vang lên, xen lẫn với tiếng thở nặng nề của con quái vật khổng lồ. Sion đưa một tay vuốt ve lưng con trai, tay kia vô thức chạm nhẹ vào lớp lông đen dày của Blood Nightmare. Khi đứa trẻ no sữa, cô thở dài mệt mỏi. Tiếng gió thoảng kéo qua, cuốn theo những chiếc lá khô đi.

"Này..." Sion ngẩng đầu lên nhìn con thú trước mặt. "Mi là con cái đã có sữa. Thế, con mi đâu?"

Con thú vẫy tai, phớt lờ lời cô. Chắc con của nó đã bị giết, hoặc bị thú săn mồi khác cắn chết. Một bà mẹ vừa mất con, thật tội nghiệp.

Chẳng biết làng giờ ra sao. Lũ lính đánh thuê ấy đã đi chưa? Sion cắn môi, lo lắng. Con thú liền đứng dậy, giang rộng cánh, gầm lên tiếng động trời.

"Mi muốn đưa ta đi sao?" Cô hỏi nó, cũng không chắc chắn nó có hiểu lời không.

Nó nghiêng đầu, dùng đầu đẩy cô lên lưng nó. Những sợi lông đen tuyền của con thú lướt qua đùi có chút nhột và ngứa. Một tay đỡ con, tay còn lại nắm vào bờm. Nó đi lùi, lấy đà bay lên. Đôi cánh to lớn đó xé toạc làn mây, để lộ cánh rừng hùng vỹ bên dưới như bức tranh thơ mộng.

Sion tròn mắt, ngạc nhiên.

Thật không thể tin nổi.

Nó há miệng, nuốt những cơn gió, bay lướt xuống hồ nước. Đôi chân nó khẽ chạm xuống mặt hồ, tạo ra những gợn sóng nhấp nhô.

"Tuyệt quá."

Gần đến làng, nó hạ cánh, nhẹ nhàng đưa Sion xuống. Cô nhìn nó hồi lâu, xong cúi đầu:

"Cảm ơn mi nhé, ờ... Birnyrn."

Birnyrn, tiếng âm người Häman là "màu đen". Là cái tên cô đã đặt cho con sói nhỏ đã mất cách đây hai năm. Nó gập cánh lại, bước một chân lên, chào lại rồi bay đi. Khu rừng nó đưa Sion đến cách làng cỡ vài mét, nhưng ít ra cũng không quá xa. Đến nơi, cô thấy già làng Klin đang xách nước bên giếng. Chưa kịp để cô chào, già bỗng sững sờ, ngạc nhiên:

"Sion, cô..."

Người trong làng đổ xô đến, ánh mắt họ không giấu nổi vẻ mừng rỡ khi thấy tôi trở về. Già làng ôm lấy Sion, nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt nhăn nheo.

"May quá, cô vẫn sống." Già vỗ nhẹ trên vai tôi, nhìn đứa trẻ. "Đứa trẻ đáng yêu quá."

"Vâng." Cô cười lạnh, gật đầu.

Nghe già làng kể lại, Sion mới biết. Từ khi cô biến mất cũng đã được một tuần. Và trong những ngày đó, lũ lính đánh thuê cứ liên tục đến quấy phá, thậm chí có người đã chết dưới tay chúng. Lòng cô quặn thắt lại, nghiến răng. Nếu ở đây lâu hơn nữa, e là...

"Tôi muốn vào thành Tain." Sion nói với trưởng già làng Klin.

"Hm..." Già gãi cằm, vuốt râu. "Cô vừa mới sinh, hay là ở đây thêm chút nữa."

"Bọn chúng sẽ lại mò đến, sợ rằng tính mạng của cả làng sẽ..." Cô ngập ngừng hồi. "Tôi... Tôi không muốn làng bị liên lụy."

Già làng hiểu rõ tính cách Sion. Một cô gái cứng đầu, khó hiểu, sợ gây phiền toái và luôn lo lắng. Đôi mắt mờ đục xám bạc của già dội vào ánh mắt màu bạc của kẻ dám giết cả rồng. Già thở dài:

"Haiz... Nếu cô nói vậy tôi cũng không ép cô được. Nhưng nhớ ghé thăm ông lão này với cả làng đấy, Sion."

Sion gật đầu, dù không chắc chắn cho lắm. Nhưng, làng đã cứu cô khi bị thương trong rừng, đã chăm sóc cô từ nhỏ đến lớn, kể cả khi cô trở về từ chiến trường. Món nợ này, cô nhất định sẽ trả... Dù đó chỉ là lời hứa thoáng qua.

"Đừng lo quá, tôi sẽ đến thăm làng mà."

Già mỉm cười, nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt nhăn nheo, rồi đưa cô một túi vải da màu nâu. Trong đó là 2300 đồng vàng và túi thảo dược. Cô cầm lấy, quỳ xuống trước mặt già làng.

"Nhân danh kỵ sĩ xứ Eharust, Sion Choy Kamanui nhất định sẽ trở về!"

Cơn gió thoảng thổi ngang qua, kéo theo những chiếc lá vàng trên nền đất.

Một lần nữa, bánh răng lại quay tròn...

-

Sau ba ngày đi bộ, cuối cùng Sion cũng đến được thành Tain. Nơi đây thật rộn nhịp – hàng người đi qua lại, những gian hàng bày bán đồ trang sức, rau củ, thức ăn thơm ngon – khiến cô chú ý. Sion ngó quanh, bất chợt thấy một xe ngựa màu đen tuyền. Hình như chở con vật hay thứ gì đấy, nhưng nó đã bị che bởi tấm vải lớn. Ôm theo đứa trẻ và tư trang, cô tò mò bước qua chiếc cũi. Ngay lúc muốn vén tấm vải lên, một ông chú trung niên thân hình mập mạp, mặc bộ áo lông thú, đầu láng như dầu bước đến.

"Đừng có đến gần!"

