Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 15: Mưa Và Nắng Mà Xuất Hiện Cùng Lúc Thì Đẹp Nhỉ?

 

 

 

Thứ 3, ngày 1 tháng 10 năm 2013.


Tháng mười đến trong tiếng mưa rào buổi sáng sớm. Tôi đứng ở cổng trường, nhìn những hạt mưa nhỏ li ti rơi trên tán phượng, tạo nên tiếng xào xạc du dương. Trời vẫn còn tối mờ, mây đen vần vũ phía xa, nhưng ánh nắng đã bắt đầu ló dạng qua kẽ mây, một hiện tượng kỳ lạ khi mưa và nắng cùng xuất hiện.


"Ông đến sớm vậy?" Giọng Nguyệt vang lên từ phía sau.


Tôi quay lại. Nguyệt đứng đó, tay cầm chiếc ô nhỏ, mái tóc ướt nhẹ bên má. Khuôn mặt cô ấy trông nhợt nhạt hơn mọi ngày, đôi môi bớt hồng hào.


"Bà ướt rồi." Tôi bước lại, lo lắng. "Sao không đợi mưa tạnh?"


"Không sao đâu." Nguyệt mỉm cười, nhưng nụ cười hơi gượng gạo. "Tôi muốn đến sớm... để gặp ông."


Hai chúng tôi cùng bước vào trường, dưới tán ô chung. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài tấc, vai tôi chạm nhẹ vào vai Nguyệt mỗi khi bước đi. Mùi hương tóc cô ấy thoang thoảng, mùi dầu gội hoa nhài, lẫn với mùi mưa và mùi lá cây ướt.


"Ông có thấy..." Nguyệt nói khẽ khi chúng tôi lên cầu thang. "Khi mưa và nắng xuất hiện cùng lúc... trời rất đẹp không?"


Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ hành lang. Đúng như cô ấy nói, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua màn mưa mỏng, tạo nên những vệt sáng lung linh. Xa xa, có thể nhìn thấy cầu vồng nhạt nhòa trên bầu trời.


"Đẹp." Tôi gật đầu. "Nhưng hiếm khi thấy."


"Vì vậy nên nó mới đẹp." Nguyệt dừng lại, nhìn ra khung cửa sổ. "Những điều hiếm có luôn đẹp đẽ... và ngắn ngủi."


Tôi nhìn Nguyệt. Có điều gì đó trong giọng nói của Nguyệt, một nỗi buồn mơ hồ, như thể đang nói về điều khác, không chỉ là mưa và nắng.


Trong lớp học, chúng tôi ngồi bên nhau như mọi khi. Nguyệt mở quyển nhật ký của mình ra, nhưng chỉ ngồi nhìn trang giấy trắng, không viết gì. Tôi để ý bàn tay cô ấy run nhẹ, không phải vì lạnh, mà như thể đang yếu đuối.


"Bà ổn chứ?" Tôi hỏi khẽ.


"Ừ." Nguyệt gật đầu nhanh. "Chỉ là... hơi mệt thôi. Đêm qua tôi học bài đến khuya."


Tôi không nói gì, nhưng trong lòng lo lắng. Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy Nguyệt như thế. Xanh xao, mệt mỏi, như một bông hoa sắp tàn. Nhưng mỗi lần tôi hỏi, cô ấy đều nói không sao.


Giờ học bắt đầu. Thầy Hiếu vào lớp, giảng bài về Chiến Thắng Mùa Xuân. Nhưng giữa tiết học, tôi thấy Nguyệt đặt tay lên miệng, ho khẽ. Một cái ho nhỏ, nhưng đủ để tôi nghe thấy, âm thanh khàn khàn, yếu ớt.


Tôi quay sang, thấy cô ấy đang lấy khăn tay ra, lau miệng. Khi cất khăn vào túi, tôi thoáng thấy một vệt đỏ nhạt trên vải trắng.


Tim tôi thắt lại. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, Nguyệt đã quay sang, mỉm cười với tôi, một nụ cười trấn an, như muốn nói "không có gì đâu".


Tôi không yên tâm. Nhưng tôi cũng không biết phải làm gì.


