Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 18: Sau Cơn Mưa, Trời Lại Sáng

 

 

 

Thứ 3, ngày 8 tháng 10 năm 2013.


Đêm qua tôi không ngủ được. Nằm trên giường, nhìn trần nhà, trong đầu cứ quẩn quanh ba chữ "ung thư máu". Tôi lấy điện thoại ra, tra google, đọc hết bài viết này đến bài viết khác. Càng đọc, tim càng thắt lại, tỷ lệ sống sót, giai đoạn bệnh, tác dụng phụ của hóa trị, những con số lạnh lẽo và tàn nhẫn.


Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại, cố gắng ngủ. Nhưng trong bóng tối, hình ảnh Nguyệt cứ hiện lên. Cô ấy xanh xao, yếu đuối, ho ra máu. Rồi hình ảnh đó biến mất, chỉ còn lại khoảng trống.


Không. Tôi không thể nghĩ như vậy. Tôi phải tin vào điều kỳ diệu.


Sáng nay đến trường sớm hơn mọi ngày, kém mười sáu giờ, trường vừa mở, bác bảo vệ cho vào. Tôi ngồi trong lớp học trống vắng, đợi Nguyệt. Ánh nắng bắt đầu ló dạng, nhuộm vàng những tán phượng đã chuyển lá. Tôi mở quyển Nhật Ký Ngày Đẹp ra, nhưng không viết được gì. Tay cầm bút, nhưng đầu óc trống rỗng.


Sáu giờ, Nguyệt bước vào lớp. Tôi đứng dậy ngay, nhìn cô ấy. Khuôn mặt vẫn nhợt nhạt, nhưng nụ cười vẫn tươi như mọi ngày.


"Chào ông." Cô ấy nói nhẹ, đặt cặp xuống.


"Chào bà." Tôi đáp, cố gắng giữ giọng bình thường. Nhưng ánh mắt tôi chắc đã để lộ hết, lo lắng, đau khổ, sợ hãi.


Nguyệt ngồi xuống, quay sang nhìn tôi. Một lúc im lặng, rồi cô khẽ nói:


"Ông đừng nhìn tôi như thế."


"Như thế nào?" Tôi hỏi khẽ.


"Như thể tôi sắp... biến mất." Giọng Nguyệt run nhẹ. "Tôi vẫn còn đây mà."


Tôi không nói gì, chỉ cúi xuống, nắm lấy bàn tay Nguyệt. Một bàn tay lạnh, nhỏ bé, run run nhẹ. Tôi muốn nói bao nhiêu điều, nhưng không thể thốt ra lời nào.


Chúng tôi ngồi đó, trong im lặng. Ánh nắng sớm mai chiếu vào, tạo nên một vầng sáng ấm áp quanh hai người. Nhưng trong lòng tôi, vẫn là bóng tối.


*****


Thứ 4, ngày 9 tháng 10 năm 2013.


Hôm nay giờ ra chơi, Nguyệt gọi tôi ra hành lang, nơi vắng người, chỉ có ánh nắng và tiếng gió.


"Nhật." Cô dừng lại, quay sang nhìn tôi. "Tôi có điều muốn nói."


Tôi gật đầu, lòng bồn chồn.


Nguyệt hít thở sâu, rồi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng:


"Ông đừng lo lắng quá. Tôi... tôi sẽ ổn thôi."


Tôi nhìn Nguyệt, không hiểu.


"Bệnh của tôi..." Nguyệt tiếp tục, ánh mắt nhìn xa xa. "Được phát hiện kịp thời. Bác sĩ nói nếu điều trị đúng hướng dẫn, bệnh sẽ không tiến triển nặng. Thời gian sau... có thể sẽ khỏi. Nếu không thì vẫn có thể sống thêm vài chục năm."


Tim tôi như ngừng đập.


Rồi bỗng nhiên, nó rung lên, từng nhịp, mạnh mẽ, đầy sức sống.


"Thật sao?" Tôi hỏi, giọng run rẩy.


"Ừ." Nguyệt gật đầu, mỉm cười, một nụ cười chân thành, đầy hy vọng. "Tôi phải điều trị lâu dài, phải uống thuốc, phải đến bệnh viện thường xuyên. Nhưng bác sĩ nói... tôi vẫn có cơ hội."


Nước mắt tràn ra. Tôi không kìm được, những giọt nước mắt hạnh phúc, nhẹ nhõm, như những giọt mưa sau cơn hạn hán. Tôi ôm Nguyệt vào lòng, ôm thật chặt, như muốn truyền hết sức mạnh của mình cho cô.