Ông ta hét lên khiến Sion giật mình, lùi lại. Đứa trẻ khóc òa, mặt đỏ ửng như quả mọng.

Bị dọa sợ rồi.

Cô dỗ dành, liếc ông ta bằng đôi mắt sắc lạnh. Tên ông là Kevin – một thợ buôn – đang trên đường bán những thứ ông có được. Người dân đồn rằng nô lệ ông bán ra rất đáng giá, nhưng chỉ có duy nhất một tên ông không thể bán. Không phải bị bệnh. Cũng không phải sức khỏe quá kém. Mà là quá hung dữ, thậm chí cắn chết cả chủ nhân chính mình.

"Cô là kỵ sĩ à?" Ông hút điếu xì gà. "Quân đoàn nào đấy?"

"Xin lỗi, kỵ sĩ chúng tôi không nói ra quân đoàn của mình." Cô đáp lại, rời đi. "Phiền ông rồi."

"Ấy khoan." Ông kéo áo choàng cô. "Nhìn cô trẻ măng thế, còn ẳm theo con trẻ. Cẩn thận không khéo lại bị kẻ xấu nhắm đến mất. Tôi khuyên cô nên mua một tên nô lệ để bảo vệ sẽ tốt hơn."

Lời vừa dứt, thanh kiếm trắng bạc trong tay Sion lập tức chĩa về phía Kevin. Mồ hôi ông khẽ tuôn, hơi run lên. Đoán ra được đã đụng phải kẻ không nên chạm vào, ông khẽ dùng tay, đẩy mũi kiếm ra, nói:

"Đừng tức giận, hàng của tôi toàn là hàng chất lượng. Chỉ cần một cái khế ước là xong ngay thôi à."

Mắt Sion nhíu lại, ông nhếch mép cười, nói tiếp:

"Lũ nô lệ tôi bán không phải dạng vừa đâu. Với lại, nhìn cô trẻ măng như vậy. Còn là bà mẹ đơn thân nữa. Tìm một gã to khỏe cũng không tệ. Có khi chúng còn tốt hơn ai đó đấy."

Lời ngon ngọt của ông khiến sống gáy cô ớn lạnh. Ông hút hơi xì gà, phả ra, đi vòng ra sau, vỗ vai tôi.

"Phụ nữ cũng phải có nhu cầu ấy mà." Ông thì thầm. "Hay tôi bán cô một tên có nhiều kinh nghiệm giường chiếu nhé? À quên, còn đứa trẻ nữa. Nếu vậy một cô nàng khảnh mảnh thì sao nhỉ?"

Mí mắt Sion khẽ giật, hừ lên một tiếng. Trong quá khứ, cô đã từng thấy một cô gái bị lũ tay buôn đánh đập đến chết. Và cũng vì thế, cô có ác cảm rất nặng với những kẻ bán nô lệ. Nếu không phải do đám đông, chắc chắn cô đã chém ông ta ra thành tám mảnh.

Từ trong cũi sắt, tiếng động lớn phát lên, kèm theo âm thanh dây xích kêu leng keng. Kevin quay đầu, vung cây roi da từ thắt lưng, quất liên tục vào thanh sắt.

"Ngồi im!" Ông quát lớn. "Ồn quá đấy!"

Bỗng chốc âm thanh ấy dừng lại, yên tĩnh đến kỳ lạ. Sion đoán, người nô lệ ấy không hề bình thường.

"Tên đó sao thế?" Sion thu kiếm lại, hỏi.

"Chỉ là hàng tồn kho thôi." Kevin dụi điếu xì gà xuống đất. "Hắn hung dữ đến mức chủ nhân cũ của hắn không thể khống chế cơ mà."

"Không thể khống chế?" Cô mỉm cười. "Thế, ta mua hắn thì sao?"

"Cô dám chắc chứ?"

"Cho ta xem mặt hắn."

Kevin ngập ngừng, vén tấm vải ra. Bên trong cũi sắt ngập mùi ẩm mốc và hôi thối. Ánh sáng len lỏi qua tấm vải vén ra, để lộ đôi mắt sắc lạnh. Một chàng trai, tầm cỡ 24, mắt đỏ thẫm như máu tươi, tóc trắng như tuyết. Màu mái tóc ấy không biết có phải bị bạch tạng hay trải qua cú sốc tâm lý không? Nhưng nó lại lấp lánh, óng ả hệt như sương sớm. Thứ duy nhất cậu mặc là bộ đồ rách rưới màu xám tro cùng vô số vết thương. Dù như thế, nhưng Sion cảm nhận rất rõ sát khí cậu tỏa ra với cô.

Là một chiến binh.

"40 đồng vàng."

Cô ra giá với Kevin, giọng lạnh tanh. Kevin trợn mắt, miệng há hốc một lúc lâu, rồi cười khẩy:

"40 đồng vàng? Cô gái à, cô đang đùa với tôi đấy sao? Tên này đáng giá ít nhất 120 đồng vàng cơ. Nó là hàng hiếm, hung dữ đến mức không ai dám mua, nhưng một khi đã khế ước thành công, nó sẽ là vũ khí mạnh nhất mà cô từng có. 40 đồng? Thôi đi, tôi thà thả nó ra cho chó ăn còn hơn!"

"60 đồng." Sion nhếch môi. "Thành Tain không thiếu bọn buôn đâu."

"90 đồng." Kein mặc cả. "Tôi phải bù lỗ nhiều lắm. Tên này đã giết ba chủ nhân rồi. Ba người đấy! Một tên bị cắn đứt cổ họng, hai tên bị xé xác trong đêm. Cô nghĩ chỉ cần 60 đồng là mua được một con quái vật sao?"

Sion im lặng một lúc. Đứa trẻ trong lòng cô khẽ cựa mình, nhỏ tiếng khóc oe oe vì đói. Cô vuốt ve lưng con, giọng vẫn không đổi:

"70 đồng vàng."

