Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 16: Nắng Vừa Sáng Đã Vội Chuyển Mưa

 

 

 

Thứ 2, ngày 7 tháng 10 năm 2013.


Tuần mới bắt đầu với ánh nắng chan hòa buổi sớm mai. Tôi đến trường lúc sáu giờ như thường lệ, lòng tràn đầy hứng khởi. Nguyệt đã đợi ở đó, như một thói quen ngọt ngào mà chúng tôi đã âm thầm xây dựng từng ngày. Dù chỉ được gặp nhau vài giờ đồng hồ ở trường, rồi chiều về nhà để chuẩn bị bài vở, nhưng như vậy cũng đã đủ để tôi cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn.


"Chào ông." Nguyệt mỉm cười khi tôi bước vào lớp.


"Chào bà." Tôi đáp, ngồi xuống bên cạnh. 


"Nhật, tôi sẽ luôn cố gắng đến sớm hơn ông." Nguyệt nói nhẹ, ánh mắt dịu dàng. "Vì cuối tuần không gặp, nhớ lắm."


Những lời nói đơn giản ấy khiến tim tôi ấm áp. Chúng tôi ngồi bên nhau, mở quyển nhật ký ra, viết những dòng suy tư buổi sáng. Ánh nắng len qua cửa sổ, chiếu lên trang giấy trắng, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ.


Nhưng tôi để ý, Nguyệt hôm nay trông xanh xao hơn. Đôi môi cô ấy nhợt nhạt, vầng trán hơi đổ mồ hôi dù trời không nóng. Bàn tay Nguyệt cầm bút run run nhẹ, như thể đang cố kìm nén điều gì đó.


"Bà thật sự có ổn không vậy?" Tôi hỏi khẽ.


"Ừ." Nguyệt gật đầu, mỉm cười gượng gạo. "Chỉ là hơi mệt thôi. Cuối tuần tôi học bài nhiều."


Tôi không hỏi thêm, nhưng trong lòng bất an. Đã bao nhiêu lần cô ấy nói như vậy rồi, "chỉ là mệt thôi", "chỉ là cảm lạnh thôi". Nhưng tôi thấy rõ, Nguyệt đang yếu dần, từng ngày một.


Tiết học Văn đầu giờ bắt đầu lúc bảy giờ. Thầy Hiếu bước vào lớp với bộ vest xám quen thuộc, tay cầm cuốn sách giáo khoa. Nhưng hôm nay có điều gì đó khác lạ trong thầy, một vẻ mệt mỏi bất thường, quầng thâm dưới mắt đậm hơn, ánh mắt không còn sắc bén như mọi ngày.


"Chào các em." Thầy mở sách ra, giọng trầm lắng. "Hôm nay chúng ta tiếp tục bài Tức Cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh."


Giờ học diễn ra bình thường, thầy giảng, học sinh ghi chép. Nhưng tôi cảm thấy bất thường từ ánh mắt của thầy. Bình thường khi giảng bài, thầy Hiếu ít khi nhìn về phía tôi. Đối với thầy, tôi đã đủ giỏi môn Văn rồi, nên thầy thường tập trung vào những học sinh yếu hơn, cần sự quan tâm nhiều hơn.


Thế mà hôm nay hoàn toàn khác.


Trong suốt hai tiết học, ánh mắt thầy liên tục hướng về phía tôi, rồi chuyển sang Nguyệt ngồi bên cạnh. Một ánh nhìn kỳ lạ, không phải nhìn để kiểm tra học sinh có chú ý nghe giảng hay không, mà là một ánh nhìn đầy thương xót, đau buồn. Trong đôi mắt có quầng thâm ấy, tôi cảm nhận được hương vị của nỗi buồn, của sự lo lắng.


Mỗi khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi thấy rõ hơn, thầy đang giấu điều gì đó. Một điều gì đó nặng nề, khó nói. Và ánh mắt ấy, khi nhìn sang Nguyệt, lại càng đau đớn hơn.


Tôi bắt đầu bất an. Liệu thầy biết điều gì mà tôi không biết? Hay tôi đã vô tình làm gì có lỗi với thầy? Những suy nghĩ rối bời cứ quẩn quanh trong đầu, khiến tôi không thể tập trung vào bài giảng.


Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết học thứ hai vang lên. Thầy Hiếu đóng sách lại, chuẩn bị bước ra khỏi lớp. Nhưng khi đến cửa, thầy dừng lại, quay đầu nhìn tôi. Giọng nói trầm lắng, khẽ khàng nhưng rõ ràng mạnh mẽ vang lên:


"Sau tiết học cuối ngày, Nhật, em lên văn phòng gặp thầy nhé. Thầy có chút chuyện muốn nói với em."