"Cảm ơn trời." Tôi thì thầm. "Cảm ơn vì cô ấy vẫn còn đây."


Nguyệt không nói gì, chỉ tựa đầu vào vai tôi. Tôi cảm nhận được nhịp tim của cô, yếu nhưng đều đặn, như một bản nhạc nhẹ nhàng của sự sống.


Ông trời còn chút thương xót cho người con gái yếu đuối này. Và tôi, tôi sẽ không để phí đi sự thương xót ấy. Tôi sẽ ở bên Nguyệt, chăm sóc cô, và yêu thương cô hết mình.


Vì những ngày còn lại, dù là vài tháng, vài năm, hay vài chục năm, đều là món quà quý giá nhất tôi có thể nhận được.


*****


Thứ 5, ngày 10 tháng 10 năm 2013.


Buổi sáng, sau khi Nguyệt xin về nhà sớm, vì hôm nay cô phải đến bệnh viện kiểm tra, tôi gọi Thủy và Hưng ra sân trường. Ba chúng tôi ngồi dưới tán phượng cũ, nơi từng là nơi tụ tập của chúng tôi từ hồi lớp mười.


"Tao cần nói với hai đứa mày một chuyện." Tôi lên tiếng, giọng nghiêm túc.


Thủy và Hưng nhìn nhau, rồi nhìn tôi:


"Nói đi."


Tôi hít thở sâu:


"Nguyệt... cô ấy bị bệnh ung thư máu."


Thủy sững người, đôi mắt mở to. Hưng cũng vậy, khuôn mặt tái đi, miệng há ra nhưng không nói được gì.


"Cái gì?" Hưng cuối cùng cất tiếng, giọng run run. "Ung thư...?"


"Ừ." Tôi gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. "Nhưng may mắn là phát hiện kịp thời. Bác sĩ nói vẫn có cơ hội chữa khỏi, hoặc ít nhất là kiểm soát được bệnh."


Thủy không nói gì, nhưng tôi thấy nước mắt lăn trên má cô. Thủy lau đi, hít thở sâu, rồi hỏi:


"Cô ấy... đang điều trị à?"


"Ừ. Cứ mỗi tháng phải đến bệnh viện một lần." Tôi đáp. "Uống thuốc thường xuyên. Đôi khi phải... hóa trị."


Hóa trị. Hai chữ ấy nặng nề trên môi tôi.


Hưng đấm mạnh xuống đất:


"Sao lại thế chứ? Sao lại là Nguyệt? Nhỏ đã đủ khổ rồi mà..."


"Tao biết." Tôi nói khẽ. "Nhưng đây là thực tế. Và tao cần sự giúp đỡ của tụi mày."


Thủy ngước lên, nhìn tôi:


"Mày muốn chúng tao làm gì?"


"Giúp tao... giúp Nguyệt vui vẻ hơn." Tôi nói thật. "Cô ấy đang phải chịu đựng rất nhiều. Thuốc men, bệnh tật, nỗi sợ hãi. Tao muốn những ngày còn lại của cô ấy, dù là bao nhiêu lâu, thì nó cũng phải là những ngày hạnh phúc."


Thủy gật đầu, lau nước mắt:


"Tao hiểu điều đó, mày không cần phải nói. Vì tao sẽ luôn bên cạnh, giúp đỡ Nguyệt, chắc chắn đấy."


"Tao cũng vậy." Hưng nói, giọng khàn khàn. "Nguyệt là bạn của tao. Tao sẽ làm bất cứ điều gì để nhỏ vui."


Tôi mỉm cười, một nụ cười biết ơn: 


"Cảm ơn tụi mày..."


Chúng tôi ngồi đó một lúc, trong im lặng. Rồi Hưng bỗng đứng lên.


"Ờ thì... chúng ta phải làm gì đây? Đi chơi à?"


"Ừ." Thủy gật đầu. "Đi chơi thật nhiều. Đi những nơi đẹp, những nơi Nguyệt muốn đến."


"Tuần này đi, cuối tuần." Hưng nghĩ ngợi. "Hay là... đi Thảo Cầm Viên?"


Tôi gật đầu:


"Được. Thứ bảy này đi."


Thủy mỉm cười:


 "Ừ. Thứ bảy này, bốn đứa mình đi chơi. Vui vẻ thôi, đừng buồn nữa."


*****


Thứ 6, ngày 11 tháng 10 năm 2013.


