CHƯƠNG 1: AI NHƯ PHAN LÂM
Cuộc gặp gỡ tình cờ giữa Tuệ Nghi và Phan Lâm
Theo lịch trình của một nhân viên mẫn cán chuẩn mực đến từng giây, ngày làm việc của Tuệ Nghi bắt đầu khi cô dừng trước cổng công ty lúc 7 giờ 30 và thong thả nhấn thang máy lên văn phòng. Nhưng hôm nay, chỉ vì dậy muộn 20 phút và mải mê tìm vị trí đẹp cho con Lead nặng trịch trong bãi đỗ xe vốn đã quá tải của tòa nhà 14 tầng, cô trễ hơn mọi ngày 15 phút. Chỉ 15 phút thôi nhưng cũng đủ khiến cô rùng mình khi nghĩ đến cảnh tượng chen chúc đến ngộp thở trong thang máy. Tuệ Nghi quệt những vệt mồ hôi lấm chấm trên trán và bước ra đường. Mặt trời đang dần lên cao. Nắng xuyên qua tán cây và hắt từng vệt trên mặt Tuệ Nghi khiến cô phải nheo mắt nhìn. Muộn thì cũng muộn rồi. Đi kiếm ly bạc xỉu đã. Phố xá hôm nay vẫn đông đúc nhộn nhịp như mọi ngày. Chính cái tất bật, năng động ấy của Sài Gòn đã cám dỗ con tim tuổi trẻ đầy nhiệt huyết của Tuệ Nghi để ở lại vùng vẫy, khám phá và cống hiến tuổi thanh xuân. Thích thì thích thật nhưng đôi khi, vòng xoáy cơm – áo – gạo – tiền lại làm cô cô đơn đến mệt mỏi. Tuệ Nghi rảo bước qua đường. Ngụm bạc xỉu chưa kịp rớt xuống bụng đã muốn chực trào ra ngoài. Phía xa xa kia…bóng dáng ai sao quen quá. Lẽ nào… Khoan…Phải không nhỉ? Tuệ Nghi tiến thêm vài bước nữa. Đôi mắt cận nhẹ 1 đi ốp nheo đi nheo lại nhiều lần như thể nếu không làm vậy, cô sẽ chẳng nhìn thấy gì cả. Ai như…Phan Lâm vậy! Câu hỏi như mang tính khẳng định ấy bật ra nhanh chóng trong đầu Tuệ Nghi như thể nó đã được lập trình sẵn. Miếng bạc xỉu giờ đây đã rơi tõm xuống, lõm bõm trong bụng cô, chẳng đọng lại vị gì trên đầu lưỡi. Dáng người dong dỏng cùng bộ tóc xù suốt ngày rối rắm dường như chẳng bao giờ được chải đó, dù có xa tít mù khơi đi chăng nữa, cô cũng vẫn nhận ra. Nó “ám” cô đến tận mấy năm cơ mà. Hơi thở Tuệ Nghi dường như ngắn lại, dồn dập và gấp gáp hơn. Tiếng còi xe. Tiếng rao bán hàng rong. Tiếng người cười nói huyên náo. Tất cả trộn lẫn thành một bản tạp âm của cuộc sống nơi phố thị. Nhưng Tuệ Nghi chẳng nghe thấy gì cả. Xung quanh cô, không gian như tóm gọn lại giữa cô và người đang ở phía trước. Hẳn rồi, crush thời cấp 3 của cô: Phan Lâm. Tuệ Nghi cầm chặt ly bạc xỉu. Chẳng biết từ bao giờ, lớp đá đã tan ra khiến đầu ngón tay cô đau buốt. Sao Phan Lâm lại ở đây? Phan Lâm đang làm cái gì vậy? Những câu hỏi như đang đuổi bắt trong đầu cô, rong ruổi qua từng noron thần kinh để tìm câu trả lời trong vô vọng. Cuối cùng, Tuệ Nghi bặm môi, hít một hơi thật sâu, quyết định tiến về phía trước, khoảng cách thu hẹp giờ chỉ còn 200m. Phan Lâm đang mải mê nhìn điện thoại, tay anh bấm thoăn thoắt trên bàn phím, đôi lông mày kéo sát vào nhau tạo nên một đường nhăn giữa trán. Hẳn là anh đang tập trung giải quyết chuyện gì đó. Rồi ngay lúc ấy, anh vô tình ngẩng đầu lên, những lọn tóc xoăn bay nhẹ trong gió, ánh mắt anh lia trúng Tuệ Nghi đang chầm chậm đi tới. Cô thở hắt ra: Đúng là Phan Lâm thật rồi. Anh mỉm cười vẫy tay như thể hai người chỉ vừa gặp nhau hôm qua: "Tuệ Nghi! Lâu quá không gặp". Nắng sáng giờ đây đã trải dài dưới từng bước chân Tuệ Nghi rồi nhảy nhót đùa giỡn trên vai Phan Lâm. Mắt anh nheo lại khi nhìn cô bước đến. Trời ạ! Sao mà thân quen đến thế! Tim Tuệ Nghi như đang đánh lô tô trong lồng ngực, cô cố tỏ ra bình thản nhưng vẫn không giấu được sự ngạc nhiên trong giọng nói: - Phan Lâm, sao ông