Kein do dự, liếc quanh một vòng. Ông vài người dân đang tò mò dừng lại xem. Vì bán buôn, cuối cùng ông hừ một tiếng, gật đầu miễn cưỡng:

"70 thì 70."

Sion gật đầu, đặt 70 đồng vàng vào khay tiền cho Kevin. Ông cười khà khà, sai người kéo người nô lệ ấy ra. Âm thanh chiến gông trên tay cậu vang lên, cùng với miếng khóa miệng màu đen hình trụ đeo ngang miệng cậu. Hai tên đô con ấn cậu xuống đất, ngay cạnh chậu lửa, chuẩn bị cho khế ước chủ - nô.

"Khoan đã!" Sion bước đến. "Khỏi cần khế ước cũng được."

"Cô điên à!" Kevin tái mặt. "Hắn sẽ giết cô đấy!"

"Trước đây tôi từng thuần hóa thú hoang, tên này cũng không ngoại lệ đâu."

Đôi mắt, khuôn mặt người nô lệ này thật giống với Toal Hanaorant – con trai thần Het – người Sion mong mỏi chờ đến ngày đoàn tụ. Trước khi đi, Kevin căn dặn đừng mở khóa miệng với gông đeo trên người cậu và để cậu trong cũi. Ông cũng tốt bụng cho một chỗ nghỉ ngơi tại căn nhà thuê ngay dọc đường gần một quán rượu.

Cũng chẳng hiểu tại sao Kevin lại tốt bụng như thế. Nhưng mặc kệ vậy. Nếu ông ta tính giở trò, chắc chắn cái đầu của ông sẽ treo trên mái căn nhà này.

Sion ở trên phòng. Còn người đó ở phòng khách. Sau khi ru đứa trẻ ngủ trong nôi, cô bước xuống. Cổ tay cậu hằn đỏ lên, chảy máu vì vùng vẫy quá nhiều. Sion ngập ngừng, không dám mở cũi. Nhưng cứ để tình trạng như thế, e là có chuyện không lành xảy đến.

Hít hơi thật sâu, cô liều mình mở khóa cũi nhốt ra.

Và không ngoài dự đoán, cậu đã xông đến, nhảy bổ vào.

Sion nhanh chóng né được, vòng qua eo cậu, vật một cú đau thấu, chân trái chống vào cột sống, kìm cậu xuống đất. Cậu vùng vẫy, cố thoát khỏi. Cô nghiến răng, nắm lấy dây xích trên chiếc gông, kéo ngược ra sau. Dây xích kêu ken két, tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên chói tai trong căn phòng tối om chỉ còn ánh lửa len lỏi từ lò sưởi.

"Cậu mà vùng sẽ trật khớp vai đó!" Sion thét lên giọng sắc lạnh.

Cậu nhìn trừng trừng, như muốn ăn tươi nuốt sống. Sau thời gian vật lộn, cậu lại bị trói ngay giường gỗ ở ngoài phòng khách.

"Có đói không?"

Sion hỏi cậu, cậu không đáp lại. Chiếc bụng đói của cậu kêu lên òn ọt.

"Muốn ăn chứ?" Cô lại hỏi.

Cậu có chút phản ứng, ngẩng đầu lên nhìn.

Sion tháo khóa miệng cậu, một sợi chỉ bạc kéo ra từ khóe miệng, rồi đưa ổ bánh mì cho cậu, mỉm cười:

"Không có độc đâu."

Cậu ngập ngừng hồi, sau đó cắn từng miếng lớn bánh mì. Chắc do quá đói nên đến miếng cuối cùng còn cắn cả vào tay Sion. Cô nhói lên, rụt tay lại, nhăn nhó:

"Bộ cầm tinh con cẩu à?!"

Cậu nhếch mép, nở nụ cười khinh. Cô nhìn "tác phẩm" cậu để lại, thở dài. Dù sao thì cũng là nô lệ mua về được. Nhưng với tính tình như thú hoang vậy, nếu không phải cậu bị thương thì chắc cô cũng sẽ trầy trụa.

Việc tiếp xúc xem như có chút tiến triển.

Nhưng việc tiếp theo... e là không.

Sion nghiền thảo mộc, chậm rãi bước đến. Trên người cậu toàn vết roi da. Ở xương quai xanh còn có vết chém. Cô muốn lau người cho cậu, nhưng bị cậu tránh né, gầm gừ như sói.

"Bình tĩnh chút đi!" Cô ngồi lên người cậu.

Cậu dùng sức, chồm dậy, cắn mạnh vào vai. Sion đã đoán ra, cậu từng trải qua cú sốc rất lớn. Cô nghiến răng nhịn đau, dù sao thì vết cắn này không đáng sợ như răng nanh lũ thú cô từng chiến đấu. Tiếng gầm trầm thấp trong cổ họng cậu lạnh toát, hòa theo tiếng tí tách của ngọn đèn dầu vàng nhạt treo gần lò sưởi đã tàn. Sion vòng tay ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng bôi thuốc vào vết thương. Cơn đau chạy ngang qua chỗ cô chạm vào cậu, nóng rát và tê tái. Mí mắt cậu khẽ giật, từ từ nhả ra. Trên vai in một dấu răng hình vòm cung, đỏ hồng lên. Cô vừa bôi thuốc, vừa nhìn cậu. Cứ khi tay chạm vào, cậu lại cắn, sau đó nhả. Chẳng biết từ khi nào, cổ tay, vai, bắp tay cô toàn dấu răng chi chít.

"Cậu còn cắn tôi nữa là tôi đeo gông cho cậu đấy!" Sion quát một tiếng.

Cậu khựng lại, tròn mắt nhìn. Còn vết chém trên xương quai xanh đó mới là vấn đề. Cô dùng kim khâu lại, vừa khâu, vừa cảnh giác, sợ rằng cậu sẽ cắn đứt tai ngay tức khắc. Tiếng gió thổi qua khe cửa, hòa theo nhịp thở của cậu và mùi mốc trên sàn nhà. Sau khi băng bó vết thương, tôi vươn vai, nhìn cậu.

