Chương 20: Đóa Hoa Bị Vấy Bẩn
Thứ 2, ngày 14 tháng 10 năm 2013.
Sau chuyến đi chơi đầy kỷ niệm tại Thảo Cầm Viên, mọi thứ dường như trở nên tốt đẹp hơn. Tôi và Nguyệt giờ đây không còn giấu giếm gì, chúng tôi trở thành một cặp đôi đẹp trong mắt bạn bè. Những ánh mắt ngưỡng mộ, những lời chúc phúc, những nụ cười thiện chí đã làm cho tình cảm của chúng tôi thêm phần ngọt ngào.
Mỗi buổi học, chúng tôi thường ngồi bên nhau như thế này - cô làm bài Toán, tôi đọc văn. Thỉnh thoảng chia sẻ những câu chuyện nhỏ, cùng nhau học bài, và đôi khi - rất đôi khi - nắm tay nhau dưới bàn, cảm nhận hơi ấm từ đối phương. Những khoảnh khắc nhỏ bé ấy như những viên ngọc quý, khiến Nguyệt cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết.
Tôi nhìn Nguyệt, khuôn mặt cô rạng rỡ hơn, má hồng hào hơn, nụ cười tự nhiên hơn. Dường như tình yêu đang chữa lành những vết thương trong tâm hồn cô ấy. Tôi mỉm cười, cảm thấy may mắn vì được ở bên Nguyệt.
Nhưng không phải ai cũng vui mừng với tình yêu này.
Ở hàng ghế gần bục giảng, hai cô gái đang ngồi, Lan và Phương. Tôi biết họ, nhưng không thân. Lan là cô bạn tóc dài và tính cách mạnh mẽ, từng tỏ tình với tôi hồi đầu năm lớp mười một nhưng tôi đã từ chối. Còn Phương, bạn thân của Lan, cũng là người hay bàn tán, thích lắm chuyện.
Tôi cũng thường xuyên thấy hai cô bạn này thầm thì bí ẩn gì đó, khi ánh mắt thì đang lén nhìn tôi và Nguyệt.
Hôm nay, tôi để ý hai người họ liên tục liếc nhìn về phía chúng tôi nhiều hơn. Ánh mắt không thiện chí, có gì đó lạnh lùng, đầy ghen tức. Tôi thấy Lan thì thầm gì đó vào tai Phương, rồi cả hai cười, một nụ cười gian xảo, đầy ác ý.
Tôi cảm thấy bất an. Nhưng lúc ấy chuông vào học vang lên, tôi phải gạt suy nghĩ đó sang một bên.
*****
Thứ 4, ngày 16 tháng 10 năm 2013.
Những ngày gần đây, thầy Hiếu thường gọi tôi lên văn phòng. Không phải vì chuyện gì to tát, mà chủ yếu là bàn về hai vấn đề. Một là tình hình của Nguyệt, và chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi quốc gia sắp tới.
"Em chuẩn bị thế nào rồi?" Thầy hỏi, tay lật qua những trang đề thi cũ.
"Dạ, em đang ôn tập chăm chỉ ạ." Tôi đáp. "Nhưng em cũng lo... lo cho Nguyệt."
Thầy gật đầu:
"Thầy hiểu. Nhưng em phải cân bằng. Kỳ thi này quan trọng với tương lai của em. Học bổng du học mà em mơ ước phụ thuộc vào nó."
"Dạ, em biết ạ."
"Còn về Nguyệt..." Thầy ngừng lại, nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc. "Thầy sẽ để ý. Em cứ yên tâm."
Hôm nay cuộc nói chuyện kéo dài khá lâu, từ bốn giờ đến gần sáu giờ. Khi tôi nhìn đồng hồ, giật mình nhận ra đã trễ. Tôi vội nhắn tin cho Nguyệt:
"Bà về nhà nghỉ ngơi sớm nhé. Tôi đang bận với thầy. Hôm sau chúng ta lại đi chung."
Nguyệt trả lời ngay:
"Ừ. Ông cẩn thận nhé."
Tôi cất điện thoại, không biết rằng, quyết định để Nguyệt về một mình hôm nay sẽ là một sai lầm lớn. Lớn đến mức… mà có lẽ cả đời tôi sẽ không tha thứ cho bản thân.
Trong lớp học, Nguyệt đang dọn dẹp sách vở chuẩn bị về. Cô nhẹ nhàng xếp từng quyển sách vào cặp, tay vuốt nhẹ quyển sổ nhật ký. Cô mỉm cười, nghĩ về những ngày gần đây, những ngày hạnh phúc, tươi sáng.
Lan và Phương ngồi ở hàng ghế trước, nhìn Nguyệt với ánh mắt lạnh lùng. Khi thấy lớp học đã gần như trống rỗng, chỉ còn vài bạn đang thu dọn đồ. Lan khẽ quay sang Phương, thì thầm:
"Chúng ta cần phải dạy cho cô ta một bài học."
Phương gật đầu, nở một nụ cười gian xảo:
"Đúng vậy. Không thể để cô ta thường xuyên ở bên Nhật như thế."
