Chương 22: Tiếng Nói Của Kẻ Im Lặng
Thứ 2, ngày 21 tháng 10 năm 2013.
Cuối tuần vừa rồi, tôi không gặp được Nguyệt. Tôi đã hẹn cô, nhưng không trả lời rõ ràng, chỉ nói: "Tôi không muốn gặp" mà không giải thích thêm. Tôi lo lắng, cố gọi điện, nhắn tin, nhưng vẫn im lặng.
Cho đến khi Thủy gọi cho tôi.
Tôi nhớ lại cuộc gọi đó, Thủy bực bội kể lại toàn bộ sự việc trong tuần vừa rồi. Từ những lời lẽ châm chọc, đến cảnh bàn học bị phá hoại, rồi đến cảnh tượng tương tự quá khứ được lặp lại - Nguyệt bị nhốt trong nhà vệ sinh.
Khi nghe xong, trái tim tôi như bị bóp nghẹt. Tôi phải ngồi xuống vì chân tôi run quá mạnh. Cảm giác như không thể thở.
Tôi tự trách bản thân. Tôi đã không ở bên cạnh Nguyệt khi cô cần nhất. Tôi đã để cô chịu đựng một mình. Tôi là tên tệ hại, không xứng đáng yêu một người như Nguyệt.
Nhưng tôi cũng hứa với lòng, hứa rằng từ hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi. Tôi sẽ sửa sai. Tôi sẽ bù đắp lại cho Nguyệt.
Sáng sớm hôm nay, trước khi đi học, tôi đã nói chuyện với thầy Hiếu qua điện thoại. Tôi kể lại mọi chuyện, không che giấu. Thầy nghe xong, giọng thầy trở nên nghiêm túc:
"Đây là bạo lực học đường. Thầy phải can thiệp."
"Dạ, em biết ạ. Nhưng em muốn tự xử lý trước. Nếu không xử được, thì em sẽ để thầy vào cuộc."
Thầy Hiếu im lặng một lúc. Rồi gật đầu: "Được. Nhưng nếu cần thầy, cứ nói."
Tôi bước vào trường lúc sáu giờ, nhưng tôi không vào lớp luôn, mà đi thẳng lên văn phòng thầy Hiếu.
Thầy đã đợi tôi. Khi thấy tôi, thầy gật đầu:
"Thầy biết em sẽ đến. Thầy đã chuẩn bị mọi thứ rồi."
"Cảm ơn thầy nhiều ạ." Tôi cúi đầu.
"Không có gì." Thầy nói. "Thầy thích thái độ của em. Không làm gì quá nghiêm trọng, nhưng cũng không im lặng. Đó là cách đối xử đúng với bạo lực."
Chúng tôi nói chuyện thêm vài phút về chiến lược. Tôi sẽ lên bục phát biểu trong tiết chủ nhiệm, thầy sẽ đứng bên cạnh như một sự ủng hộ. Tôi sẽ không nêu tên tuổi ai, không chỉ trích ai cụ thể, nhưng mọi người sẽ hiểu rõ tôi đang nói về ai.
Lúc sáu giờ ba mươi, tôi xuống lớp. Lớp vẫn vắng, chỉ có vài bạn đến sớm. Tôi bước vào, ngồi xuống bàn của mình. Tôi nhìn qua vị trí Nguyệt, cô ấy chưa đến.
Tôi không biết Nguyệt có dám đến trường không, có dám vào lớp không. Tôi rất sợ cô sẽ chọn cách trốn tránh, chọn cách từ bỏ.
Lúc bảy giờ, Nguyệt bước vào lớp.
Tôi nhìn thấy cô, khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt trống rỗng như những ngày vừa qua. Nguyệt không nhìn ai, chỉ yên lặng đi đến bàn học. Nguyệt ngồi xuống, không nhìn về phía tôi.
Tôi muốn gọi cô ấy, muốn nói gì đó, nhưng không biết nên nói thế nào. Tôi sợ làm Nguyệt càng tổn thương hơn.
Chuông vào học vang lên. Học sinh bắt đầu về lớp đông đủ. Thầy Hiếu bước vào, gặp ánh mắt tôi, gật đầu nhẹ, dấu hiệu để bắt đầu.