Những ngày sau đó, Thủy và Hưng thực hiện lời hứa. Họ luôn xuất hiện trong giờ ra chơi, luôn tìm cách làm Nguyệt cười. Hưng kể chuyện cười, những câu chuyện ngớ ngẩn, hài hước, khiến cả nhóm cười ồ lên. Thủy thì quan tâm, hỏi han: "Nguyệt ăn cơm chưa?", "Bà có mệt không?", "Nguyệt cần gì cứ nói nhé".


Nguyệt dường như cảm nhận được sự thay đổi. Cô ấy nhìn tôi, nhìn Thủy, nhìn Hưng, ánh mắt đầy cảm kích. Nguyệt biết chúng tôi đang cố gắng, đang làm mọi thứ để mình vui vẻ hơn.


Và Nguyệt cũng cố gắng - cố gắng cười nhiều hơn, nói chuyện nhiều hơn, tham gia vào những trò đùa của Hưng. Dần dần, bầu không khí u ám buồn bã bắt đầu tan biến, thay vào đó là tiếng cười, là sự ấm áp.


Chiều thứ sáu, sau giờ học, bốn chúng tôi ngồi trong lớp, lên kế hoạch cho chuyến đi Thảo Cầm Viên.


"Mình đi lúc mấy giờ?" Hưng hỏi.


"Sáng chín giờ đi." Thủy đề xuất. "Đi từ sáng, chơi đến chiều, rồi ăn tối luôn."


"Được." Tôi gật đầu. "Gặp nhau ở cổng Thảo Cầm Viên lúc chín giờ."


Nguyệt ngồi bên cạnh, lắng nghe, mỉm cười nhẹ. Tôi quay sang, hỏi khẽ:


"Bà muốn đi không?"


Nguyệt gật đầu:


"Muốn. Tôi chưa bao giờ đi Thảo Cầm Viên."


"Thật à?" Hưng ngạc nhiên. "Ở Sài Gòn gần hai tháng rồi mà chưa đi Thảo Cầm Viên? Vậy thì thứ bảy này phải đi cho bằng được."


"Ừ." Nguyệt cười, một nụ cười rạng rỡ, tươi sáng như ánh nắng. "Cảm ơn mọi người..."


"Không có gì." Thủy vỗ nhẹ vai Nguyệt. "Chúng ta là bạn mà. Bạn bè thì làm gì cũng vui."


Tôi nhìn cảnh tượng đó, bốn người ngồi quây quần, lên kế hoạch cho chuyến đi, cười nói vui vẻ. Trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, vẫn còn những khoảnh khắc đẹp như thế này.


Sau cơn mưa, trời lại sáng. Và những tia nắng đầu tiên sau cơn mưa, luôn là những tia nắng đẹp nhất.


Chiều tối dần. Bốn chúng tôi cùng nhau đi về nhà, tách ra từng người một ở những ngã tư khác nhau. Khi chỉ còn lại tôi và Nguyệt, chúng tôi đi chậm lại, không muốn chia tay sớm.


"Nhật." Nguyệt dừng lại, quay sang nhìn tôi. "Cảm ơn ông."


"Sao lại cảm ơn nữa rồi?" Tôi hỏi.


"Vì... đã không bỏ rơi tôi." Giọng Nguyệt run nhẹ. "Vì đã ở bên tôi, dù biết tôi... bị bệnh."


Tôi bước lại, đặt tay lên vai cô:


"Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi bà. Dù chuyện gì xảy ra."


Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt long lanh nước mắt:


"Ông... ông thật sự yêu tôi à?"


"Yêu!" Tôi nói chắc chắn. "Yêu nhiều lắm. Yêu đến mức... không thể sống thiếu bà."


Nguyệt không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng, một cái ôm chặt, đầy cảm xúc. Tôi ôm lại, cảm nhận hơi ấm của cô ấy, nhịp tim của cô, hơi thở của cô.


"Tôi cũng yêu ông." Nguyệt thì thầm vào tai tôi. "Yêu nhiều lắm. Và tôi sẽ cố gắng... sống lâu hơn. Vì ông, vì mọi người."


Tôi nhắm mắt lại, ôm Nguyệt thật chặt. Trong lòng ngập tràn cảm xúc, nào là hạnh phúc, đau buồn, hy vọng, sợ hãi, tất cả hòa quyện vào nhau.


Nhưng trên hết, là tình yêu. Tình yêu thuần khiết, chân thành, và mãnh liệt.


Và tình yêu đó, sẽ là nguồn sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn phía trước.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}