Cả lớp đều quay lại nhìn tôi, những ánh mắt tò mò, khó hiểu. Từ đầu năm học đến giờ, thầy chưa bao giờ gọi tôi lên văn phòng riêng. Tôi là học sinh giỏi, không phạm lỗi gì, thầy cũng không cần phải nhắc nhở hay dặn dò. Vậy tại sao hôm nay lại gọi?


Tôi cảm thấy hoang mang bên trong lòng, một sự hồi hộp, bất an khó tả. Đôi tay tôi vô thức nắm chặt mép bàn, cố gắng giữ bình tĩnh.


Một bàn tay mềm mại, quen thuộc chạm nhẹ vào tay tôi. Giọng nói ngọt ngào như đường của Nguyệt cất lên, kéo tôi thoát khỏi sự mơ hồ:


"Nè, ông ổn chứ?"


Tôi quay sang, nhìn vào đôi mắt lo lắng của Nguyệt:


"Tôi.. tôi ổn."


Một câu hỏi thăm nhỏ, nhưng đủ để xua tan phần nào sự lo lắng lúc ban đầu. Tôi hít thở sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Có lẽ thầy chỉ muốn hỏi về việc học, hoặc về kỳ thi học sinh giỏi quốc gia sắp diễn ra vào mùa xuân năm sau. Đúng rồi, chắc chỉ là vậy thôi.


Tôi cố gắng thuyết phục bản thân như vậy.


Những tiết học còn lại trong ngày trôi qua chậm chạp đến lạ. Tôi không thể tập trung, đầu óc cứ nghĩ đến cuộc gặp với thầy Hiếu chiều nay. Nguyệt ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, nhưng không hỏi gì thêm.


Thủy và Hưng ghé qua lớp trong giờ ra chơi, nhưng tôi cũng không hứng trò chuyện như mọi ngày. Hưng nhận ra ngay.


"Mày sao vậy? Trông mặt mày như sắp đi thi vậy."


"Không có gì." Tôi lắc đầu. "Chỉ là thầy Hiếu gọi lên văn phòng chiều nay. Không biết chuyện gì."


"Á à?" Thủy nhíu mày. "Lạ nhỉ. Thầy ít khi gọi học sinh giỏi lên riêng."


"Chắc là chuyện thi học sinh giỏi thôi." Hưng vỗ vai tôi. "Đừng lo nhiều."


Nhưng tôi không thể không lo.


Reng, reng, reng!


Tiếng chuông inh ỏi vang lên, báo hiệu tiết học cuối cùng trong ngày kết thúc. Cả lớp ồn ào thu dọn sách vở, chuẩn bị về nhà. Tôi gấp rút xếp đồ, đứng lên, quay sang Nguyệt.


"Bà về trước đi nha. Tôi gặp thầy xong rồi về sẽ nhắn tin cho bà."


Nguyệt nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng:


"Ừm. Ông cẩn thận nha."


Tôi gật đầu, rồi bước ra khỏi lớp, tức tốc chạy lên tầng ba, nơi có văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Tim tôi đập mạnh từng nhịp, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tôi không hiểu tại sao mình lại lo lắng đến vậy, rõ ràng chỉ là gặp thầy, chuyện bình thường. Nhưng ánh mắt thầy sáng nay, ánh mắt đầy thương xót, đau buồn, cứ ám ảnh tôi không nguôi.


Tôi dừng lại trước cửa phòng chủ nhiệm, hít thở sâu, rồi khẽ gõ cửa.


"Vào đi." Giọng thầy Hiếu vang lên từ bên trong.


Tôi đẩy cửa bước vào. Phòng chủ nhiệm khá trống trải, chỉ có một bộ bàn ghế nhỏ để tiếp khách, một bàn làm việc gần cửa sổ, kế đó là vài chậu hoa lan tươi tắn. Không gian rộng rãi, thoáng mát, sàn nhà sạch sẽ đến từng miếng bụi. Phòng được sơn trắng sang trọng, càng lộng lẫy hơn dưới ánh đèn vàng nhạt chiếu sáng.


Đây là lần thứ hai trong ba năm học ở trường tôi đặt chân đến đây. Lần đầu tiên là năm lớp mười, khi vào nhận dụng cụ học tập và sổ liên lạc cho lớp. Còn bây giờ...


Thầy Hiếu đang ngồi ở bàn làm việc, trên đó là một xấp giấy tờ, bài kiểm tra, chắc đang chuẩn bị chấm. Nhìn thấy tôi đứng lấp la lấp lét ngoài cửa, thầy khẽ mở miệng:


"Em cứ thoải mái đi. Thầy mượn phòng này rồi, nên không có giáo viên nào vào đây đâu."


Tôi bước vào, được thầy mời ngồi xuống chiếc ghế nhỏ. Thầy đứng lên, đi đến bếp điện nhỏ ở góc phòng, pha hai tách trà nóng, một cho thầy, một cho tôi. Hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương trà nhài dịu nhẹ.


