Hơn Cả Tình Đầu

CHƯƠNG 3: THỨ 5 ĐI CÀ PHÊ NHÉ


Kể từ hôm tình cờ gặp Phan Lâm ở công ty, Tuệ Nghi gần như sống trong trạng thái nửa hy vọng nửa day dứt tự trách mình vì bản thân vẫn còn dễ mềm lòng như thuở 17. Suy cho cùng, trái tim non nớt của cô vẫn vội vã thúc từng cơn mỗi khi có tin nhắn đến và rồi chùng xuống nhanh chóng khi người đó không phải Phan Lâm. Bất chấp lý trí chủ nhân nó có đồng ý hay không.

Theo lẽ thông thường, ít ra, sau khi mở lời rủ người khác đi cà phê thì cũng phải thiết lập mối liên kết – cụ thể là thêm bạn Zalo chứ. Nhưng có lẽ Phan Lâm không phải “lẽ thông thường” đó. Anh đã im lìm suốt 5 ngày rồi. Bốc hơi không để lại dấu vết. Nhưng vẫn hiện hữu trong đầu Tuệ Nghi. Quái lạ. Phan Lâm cứ như ẩn số trong một phương trình cấp độ nâng cao mà đứa trình Toán trung bình như Tuệ Nghi chẳng bao giờ biết cách giải. Ngày trước đã thế. Bây giờ cũng thế.

Nếu anh cũng đang mong chờ Tuệ Nghi nhắn tin trước, thì quên đi.

Ừ thì…Đúng là đã hơn một lần cô cầm điện thoại lên, thận trọng soạn từng dòng chữ…nhưng tính kiêu kỳ, bướng bỉnh lại khiến những ngón tay ấy xóa vội dòng tin dang dở cùng ý định đang nhen nhóm đó. Dẫu cô biết cũng chính vì thế, mà thứ tình cảm vụng về của mình đối với anh chỉ dừng lại ở mức không thể gọi thành tên. Cho đến tận bây giờ. Nhưng…Tuệ Nghi không muốn chủ động trước.

Và lần này, đến ngày thứ 8 không thấy tín hiệu gì của Phan Lâm, thật may là Tuệ Nghi đã không còn bị phân tâm nữa. Công việc như muốn nuốt chửng lấy cô. Hôm thì họp hành với khách hàng, hôm thì sửa lại báo cáo, hôm lại hỗ trợ dự án cho team khác. Tâm trí của Tuệ Nghi chẳng còn chỗ cho Phan Lâm chen vào để mà phá rối nữa. Cường độ công việc nhiều đến mức tối về cô chỉ biết ngã lăn ra nệm đánh một giấc ngon lành đến sáng trước khi kịp nghĩ đến Phan Lâm cùng những hành động kỳ quặc của anh.

Sáng hôm ấy, Nhã Thi vừa lúi húi múc cơm vào hộp để mang lên công ty vừa “cảnh báo” Tuệ Nghi:

- Mày xem đó, hai tuần rồi, chắc chàng bác sĩ kia cao chạy xa bay luôn rồi.

- Ôi, dĩ vãng rồi mày ơi! Chạy thì chạy xa giùm chứ đừng xuất hiện bất thình lình nữa. Mệt tim tao. Tuệ Nghi nhấm nhẳng trả lời, cô nhìn đồng hồ, đã 6 giờ 45. Giờ vàng để không bị kẹt thang máy.

Phía góc bếp bật lên tiếng cười khanh khách cứ như thể Nhã Thi vừa nghe một chuyện hài hước. Đoạn, cô nghe giọng Nhã Thi mỉa mai:

- Phải rồi. Tim mệt nên tối nào người ta cũng thao thức, đêm nào cũng ú ớ gọi tên.

- Bậy, gặp ác mộng mới gọi tên nghen. Dạo này tao ngủ ngon.  

Đúng là Tuệ Nghi ngủ ngon thật. Vật lộn với công việc trong giai đoạn này là niềm vui của cô.

- Để tao xem, hôm nay mà tin nhắn tới thì mày có ngủ “ngon” được không. Nhã Thi khoái trá cười rồi cẩn thận bỏ từng hộp cơm vào túi.

- Ê, lấy cơm cho tao luôn đi. Mặc cho nhiều lần Tuệ Nghi năn nỉ Nhã Thi lấy cơm cho mình luôn nhưng cô bạn vờ như không bao giờ để tâm.

Tuệ Nghi chỉ kịp nghe loáng thoáng “Tự múc đi!” khi Nhã Thi ôm hộp cơm nhảy chân sáo ra sân, tiếng cười của cô hòa lẫn tiếng gió.   

Nhã Thi nói vu vơ, ấy thế mà hóa ra lại thành thật.

Trưa hôm đó, khi Tuệ Nghi đang cùng Đình Bảo và vài đồng nghiệp ở team khác ăn cơm thì chiếc điện thoại đang cắm sạc gần đó bỗng rung lên báo hiệu tin nhắn mới. Cô thờ ơ tặc lưỡi, “trời đánh còn tránh miếng ăn”.

Tuệ Nghi có hai nguyên tắc khi ăn cơm trưa trong văn phòng: Một là không kiểm tra điện thoại. Và hai là, không đứng lên. Ừ, sao phải đứng khi ngồi ăn là tư thế thoải mái nhất? Nếu buộc phải đứng dậy thì đó hẳn là chuyện rất quan trọng. Và hôm nay, cô lại đang chờ tin quan trọng: xác nhận của khách hàng về các chi phí cho dự án. Lẽ dĩ nhiên, Tuệ Nghi phải xem điện thoại. Mà cô thì không muốn đứng lên.