"Tên cậu là gì?" Sion hỏi cậu.

"Sil...ver." Cậu đáp lại, giọng khàn khàn.

Hình như trong miệng cậu có vết thương, nhưng cô không dám chạm vào. Cô cúi xuống gần hơn một chút, quan sát kỹ khuôn mặt dưới ánh đèn dầu. Máu vẫn còn rỉ ra từ khóe miệng cậu, trộn lẫn với nước bọt, khiến mỗi lần nói đều đau nhức.

Silver, tiếng phổ âm người Rilman là "ngọc trai đỏ", một cái tên thật đẹp. Sion nước lên lầu, để Silver lại ở phòng khách. Trong phòng ngủ, cô đu đưa chiếc nôi, ngâm nga hát:

"Xa xa ngoài kia, có đôi chim trẻ.

Lượn vút, lượn vút, trên bầu trời xanh.

Chàng chim hỏi nhỏ: 'Sao nàng không bay?'

Cô nàng đáp lại: 'Tôi không bay được.'

Hóa ra hai người, đã bị chia cắt.

Chiếc lồng vô hình, trói buộc đôi chim.

Chỉ mong một ngày, nếu trời động lòng.

Giải thoát đôi chim, tự do tung cánh."

Câu ca ấy, Toal đã dạy Sion trước khi chàng biến mất. Chiếc nhẫn bạc trên tay là lời thề hẹn. Chỉ là, không biết liệu rằng chàng có quay lại hay không.

Rồi, cô thiếp đi.

Bóng trăng treo lơ lửng giữa tầng mây, cuốn theo hơi lạnh của màn đêm.

Lách cách.

Âm thanh lục đục phát ra từ dưới phòng, đứa trẻ liền khóc to. Sion giật mình choàng tỉnh.

Phía trước mặt, bóng hình gầy gò của người nô lệ hiện rõ giữa ánh trăng.

"Tránh xa thằng bé ra!!!"

Bản năng làm mẹ trỗi dậy, Sion lao sầm tới, thúc một cú vào bụng Silver. Cậu lảo đảo, ngã xuống, con dao găm trên tay buông ra. Bồng đứa trẻ trên tay, ánh mắt hừng hực sát khí.

"Ta cảnh báo cậu." Cô trừng mắt, tức giận. "Còn dám lại gần con ta nữa là ta bẻ gãy tay cậu!"

Silver loạng choạng đứng dậy, nghiêng đầu nhìn. Màu tóc của cậu đã thay đổi từ trắng sang nâu, rất giống với Toal. Tim cô đập loạn một nhịp, dường như... cảm giác đó đã gặp ở đâu rồi. Cậu thở gấp từng nhịp, mặt đỏ bừng, mồ hôi nhỏ xuống từng giọt.

"Sao vậy?" Sion bước đến, áp tay lên trán Silver.

Quả nhiên, cậu bị sốt cao. Nhưng tại sao lại cố giết đứa trẻ trong tình trạng vậy? Sion suy nghĩ, xong lắc đầu bỏ qua. Vấn đề lớn hiện tại là chăm sóc cậu, rồi kiếm một công việc để giết thời gian qua ngày.

Sion để đứa trẻ vào trong nôi, dìu Silver lên giường, rồi mang chậu nước đến, dùng khăn lau cơ thể đầy mồ hôi. Cảnh tượng trước mắt thật giống khi cô chăm sóc Toal khi xưa. Lúc ấy, chàng cũng hay sốt cao y như vậy.

Bình minh dần lên, xua tan áng mây đen của màn đêm.

Ánh sáng đầu tiên chiếu vào khung cửa sổ. Silver từ từ mở mắt, ngó quanh. Chiếc gông đeo trên tay cậu đã được tháo, để gọn bên đầu tủ. Bên cạnh là cô gái đang ngủ - Sion. Chính người phụ nữ ấy đã chăm sóc cậu cả đêm. Thân là kỵ sĩ cao quý, kiêu ngạo lại đi chữa trị, chăm lo cho kẻ thấp hèn – một tên nô lệ – như cậu. Mái tóc nâu đêm qua không biết khi nào đã đổi thành màu trắng xóa, hệt như màu tuyết nhợt nhạt.

Một đoạn ký ức lướt qua khiến đầu cậu đau như búa bổ.

Toal, đó là tên thật của cậu, và cũng là người tình của "Nữ hoàng chiến trường" - Sion Choy Kamanui.

"Chết tiệt." Cậu áp tay lên trán. "Sao mình lại ra nông nỗi vậy chứ!"

"Cậu tỉnh rồi à?" Cô mơ màng tỉnh giấc. "Đỡ hơn chưa?"

"Không rõ nữa."

Silver bước xuống giường, đứng ở bên cạnh cửa. Trông có vẻ cậu đã bị "thuần hóa", nhưng thực tế thì không. Cậu đang thăm dò đối phương qua nhịp thở, ánh mắt và hành động. Đứa trẻ khóc òa đòi bú sữa. Sion bồng nó lên, liếc Silver một cái.

"Cấm nhìn!" Tôi nói tiếng cảnh báo.

Silver thở dài, không quan tâm cho lắm. Sau khi đứa trẻ no sữa, cô kiểm tra tã lót. Và không ngoài dự đoán, thứ đập vào mắt chính là một bãi "chiến trường".

Thần linh ơi, ngài đang trêu đùa tôi đấy ư?

"Làm mẹ khổ thật đấy nhỉ?" Silver chủ động nói chuyện.

"Ờ." Sion gật đầu. "Nào thay tã lót, tắm rửa, cho ăn. Chưa kể lỡ thằng bé bệnh hay gặp chuyện gì đó nữa. Rắc rối lắm."

"Nhìn nó nhỏ giống búp măng thật." Cậu lại gần, chạm vào gò má đứa trẻ.