Thầy ngồi xuống đối diện, nhâm nhi tách trà, từ từ trong mọi cử chỉ. Tôi không thích sự rề rà này, nó càng làm tôi bất an hơn. Tôi lễ phép lên tiếng trước:


"Dạ, thầy mời em lên đây là vì chuyện gì vậy ạ?"


Thầy Hiếu vẫn nhâm nhi tách trà, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần phai nhạt, nhường chỗ cho hoàng hôn. Một lúc lâu sau, thầy mới quay lại nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, khó lường.


"Em thấy… Nguyệt như thế nào?"


Tôi giật mình:


"Dạ?"


Mặt tôi đỏ bừng. Tại sao thầy lại hỏi chuyện riêng tư thế này? Chỉ nhiêu đó thôi sao? Thầy Hiếu tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc:


"Nhờ em chăm sóc cho Nguyệt nhé."


Tôi hoàn toàn không hiểu. Chăm sóc? Tôi đã đang chăm sóc Nguyệt rồi mà, quan tâm, lo lắng, luôn ở bên cạnh. Vậy tại sao thầy lại nói như thể đang dặn dò điều gì quan trọng? Thầy có ý gì đây?


"Dạ... em không hiểu. Tại sao thầy lại nói như vậy ạ?"


Tôi hoài nghi, hỏi tiếp:


"Là do cuộc thi sắp tới bận rộn, nên sợ em không có thời gian lo cho Nguyệt à?"


Nhưng dù có là vậy thì cũng không phải chuyện gì quá quan trọng để phải gọi lên nói riêng thế này chứ?


Thầy Hiếu đặt tách trà xuống, nhìn tôi với gương mặt đầy khó hiểu. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt, im lặng đến nghẹt thở. Cả hai chìm vào một không gian của sự hoang mang, một bên không biết phải nói gì, một bên không hiểu chuyện gì đang xảy ra.


Tôi không nhịn được nữa. Tôi bấm môi thật chặt, cố gắng hỏi lại:


"Thật sự là chuyện gì vậy ạ?"


Thầy Hiếu nhìn tôi, giọng nhẹ nhàng: 


"Em vẫn chưa biết chuyện gì sao?"


Tôi lúc này thật sự mơ hồ. Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Có vẻ như đang mơ không chừng. Tôi hít thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh:


"Dạ... là chuyện gì ạ?"


Câu hỏi ấy dường như giúp thầy Hiếu hiểu ra phần nào. Thầy im lặng một lúc, rồi thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, đầy đau xót. Tôi thấy rõ, thầy đang phân vân, đang đấu tranh nội tâm. Có lẽ như cô bạn gái của tôi vẫn còn giấu tôi điều gì đó, điều mà bà không muốn tôi biết.


Và giờ thầy đang đứng trước lựa chọn, có nên nói ra sự thật mà Nguyệt giấu kín không? Nếu nói, thầy sẽ có lỗi với Nguyệt. Nhưng nếu không nói, thật đáng thương cho chàng trai như tôi.


Thầy Hiếu và Nguyệt quen nhau. Tôi biết vậy. Có lẽ Nguyệt đã tâm sự với thầy, người thầy hiểu học sinh, người luôn sẵn sàng lắng nghe. Và thầy đang nắm giữ một bí mật nào đó của cô gái yếu đuối ấy.


Tôi không thể cầm lòng trước sự mơ mơ tỉnh tỉnh này nữa. Tôi quyết định hỏi thẳng:


"Rốt cục thì Nguyệt đang có chuyện gì sao ạ?"


Thầy Hiếu cầm tách trà lên, nhưng đôi tay bỗng run rẩy. Giọng nói cũng run, như thể đang cố kìm nén cảm xúc. Đôi mắt thầy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đã xuống, nhuộm vàng cả bầu trời. Ánh nắng cuối cùng của ngày đang tàn lụi, nhường chỗ cho bóng tối.


Và một câu nói, đầy chua xót, như xé nát cả tâm can, từ từ thoát ra khỏi môi thầy:


"Em ấy... Nguyệt... đang mang một căn bệnh. Có lẽ khó có thể chữa khỏi được."


Thời gian như ngừng trôi.


Tôi ngồi đó, nhìn chăm chăm vào thầy Hiếu, nhưng không thể tin vào những gì vừa nghe. Căn bệnh? Khó chữa khỏi? Không... không thể nào...


Tách trà trong tay tôi rơi xuống, vỡ tan trên sàn nhà. Tiếng kêu inh ỏi vang lên, nhưng tôi không nghe thấy. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, mạnh, đau đớn, như muốn vỡ tung.


Nắng vừa sáng, đã vội chuyển mưa.


Và cơn mưa ấy, đang trút xuống cả tâm hồn tôi.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}