Chương 17: Hoàng Hôn Hôm Nay Chẳng Đẹp Chút Nào
Câu nói của thầy Hiếu như sét đánh ngang tai. Tim tôi bỗng bị bóp nghẹt, hơi thở ngừng trệ. Nhưng tôi vẫn không tin, không thể tin vào những lời đó. Tôi đưa ánh mắt kiên định hướng về phía thầy, giọng cứng cáp:
"Tại sao thầy lại biết?"
Thầy Hiếu im lặng, đứng dậy khỏi ghế, trên tay vẫn cầm tách trà nóng. Thầy bước từng bước về phía cửa sổ, nơi hoàng hôn đang buông xuống. Tôi nhìn theo, bầu trời hôm nay thật lạ, như một bức tranh mang cảnh sắc u tối, buồn bã. Những ánh nắng cuối cùng dần tan biến, thay vào đó là những mảng tối xuất hiện, bao quanh lấy bầu trời rộng lớn.
Mây xanh bây giờ hóa thành màu đen, chậm rãi, bồng bềnh, lặng lẽ trôi về phía xa xăm nào đó không ai biết. Một màu sắc phai nhạt, tạo nên cảm giác tâm tối, cô đơn và lạnh lẽo. Khoảnh khắc này làm trái tim tôi như bị thắt chặt bằng sợi dây vô hình. Hơi thở nhanh hơn, nặng nề hơn. Đôi tay run rẩy chờ đợi câu nói của thầy.
Thầy bước đến gần khung cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc u buồn đó, rồi cất lên bằng giọng nói trĩu nặng:
"Ngày đầu tiên nhập học, thầy hiệu trưởng mời thầy đến văn phòng này. Lúc đó, trong văn phòng có thầy Phong, hiệu trưởng nhà trường, có em Nguyệt và có phụ huynh của em ấy."
Tôi nuốt từng đợt nước bọt, chờ đợi, chăm chú lắng nghe từng câu nói tiếp theo. Thầy Hiếu tiếp tục:
"Sau khi nói chuyện với đôi bên, thầy hiểu rõ nguyên nhân của mọi chuyện. Sở dĩ em ấy phải chuyển từ Bình Dương vào thành phố này, chủ yếu là vừa để điều trị bệnh, vừa được đến trường học. Em ấy cứ cách một tháng lại phải đến Bệnh viện Đại học Y Dược để điều trị và theo dõi."
Thầy nuốt một ngụm nước bọt khó khăn, rồi nói tiếp:
"Phụ huynh nhờ thầy chăm nom cho em ấy. Nhưng khi vào lớp, thầy thấy em ấy không thân thiết với bất cứ bạn bè nào. Thầy thật sự rất lo lắng..."
Thầy dừng lại, quay sang nhìn tôi.
"Cho đến một hôm, thầy nghe tin đồn rằng em và Nguyệt đang yêu nhau. Và rồi thầy đi kiểm chứng. Quả thật, hai em thật sự rất thân thiết. Đó cũng là một phần lý do thầy gọi em đến đây để nói chuyện."
Nghe đến đó, tôi như rơi vào khoảng không gian tâm tối, một nơi chỉ toàn màu đen không có ánh sáng, một nơi trống rỗng không có điểm tựa. Tôi cảm thấy bản thân mình như bị tê liệt, không còn cảm nhận được gì nữa. Tôi cắn thật mạnh vào môi để lấy lại lý trí, cảm giác đau đớn, sự mất mát vô hình ẩn hiện mờ mờ ảo ảo trong tâm trí.
Tôi cố gắng hỏi lại bằng giọng nói mờ nhạt, như vừa bị đánh cắp mất sức sống:
"Nguyệt... bị bệnh gì vậy ạ?"
Thầy đưa đôi mắt u buồn nhìn tôi, vẫn là giọng nặng nề đến nghẹt thở đó:
"Em ấy... bệnh ung thư máu."
Câu nói đó như những nhát dao sắc nhọn, từng nhát, từng nhát một cắt sâu vào trái tim tôi. Nó như cố gắng xé tan hết từng mảnh tâm hồn, thành một đống vỡ vụn. Đầu óc choáng váng. Đôi tay nắm chặt lấy nhau thật mạnh, như muốn níu lấy một thực tại ấm êm hơn.
Ung thư máu.
Ba chữ ấy vang lên trong đầu tôi, như tiếng chuông báo tử. Tôi biết bệnh đó, tôi đã đọc về nó, đã nghe về nó. Một căn bệnh quái ác, khó chữa, thường dẫn đến cái kết bi thương.
Không. Không thể nào. Không phải Nguyệt. Không phải cô gái tôi yêu.