*****


Thứ tư, ngày 2 tháng 10 năm 2013.


Trời hôm nay có mưa, nhưng tạnh sớm, còn lại những vũng nước lấp lánh trên sân trường. Giờ ra chơi, Thủy và Hưng xuất hiện như thường lệ, mang theo bánh mì và sữa đậu nành.


"Coi này, tao mua cho bốn đứa nè." Hưng đặt túi bánh mì lên bàn, nhoẻn cười. "Ăn đi, đừng ngại."


"Ông tốt quá." Nguyệt nhận lấy chiếc bánh mì, mỉm cười.


"Tốt là phải." Hưng ngồi xuống, giọng vui vẻ. "Chúng ta là bạn mà."


Thủy ngồi xuống bên cạnh Nguyệt, ánh mắt dò xét. Tôi biết Thủy đang quan sát, cách Nguyệt ăn chậm chạp, cách cô ấy cầm chiếc bánh mì nhưng chỉ cắn vài miếng, cách cô ấy nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt xa xăm.


"Nguyệt..." Thủy nói nhẹ nhàng. "Bà có thấy mệt ở đâu không?"


Nguyệt giật mình, quay sang:


"Không... tôi không sao."


"Nhưng bà trông..." Thủy ngập ngừng. "Hơi nhợt nhạt."


"Chắc do thời tiết." Hưng xen vào, giọng lo lắng. "Mấy ngày nay mưa gió, dễ bệnh lắm."


Nguyệt gật đầu:


"Có thể vậy. Tôi sẽ nghỉ ngơi nhiều hơn."


Nhưng ánh mắt cô khi nói, tôi biết là đang giấu điều gì đó. Và Thủy cũng biết. Hai chúng tôi trao nhau một cái nhìn, rồi im lặng.


Buổi chiều, chúng tôi có tiết thể dục cùng lớp với Thủy. Cả lớp xuống sân, chơi cầu lông và chạy bộ. Nguyệt xin phép không tham gia, ngồi một mình ở ghế dự bị, tay cầm quyển sách nhưng không đọc.


Tôi đang chơi cầu lông với Hùng thì thấy Thủy bỏ giữa chừng, đi lại chỗ Nguyệt. Hai người nói chuyện gì đó, giọng nhỏ. Tôi không nghe rõ, nhưng thấy Nguyệt lắc đầu, rồi Thủy đặt tay lên vai, an ủi.


"Mày lo cho Nguyệt à?" Hùng đập cầu qua, hỏi.


"Ừ." Tôi gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn về phía Nguyệt. "Nguyệt có vẻ không khỏe."


"Tao cũng thấy vậy." Hùng cau mày. "Nhưng mà nhỏ cứ nói không sao. Chắc là học bài nhiều, mệt thôi."


Tôi muốn tin như vậy. Nhưng trong lòng, nỗi lo âu cứ đeo đẳng không nguôi.


Sau giờ thể dục, khi mọi người lên lớp, tôi đi cạnh Nguyệt. Cô ấy bước chậm hơn mọi ngày, hơi thở hổn hển nhẹ. Tôi đưa tay ra định đỡ, nhưng Nguyệt lắc đầu.


"Tôi tự đi được." Nguyệt nói, giọng nhẹ nhưng kiên định.


"Bà chắc chứ?"


"Chắc." Nguyệt mỉm cười với tôi, một nụ cười yếu ớt, nhưng vẫn cố gắng trấn an. "Ông đừng lo."


Nhưng làm sao tôi không lo được?


*****


Thứ 5, ngày 3 tháng 10 năm 2013.


Hôm nay có chuyện lạ xảy ra.


Giờ ra chơi, tôi và Nguyệt đang ngồi trong lớp, ôn bài cho tiết Toán chiều. Thủy và Hưng đi mua đồ ăn, chưa về. Lớp học vắng tanh, chỉ có chúng tôi và vài bạn khác ngồi rải rác.


Bỗng nhiên, có tiếng nói chuyện lớn từ hành lang. Tôi ngước nhìn ra, thấy một nhóm học sinh lớp 11 đang đứng trước cửa lớp, nhìn vào. Có ba cô gái, một cậu nam. Họ đang chỉ chỉ trỏ trỏ, nói gì đó và cười khúc khích.