"Trẻ con mới sinh nhỏ là đúng rồi." Cô đưa đống bầy hầy vào tay Silver. "Đem cái này đi vứt đi."

"Cô..."

"Ý kiến à?!"

"Không, bỏ đi!"

Xong xuôi việc bên trong phòng ngủ, Sion thu dọn tư trang ra khỏi nhà thuê, đặt ở khay đựng tiền 10 đồng vàng rồi đi. Khi qua tiệm bán trang bị, cô đưa Silver vào trong, mua một bộ áo giáp màu đen tuyền chạm khắc hình hai con sói trên hai bên vai và một thanh trường kiếm. Một nô lệ, một chủ, cứ thế bước đi.

"Tôi chưa biết tên cô đấy!" Cậu đi trước Sion. "Tên cô là gì?"

"Sion." Cô đáp lại.

"Hoa sen à?"

"Là sư tử trong tiếng người Häman, ngốc!"

"Ra vậy."

Cảm giác này là gì? Mới đêm hôm qua rõ ràng Silver rất hung dữ. Nhưng giờ lại làm như rất thân thiết với Sion. Ánh mắt đỏ như giọt máu lóe lên như viên ngọc mỗi khi có tia sáng chiếu vào. Bước đi với những câu hỏi trong đầu, cô không biết nên làm gì tiếp theo. Chỉ mong rằng, không ai để ý đến thân phận của Silver.

Đi được đoạn, cả hai cùng ghé qua một quán rượu nhỏ.

Quán này có tên Aboaban, nghĩa là "Cỏ bốn lá". Cánh cửa mở ra, bầu không khí rộn nhịp bên trong vang lên. Tiếng cãi vã, hơi men hòa theo tiếng bàn ghế va chạm. Sion xé tờ giấy nhiệm vụ treo trên bản, đặt lên bàn thu.

"Này Sion." Silver khẽ nói. "Nhiệm vụ đó là..."

"Ờ..." Cô gãi đầu. "Bình thường mà."

Silver im lặng, không hỏi gì cả. Cậu biết nhiệm vụ Sion lấy rất nguy hiểm. Lấy đầu thủ lĩnh Chaoront – kẻ nghi ngờ dẫn đầu dị giáo trong thành. Cô đặt 10 đồng vàng vào khay, thuê căn phòng trên gác mái. Khi đến nơi, cô đặt đứa trẻ trên giường. Căn phòng không quá nhỏ, đủ để hai người và một đứa con nít nằm nghỉ ngơi. Sion thở tiếng dài, dụi mắt mệt mỏi.

Từ hôm qua đến giờ, trong bụng chẳng có gì cả.

"Cầm lấy đi." Silver đưa cô nửa ổ bánh mì.

"Ở đâu thế?" Cô hỏi cậu.

"Có ăn là được rồi, ý kiến ý cò."

Sion ngập ngừng, ăn ổ bánh mì khô khốc. Silver nhìn hồi rất lâu, cầm lấy tờ giấy nhiệm vụ.

"Cô nghỉ ngơi đi, tôi có chút việc." Cậu quay đầu, tính bỏ đi.

"Khoan!" Cô đặt miếng bánh mì cạnh tủ. "Cậu muốn chạy trốn đúng chứ?"

"..." Cậu im lặng một lúc. "Đợi đứa trẻ lớn đi."

Nói là để Zalix lớn, nhưng thực tế thì...

Silver đã xem Sion là ân nhân của cậu.

Hai giờ trôi qua, Silver vẫn chưa quay lại. Sion sốt ruột, đi vòng quanh. Mặt trời nhỉnh nhỉnh trưa, phía dưới bỗng có tiếng ồn ào. Cô vội bước xuống, choáng ngợp trước cảnh tượng trước mắt.

Bằng cách nào đấy, cái đầu của Chaoront lại nằm trong bao lớn cùng với tờ giấy nhiệm vụ.

Vết sẹo dài kéo từ trán đến tận dưới cằm, má trái có dấu xăm hình mặt trời đen. Đúng là tên Chaoront khét tiếng ấy. Ember – người quản lý quán rượu: mắt màu xanh lục, tóc vàng như nắng mới, mặc bộ áo đen tuyền chỉnh chu – bước đến.

"Cô làm xong nhiệm vụ xong bỏ đi như thế, không khéo mấy tên khác cuỗm mất chiến lợi phẩm đấy." Cô ta hút điếu thuốc cũ, phả hơi dài "May mắn cho cô Ember này biết cách giữ đồ phụ người khác đó."

"Tôi..."

Không để cô kịp trả lời, cô ta đưa Sion túi tiền thưởng. 250 đồng vàng. Cô ngơ ngác, nói:

"Khoan đã, có hiểu lầm! Tôi rõ ràng chưa giết hắn mà!"

"Cô em à." Một gã say bên cạnh đáp lại. "Vừa nãy chúng tôi đã thấy cô ném cái đầu tên đó xong rời đi đấy."

Chắc chắn có ai đó bày trò giả dạng cô. Nhưng rốt cuộc là ai?

Sion dụi mắt, sau cùng cầm lấy túi tiền. Xem như đó là do trí nhớ cô có chút kém một tý. Bước lên phòng, cô giật mình khi thấy Silver nằm gục trên giường. Người cậu ướt đẫm máu tươi, cùng với các vết thương lớn nhỏ. Bộ giáp cậu vứt lăn lốc dưới sàn. Cậu thở gấp như thú hoang, gầm gừ đau đớn.

"Khỉ gió!"

Sion chạy xuống dưới, cố gắng tìm kiếm một bác sĩ bên trong quán. Tìm mò trong đám người, cuối cùng cũng tìm ra một ông chú trung niên tên Liv: tóc nâu sẫm, mắt đen láy, mặc bộ áo cũ kỹ ngả vàng đang uống rượu. Cô kéo lấy tay áo ông, hét:

"Làm ơn, có người cần ông giúp!"