"Phương này." Lan cầm túi xách đứng lên. "Ngày mai... chúng ta sẽ bắt đầu."
Hai người bước ra khỏi lớp, để lại Nguyệt đang ngây ngô dọn dẹp, không hề hay biết cơn bão sắp ập đến.
*****
Thứ 5, ngày 17 tháng 10 năm 2013.
Nguyệt thức dậy sớm hôm nay với tâm trạng tốt. Cô đứng trước gương, chải tóc cẩn thận, mặc chiếc áo trắng sạch sẽ mà mình thích. Nguyệt mỉm cười với chính mình trong gương, một nụ cười hạnh phúc, đầy hy vọng. Những ngày gần đây, cô cảm thấy mình đang dần trở về với cuộc sống, yêu đời hơn, vui vẻ hơn, không còn sợ hãi như trước.
Nguyệt bước vào trường lúc sáu giờ mười lăm, đúng như thói quen. Hành lang còn vắng, chỉ có vài bạn học sinh đến sớm. Cô bước lên cầu thang, nghĩ về Nhật, hôm nay hai người sẽ lại ngồi cạnh nhau, sẽ lại chia sẻ những câu chuyện nhỏ, sẽ lại cảm nhận hơi ấm từ đôi bàn tay quen thuộc.
Nguyệt mở cửa lớp, bước vào.
Rồi… dừng lại.
Trước mắt là bàn học của mình, nó bừa bộn, lộn xộn như vừa trải qua một cơn lốc. Sách vở bị xáo trộn, thậm chí có những cuốn sách bị xé ra thành từng mảnh nhỏ, như những chiếc lá rơi rụng trong cơn mưa bão. Những trang giấy nằm vương vãi trên sàn, trên bàn, trên ghế - tất cả đều bị xé nát, không còn nguyên vẹn.
Trên mặt bàn có những vết vẽ nguệch ngoạc bằng bút dạ đen, những hình thù quái gở, những con số vô nghĩa, những dấu chấm than, dấu hỏi to lớn. Và trên đó, những mảnh giấy nhỏ được dán khắp nơi, ghi những dòng chữ sắc bén:
"Con nhà giàu giả tạo."
"Đồ lừa đảo."
"Cút về Bình Dương đi."
"Không ai muốn mày ở đây."
Nguyệt đứng đó, như hóa đá. Tim cô đập thình thịch, hơi thở ngắn lại. Tay run lên, chân như mất sức. Cảm giác xấu hổ và tủi thân tràn ngập trong lòng. Một cảm giác quen thuộc, một cảm giác mà cô tưởng đã quên, giờ lại ùa về dữ dội.
Nguyệt như rơi vào cơn ác mộng không lối thoát. Một giấc mộng như cơn lũ ở đâu đó bất ngờ ập đến, cuốn trôi đi niềm vui thoáng chốc của bản thân. Tất cả những gì bản thân đã xây dựng trong những tuần qua, sự tự tin, nụ cười, niềm vui, tất cả đều sụp đổ trong một khoảnh khắc.
Cô cắn chặt đôi môi, cố gắng không để nước mắt rơi. Nguyệt không muốn khóc, không muốn để ai thấy mình yếu đuối. Cô lủi thủi đi tìm khăn lau, bắt đầu xóa đi những vết vẽ xấu xí trên bàn. Tay lau đi lau lại, nhưng những vết bút dạ không dễ dàng biến mất. Chúng ăn sâu vào gỗ, như những vết sẹo không thể xóa nhòa.
Nguyệt đi quanh lớp, gỡ từng mảnh giấy dán trên tường, trên bảng, trên cửa sổ. Mỗi mảnh giấy gỡ xuống, lòng lại đau thêm một chút. Những lời lẽ cay độc ấy như những nhát dao, cắt sâu vào tâm hồn.
Sau đó, Nguyệt ngồi xuống, bắt đầu chấp dán lại những trang sách đã rách. Những ngón tay nhỏ bé run run cầm băng dính, cố gắng ghép từng mảnh giấy lại với nhau. Nhưng dù cố gắng đến đâu, những trang sách ấy cũng không thể trở lại nguyên vẹn như trước.
Giống như trái tim Nguyệt vậy.
Cô ngồi đó một mình, trong lớp học trống vắng, dưới ánh nắng sớm lạnh lẽo. Nước mắt cuối cùng cũng rơi, từng giọt một, thấm ướt những trang sách đã rách nát.
Tôi đến lớp lúc gần bảy giờ, trễ hơn mọi ngày. Hôm qua học bài quá khuya để chuẩn bị cho kỳ thi, nên sáng nay ngủ muộn. Tôi vội vã chạy lên cầu thang, cảm thấy hối hận vì đã không đến sớm như thường lệ.
Khi bước vào lớp, tôi thấy Nguyệt đang ngồi ở bàn, đầu cúi xuống. Tôi bước lại gần, định chào cô, thì thoáng thấy mặt bàn có những vết đen đen, như vết bút dạ chưa lau sạch. Và sách vở của Nguyệt, một số quyển có vẻ như đã được dán lại, những đường băng dính rõ ràng.
