Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 19: Kỷ Niệm Là Những Ký Ức Không Thể Quên

 

 

 

Thứ 7, ngày 12 tháng 10 năm 2013.


Sáng nay tôi dậy từ rất sớm, lúc năm giờ. Không phải vì hẹn gặp nhau sớm, mà vì tôi quá háo hức. Háo hức không chỉ vì được đi Thảo Cầm Viên, nơi tôi đã lâu chưa đến, mà còn vì sẽ có Nguyệt bên cạnh. Đây sẽ là lần đầu tiên chúng tôi đi chơi cùng nhau như thế này, cả nhóm bốn người, một ngày trọn vẹn không lo âu, không sợ hãi.


Tôi chuẩn bị kỹ lưỡng, áo thun trắng sạch sẽ, quần jean, ba lô nhỏ đựng quyển nhật ký, máy ảnh, và vài thứ linh tinh khác. Trước khi ra khỏi nhà, tôi nhìn vào gương, tự hỏi bản thân có trông ổn không. Rồi tôi mỉm cười. tôi đang hồi hộp như một đứa trẻ chuẩn bị đi dã ngoại lần đầu.


Chín giờ, tôi đến điểm hẹn, đó là công viên quen thuộc gần trường. Hưng và Thủy đã có mặt. Hưng mặc chiếc áo thun màu xanh, đang cười đùa với Thủy - cô bạn xinh xắn với mái tóc dài buông xõa, mặc chiếc váy trắng nhẹ nhàng. Họ như hai chú chim vui vẻ, tạo nên không khí tươi sáng chỉ bằng sự hiện diện.


Tôi vẫy tay:


"Chào hai đứa!"


"Ê Nhật!" Hưng quay lại, cười toe toét. "Mày đến rồi à?"


"Ừ." Tôi bước lại gần. "Nguyệt đâu?"


"Cô ấy đang đến." Thủy chỉ về phía xa. "Kìa."


Tôi quay lại, thấy Nguyệt đang bước đến, mái tóc dài buông xõa, chiếc áo dài tay nhạt màu, quần jean đơn giản. Nhưng trong mắt tôi, cô ấy đẹp hơn bất cứ ai. Ánh mắt cô lấp lánh hướng về phía tôi, nụ cười trên môi như ánh nắng ban mai.


"Xin lỗi vì đến muộn." Nguyệt nói nhẹ khi đến gần.


"Không sao đâu." Tôi mỉm cười. "Chúng ta vừa đến thôi."


"Mọi người đã sẵn sàng chưa?" Tôi quay sang hỏi cả nhóm.


"Lâu rồi, chỉ đợi đông đủ thôi đó!" Hưng đùa.


Thủy nắm lấy tay Nguyệt, hô to: 


"Đi thôi!"


Chúng tôi lên xe buýt đi Thảo Cầm Viên. Không khí trên xe trở nên sôi động, tiếng cười nói vang vọng, như những bản nhạc vui tươi hòa quyện vào nhau. Tôi ngồi cạnh Nguyệt, cố gắng bắt chuyện:


"Bà chưa từng đến Thảo Cầm Viên bao giờ à?"


Nguyệt mỉm cười dịu dàng:


"Đã từng đi vào lúc nhỏ. Nhưng giờ cũng không nhớ gì nhiều."


Hưng quay sang chúng tôi, cười toe toét: 


"Nhật, mày có nhớ lần trước tụi mình định đến đây không?"


"Nhớ chứ!" Tôi cười. "Hôm đó vừa đến cổng thì mày bị dính bùn do xe chạy ẩu, phải chạy về thay đồ. Xong rồi chạy lại thì Thảo Cầm Viên đông quá, không chen vào nổi. Đành tìm quán nước ngồi cả buổi."


Hưng hừ một tiếng:


"Lẽ ra lúc đó mày nên mua vé luôn, đợi tao đến là vào thôi. Ai ngờ mày không những không mua mà còn kéo Thủy ra ngoài cổng đứng ăn kẹo bông gòn đợi tao. Hài thật!"


Nguyệt cười khúc khích. Nụ cười ấy như làn gió mát lành, xua tan mọi lo âu trong lòng tôi. Tôi nhìn cô, khuôn mặt rạng rỡ, ánh mắt sáng như không còn bóng dáng bệnh tật. Ít nhất là trong khoảnh khắc này.


Xe dừng lại trước cổng Thảo Cầm Viên. Chúng tôi bước xuống, hít thở không khí trong lành. Cổng vào như một bức tranh cổ kính, những hàng cây xanh rợp bóng mát, tạo nên không gian yên bình giữa lòng thành phố nhộn nhịp.


"Đi nào!" Thủy nắm tay Nguyệt, vừa chạy vào cổng vừa réo lên.


Tôi và Hưng theo sau, hai đứa phụ trách mang vác đồ đạc. Tuy nặng, nhưng vui khi thấy hai người con gái đang tung tăng như trẻ thơ.