Liv lúng túng, không biết vì sao một kỵ sĩ như Sion có thể phát hiện ra ông là bác sĩ trong đám đông. Có lẽ là do mùi thuốc khử trùng nồng nặc trên người. Dù nốc bao nhiêu rượu đi nữa vẫn không át được.

"Khoan... Khoan đã!" Liv lúng túng. "Tôi... Tôi cần chuẩn bị..."

"Không có thời gian đâu, đi nhanh lên!"

-

Tiếng thở dốc của Silver khiến Liv lo sợ ngay lúc bước vào. Đôi mắt cậu hé mở, sắc như dao. Ông thử chạm vào vết thương, ngay một khắc, cậu chồm dậy như thú hoang, rồi ngã nhào xuống. Chỉ chậm một chút, e là cổ ông đã bị cắn đứt bởi Silver. Sion dìu Silver lên giường lại, nhẹ nhàng vuốt mái tóc:

"Không sao đâu."

Liv thở phào nhẹ nhõm, lấy thảo dược và dụng cụ chữa trị ra. Sát trùng tay xong, ông từ từ khâu lại vết thương của Silver. Trên người cậu toàn vết chém, đâm và vết phỏng lớn. Chỗ băng bó đêm qua cũng bị rách toạc, nhiễm trùng. Sion ngồi bên ghế, ôm đứa trẻ trong tay, vỗ về. Tia nắng khẽ len qua cửa sổ, hòa vào mùi thuốc sát trùng đan xen hơi men lẫn mùi máu tanh.

Không biết đã trôi qua bao lâu, cuối cùng cũng xong việc chữa trị.

Liv đưa Silver về giường cô. Sion đặt đứa trẻ cạnh cậu. Tưởng cậu sẽ vô thức tấn công, thật không ngờ... Cậu không tránh né, thiếp đi bên cạnh nó. Sion dụi mắt, mệt mỏi. Liv ngáp một hơi, nhìn cô:

"Đã 3 năm rồi đúng không, Sion?"

"Ừm."

Hồi trên chiến tuyến, Liv đã giúp Sion giải độc Kỵ Sĩ Không Đầu – Dullahan.

Cô nhớ lại 3 năm trước...

Lúc ấy...

Cả quân đoàn đã bị chính Dullahan giết chết, chỉ trong một đòn.

Cơ thể đầy tử khí, cưỡi trên Boak – con ngựa đen ba đầu – thú cưỡi của tận thế, tay phải mang thanh kiếm cùng bộ giáp xám tro. Phải, đó là Dullahan – ác mộng của chiến trường. Hắn đứng đấy, hệt gã khổng lồ giữa biển máu.

Tất cả đã chết, chỉ còn mình Sion run sợ trước hắn.

"Đồ khốn!!!"

Cô lao đến, như con thú đứt dây, chém vào cẳng chân con ngựa. Nó hí lên, giẫm mạnh chân xuống đất. Dullahan di chuyển, vung thanh kiếm từ trên xuống. Sion xoay người, né tránh. Mặt đất bị xé toạc ngay khi thanh kiếm chạm xuống. Tiếng rít vang lên chói tai, như tiếng oan hồn than khóc. Một ngọn lửa xanh thổi ra từ chiếc đầu bên trái, đuổi theo sát cô.

May mắn thay, cô đã tìm được chỗ ẩn nấp ngay giữa xác người.

Một tảng đá lớn.

Nhưng không được lâu, hắn lại tấn công.

Giác quan nhạy bén của cô hoạt động, tránh ra xa tảng đá. Đúng như những gì đoán được, chân của con ngựa Boak nhanh chóng giẫm nát nó thành bột. Cô lăn dài trên nền đất. Một mảnh đá lớn bằng bàn tay văng thẳng vào đầu, máu rỉ ra ướt đẫm mái tóc.

Khốn khiếp!

Phải tìm ra sơ hở của hắn.

Một ý tưởng táo bạo lóe lên, Sion liều mình xông tới. Hắn lần nữa tấn công, nhưng không phải kiếm, mà là quả cầu lửa màu trắng, nhắm chuẩn về phía cô. Vụ nổ động trời phát ra, khói bụi mù mịt.

Nữ hoàng đã biến mất, ngay trước mắt hắn.

Phép màu đã trở lại.

Một cú chém vô hình sượt qua cổ tay hắn. Hắn thét lên, máu đen chảy xuống. Rồi thêm một đòn nữa, xuyên qua trán cái đầu ở giữa của Boak. Con ngựa hí lên, tan biến thành làn khói. Dullahan chống thanh kiếm xuống, vầng lửa ngay trên cổ – nơi chiếc đầu bị mất – cháy phừng mang màu tím thẫm. Hắn giơ cổ tay đang bị thương, hất những giọt máu trên trời. Và đúng như hắn dự đoán sẵn, máu đó đã làm lộ dấu vết của Sion. Cô hét lớn, đâm vào cổ chân hắn. Kẻ cô vừa tạo vết tích trên người nhanh chóng chao đảo, ngã khuỵu xuống. Cơ hội đã đến, cô ra đòn kết liễu, đâm mạnh vào ngực hắn.

Hắn thét lên, thở gấp từng nhịp, nhìn về ánh hoàng hôn màu cam đỏ. Máu đen tuôn ra, và rồi hắn bất động. Con quái vật hung bạo hơn cả thú hoang ấy đã giết tất cả đồng đội Sion, giờ đây phải buông xuôi trước cú chém căm thù giáng lên người hắn. Chỉ trong một đòn. Sion ngẩng cao đầu, nhìn về phía bầu trời, lòng trở nên nhẹ nhõm.

Nhưng...

Vầng lửa trên cổ Dullahan chưa tắt.

Có điều gì đó không ổn.

Một bàn tay to lớn nắm lấy chân cô, ném mạnh về phía vách đá. Máu tươi phun ra từ miệng, cô ngã gục như con rối đứt dây. Hình như xương sườn bị gãy rồi. Dullahan đứng dậy, con ngựa ba đầu – Boak lần nữa xuất hiện, hí vang.

