Hơn Cả Tình Đầu

CHƯƠNG 2: MÙI CỒN TRONG THANG MÁY


Tuệ Nghi chỉ sực “tỉnh” khi cùng Phan Lâm đi vào và bấm thang máy lên tầng 12. Cả sảnh có phân bổ 8 thang ở hai bên nhưng dường như lúc nào cũng không đủ cho vài trăm nhân viên trong tòa nhà 14 tầng này ở bốn khung giờ: đầu giờ sáng, giờ ăn trưa, đầu giờ chiều và giờ tan tầm. Như mọi ngày, chiếc thang máy già nua đang kẽo kẹt chở hơn chục người cố gắng lê lết từ tầng trệt lên đến tầng thứ 14.

Đúng như Tuệ Nghi dự đoán, đi giờ này thì chỉ có “thịt đè người” - “đặc sản” vốn có của những tòa nhà văn phòng cao tầng. Bị dồn sát vào người Phan Lâm, cô vội vàng xoay chiếc túi ra giữa để tránh tiếp xúc trực tiếp với anh. Ấy vậy mà, cô vẫn ngửi thấy mùi cồn thoang thoảng của bệnh viện trên vai anh, cảm nhận được hơi thở của anh chạm nhẹ vào tóc cô và thấy rõ cả chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt của anh có lẽ đã được chau chuốt, là ủi cẩn thận. Phan Lâm dường như hiểu ý, anh khẽ nhích ra, vai chạm nhẹ vào cô. Tuệ Nghi thầm rên rỉ. Cô đã từng quằn quại vì chemistry tung tóe tràn màn hình của cặp nam nữ chính khi bị dồn trong thang máy chật kín người trên mấy bộ phim Hàn lãng mạn. Nhưng khi được trải nghiệm thực tế thì sao? Tuệ Nghi chỉ thấy nóng, bất tiện, khiên cưỡng, và…trời ơi, dọc sống lưng cô như có một luồng điện chạy qua khiến từng thớ cơ căng cứng. Tuệ Nghi nhủ thầm, sau đợt này, cô phải tiên phong kiến nghị Ban quản lý bảo trì thang máy thường xuyên, chứ chỉ cần vài lần như vậy thôi, Tuệ Nghi chắc bị căng cơ mãn tính mất.

Dòng người đã bắt đầu giãn dần khi thang máy dừng lại ở tầng 8. Phan Lâm khẽ nhích sang một bên để giãn khoảng cách với cô. Có lẽ anh chẳng hề biết Tuệ Nghi đội ơn anh nhiều lần vì hành động đó. Hai chân cô đã cứng đờ đến nỗi chỉ cần ráng thêm một chút thôi, không khéo cô sẽ đổ vào người anh mất. Trên phim thì lãng mạn thật đấy nhưng ngoài đời, cô có thể còn bị  khép vào tội quấy rối không chừng. Tuệ Nghi quấy rối Phan Lâm? Còn hoang đường hơn cả chữ “hoang đường”!

Thế rồi bỗng nhiên, cô chợt giật mình vì tiếng thì thầm bên tai. Phan Lâm đang khẽ nghiêng đầu, giọng bí hiểm: “Ngày nào đi làm cũng như cá xếp lớp vậy hả?”. Cô chỉ biết cười méo xệch: “Thỉnh thoảng thôi, ai biểu ông đi vào giờ cao điểm!”

Ờ, chắc Tuệ Nghi không đi vào giờ cao điểm.

Phan Lâm hơi nhướn mày, anh cũng không nhìn Tuệ Nghi, giọng điềm nhiên nhẹ như bẫng:

- Chậc, tôi không nghĩ Tuệ Nghi lại đi làm muộn vậy.

Im lặng. Tuệ Nghi chẳng biết nói gì. Chẳng lẽ mang cái cớ dậy muộn 20 phút và len lỏi dắt con Lead ở bãi đỗ xe đến mệt nhoài để phản bác Phan Lâm?

Ai biểu chờ tôi.

Phan Lâm không nói thêm gì nữa, anh im lặng suốt cả đoạn đường sau đó, chẳng biết là vẫn đang tự hỏi về việc “cá xếp lớp” kia hay đang suy tính gì. Tuệ Nghi lén liếc nhìn anh, khuôn mặt ấy vẫn sáng bừng như ngày nào.

Tuệ Nghi và Phan Lâm chia tay khi cô vào chỗ ngồi, còn anh tiến vào phòng sếp cô. Trong khi Phan Lâm đang bàn chuyện với sếp thì ở bên ngoài, đầu óc Tuệ Nghi vẫn còn lơ lửng trên không trung. Tay cô lần theo nút bấm mở máy tính như một thói quen nhưng ký ức về khoảnh khắc trong thang máy khi nãy cứ lẩn khuất trong đầu Tuệ Nghi, chẳng hiểu sao lại mang theo cả mùi cồn nhẹ và nhịp thở của Phan Lâm. Đột nhiên, một cú huých nhẹ vào tay Tuệ Nghi khiến cô giật mình, quay trở về với thực tại. Những hình ảnh lãng mạn, ngọt ngào kia bỗng chốc tan biến như bọt xà phòng, thay vào đó là ánh mắt Đình Bảo nhìn cô đầy khó hiểu:

- Sao ngẩn người vậy? Chị Ánh Hoàng gọi vào phòng họp kìa.

Phải rồi. Họp dự án mới. Không biết có phải dự án số hóa bệnh viện của Phan Lâm không.