Bước vào bên trong, chúng tôi như lạc vào thế giới khác. Những hàng cây cổ thụ cao vút, những bông hoa đủ màu khoe sắc dưới ánh nắng. Tiếng chim hót líu lo như bản nhạc không lời vang vọng khắp nơi. Người người nhà nhà đông đúc, tiếng cười của trẻ con, tiếng đùa giỡn của nhóm bạn, tiếng rao bán. Mọi thứ hòa lại thành bức họa khổng lồ đầy màu sắc tươi sáng.


Tôi cảm thấy tâm hồn như được giải phóng. Mọi muộn phiền dường như tan biến.


"Khỉ kìa!" Nguyệt chỉ về phía trước, ánh mắt sáng lên. "Chúng ta đến đó trước nhé?"


"Đương nhiên phải xem hết bọn thú trong này rồi!" Hưng đáp.


Chúng tôi đi đến chuồng khỉ đầu tiên. Những chú khỉ nghịch ngợm chạy nhảy, trêu đùa nhau, biểu diễn những trò đáng yêu. Nguyệt không thể kìm được tiếng cười khi thấy một chú khỉ cố gắng lấy thức ăn từ tay du khách.


"Nhìn nó kìa." Tôi trêu. "Giống Hưng khi đói."


"Nào, đừng có nói xấu bạn thế chứ!" Hưng phản đối nhưng vẫn cười.


Chúng tôi đi dạo quanh Thảo Cầm Viên, tham quan từng chuồng thú, chụp hình với những con vật. Sư tử uy nghi, voi to lớn hiền lành, hươu cao cổ thanh tú, chim công xòe đuôi rực rỡ, mọi thứ đều mới mẻ và thú vị.


Sau khi đi một vòng, cả nhóm quyết định dừng lại nghỉ ngơi dưới bóng cây lớn. Thủy trải khăn lên mặt đất, lấy ra bánh trái:


"Ai muốn ăn không?"


Tôi và Hưng đồng thanh: 


"Có tao!"


Nguyệt ngồi xuống bên cạnh tôi, ánh mắt chăm chú vào những miếng bánh thơm ngon. Tôi đưa miếng bánh đến gần:


"Bà muốn thử không?"


Nguyệt ngước nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh:


"Có chứ! Cảm ơn ông nhiều nhé!"


Nụ cười của cô khiến tôi cảm thấy như có luồng điện chạy khắp cơ thể.


Sau khi ăn uống no say, Hưng đề nghị: 


"Chúng ta chơi trò "đoán thú" đi! Một người bị che mắt, những người còn lại mô tả con thú trong chuồng. Người bị bịt mắt phải đoán!"


"Được! Chơi ngay đi!" Thủy hào hứng.


Thủy là người đầu tiên bị bịt mắt. Chúng tôi đến một chuồng thú, Hưng xung phong mô tả:


"Con thú này có bộ lông vàng, sống ở rừng, thích ăn chuối!"


"Là khỉ!" Thủy đáp ngay.


"Đúng rồi!"


Đến lượt Hưng bị bịt mắt. Thủy mô tả: 


"Con thú này có bốn chân, thích chạy nhảy, là vua của rừng xanh!"


"Là sư tử!" Nguyệt nhanh nhẩu đáp trước khi Hưng kịp nghĩ.


"Ơ kìa!" Thủy cười, đánh nhẹ vào vai Nguyệt. "Tôi đang đố Hưng mà. Bà có bịt mắt đâu. Ăn gian, chơi lại đi!"


Cả nhóm cười ồ lên. Nguyệt cũng cười theo, mặt đỏ bừng.


Đến lượt tôi bị bịt mắt, Nguyệt sẽ mô tả. Giọng cô hơi ngại ngùng: 


"Con thú này có cánh, bay lượn trên bầu trời, thường mang lại may mắn và sức sống mãnh liệt..."


"Là chim bồ câu!" Tôi đoán.


Nguyệt lắc đầu:


"Không phải! Là chim phượng hoàng!"


Hưng phản đối: 


"Phạm luật! Đâu có phượng hoàng trong sở thú đâu? Đây là thế giới phép thuật hay gì?!"


Nguyệt cười ngoắt, chỉ vào con gà đang được thả trên bãi cỏ. Cả nhóm muốn ngã nhào trước câu trả lời bất chấp đó.


Cuối cùng, đến lượt Nguyệt bị bịt mắt. Tôi quyết định "trả thù":


"Con thú này có bộ lông xù, thích nằm ngủ, rất lười biếng!"


"Là gấu!" Nguyệt đoán.


"Không phải! Là mèo!"


Tôi cười lớn, cả nhóm cũng cười theo. Trò chơi kết thúc trong niềm vui không kể hết.


Chúng tôi tiếp tục đi dạo. Tôi và Nguyệt đi bên nhau, trong khi Hưng và Thủy chạy nhảy phía trước. Không khí trong lành, tiếng chim hót, những bông hoa đủ màu sắc tạo nên không gian thơ mộng.


"Bà có thích không?" Tôi hỏi khẽ.