lại ở đây? - Ừ, tôi đợi Tuệ Nghi đó. Phan Lâm nghiêng người sang một bên, nhếch môi hé cười, mắt anh vẫn sáng lấp lánh, thấp thoáng nét tinh nghịch ngày xưa. Thần linh ơi, Tuệ Nghi đã từng muốn ngã trong ánh mắt ấy. Khoan! Sao Phan Lâm lại đợi Tuệ Nghi? Hay cô đang mơ? Mà không phải. Từ lâu rồi, trong những giấc mơ của cô, Phan Lâm đã không còn xuất hiện nữa. Tuệ Nghi muốn nhéo má hoặc bấu tay một cái thật đau để xem bóng dáng đang đứng trước mặt mình bây giờ có phải là màn sương mờ ảo không. Nhưng cuối cùng, cô lại cong môi cãi: - “Đợi”? Sao biết tôi làm ở đây mà đợi? Khoác lác. Phan Lâm bật cười, lắc đầu, có vẻ anh đang khoái trá tận hưởng biểu cảm bất ngờ xen lẫn nghi hoặc đang được vẽ lên trên khuôn mặt Tuệ Nghi. Hình ảnh sống động như Tivi Sony 65 inch độ phân giải 4K. Không phải là mơ. - Thề luôn. Tôi biết Tuệ Nghi làm ở đây nên đứng đợi. Chứ đâu ra cái “tình cờ” như thế được! Lý lẽ đó khiến Tuệ Nghi không thể bắt bẻ thêm được nữa. Nhưng cô vẫn nghi ngờ lắm. Trong lịch sử “hào hùng” giữa Tuệ Nghi và Phan Lâm những năm về trước, chẳng bao giờ có thứ gọi là Phan Lâm “đợi” Tuệ Nghi cả. Tuệ Nghi hất mặt chất vấn. Cô vẫn chỉ đứng ngang vai anh. - Mà đợi tôi làm gì giữa giờ này? Tôi nhớ ông học bác sĩ ở Hà Nội mà. - Ừ, và cái “nhớ” đó đã xong từ hai năm trước rồi. Phan Lâm nhún vai, mắt anh nhìn cô khó hiểu cứ như thể thông tin này, lẽ ra cô phải biết rõ chứ. Cô đã quên Phan Lâm rồi. Cần gì biết nữa. - Giờ tôi vào đây học tiếp. Tiện thể làm công tác kết nối giúp ngoài kia. Phan Lâm tiếp lời, mở ra một câu chuyện mới khiến Tuệ Nghi như bị hút vào. - Kết nối gì? - Bệnh viện tôi đang làm và…đây. Phan Lâm chỉ tay về tòa nhà 14 tầng - nơi Tuệ Nghi vừa bước ra sau khi vã mồ hôi yên vị cho con Lead thân yêu. Bất ngờ nối tiếp bất ngờ khiến Tuệ Nghi cứ há hốc mồm như một con ngốc. Không những gặp lại Phan Lâm mà Phan Lâm còn làm việc trong một dự án chung với công ty cô. Đến “tình cờ” cũng phải gọi bằng cụ. Rồi cô chợt nhớ lại câu chuyện hai ngày trước. Nhã Thi sau một hồi bói bài và nghiền ngẫm đủ kiểu, đã phán chắc như đinh đóng cột rằng: “Mày sắp có quý nhân phù trợ.” Tuệ Nghi vẫn còn nhớ mình đã cười sặc và chế giễu “tài năng” của Nhã Thi ra sao. Quý nhân? Của Tuệ Nghi sao? Nực cười! Và Phan Lâm xuất hiện. Hai chữ “Quý nhân” tự dưng nhảy nhót trong đầu Tuệ Nghi kèm theo gương mặt "lêu lêu" đầy hả hê của Nhã Thi. Thật mắc cười. Phan Lâm mà là quý nhân của cô thì trời sập mất. - Không ngờ dự án số hóa của bệnh viện tôi lại “đụng” trúng Tuệ Nghi. Đã bao lâu rồi nhỉ? Trong khi Tuệ Nghi vẫn ngây người và đang “tiêu hóa” thông tin thì Phan Lâm lại tiếp tục câu chuyện. Khóe môi anh khẽ nhếch lên. Nắng giờ đây đã vờn trên mặt khiến anh phải nghiêng đầu sang một bên. Ừ nhỉ! Đã bao lâu rồi? Có lẽ là đã 8 năm không gặp nếu như không tính tin nhắn cuối cùng “gây sốc” của anh vào năm thứ hai Đại học đó. Dù cho trí tưởng tượng có phong phú đến mấy thì Tuệ Nghi chẳng thể nào nghĩ được sẽ gặp lại Phan Lâm giữa đất Sài Gòn. Trong tình huống này. Chỉ nghĩ thôi đã thấy hư cấu rồi. Vậy mà, đôi khi, cuộc đời lại hư cấu đến ngỡ ngàng. Mải mê với những suy nghĩ ấy, Tuệ Nghi chỉ biết vô thức đi cùng anh vào công ty, bên tai cô loáng thoáng…cái gì mà gặp mặt, cái gì mà sếp Tuệ Nghi, cái gì mà giai đoạn đầu. Chẳng biết nữa. Cũng chẳng muốn biết. Chỉ biết là. Phan Lâm xuất hiện không phải một giấc mơ. |
1 |