Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 21: Đóa Hoa Ấy Không Xứng Đáng Có Được Hạnh Phúc Sao?

 

 

 

Chiều hôm đó, khi Nguyệt đang ở trong nhà vệ sinh, Lan và Phương lén lút đến gần. Họ nhìn quanh, thấy không có ai, liền đẩy cửa, nhốt Nguyệt lại bên trong, rồi đứng bên ngoài cười đùa.


"Nguyệt ơi!" Lan gọi qua cánh cửa, giọng chế nhạo. "Có cần chúng mình gọi ai đến cứu không?"


Phương cười khẩy: 


"Hay là để bọn mình kêu Nhật vào nhà vệ sinh nữ cứu bà nhé?"


Bên trong, Nguyệt như muốn ngã gục. Cảm giác ấy, cảm giác bị nhốt, bị cô lập, bị chế giễu, quá quen thuộc. Ký ức của lớp bảy ùa về, rõ nét đến đau đớn. Nguyệt nhớ lại, những lần bị nhốt trong toilet, bị bạn bè vây quanh, bị chế giễu là đứa không có ba mẹ.


Nhưng thay vì đập cửa kêu cứu, thay vì cầu xin được thả ra, Nguyệt lại chọn cách im lặng. Cô từ từ ngồi xuống sàn nhà lạnh lẽo, co người lại trong góc tối. Ôm đầu gối, để đầu lên đó, nhắm mắt lại.


Trong bóng tối, Nguyệt mỉm cười, một nụ cười ngây ngô, đầy tuyệt vọng. Đôi mắt không còn tròng, chỉ còn lại sự trống rỗng. Nguyệt đã quen với điều này rồi. Cô đã từng trải qua rồi. Và giờ đây, nó lại quay trở lại.


Nguyệt chỉ có thể ngồi trong đó, như đang bị giam cầm trong hố sâu mà ở đó không có một ai tồn tại. Một thế giới nguy hiểm chỉ có mình sống sót cuối cùng. Nhưng rồi cũng đến lúc, chẳng còn ai là người cuối cùng sống trong thế giới ấy cả.


Nước mắt bắt đầu rơi. Nhưng Nguyệt không khóc thành tiếng. Chỉ để nước mắt chảy thầm lặng, ướt đẫm áo.


Đúng lúc ấy, Thủy bước vào nhà vệ sinh nữ, định rửa tay trước khi về nhà. Cô nhìn thấy Lan và Phương đang đứng ở cửa một gian vệ sinh, cười nói vui đùa như vừa được trúng số. Thủy cảm nhận có gì đó kỳ lạ.


Cô rửa tay xong, đi thẳng đến hai người, ánh mắt sắc bén:


"Giờ học hết rồi. Không về nhà, ở đây làm gì?"


Lan và Phương không để Thủy vào tầm mắt. Họ vẫn cứ thản nhiên vui đùa, như thể không nghe thấy. Thủy cũng không màng, đi đến cửa vệ sinh định mở vào, thì bị hai người chặn lại.


Lúc này Thủy đã hiểu. Cô không cần hỏi thêm. Cô chỉ biết, có chuyện gì đó mờ ám đang xảy ra. Và trong gian vệ sinh kia, có người đang cần giúp đỡ.


Thủy dứt khoát dùng hết sức đẩy cả hai người ra, rồi nhanh chóng dùng chân đạp phăng cánh cửa.


Cánh cửa mở toang.


Hình ảnh trước mắt Thủy khiến cô như bị tê liệt.


Nguyệt đang ngồi thu mình trong góc, một cô gái đáng thương như chú cún con sợ hãi. Cả người ướt đẫm, có thể do nước bị tạt vào, hoặc do mồ hôi, hoặc do nước mắt. Tóc tai rối bời, quần áo xốc xếch, mặt mày lấm lem. Ánh mắt trống rỗng, không còn hồn.


Thủy cảm thấy tim như ngừng đập.


Cô gạt đi mọi suy nghĩ, chạy thẳng đến, quỳ xuống, ôm lấy Nguyệt vào lòng.


Cái ôm ấy mềm mại, ấm áp, đầy thương xót. Nguyệt cảm nhận được, và cô vỡ oà. Cô ôm chặt lấy Thủy, gào khóc thật lớn, như thể bao nỗi buồn, uất ức tích tụ trong lòng lập tức tuôn trào như ngọn núi lửa bùng phát, sẵn sàng nhấn chìm mọi thứ.


Thủy cũng khóc. Nước mắt lăn dài trên má, không phải vì tủi thân cho bản thân, mà vì đau lòng cho người bạn đang run rẩy trong vòng tay mình.