"Nguyệt..." Tôi ngồi xuống, lo lắng. "Có chuyện gì vậy?"
Nguyệt ngước lên, cố gắng mỉm cười. Nhưng nụ cười ấy gượng gạo, đau đớn:
"Không có gì đâu."
"Sao bàn học như vậy? Và sách của bà..." Tôi nhìn những quyển sách đã được dán lại. "Ai làm vậy?"
"Không biết." Nguyệt lắc đầu, giọng nhỏ như tiếng muỗi. "Sáng nay tôi đến thì... thấy vậy rồi."
Tôi cảm thấy cơn giận dữ bốc lên. Ai dám làm như vậy? Ai dám làm tổn thương Nguyệt?
Nhưng trước khi tôi kịp hỏi thêm, chuông vào học vang lên. Thầy Hiếu bước vào lớp, bắt đầu giảng bài. Tôi cố gắng tập trung, nhưng ánh mắt cứ liếc sang Nguyệt. Cô ngồi yên lặng, đầu cúi xuống, như đang cố gắng trốn tránh mọi ánh nhìn.
Cả buổi học, Nguyệt không nói một lời nào.
Đó là một ngày thật u ám. Những đám mây xám xịt che khuất ánh mặt trời, như thể thời tiết cũng đang phản ánh tâm trạng của Nguyệt. Những tiếng cười vui đùa của bạn bè trong lớp vang lên lại vô tình như những mũi tên sắc nhọn đâm vào trái tim cô ấy, khiến cô cảm thấy như mình đang bị vây hãm.
Nguyệt cố gắng lờ đi, tập trung vào bài học. Nhưng những lời châm chọc vẫn vang vọng trong đầu. "Con nhà giàu giả tạo", "Đồ lừa đảo", "Không ai muốn mày ở đây". Cô không thể hiểu, tại sao mọi người lại đối xử với mình như vậy? Cô đã làm gì sai? Cô chỉ muốn có một cuộc sống bình thường, được yêu thương, được chấp nhận. Vậy mà...
Trong giờ ra chơi, Lan và Phương không dừng lại ở đó. Họ quyết định tung tin đồn.
*****
Thứ 6, ngày 18 tháng 10 năm 2013.
Vào giờ ra chơi hôm nay, không khí trong trường bỗng trở nên kỳ lạ. Những tiếng thì thầm, những ánh mắt tò mò, những nụ cười khẩy, tất cả đều hướng về một người: Nguyệt.
Phương đứng giữa hành lang tầng dưới, nơi tụ họp nhiều học sinh, nói lớn:
"Mọi người biết tin gì không? Nghe nói Nguyệt chỉ yêu Nhật vì tiền đấy. Cô ấy đang tìm cách lợi dụng cậu ấy! Mặc dù bản thân đã là tiểu thư rồi, không biết làm vậy được gì nữa. Chỉ cố gắng lấy lòng thương hại của Nhật thôi."
Những lời nói của Phương như viên đạn xuyên thẳng vào lòng Nguyệt. Cô đang đứng ở góc hành lang, vô tình nghe thấy. Nguyệt cảm thấy xấu hổ và tức giận, nhưng lại không dám phản kháng. Hay nói đúng hơn, không biết phải làm gì trong tình huống này.
Mọi người xung quanh bắt đầu nhìn Nguyệt bằng ánh mắt nghi ngờ, như thể cô là kẻ lừa đảo. Trong khi đó, Lan thì thầm vào tai những bạn khác:
"Nghe nói lúc ở trường cũ, cô ấy thường ăn cắp đồ của bạn bè đấy."
Phương tiếp lời:
"Còn nghe nói cô ta đánh một bạn học sinh đến nhập viện. Bên kia phản ánh lên trường gắt gao quá, nên cô ta bắt buộc phải chuyển trường đến đây."
"Hình như cô ta không có ba mẹ. Ở với bà ngoại, hèn gì không được dạy dỗ đàng hoàng."
Những câu nói như thể họ chứng kiến mọi thứ dần xuất hiện ngày càng nhiều. Nhiều người bắt đầu nhìn Nguyệt bằng ánh mắt kỳ thị, xa lánh. Cô càng lúc càng bị bao vây bởi những lời dối trá, không biết phải làm gì để bảo vệ bản thân.
Nguyệt chỉ có thể đứng đó, một mình, như một bông hoa héo úa giữa sa mạc.
Còn tôi - tôi lại đang ở văn phòng thầy Hiếu. Gần đây tôi và thầy gặp nhau rất nhiều. Tôi đang chìm đắm trong những bài tập, những đề thi, những kế hoạch ôn tập. Tôi muốn đạt kết quả tốt, muốn được học bổng du học, muốn có một tương lai tươi sáng.
Nhưng trong quá trình đó, tôi đã vô tình bỏ quên cô gái quan trọng nhất bên cạnh mình.
*****
Hết