Thầy ngồi xuống bàn, không giảng bài Văn như thường lệ, mà nói:
"Hôm nay, trước khi bắt đầu tiết học, thầy muốn dành vài phút cho em Nhật phát biểu về một vấn đề quan trọng. Các em hãy lắng nghe."
Cả lớp tỏ ra ngạc nhiên. Tôi đứng lên, bước đến bục giảng. Lòng tôi đập thình thịch. Tôi ít khi phát biểu trước cả lớp như thế, chỉ có những lần thi thuyết trình bài học.
Nhưng hôm nay khác. Hôm nay tôi không phải đang nói về bài học, mà đang nói về cuộc sống.
Tôi nhìn ra cả lớp, những khuôn mặt trầm tĩnh, chú ý. Tôi thấy Lan và Phương ngồi gần nhau, ánh mắt có chút bồn chồn.
Tôi bắt đầu, giọng tôi vang vọng trong phòng học:
"Các bạn, tôi muốn nói về một vấn đề mà tôi thấy rất quan trọng. Tôi biết mình không phải người có quyền nói chuyện này, nhưng tôi cảm thấy... nếu không nói hôm nay, thì tôi sẽ phí mất cơ hội duy nhất."
Tôi dừng lại, để mọi người tư duy. Rồi tôi tiếp tục:
"Mỗi chúng ta đều có ước mơ và khát khao riêng. Để đạt được những điều đó, mình cần phải nỗ lực. Nhưng... nỗ lực không có nghĩa là đi trên xác của người khác. Nỗ lực không có nghĩa là làm tổn thương bạn bè của mình."
Tôi nhìn vào mắt Lan, cô ta quay mặt đi:
"Chúng ta đã là con người với nhau. Vậy thì ai cũng bình đẳng. Ai cũng cần được yêu thương. Ai cũng cần được tôn trọng. Dù cho người đó xinh đẹp hay xấu xí, giàu hay nghèo, học giỏi hay học yếu, tất cả đều không quan trọng."
Tôi nâng giọng:
"Nếu bạn bè mình có thành tích tốt, đạt được kết quả, thì hãy vỗ tay chúc mừng họ. Hãy đưa ra những lời khen ngợi chân thành. Vì họ xứng đáng có được nó. Nếu bạn bè mình làm sai, thất bại, thì mình hãy cùng nhau đứng bên cạnh. Hãy giúp đỡ họ. Vì lúc đó họ cần sự an ủi nhất."
Tôi thấy một vài bạn gật đầu. Tôi cảm thấy có sức mạnh thêm.
"Nhưng tôi lại thấy... có những người, không hài lòng với cuộc sống của bản thân, nên họ quyết định làm tổn thương những người khác. Họ nói những lời dối trá. Họ phá hoại tài sản. Họ bắt nạt, họ chế giễu. Họ cứ tưởng như vậy sẽ làm bản thân mình tốt hơn. Nhưng không, nó chỉ làm bản thân mình tồi tệ hơn thôi."
Giọng tôi trở nên sắc lạnh:
"Tôi không muốn nêu tên ai. Tôi không muốn chỉ trích ai cụ thể. Nhưng tất cả mọi người trong lớp đều biết tôi đang nói về ai, về vấn đề gì. Mọi người ở đây đều đủ thông minh, và đủ đạo đức để hiểu. Vậy nên tôi chỉ muốn nói: từ hôm nay, nếu tôi thấy lại bất cứ hành động bắt nạt, bất cứ lời lẽ châm chọc, tôi sẽ không bao giờ bỏ qua. Tôi sẽ tìm đến thầy, đến hiệu trưởng, nếu cần thiết thì sẽ báo lên công an về bạo lực học đường."
Tôi thấy Lan và Phương sợ hãi. Tôi chưa bao giờ thấy hai người họ sợ đến thế.
"Đã là bạn cùng lớp, thì mình cần phải tôn trọng nhau. Vì chúng ta là một tập thể, không phải những cá nhân riêng lẻ. Dù cho có khác lớp, có khác khóa, thì mỗi người vẫn có một cuộc đời của riêng mình. Nếu mình chưa sống tốt được cuộc sống của bản thân, thì xin đừng quan tâm đến cuộc đời người khác. Và hơn nữa, xin đừng làm hại đến cuộc đời của họ."
