Quyển 1 - Hồng Hộc Sa Lưới
Mới vừa đây thôi, ánh nắng vẫn còn chan đầy trên những cành hoa phượng vĩ, tiếng ve kêu tới đinh tai nhức óc. Mà chỉ lúc sau, mưa rơi ngợp trời, khói nước mù mịt.
Đêm nay ông trời dường như muốn tận lòng tận sức xối hết nước trời xuống mặt đất.
Trên con đường núi, tăm tối lạnh tanh vốn chẳng còn một bóng người nào, chỉ có những hàng cây rậm rạp hai bên đường, nhờ chúng hứng bớt sức nặng của hạt mưa mà mới đỡ bị nó đập cho tê rát mặt mày. Trong đêm tối mông lung, âm thanh chỉ có tiếng nước đập lên trên những cái mũ tre cùng tiếng kéo đồ dài đằng đẵng.
Bóng tối che dấu họ rất tốt nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng thể nào thấy được có hai tráng hán, mặc áo mưa rơm lùng xùng như thể một bụi cây to lớn lại đang lướt mình trên mặt đường nhớp nháp. Họ đang lôi một bọc chiếu nát, kéo nó lê lết trên mặt đất. Thỉnh thoảng, bọc chiếu nát kia lại bị xóc nảy bởi những viên đá sỏi dưới nền đất, bên trong bật tung ra những lọn tóc dài, rất nhanh đã bị thấm ướt bởi đường đất ẩm ướt.
Hai tên tráng hán dừng lại ở một khu đất mềm, dùng cái xẻng mang theo bên người bắt đầu đào đất lên. Mỗi lúc lại từ dưới lớp đất đào ra một cái xương khô không biết là của con người hay thú vật. Bọn họ hiển nhiên là bị dọa sợ chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây mà đào lấy đào để.
Đêm vắng cành cao, lấp trong những tán lá, chúng không biết rằng việc mà mình làm đang bị quan sát bởi cặp mặt đen thẫm, từ đầu chí cuối. Cặp mắt sáng rõ hình như có thể nhìn xuyên qua màn đêm, không hề có vẻ gì là bị mưa lớn hay bóng tối ảnh hưởng. Bước chân chậm lại gần chỗ hai kẻ bọn họ, bàn tay chắc chắn nhanh gọn đập lên gáy bọn họ khiến hai người ngã dập xuống ngay chính cái hố mà bọn chúng cất công đào ra.
Bước chân người kia nhanh nhẹn, bàn tay to lớn thô ráp cũng nhanh không kém gạt ra đất đá bị bắn lên cái chiếu nát, bọc chiếu ướt át, lạnh lẽo. Lúc này, đôi bàn tay đó lại thấy hơi run sợ, ngập ngừng cẩn thận mở chiếc chiếu ra.
Bên trong bao bọc là một thiếu nữ có làn da trắng bệch, trên da của nàng hứng thêm vài giọt nước mưa cùng vài vết bụi bẩn, lại chẳng ảnh hưởng gì tới khuôn mặt xinh đẹp này.
Hắn nhớ trong đôi mắt dài kia là đôi đồng tử như hổ phách, giờ bị giấu đi dưới làn mi, nàng nằm một cách an nhiên như thể mọi thứ chỉ là một giấc mộng dài.