"Đó, con đó đấy." Một cô gái nói lớn, chỉ thẳng vào Nguyệt. "Con nhà giàu kia."


Nguyệt sững lại, ngước nhìn. Tôi thấy khuôn mặt cô ấy tái đi.


"Sao?" Cô gái khác hỏi. "Nghe nói con đó toàn đeo trang sức lộng lẫy, còn bạo lực học đường ở trường cũ với các bạn khác."


"Ừ tao cũng nghe thế." Cô gái đầu tiên gật đầu. "Chắc giàu, không ai dám làm gì. Để im chuyện nên mới chuyển trường đến đây học."


Tôi đứng lên, bước ra hành lang:


"Mấy đứa nói gì vậy?"


Nhóm học sinh lớp 11 giật mình, quay lại nhìn tôi. Cô gái đầu tiên, cao, tóc dài, mặt sắc sảo, nhướn mày.


"Anh là…"


"Anh là bạn của Nguyệt." Tôi nói bình tĩnh. "Và anh nghĩ mấy đứa đang nói xấu bạn anh."


"Nói xấu?" Cô gái cười khẩy. "Em chỉ nói sự thật thôi."


"Sự thật gì?" Tôi bước lại gần. "Mấy đứa biết gì về Nguyệt?"


"Biết là con đó giàu, cao ngạo..." Cô gái đang định nói tiếp thì một giọng nói khác cắt ngang.


"Tụi mày biết cái gì?"


Thủy xuất hiện từ đầu hành lang, bước đến với vẻ mặt lạnh lùng. Hưng theo sau, tay xách túi đồ ăn, ánh mắt nghiêm trọng.


Nhóm học sinh lớp 11 lùi lại một bước.


"Tụi mày.." Thủy dừng lại trước mặt họ, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc lạnh. "Tao hỏi tụi mày biết cái gì về Nguyệt?"


"Tụi em..." Cô gái cao lắp bắp. "Tụi em nghe người ta nói..."


"Nghe người ta nói?" Thủy mỉm cười lạnh. "Vậy à? Tụi mày có biết Nguyệt sống với bà ngoại, ba mẹ ly hôn từ nhỏ, phải mặc đồ đẹp vì bà ngoại yêu cầu để không bị khinh thường không? Tụi mày có biết cô ấy từng bị bạo lực học đường, bị nhốt trong toilet, bị chế giễu không?"


Tất cả im lặng. Tôi thật sự rất nể Thủy, vì cô ấy luôn dám nói ra những điều mình nghĩ, và dám đứng ra bảo vệ bạn bè. Còn tôi thì… cảm thấy bản thân thật vô dụng.


Cả nhóm học sinh lớp 11 đứng sững, mặt tái nhợt.


"Tao đoán là không." Thủy tiếp tục, giọng nhẹ nhàng nhưng đanh thép. "Vì tụi mày chỉ thích nghe lời đồn, chỉ thích phán xét người khác qua vẻ ngoài. Tụi mày không quan tâm đến sự thật, không quan tâm đến cảm xúc của người khác."


Thủy bước lại gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào cô gái cao.


"Mày có biết không, những lời nói của mày có thể làm tổn thương người khác đến mức nào? Nguyệt đã từng trải qua đủ rồi. Và nếu tụi mày còn dám làm khó dễ cô ấy nữa..."


Thủy dừng lại, để câu nói lửng lơ trong không khí.


Hưng bước lên, đứng bên cạnh Thủy:


"Nếu mấy đứa còn dám làm khó Nguyệt, tụi anh sẽ không để yên đâu. Hiểu chưa?"


Nhóm học sinh lớp 11 gật đầu như giã gạo, rồi quay đi chạy thục mạng.


Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thủy quay lại, nhìn tôi.


"Mày ổn chứ?"


"Ừ." Tôi gật đầu. "Cảm ơn tụi mày."


"Không có gì." Thủy mỉm cười. "Bạn bè với nhau cả mà."


Chúng tôi bước vào lớp. Nguyệt vẫn ngồi đó, đầu cúi xuống, vai run nhẹ. Thủy đến bên, ngồi xuống, đặt tay lên vai bà.