Hai cô gái ngồi đó, ôm nhau, khóc, trong gian nhà vệ sinh lạnh lẽo, dưới ánh đèn nhợt nhạt.


Sau một phút ngắn ngủi, Thủy nuốt nghẹn nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô vỗ nhẹ lưng Nguyệt, giọng run run:


"Bà ổn chứ? Bà... bà bị làm sao vậy?"


Nguyệt không đáp, chỉ ôm chặt hơn, như sợ Thủy sẽ biến mất.


Thủy cắn răng, ánh mắt như ngọn giáo sắc bén. Cô đứng thẳng dậy, lao thẳng về phía Lan và Phương đang đứng bên ngoài. Đôi tay nhỏ nhắn của Thủy giờ đây như có sức mạnh vô biên, cô túm lấy cổ áo cả hai, đẩy họ ngã xuống sàn nhà trơn trượt.


Lan và Phương không kịp phản ứng, ngã lăn ra. Họ nhìn lên, thấy khuôn mặt Thủy đỏ bừng, đôi mắt cháy bừng ngọn lửa giận dữ.


"Bọn mày..." Thủy quát lên, giọng run. "Bọn mày muốn chết sao hả? Hả? Bạo lực học đường sao? Tụi mày muốn biết thế nào là bạo lực học đường không? Hả?"


Tay Thủy nắm chặt, run lên. Cô muốn… muốn đấm vào mặt họ, muốn làm họ đau đớn, muốn trả thù cho Nguyệt. Nhưng ngay lúc đó, một bàn tay nhỏ nắm lấy tay cô.


"Thủy ơi..." Giọng Nguyệt yếu ớt vang lên. "Kệ bọn họ đi..."


Thủy quay lại, thấy Nguyệt đang đứng đó, lau nước mắt, lắc đầu. Ánh mắt cô cầu xin, không phải cầu xin cho Lan và Phương, mà cầu xin Thủy đừng làm chuyện gì ngu ngốc.


"Nếu bây giờ... gây chuyện đánh nhau..." Nguyệt nói khó khăn. "Thì sẽ càng chứng minh... những lời họ nói... là đúng. Và… bà cũng sẽ bị giáo viên phạt…"


Thủy nhìn Nguyệt, cô gái đang run rẩy, ướt đẫm, nhưng vẫn cố gắng giữ lý trí. Và Thủy hiểu, cô thở dài, buông tay, để Lan và Phương chạy trốn ra ngoài như những con chuột nhắt.


Thủy quay lại, ôm lấy Nguyệt:


"Bà... bà sao lại chịu đựng như vậy?"


Nguyệt không đáp, chỉ tựa đầu vào vai Thủy, mệt mỏi:


"Tôi... tôi quen rồi…"


Hai chữ "quen rồi" như dao đâm vào tim Thủy. Quen? Quen với việc bị bắt nạt? Quen với việc bị chế giễu? Quen với việc phải chịu đựng một mình?


Không. Không thể như vậy được.


"Nguyệt đợi tôi ở đây." Thủy nhẹ nhàng tách Nguyệt ra. "Tôi sẽ về lớp lấy quần áo cho bà thay đỡ."


Nguyệt gật đầu yếu ớt.


Mười lăm phút sau, Thủy quay lại với một bộ quần áo sạch, chiếc áo hoodie xám và quần jean. Cô giúp Nguyệt thay đồ, lau khô tóc, chỉnh trang lại. Suốt quá trình đó, cả hai không nói gì, chỉ có tiếng nước chảy từ vòi, tiếng thở khẽ, và tiếng nức nở nhỏ giọt.


Khi Nguyệt đã gọn gàng hơn, Thủy dắt cô ấy ra ngoài, tìm một góc vắng trong sân trường. Họ ngồi xuống ghế đá, dưới tán cây phượng cũ kỹ. Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng khắp sân trường.


Thủy nắm lấy tay Nguyệt, siết chặt:


"Nguyệt kể cho tôi nghe đi. Tất cả."


Nguyệt ngần ngừ. Rồi cô bắt đầu kể, giọng run run, nghẹn ngào. Kể về hôm qua, khi đến lớp thấy bàn học bị phá hoại. Kể về những lời đồn thất thiệt. Kể về cảm giác bị vây hãm, bị cô lập. Kể về nỗi sợ hãi đang dần quay trở lại.