Miệng vừa nhóp nhép nhai cơm, tay bám vào cạnh bàn, cô vẫn ngồi yên trên ghế rồi dùng hết sức tự đẩy một phát mạnh để chiếc ghế xoay lợi hại này lướt sang phía bên kia. Thật. Ngoài tác dụng để ngồi thì đây là một phát minh cực kỳ quan trọng của ghế xoay văn phòng.

Nhưng chiếc ghế xoay có vẻ lướt hơi quá, khiến Tuệ Nghi suýt đâm bổ vào tường trước khi cầm vào máy.

Có lẽ lực hơi mạnh.

Khách hàng vẫn im lìm. Còn tay Tuệ Nghi như muốn cứng đờ. Miếng cơm trong miệng vẫn còn chưa nhai hết. Là tin nhắn Phan Lâm.

Tiếng chén đũa lạch cạch từ bàn bên cạnh. Tiếng mọi người gọi nhau đi ăn. Nhưng Tuệ Nghi nghe rõ cả nhịp tim mình.

Dòng thông báo tin nhắn nổi bật trên màn hình nền mùa đông trắng xóa hiện lên như một đốm lửa nhỏ, đang len lỏi chạm vào từng khoảng bình yên mà Tuệ Nghi đã cố công gầy dựng suốt mấy ngày qua. Ngón tay cô vội vã mở khóa, hơi thở của cô dường như cũng gấp gáp theo từng nhịp tim vẫn đang vồn vã trong lồng ngực: “Thứ 5 đi cà phê nhé. Hôm đó tôi sẽ nhắn địa chỉ.”

Tuệ Nghi chẳng hiểu sao cô lại khắc khoải chờ đợi một tin nhắn có nội dung bình thường đến vậy suốt những ngày qua. Đình Bảo, Tấn Minh hay bất kỳ người con trai nào khác đều có thể nhắn cái tin đơn giản đó nhưng sao với Phan Lâm, cô lại khổ sở như một đứa con gái đang đến tuổi ẩm ương thế? Tuệ Nghi chép miệng nhìn bữa cơm còn dang dở của mình, cô nhẹ tay vén những sợi tóc mai đang lất phất bay nhẹ theo tiếng gió, bên tai cô còn văng vẳng giọng cười khẩy của Đình Bảo: “Có ai đòi nợ hay sao mà ngẩn người ra thế!”

Cũng gần giống đòi nợ. Nợ đời.

Từng dòng suy tư cứ lửng lơ trôi vào hư không và chỉ đột ngột tan biến khi cô thấy lời kết bạn Zalo của anh. Tuệ Nghi nhanh tay đồng ý và bồi hồi nhấn vào trang cá nhân của Phan Lâm, anh chẳng cập nhật gì ngoài ảnh đại diện là hình chụp trong một phòng lab được đăng tải vào cuối năm ngoái.

Tuệ Nghi gửi lại tin nhắn: “Okie, chọn địa điểm rồi báo lại tôi.” Rồi cô lại thoáng nghĩ: Hay là thêm thắt gì đó? Hỏi chuyện công việc chẳng hạn? Kéo dài cuộc nói chuyện chẳng hay hơn sao? Nhưng rồi, cuối cùng, tay Tuệ Nghi lại vô thức bấm Gửi đi. Tin nhắn được đọc ngay lập tức. Trên màn hình, dòng thông báo “đang soạn tin” nhấp nháy vài giây. Rồi tắt. Rồi lại hiện. Rồi lại tắt. Cứ như muốn trêu ngươi cô vậy.

Gì…?

Ông đang muốn nói gì vậy, Phan Lâm?

Tuệ Nghi vừa sốt ruột vừa như phát điên. Cô nuốt nước bọt khan, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình mà không hề đề ý là tay mình đang bấu mạnh vào cạnh bàn. Chẳng biết mấy giây mấy phút trôi qua, cuối cùng, sự căng thẳng của Tuệ Nghi lại hóa thành sự khẩn khoản.

Có lẽ cô là người thiếu kiên nhẫn nhất Quả đất:

Thôi, đại đại đi Phan Lâm, nhắn gì cũng được.

Sau tất cả, điều cô nhận lại chỉ là một biểu tượng trái tim màu đỏ thả vào tin nhắn vừa gửi, kèm theo đó là sticker OK ngắn gọn. Thật mỉa mai. Một người mồm miệng như Phan Lâm lại có thể kiệm lời đến thế!  

Nhạt thật. Hai tuần miệt mài chờ tin nhắn, nội dung còn ngắn hơn cả tin khuyến mãi nạp tiền của nhà mạng nữa.

Trong lòng Tuệ Nghi cứ lửng lơ như vừa bỏ lỡ một đoạn cao trào trong bộ phim tình cảm yêu thích. Sau ngần ấy năm rồi, vậy mà việc nhắn tin qua lại với Phan Lâm như những người bạn bình thường có vẻ không dễ dàng như Tuệ Nghi đã nghĩ. Cô đặt điện thoại xuống bàn, chống cằm, thả suy nghĩ vẩn vơ về Phan Lâm ra ngoài không gian. Cuộc gặp tình cờ ấy, tin nhắn đầu tiên cô vừa nhận được bất giác khiến những ký ức cũ tưởng đã ngủ yên lại lặng lẽ trở mình. Liệu là “trở mình” thật hay là “trỗi dậy” luôn? Tuệ Nghi cũng chẳng rõ.

1

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này