Tại sao số phận lại khắc nghiệt đến như vậy? Chỉ vừa ở bên cô ấy được bao lâu mà đã cho tôi biết một sự thật đau đớn đến tột cùng như thế này? Cô ấy, chính là người con gái mà tôi đã mong mỏi sẽ ở bên suốt cuộc đời. Vậy tại sao sự thật lại như cơn bão dữ tợn tàn phá, làm tan nát hết đi tất cả những điều tốt đẹp?
Người con gái tôi yêu thương đang phải trải qua sự đau đớn, sự kinh khủng của căn bệnh quái ác này sao? Hàng loạt câu hỏi như trách móc số phận nghiệt ngã cất lên từ sâu thẳm bên trong trái tim. Tôi không muốn một định mệnh khốn đốn như thế này. Nhưng làm sao có thể làm trái lại với ý trời?
Tôi chìm vào những khoảnh khắc đau buồn. Những hoài niệm bỗng ùa về, tôi nhìn thấy nụ cười xinh đẹp như hoa, đôi mắt rực rỡ lung linh như sắc màu bầu trời. Nhìn thấy khoảng cách của hai người đang càng xích lại gần nhau hơn. Ấy thế mà những điều này đang nhấn chìm tôi vào sự đau đớn của tuyệt vọng. Nỗi sợ hãi tột cùng phủ lấy cơ thể, tôi không muốn mất cô ấy.
Tôi không biết liệu bản thân mình sẽ phải sống ra sao nếu thiếu vắng đi bóng hình quen thuộc ấy. Trong giây phút đó, những tia hy vọng nhỏ bỗng hiện lên trong đầu, tôi khao khát một điều gì đó, một phép màu sẽ đến với Nguyệt.
Thầy Hiếu không muốn nhìn thấy một mớ cảm xúc hỗn độn của tôi. Giọng nói của thầy chuyển từ nặng nề sang ấm áp, khuyên nhủ:
"Chẳng phải Nguyệt vẫn còn ở đây sao? Cho nên em hãy dành nhiều thời gian nhất có thể cho em ấy nhé. Chúng ta thống nhất một điều đi."
Tôi ngước lên nhìn thầy bằng ánh mắt vô hồn:
"Điều gì ạ?"
"Thầy và em sẽ cùng nhau chia sẻ, giúp đỡ và bên cạnh Nguyệt nhiều nhất có thể nhé."
"D... ạ."
Đôi mắt tôi bỗng ướt đẫm. Nước mắt từng giọt rơi xuống, không thể kìm nén được cảm xúc này nữa. Tôi bật khóc thật to, như muốn xé tan cái bầu trời số phận khắc nghiệt. Nước mắt như những dòng sông rực đỏ ánh lửa, dần chảy ngược vào trong chính trái tim đang vỡ nát của tôi. Tôi đưa tay lau đi những giọt nước mắt, tay nắm chặt rồi đấm thật mạnh vào đùi, như muốn tự tay kéo bản thân ra khỏi bóng tối không điểm dừng.
Tôi đứng dậy, khẽ cúi đầu chào thầy, rồi chậm rãi từng bước đi. Đôi chân nặng trịch kéo lê trên sàn nhà. Tôi đi về lớp trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Tôi vẫn không muốn tin vào sự thật rằng cô gái mình yêu đang mang một căn bệnh đau khổ đến như thế. Lại càng không tin vào số mệnh tổn thương và đáng trách đến như vậy.
Đến lớp, tôi nặng nề kéo cửa ra. Bên trong, vẫn là hình bóng quen thuộc đang ngồi thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nguyệt vẫn ngồi đó chờ tôi, dù hai nhà không thuận đường, không thể đi cùng về, nhưng cô vẫn ở lại để chờ tôi quay lại.
Giờ đây, Nguyệt trong mắt tôi là một cô gái nhỏ bé và đau xót vô ngần. Vừa nhìn thấy cô, dường như cả thân thể không còn di chuyển được nữa, như hóa thành pho tượng đá, chỉ biết ngước mắt nhìn cô.
Nguyệt cảm nhận có điều gì đó không ổn, liền nhanh chân chạy đến ngay trước mặt tôi. Cô đưa mắt quan sát xung quanh cơ thể tôi, như muốn tìm xem tôi có bị thương ở đâu không, sao lại di chuyển khó khăn đến thế.
Trong lúc cô quan sát, bàn tay tôi chộp mạnh lấy đôi bờ vai nhỏ nhắn ấy, rồi kéo sát vào lòng, ôm thật chặt lấy cô.
Bị ôm một cách bất ngờ, cô không thể phản kháng. Nhưng hai trái tim dường như cảm nhận được sự tổn thương của đôi bên, cho nên cô cũng chậm rãi dùng đôi tay mềm mại ôm vào phía sau lưng tôi.