"Tôi... tôi cứ nghĩ mình đã vượt qua rồi." Nguyệt khóc. "Tôi nghĩ mình đã mạnh mẽ hơn rồi. Nhưng hóa ra... tôi vẫn là đứa trẻ yếu đuối như ngày nào. Tôi không làm được gì cả…"


"Không." Thủy nói chắc chắn. "Bà không yếu đuối. Bà rất mạnh mẽ. Vì bà đã chịu đựng được tất cả những điều này."


"Nhưng Thủy ơi..." Nguyệt ngước nhìn Thủy, đôi mắt đỏ hoe. "Tôi mệt rồi. Mệt lắm rồi. Tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa."


Thủy ôm chặt lấy Nguyệt, không nói gì. Cô biết, đôi khi lời nói không có sức mạnh. Chỉ có sự hiện diện, chỉ có cái ôm, chỉ có tình bạn chân thành, mới có thể chữa lành.


Họ ngồi đó, ôm nhau, khóc cùng nhau, cho đến khi hoàng hôn tắt hẳn, cho đến khi trời tối, cho đến khi không còn nước mắt để rơi.


Trong khi đó, tôi đang ở phòng học tự học, chìm đắm trong những bài tập Văn. Tôi viết, xóa, viết lại, cố gắng hoàn thiện bài luận về "Tức Cảnh Pác Bó". Tôi muốn bài viết thật hoàn hảo, muốn thầy Hiếu hài lòng, muốn có cơ hội giành giải cao ở kỳ thi.


Tôi nhìn đồng hồ, sáu giờ chiều rồi. Trời đã tối, tôi sẽ về nhà sau khi hoàn thành bài này.


Tôi không biết, trong lúc tôi đang chăm chú với những con chữ, với những câu văn. Cô gái tôi yêu lại đang đau khổ, đang khóc, đang cần tôi nhất.


Tôi đã quên. Quên đi lời hứa sẽ luôn ở bên Nguyệt. Quên đi trách nhiệm bảo vệ cô. Quên đi rằng… tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là việc luôn hiện diện khi đối phương cần.


Tôi đã quên.


Và tôi sẽ phải trả giá cho sự quên lãng đó.


Tối hôm đó, Thủy đưa Nguyệt về nhà. Trên đường đi, cả hai đều im lặng. Thủy muốn nói gì đó, muốn an ủi, nhưng không biết nói thế nào. Còn Nguyệt thì chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ xe buýt, nhìn những ánh đèn thành phố lờ mờ, tâm trí trống rỗng.


Khi đến nhà, Nguyệt quay lại, ôm chặt Thủy:


"Cảm ơn bà. Cảm ơn vì đã cứu tôi…"


"Nguyệt đừng nói vậy." Thủy giọng nghèn nghẹn. "Chúng ta là bạn mà. Và bạn bè... thì luôn bên nhau."


Nguyệt gật đầu, rồi bước vào nhà. Thủy đứng nhìn theo, thấy bóng dáng Nguyệt biến mất sau cánh cửa, rồi mới quay đi.


Trên đường về, Thủy lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho Hưng và Nhật. Nhưng rồi dừng lại. Cô không biết nên nói gì. Nên nói thế nào để không làm tôi quá lo lắng? Nên nói thế nào để Hưng hiểu được mức độ nghiêm trọng?


Cuối cùng, Thủy chỉ gõ một dòng tin nhắn ngắn gửi cho tôi:


"Ông cần quan tâm Nguyệt nhiều hơn. Cô ấy đang gặp khó khăn."


Rồi Thủy tắt điện thoại, không đợi phản hồi. Cô không muốn giải thích qua tin nhắn. Đây là chuyện tôi phải tự khám phá, tự nhận ra.


*****


Nguyệt bước vào phòng mình, đóng cửa lại. Cô tựa lưng vào cửa, từ từ trượt xuống, ngồi phệt xuống sàn nhà. Cô ôm đầu gối, để đầu lên đó, nhắm mắt lại.


Trong bóng tối, những câu hỏi cứ vang vọng:


"Tại sao?"


"Tại sao lại là tôi?"


"Tôi đã làm gì sai?"


"Tôi không xứng đáng có được hạnh phúc sao?"


Cô nghĩ về những ngày vừa qua, những ngày tươi đẹp bên tôi, bên Thủy, bên Hưng. Những nụ cười, những trò chuyện, những khoảnh khắc ấm áp. Nguyệt cứ tưởng, tưởng mình đã tìm thấy chỗ đứng, đã có được hạnh phúc.


Nhưng hóa ra, tất cả chỉ là ảo tưởng.


Nguyệt vẫn là cô gái bị ghét bỏ. Vẫn là đóa hoa không xứng đáng có được hạnh phúc.