Thì ra, hắn giả chết để tấn công.

Một sinh vật rất thông minh.

Hắn rít lên, con ngựa tức khắc xông đến như cơn bão. Cả ba đầu của nó phả ra hơi độc màu đỏ như máu, nhấn chìm toàn bộ chiến trường. Ánh hoàng hôn lụi tàn, hòa theo mùi tanh của máu.

Dullahan đã thắng.

Màn sương độc mờ dần đi, để lộ cỏ cây héo úa và xương người trắng xóa. Hắn bước đến phía tảng đá, lướt thanh kiếm qua hơi độc.

Nữ hoàng lần nữa biến mất, chỉ còn thanh kiếm và vết máu loang lổ.

Hắn biết... Sion đã thoát được.

Boak kề mũi, ngửi theo mùi hương để lại. Rồi cùng chủ nhân phóng đi. Chiến trường hiện tại chỉ còn lại đống hoang tàn, chỉ còn lại vài con quạ bay lòng vòng trên bầu trời cam đỏ.

Không khí giờ đây chỉ còn lại một chữ...

Chết...

Chợt hắn dừng lại, ngay phía vách đá dựng đứng. Hắn đã thấy thứ hắn tìm kiếm. Một cơ thể thoi thóp, ủ rũ nằm trên mặt đất. Đường gân xanh trên cổ người con gái ấy nổi lên, đau đớn như bị ai đó rọc lấy xương cốt. Hắn nhảy xuống yên ngựa, bước đến vách đá.

"Sao cô lại trốn chạy?"

Giọng nói vang trong đầu Sion trầm thấp và lạnh lẽo. Là tiếng của Dullahan. Mắt cô hé mở, ho ra ngụm máu lớn:

"Muốn giết thì giết đi, đồ quái vật!"

Dullahan không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ đứng đó. Ngọn lửa tím thẫm của hắn chuyển thành màu xanh, và hắn bỏ đi.

Haha... Mẹ kiếp!

Sion nằm dài ra đất, một tay che mắt, cố giấu đi dáng vẻ thảm hại. Một bóng người lấp ló từ đằng xa, vội vã chạy đến phía tôi.

"Cô không sao chứ?!"

Và rồi... cô vô thức ngất đi.

Ký ức khi đó quá mơ hồ, chỉ biết rằng... Dullahan sẽ quay lại.

Nhưng Sion chắc chắn, người cứu cô chính là Liv.

Hiện tại...

Bầu trời đang ngả sang màu hoàng hôn cam đỏ, hệt như cái ngày hôm ấy. Sion đưa khăn ướt lau nhẹ nhàng trên người Silver. Còn Liv ngồi canh chừng, nhâm nhi tách trà đã nguội. Ông ngước nhìn về phía cửa sổ, nói:

"Hôm tôi cứu cô, bầu trời cũng màu y vậy."

"Ừm."

Qua được ba ngày. Không, là một tuần. Cuối cùng Silver cũng tỉnh lại. Ánh mắt cậu phản chiếu tia nắng của mặt trời. Cậu ôm đứa trẻ bên người, nhẹ nhàng dụi mũi vào nó. Mùi sữa thơm đan xen hương thảo mộc, hòa theo làn da mềm mại ấy. Lúc đầu, Sion nghĩ cậu sẽ tấn công cả đứa trẻ. Nhưng kỳ lạ. Cậu dỗ dành nó, chăm sóc nó như một ông bố thực thụ. Cô mỉm cười, ngồi cạnh cậu. Cậu nhìn cô chăm chú, khẽ dựa người vào vai.

"Sao thế?" Sion xoa đầu cậu. "Muốn được xoa đầu hả?"

"Không." Cậu lắc đầu. "Chỉ là... À thôi, khỏi đi."

"Cậu muốn nói gì đúng chứ?"

"Ờ, mà quên mất hỏi gì rồi."

Không khí trong phòng trở nên nhẹ nhõm, nhưng nhanh chóng bị phá hủy ngay tiếng hắt hơi của Liv bên cửa sổ. Sion lườm ông, ông nhún vai, tỏ vẻ vô tội:

"Tôi có làm gì đâu!"

"Không làm gì, nhưng nãy ông đã làm rồi đấy." Cô đáp lại.

"Hể, oan cho tôi quá!"

Silver nhếch mép, cười phá lên. Từ khi được Sion mua lại từ Kevin, đây là lần đầu cô thấy cậu vui đến vậy. Ngoài đường, tiếng ồn ào của người dân vang lên, xen lẫn đâu đó là tiếng chim hót líu lo trên các cành cây cùng tiếng xe ngựa kêu lộc cộc.

Sion ước gì, mọi thứ cứ thế mà trôi đi.

"Mà Sion." Silver lần nữa quay sang cô. "Cô... À thôi."

"Lần thứ hai rồi đấy." Cô thúc nhẹ vào hông Silver. "Thêm lần nữa tôi đấm cậu đó!"

"Hình như... tôi gặp ác mộng. Tôi thấy mình là một kỵ sĩ bị đồng đội phản bội, và... tôi đã gặp một người con gái giống hệt cô. Chính cô ta đã cứu tôi khỏi ranh giới tử thần ấy."

Sion tròn mắt, ngạc nhiên. Lúc cô gặp Toal, chàng cũng bị chính đồng đội dồn vào cửa tử. Điều này thật trùng hợp. Hơn hết lúc trị thương cho Silver, trên lưng cậu còn có một cái bớt hình cỏ bốn lá, rất giống với cái bớt của chàng. Trừ cái tính cách hoang dã như thú ra, mọi thứ đều rất giống với Toal. Cô suy nghĩ, có khi nào...

Silver chính là Toal.

"Tôi hỏi cậu, cậu... đã từng đến Roalmau chưa?"