Một khoảng không gian đen tối vừa rồi như dần tan biến đi chút ít, thay vào đó là khoảng trời màu hồng. Trên đó có những cánh hoa mùa thu đang dần hé nở, kèm theo từng hương thơm ngọt ngào làm xao xuyến lòng người. Một khoảng trời mơ mộng này chỉ dành riêng cho hai trái tim của hai con người bình thường. Lúc này tôi chỉ muốn có được sức mạnh thần bí nào đó, có thể đánh bay đi định mệnh xấu số và cứu lấy người mình yêu.
Giọng nói hiền dịu, ấm áp như từng tia nắng sưởi ấm tâm hồn vừa tổn thương này cất lên:
"Nhật, ông ổn chứ?"
Tôi không thể trả lời bất cứ câu hỏi nào. Chỉ đứng một chỗ, ôm thật chặt lấy cô, như muốn nói rằng tôi sẽ không bao giờ để bất cứ điều gì, bất cứ ai có thể cướp đi người con gái tôi yêu. Ôm chặt đến nỗi Nguyệt không thể động đậy, thậm chí đến mức muốn nghẹt thở.
Cô cố gắng đẩy nhẹ tôi ra, vẻ mặt lo lắng hiện rõ:
"Có chuyện gì giữa ông và thầy Hiếu sao?"
Tôi vẫn không nói gì, mặt cúi xuống đất, mắt nhìn đi nơi khác. Nguyệt thật sự lo lắng, gấp rút giật lấy cặp của tôi, lục lọi lấy ra quyển nhật ký và cây bút. Cô cầm trên tay, đưa về phía tôi:
"Nếu có chuyện gì không thể nói bằng lời được, thì ông viết vào đây nhé."
Tôi cầm quyển sổ trên tay. Nước mắt lại không thể kìm nén, từng giọt rơi xuống trang giấy trắng. Thấy cảnh tượng đó, mặc dù cô chưa hiểu tình hình, nhưng lòng cô đau xót từng hồi.
Tôi đặt cây bút xuống, ngẫm nghĩ một lúc lâu, sau đó mới viết:
"Ánh hoàng hôn mờ nhạt rồi biến mất
Màu lung linh ấm áp tan biến dần
Trong u tối hình bóng em hé môi
Nụ cười ấy, xao xuyến trái tim tôi
Ánh trăng buồn, định mệnh bị tàn phá
Mảnh vỡ tâm hồn, sự thật nghiệt ngã
Anh đau khổ về câu chuyện của em
Khắc nghiệt nhưng phép màu vẫn tồn tại
Anh hy vọng vào một cơn mưa chiều
Thiên thần đến cứu rỗi cuộc đời em…"
Đọc được những dòng thơ đó, Nguyệt như ngã quỵ. Cô hiểu được vì sao tôi lại buồn bã, xúc động đến thế. Tôi đã biết sự thật về cô, sự thật mà cô luôn trốn tránh và không muốn cho biết. Vì cô muốn tận hưởng tình yêu này một cách trọn vẹn nhất trong cuộc đời còn lại. Thế nhưng số phận trớ trêu, dù cô có cố gắng che giấu thế nào, cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Tôi cũng sẽ phát hiện ra mà thôi. Cô cảm thấy mình thật trẻ con và ngây thơ làm sao.
Tôi cố gắng gạt phăng đi những giọt nước mắt của mình, thì lúc này Nguyệt lại oà khóc lên. Những tiếng nức nở làm tôi đau đớn đến nghẹn lòng. Tôi ngồi xuống, dùng tay xoa đầu cô như thói quen, rồi bằng giọng nói nhẹ nhàng như ngọn gió thoáng qua, thổi mát nhẹ vào cảm xúc ấy, cố xua tan đi sự u buồn này, dù chỉ một ít thôi cũng được.
"Dù cho chuyện gì xảy ra thì tôi vẫn ở đây. Bên cạnh bà, chăm sóc cho bà, và bảo vệ bà thật tốt. Nguyệt yên tâm nhé."
Sau đó tôi nắm chặt lấy đôi tay hồng hào bé nhỏ, xoa nó, nưng nịu đôi bàn tay mềm mại đó. Sự dịu dàng, sự an ủi của tôi phần nào đã giúp cho cô bình tĩnh trở lại. Mặt dù vẫn lấm lem nước mắt, nhưng trong lòng bây giờ chắc hẳn cũng phải hạnh phúc rất nhiều.
Chúng tôi ngồi đó, trong lớp học trống vắng, dưới ánh đèn vàng nhạt. Bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã tắt hẳn, một hoàng hôn chẳng đẹp chút nào, chỉ toàn màu tối và lạnh lẽo.
Nhưng trong lòng tôi, giữa nỗi đau, giữa sự tuyệt vọng, vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi. Tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi sẽ ở bên Nguyệt, cho đến phút cuối cùng.
Vì đó là điều duy nhất tôi có thể làm. Biết đâu… phép màu thật sự tồn tại.
*****
Hết.