Nước mắt lại rơi, nhưng lần này, không còn tiếng nức nở. Chỉ có sự im lặng, và nước mắt chảy thầm lặng trong đêm tối.


*****


Tôi về đến nhà lúc tám giờ tối. Mệt mỏi sau một ngày học tập căng thẳng. Tôi tắm rửa, ăn cơm, rồi lên phòng. Tôi lấy điện thoại ra, định nhắn tin chúc ngủ ngon cho Nguyệt.


Thì thấy tin nhắn của Thủy.


"Ông cần quan tâm Nguyệt nhiều hơn. Cô ấy đang gặp khó khăn."


Tôi nhíu mày. Khó khăn gì? Tôi nhớ lại buổi sáng đó, bàn học của Nguyệt bị phá hoại, sách vở bị xé rách. Và cả ngày hôm nay, Nguyệt im lặng bất thường.


Có điều gì đó không ổn.


Tôi vội vã gọi điện cho Nguyệt. Chuông reo một, hai, ba hồi. Không ai bắt máy. Tôi gọi lại, vẫn không ai bắt.


Lo lắng bắt đầu len lỏi trong lòng. Tôi nhắn tin:


"Bà ổn chứ? Bà trả lời tôi đi."


Một phút, hai phút, năm phút trôi qua. Không có phản hồi.


Tôi gọi cho Thủy. Chuông reo một lúc mới có người bắt máy.


"A lô?" Giọng Thủy mệt mỏi.


"Mày nói Nguyệt gặp khó khăn là sao?" Tôi hỏi gấp. "Có chuyện gì vậy?"


Thủy im lặng một lúc. Rồi thở dài: 


"Mày... mày nên tự hỏi cô ấy. Tao không thể nói thay."


"Nhưng cô ấy không trả lời điện thoại."


"Vậy thì... hôm sau mày đến trường sớm. Và nói chuyện với cô ấy. Thật lòng." Giọng Thủy nghiêm trọng. "Mày phải biết, Nguyệt đang rất đau khổ. Và mày... mày đã không ở bên Nguyệt như lời đã nói. Hãy có trách nhiệm với lời hứa của mình."


Thủy cúp máy.


Tôi ngồi đó, cầm điện thoại, lòng đầy bất an. Tôi đã làm gì sai? Tôi đã bỏ bê Nguyệt? Những ngày qua, tôi chỉ lo ôn thi, chỉ lo học bài, chỉ lo về tương lai của bản thân. Còn Nguyệt… cô đang trải qua điều gì? Cô có đau khổ không? Cô có cô đơn không?


Tôi nhớ lại, những ngày gần đây, tôi ít đến lớp sớm hơn. Ít nói chuyện với Nguyệt hơn. Ít quan tâm hơn. Tôi cứ nghĩ - nghĩ rằng mọi thứ đã ổn, rằng cô đã vui vẻ, rằng tình yêu của chúng tôi đã đủ mạnh mẽ.


Nhưng hóa ra, tôi sai. Tôi đã sai lầm lớn.


Tôi nằm xuống giường, nhưng không thể ngủ. Trong đầu cứ nghĩ về Nguyệt. Cô đang làm gì? Cô có khóc không?


Đêm đó, tôi trằn trọc đến sáng.


Còn Nguyệt, cô ngồi trong phòng tối, trước bàn học. Cô mở quyển sổ nhật ký ra - quyển sổ có hình mặt trăng. Cô lật từng trang, đọc lại những dòng thơ mình đã viết, những câu chuyện mình đã ghi.


Rồi cầm bút, bắt đầu viết:


"Đóa hoa ấy không xứng đáng có được hạnh phúc sao?

Tại sao mỗi lần em vươn tay

Chạm được ánh sáng

Lại có bóng tối kéo em xuống?

Tại sao mỗi lần em mỉm cười  

Cảm thấy hạnh phúc 

Lại có nỗi đau nhắc em nhớ - em không xứng đáng?

Có phải em sinh ra  

Chỉ để chịu đựng? 

Có phải tình yêu

Chỉ là ảo tưởng thoáng qua?

Em mệt rồi

Mệt vì cố gắng mạnh mẽ

Mệt vì giả vờ ổn  

Mệt vì... đã sống trên cuộc đời này…"


Nguyệt đặt bút xuống, nhìn những dòng chữ vừa viết. Nước mắt rơi xuống trang giấy, lem nhem mực.


Cô nhắm mắt lại, thì thầm vào bóng tối:


"Nhật... em xin lỗi. Em không đủ mạnh mẽ để ở bên anh."


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}