Tôi nâng cao giọng hơn, để từng chữ rõ ràng:
"Mỗi người đều có một câu chuyện riêng. Có những câu chuyện buồn, đau đớn, những câu chuyện mà chúng ta không biết, cũng có thể không bao giờ biết. Vậy thì, xin hãy có lòng trắc ẩn. Hãy sống tốt với cuộc sống của bản thân. Đừng để tôi phải "dạy" cho mọi người cách sống."
Tôi thấy hơi những ánh mắt thay đổi, một số bạn nhìn tôi với sự kính trọng mới.
Tôi kết thúc:
"Xin hết."
Tôi quay sang thầy Hiếu, gật đầu. Thầy gật lại, nụ cười thoáng qua môi. Tôi đi từng bước mạnh mẽ về chỗ ngồi.
Những lời nói của tôi như một cơn gió lạnh kèm theo sắc bén, thổi qua không khí ngột ngạt. Mọi người bắt đầu suy nghĩ lại về hành động của mình.
Lan và Phương ngồi im lặng, không thể phản bác. Họ hiểu rằng, tôi không chỉ nói những lời hoa mỹ, mà tôi sẵn sàng hành động.
Những ánh mắt xung quanh dần chuyển hướng, không phải chỉ trích ai, mà nhìn sang Nguyệt. Nguyệt cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Cô ngước lên, nhìn tôi.
Ánh mắt Nguyệt, tôi nhìn thấy những thứ: sợ hãi, bất ngờ, cảm kích, và... hy vọng.
Nguyệt mỉm cười nhẹ, nụ cười đầu tiên sau cả tuần mới được nhìn thấy lại. Tôi mỉm cười.
Tôi cảm thấy như một ngọn lửa nhỏ trong lòng Nguyệt bụng cháy, ngọn lửa mà cô không biết mình vốn có. Và tôi... tôi chính là người đã châm lên ngọn lửa đó.
Thầy Hiếu bước lên bục, không nói thêm gì, chỉ gật đầu với cả lớp, dấu hiệu chấp thuận, ủng hộ. Thầy bắt đầu giảng bài Văn như thường lệ.
Nhưng không khí lớp học đã khác. Mọi người tập trung hơn, tôn trọng hơn. Có vài bạn liếc nhìn Lan và Phương với ánh mắt chê bai. Không ai nói gì, chỉ những ánh mắt thôi, nhưng đó đã là đủ để hai cô gái cảm nhận được sự lên án.
Giờ ra chơi. Nguyệt ra khỏi lớp sau khi tiếng chuông vừa reo.
Tôi bước ra khỏi lớp, định tìm Nguyệt. Nhưng cô đã chờ tôi ở dãy hành lang vắng.
Khi thấy tôi, cô bước lại, ánh mắt long lanh:
"Ông..."
Tôi không nói gì, chỉ ôm Nguyệt vào lòng. Cô bỗng bật khóc, không phải nước mắt tuyệt vọng, mà nước mắt nhẹ nhõm, biết ơn.
"Cảm ơn ông..." Nguyệt thì thầm vào vai tôi. "Cảm ơn vì không bỏ rơi tôi."
"Tôi xin lỗi." Tôi nói khẽ. "Xin lỗi vì đã không ở bên cạnh bà khi bà cần nhất. Tôi sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra lần thứ hai."
Nguyệt không nói gì, chỉ ôm tôi chặt hơn.
Chúng tôi đứng đó, trong hành lang vắng, dưới ánh nắng ban mai. Xung quanh là tiếng cười của những học sinh khác đang vui chơi, nhưng với chúng tôi, chỉ có im lặng, và sự hiện diện của nhau.
Cùng lúc đó, Thủy và Hưng bước vào hành lang, thấy chúng tôi ôm nhau. Thủy mỉm cười, khẽ nắm lấy tay Hưng:
"Xem kìa. Có vẻ mọi thứ đã ổn."