"Rất thích!" Nguyệt mỉm cười rạng rỡ. "Đây là một trong những ngày vui nhất của tôi!"


Chúng tôi dừng lại trước hồ nước, nơi có những con thiên nga trắng đang bơi lội. Nguyệt nhìn chúng, ánh mắt đầy say mê:


"Chúng thật đẹp!"


Tôi không kìm lòng: 


"Bà cũng đẹp như thiên nga vậy."


Nguyệt quay lại nhìn tôi, đôi má ửng hồng, khẽ cười hạnh phúc.


Khi hoàng hôn dần buông xuống, ánh sáng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt hồ, tạo nên bức tranh tuyệt đẹp. Tôi cảm thấy như thời gian ngừng trôi, mọi thứ xung quanh như một giấc mơ.


"Chúng ta sẽ quay lại đây lần nữa nhé!" Hưng hô to.


"Nhất định rồi!" Cả nhóm đồng thanh.


Khi trời gần sụp tối, cả nhóm chuẩn bị ra về. Nhưng Hưng bất ngờ đề nghị:


"Sao chúng ta không ghé Đầm Sen chơi tiếp? Có nhiều trò mạo hiểm lắm!"


"Ý hay đấy!" Thủy hứng khởi.


"Nhưng đã hơn năm giờ rồi..." Nguyệt e thẹn.


"Đi thôi!" Thủy kéo tay Nguyệt, bắt taxi luôn.


Thật may mắn, công viên Đầm Sen vẫn còn mở cửa. Khi bước vào, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Tiếng nhạc rộn ràng, tiếng cười vang vọng, ánh đèn màu sắc lấp lánh như những vì sao.


"Tàu lượn siêu tốc!" Thủy chỉ lên cao.


"Đúng rồi! Tôi muốn thử cảm giác mạnh!" Nguyệt thêm vào.


Tôi ngạc nhiên trước sự quyết đoán của Nguyệt, cô gái nhút nhát giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn.


"Được rồi!" Tôi cười, dù trong lòng hồi hộp vì sợ độ cao.


Khi ngồi vào ghế tàu lượn, tôi nắm chặt tay Nguyệt:


"Bà sẵn sàng chưa?"


"Sẵn sàng!"


Tàu lượn tăng tốc, lao lên cao rồi bất ngờ rơi xuống với tốc độ chóng mặt. Gió thổi mạnh, tiếng hét vang lên. Tôi cảm thấy như đang bay bổng giữa không trung, mọi lo âu tan biến, chỉ còn lại sự tự do tuyệt đối.


Khi dừng lại, cả nhóm thở hổn hển nhưng nụ cười không tắt.


"Quá đã! Lần nữa không?" Thủy và Nguyệt phấn khích.


Tôi và Hưng như người say, đầu quay vòng tròn. Nhưng vì hai cô gái, chúng tôi gật đầu: 


"Có chứ..."


Sau hai lần tàu lượn, chúng tôi chơi xe điện đụng. Tôi và Nguyệt ngồi chung xe, Hưng và Thủy xe khác. Khi chuông vang, cả nhóm lao vào cuộc đua, va chạm, cười nghiêng ngả, cảm giác hôm nay như bữa tiệc không hồi kết.


Cuối cùng là vòng quay khổng lồ. Từ trên cao, chúng tôi nhìn xuống thành phố, ánh đèn lấp lánh, con đường tấp nập, tiếng cười vang khắp.


"Đẹp quá!" Nguyệt thốt lên. "Cảm giác như đang bay giữa bầu trời!"


Tôi nhìn cô ấy, trong ánh đèn lờ mờ, Nguyệt còn sáng hơn cả thành phố này.


Cuối cùng, công viên đến giờ đóng cửa, chúng tôi phải ra về. Thủy và Hưng đi về một đường, tôi và Nguyệt đi chung đoạn khác.


Trên xe, Nguyệt vẫn giữ nụ cười. Tôi lấy quyển nhật ký ra, viết vài dòng, rồi đưa cho cô ấy xem:


"Tia nắng vàng ấm áp

Chúng ta cùng nhau vui  

Cảm xúc như tòa tháp 

Mãi ở đỉnh đó thôi  


Muôn thú tựa trong mơ

Phút giây như trẻ thơ

Chắp bút ghi vào vở 

Kỷ niệm sẽ mãi nhớ."


Nguyệt đọc xong, mỉm cười nhẹ nhàng, rồi kê đầu vào vai tôi, khẽ nhắm mắt.


Tôi ngồi yên, không dám cử động. Cảm nhận hơi ấm của Nguyệt, hơi thở đều đặn, nhịp tim nhẹ nhàng. Tôi biết, dù thời gian sau này có nhiều khó khăn, chỉ cần Nguyệt còn ở đây, tôi sẽ làm mọi thứ, dù phải trả bất cứ giá nào, để đổi lấy nụ cười ấy.


Vì kỷ niệm hôm nay, là kỷ niệm không thể quên.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}