Tuệ Nghi tất tả vơ vội cuốn sổ tay rồi chạy ngay vào phòng họp, miệng vẫn lẩm bẩm câu thần chú quen thuộc của nhiều năm trước: “Phan Lâm chỉ là phù du! Phan Lâm chỉ là phù du!”.

Nhưng Tuệ Nghi đã nhầm. Dự án mới cô được giao chỉ là dự án nhỏ bình thường của một khách hàng quen từng làm việc với cô hai năm nay.

- Số hóa bệnh viện là dự án lớn nên sẽ do team anh Trình phụ trách. Chị Ánh Hoàng thông báo. Rồi chị gập sổ lại, tiếp tục:

- Nhưng các team khác luôn phải sẵn sàng để hỗ trợ khi họ cần.

Tuệ Nghi vừa thở phào nhưng lại không khỏi trào dâng cảm giác…tiếc nuối. Không làm dự án cùng Phan Lâm thì cô sẽ bớt “chạm” mặt anh, bớt đau tim và có lẽ còn được loại ra khỏi danh sách nhóm người có nguy cơ bị căng cơ mãn tính. Ấy thế nhưng con bé Tuệ Nghi 17 tuổi bướng bỉnh lại như muốn gào lên vì thất vọng, nó muốn được thấy anh thường xuyên, thậm chí, chấp nhận sống chung với tình trạng “thịt đè người” vào mỗi sáng. Thế rồi, Tuệ Nghi không khỏi thắc mắc: liệu Phan Lâm bây giờ đã thuộc về cô gái nào chưa?

Khoảng hơn 9 giờ, Tuệ Nghi thấy Phan Lâm từ phòng sếp bước ra. Mái tóc rối bời từ xa nhấp nhô xoay ngang xoay dọc xung quanh rõ ràng là đang tìm cô khiến Tuệ Nghi bất giác bật cười. Không một chút do dự, cô giơ tay vẫy vẫy ra hiệu để Phan Lâm bước tới. Nhìn quyển lịch để bàn chi chít mốc thời gian và các biểu tượng đủ loại của Tuệ Nghi, Phan Lâm khẽ mỉm cười có vẻ thích thú. Chẳng hiểu  những ký tự và ghi chú nguệch ngoạc đó có gì hấp dẫn anh đến vậy. Rồi cô nghe thấy giọng anh chậm rãi nhưng thấp thoáng nét bông đùa quen thuộc:

- Ký hiệu trái tim màu đỏ này là gì vậy?

Chỗ làm việc người ta mà cứ thích thắc mắc ghê! Tuệ Nghi nhìn theo ngón tay dài của Phan Lâm, rên thầm trong bụng. Đó là những ký hiệu riêng tư, dành cho cả công việc và cả chuyện cá nhân, chỉ một mình cô hiểu. Ai mà muốn chia sẻ với Phan Lâm chứ! Tuệ Nghi đang cố bịa đại một sự kiện thay vì nói toẹt hôm đó là ngày cô được thưởng hoa hồng (vật chất quá) thì nghe Phan Lâm tặc lưỡi:

- Nhìn là biết bận tối mặt rồi. Cho tôi số điện thoại đi, không biết số cũ Tuệ Nghi còn dùng không. Cái số gì toàn số 0 ấy.

Số điện thoại có 10 số. Nhưng số của Tuệ Nghi có đến 4 con số 0. Cô vẫn còn nhớ lần đầu tiên cho Phan Lâm số này, anh cảm thán một câu: “Nhiều số 0 thế!”

10 năm sau, Tuệ Nghi vẫn dùng số đó. Anh gật gù xác nhận: “Chà, vẫn còn dùng này!” khi thấy nó nằm chiễm chệ trong danh bạ anh.

Giữa bản nhạc chuông Canon in D nhẹ nhàng vang lên, trên hình nền mùa đông trắng xóa của cô, một số điện thoại lạ hoắc hiện ra. Là của Phan Lâm. Chẳng biết đây là số thứ bao nhiêu cô đã lưu của anh.

Phải rồi, số cuối cùng cô lưu của Phan Lâm, là từ năm Hai Đại Học.

Phan Lâm sau đó ra về nhanh chóng để qua bệnh viện. Trước khi đi, anh còn kịp nhắn nhủ: “Để hôm nào tôi nhắn tin đi cà phê”.

Nhìn bóng dáng Phan Lâm đã khuất hẳn sau cánh cửa, Tuệ Nghi mới mở điện thoại lưu số anh vào danh bạ. Chưa kịp làm gì, cô đã lúng túng thế nào lại trượt tay bấm nút gọi cho anh, Phan Lâm lập tức nghe máy: “Ừ, gì đó, Tuệ Nghi?”. Giọng Tuệ Nghi khàn đặc, tay cô túa mồ hôi: “À…không. Tôi…bấm nhầm.” Và cúp máy.

Cô sẽ lưu tên gì? Crush? Oan gia? Hay Quý nhân trời đánh?! Cuối cùng, Tuệ Nghi chậm rãi gõ hai chữ “Phan Lâm”, trong một thoáng, cô bất giác nhớ lại tin nhắn cuối cùng nhận được từ anh. Nếu ngày đó cô xuôi theo anh thì bây giờ sẽ như thế nào?

0

Bình luận

Thiết lập văn bản

Chọn font chữ

Nội dung sẽ hiển thị như thế này