Vùng đất cấm – Roalmau – nơi từng là chiến trường đẫm máu. Đó cũng là nơi Toal đã đi và không bao giờ trở về. Silver im lặng, không trả lời. Cô lặp lại lần nữa. Cậu cũng không đáp lại.

Trong thế giới này cũng không ít ma pháp và sinh vật có thể tái sinh người chết. Nhưng đa phần, những người tái sinh đều giống như cái xác không hồn chỉ thực hiện theo mệnh lệnh. Nếu thật sự Toal đã chết sau đó được sống lại trong cái tên Silver, tại sao chàng lại giấu Sion? Đã có chuyện gì xảy ra với chàng?

Đôi mắt cô ánh lên, lấp lánh như viên ngọc trong làn nước.

Chợt, có tiếng hét thất thanh dưới quán rượu. Silver vội đưa đứa trẻ cho Liv trông, chạy xồng xộc xuống. Sion vội bám theo. Khi đến, mọi thứ có vẻ quá trễ.

Xác của Kevin đang nằm giữa bàn rượu, cổ bị đứt lìa, hai mắt bị khoét đi. Silver bước đến, kiểm tra. Một mùi hương quen thuộc len qua mũi cậu. Là mùi hoa Túc Quỷ – loại hoa mang danh "Vua của loài hoa" với mùi hương say mê cùng cánh hoa màu vàng óng như viên ngọc quý. Mí mắt cậu khẽ giật, nhìn qua đám đông bu quanh. Một nụ cười mỉa mai ở giữa dòng người, đôi mắt lưỡng sắc lóe lên sau lớp áo choàng đen hòa theo mái tóc dài màu vàng đồng. Silver siết thanh kiếm bên hông, nói:

"Sao anh lại cười?"

Đám đông lùi ra, nhìn về người mặc áo choàng đen. Chiếc mũ trùm đầu mở ra, mang theo sát khí nồng nặc.

Là một thiếu niên vừa đủ 20 có đôi mắt hai màu bạc và xanh lá.

"Tại sao..." Silver trừng mắt. "Ngươi là..."

"Xin chào." Thiếu niên cúi chào. "Còn nhớ ta chứ, Toal? Không, phải gọi là Silver mới phải... nhỉ?"

"Domynix!"

Những con mắt hoảng hồn nhìn về phía thiếu niên ấy và không ngừng bàn tán. Domynix E Dlax – kẻ mệnh danh với cái tên "Phù thủy vàng". Người người đồn tai nhau rằng, Domynix có thể dự đoán trước tương lai và là kẻ gây ra cái chết vua Orn. Bên ngoài, binh lính sầm sập kéo vào, bao vây lấy Domynix. Bộ áo giáp nâu sẫm đặc trưng cùng huy hiệu con rồng ôm lấy thanh kiếm bên vai phải, tôi đoán... Rlen đã biết được pháp sư này sẽ đến.

Siết chặt thanh kiếm bên hông, đôi mắt Sion nhíu lại. Dù đúng là pháp sư, thế nhưng cô không cảm nhận được ma lực tỏa ra từ Domynix. Một người lính xông đến, nhắm đến đôi chân cậu. Cậu nhảy lên, né tránh, tung một cước vào mặt anh ta. Trong cơn phẫn nộ, Silver lao đến như con thú đói. Đôi mắt lưỡng sắc ấy ánh lên, và trong tích tắc, Domynix thổi nắm bụi vàng vào mắt Silver lẫn binh lính khiến tất cả đau đớn, khuỵu xuống.

Cái tên "Phù thủy vàng" quả nhiên xuất phát từ đây.

Sion nghĩ như thế.

"Kỳ lạ, cô không bị phấn bướm quỷ hoàng kim ảnh hưởng." Domynix gãi cằm, nhìn cô. "Cô rốt cuộc là ai thế?"

"Nhiều lời!"

Sion nghiến răng, rút thanh kiếm khỏi vỏ, chém sượt qua mặt Domynix. Chỉ lệch một chút nữa lưỡi kiếm sẽ chạm vào cổ cậu. Vài sợi tóc vàng óng rơi xuống sàn. Cậu khẽ cười, biến mất khỏi tầm mắt, rồi lại xuất hiện đằng sau lưng cô như bóng ma vô hình.

"Mùi hương này..." Cậu thì thầm bên tai cô. "Cô là Valkyar?"

Valkyar – những chiến binh Á Thần với sức mạnh không tưởng, kẻ hủy diệt trên chiến trường đã biến mất từ rất lâu. Tại sao Domynix lại biết bí mật này? Sống gáy Sion lạnh toát, quay đầu lại, Dominyx lần nữa biến mất, xuất hiện sau lưng Silver.

"Dù sao thì, ta đến không phải gây sự. Mà là cứu cậu ta." Cậu chỉnh lại mắt kính của mình.

"Ý ngươi là gì?!" Silver dụi dụi mắt.

"Gã Kevin ấy muốn giết cô gái đó rồi đem cậu đi, một tên gian thương chính hiệu." Cậu cúi thấp người, nói với Silver.

"Cái..."

"Hắn muốn đổ tất cả tội lỗi lên cậu giống như những nô lệ Á Thần bị mất sức mạnh khác. Đáng thương thật nhỉ? Với lại, chúng ta vẫn còn món nợ chưa trả. Hẹn một ngày nào đó gặp lại, chiến binh đơn độc."

Nói rồi, Domynix hóa thành làn khói tan biến. Chất độc của bướm quỷ hoàng kim dần biến mất. Binh lính ngó quanh, những kẻ bên trong quán rượu hoảng loạn. Khung cảnh giờ đây thật hỗn loạn. Silver từ từ đứng dậy, đôi mắt hơi sưng lên vì độc.

"Này Silver." Sion thu thanh kiếm lại. "Vừa nãy tên đó nói cậu là Toal. Rốt cuộc, cậu đang che giấu tôi điều gì?!"

"..." Silver im lặng một lúc. "Việc này không liên quan đến cô."

"Cậu..."

"Toal chết rồi, tôi... là Silver."

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}