"Ừ." Hưng gật đầu. "Nhật xử lý tốt đấy."
Hai người bước lại gần, không muốn làm gián đoạn, nhưng cũng muốn chúc mừng tôi.
"Nhật!" Hưng gọi, giọng vui vẻ. "Tuyệt vời quá mày!"
Tôi tách ra khỏi Nguyệt, quay sang. Hưng đang cười tươi, Thủy nhìn tôi với sự ngưỡng mộ.
"Cảm ơn tụi mày." Tôi nói.
"Không có gì." Thủy bước tới, nhẹ nhàng chạm vào tay Nguyệt. "Nguyệt ổn hơn chưa?"
Nguyệt gật đầu, cảm thấy ấm áp khi bốn người quay quần bên nhau.
Sau tiết học cuối cùng kết thúc, Nguyệt cảm thấy như một tảng đá lớn đã được gỡ bỏ khỏi vai.
Nguyệt ngồi lại bàn học thêm một lúc, nhìn lại quyển nhật ký - quyển sổ có hình mặt trăng. Cô mở ra, lật qua những trang đã viết, rồi cầm bút, viết thêm vài dòng:
"Anh đã nói lên những gì em không dám nói. Anh đã bảo vệ những gì em không dám bảo vệ. Anh đã tin vào em, khi em bắt đầu không tin vào chính mình. Em quyết định. Từ hôm nay, em sẽ sống cho bản thân.
Dù cuộc sống này còn bao lâu. Dù nó là vài tháng, hay vài năm.
Em sẽ sống tốt, vì những người xung quanh mình. Vì anh, vì Thủy, vì Hưng. Vì... vì chính em!"
Nguyệt đặt bút xuống, nhìn những dòng chữ vừa viết. Nước mắt không còn chảy, chỉ còn lại nụ cười, yếu ớt nhưng chân thành.
Khi bước ra khỏi lớp, cả bốn chúng tôi đi cùng nhau. Thủy nắm tay Nguyệt ở một bên, tôi đi bên kia. Hưng đi phía trước, kể chuyện cười.
Trên đường xuống cầu thang, có vài bạn học sinh lớp khác nhìn chúng tôi. Ánh mắt đó, không còn là những ánh nhìn kỳ thị. Mà là những ánh nhìn tôn trọng. Thậm chí có một vài bạn gật đầu với tôi, đó chắc là một cách chào, một cách công nhận.
Tôi không nói gì, chỉ gật lại.
Trước cổng trường, cả bốn chúng tôi tách ra từng hướng, Hưng ở hướng khác, Thủy ở hướng khác, Nguyệt ở hướng khác, tôi ở hướng khác. Nhưng trước khi rời đi, Nguyệt lại nắm chặt tay tôi:
"Cảm ơn ông."
"Không có gì." Tôi nói. "Đây là những gì tôi phải làm. Không cần phải cảm ơn mãi thế. Bà là người tôi yêu mà."
"Không." Nguyệt lắc đầu. "Ông đã làm hơn thế. Ông đã cho tôi lý do để tiếp tục sống."
Tôi mỉm cười, xoa nhẹ mái tóc cô:
"Bà cũng cho tôi lý do để sống tốt hơn, nhiều màu sắc hơn, bà biết không?"
Nguyệt không trả lời, chỉ mỉm cười. Cô buông tay, bước ra khỏi cổng trường. Khi bước vào xe buýt, Nguyệt quay lại, vẫy tay với tôi.
Tôi vẫy lại.
Đó là ngày hôm nay - ngày Thứ 2, 21 tháng 10, năm 2013. Ngày mà tiếng nói của một kẻ im lặng vang lên. Ngày mà những kẻ bắt nạt cuối cùng bị lên án. Ngày mà Nguyệt lại có thêm lý do để tin vào cuộc sống.
Trên đường về nhà, tôi cảm thấy bình yên. Không phải vì mọi thứ đã kết thúc, vì nó chưa kết thúc. Nhưng vì tôi biết rằng, từ bây giờ, tôi sẽ không bao giờ bỏ bê Nguyệt nữa. Tôi sẽ luôn ở bên cô ấy.
Vì đó là lời hứa của tôi.
*****
Hết