"Bà ổn chứ?"


Nguyệt gật đầu, nhưng không nói gì. Tôi thấy nước mắt lăn trên má, không phải vì những lời nói xấu, mà vì sự ấm áp của tình bạn.


"Cảm ơn mọi người..." Nguyệt nói khẽ, giọng rung rung. "Cảm ơn vì đã bảo vệ tôi."


"Bà không cần cảm ơn." Hưng ngồi xuống, giọng dịu dàng hiếm có. "Chúng ta là bạn. Và bạn bè thì bảo vệ nhau."


Nguyệt mỉm cười qua nước mắt, một nụ cười đẹp nhất tôi từng thấy trên khuôn mặt cô ấy.


*****


Thứ 6, ngày 4 tháng 10 năm 2013.


Tuần học kết thúc trong không khí yên bình hơn. Sau sự việc hôm qua, dường như không ai dám làm khó dễ Nguyệt nữa. Lời đồn về Thủy "xử đẹp" mấy bạn lớp 11 đã lan truyền khắp trường, khiến ai cũng biết, đừng động vào nhóm bạn của chúng tôi.


Chiều thứ sáu, chúng tôi quyết định đi dạo công viên Tao Đàn. Bốn người cùng nhau bước dưới những tán cây xanh mát, nghe tiếng chim hót và tiếng lá xào xạc.


"Ông biết không..." Nguyệt nói khẽ khi chúng tôi đi cạnh nhau, sau lưng Thủy và Hưng. "Gặp được mọi người, là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thật sự có bạn."


Tôi quay sang nhìn cô ấy: 


"Bà luôn có bạn mà. Có tôi, có Thủy, có Hưng."


"Tôi biết." Nguyệt mỉm cười, nhưng ánh mắt lại buồn. "Nhưng đôi khi tôi sợ... tất cả điều này chỉ là một giấc mơ. Và một ngày nào đó, tôi sẽ thức dậy, thấy mình… không có gì cả."


"Đó không phải giấc mơ." Tôi nói chắc chắn. "Đây là sự thật. Và chúng tôi sẽ luôn ở bên bà."


Nguyệt nhìn tôi lâu, rồi gật đầu nhẹ.


Chúng tôi ngồi trên ghế đá trong công viên, ăn kem và trò chuyện. Hưng kể chuyện cười về thầy giáo dạy Hóa, Thủy phụ họa, tạo nên tiếng cười rộn rã. Nguyệt cũng cười, một tiếng cười trong trẻo, tươi sáng như ánh nắng chiều.


Nhưng giữa lúc đó, Nguyệt bỗng ho lại. Một cái ho dài, khàn khàn. Nguyệt lấy khăn tay ra, lau miệng. 


Thủy cũng thấy. Ánh mắt Thủy và tôi gặp nhau, đều đầy lo lắng.


"Bà thật sự ổn chứ? Tôi nghĩ bà nên đi khám. Nếu sợ quá, thì bọn tôi sẽ đi cùng bà." Thủy hỏi khẽ.


"Tôi không sao." Nguyệt gật đầu nhanh, cất khăn tay vào túi. "Chỉ là... tôi bị cảm lạnh thôi. Mấy ngày nay thời tiết không tốt."


Hưng nhíu mày:


"Bà nên đi khám bác sĩ đi. Cảm lạnh mà kéo dài không tốt đâu."


"Tôi sẽ đi mà." Nguyệt trấn an. "Mọi người đừng lo."


Nhưng trong lòng tôi, nỗi lo âu ngày càng lớn. Tôi không thể không để ý, cách Nguyệt ngày càng yếu đi, cách cô ấy ho ngày càng nhiều, ngày càng xanh xao.


Có điều gì đó không ổn. Tôi biết vậy, Thủy cũng biết. Nhưng không ai dám nói ra. Không biết nữa, có lẽ chúng tôi không hỏi là để Nguyệt tự nói ra. Nếu cô ấy không nói, thì có lẽ vẫn chưa tin tưởng vào bọn tôi. Hoặc… cũng có thể là lý do riêng.


Chiều tối dần. Chúng tôi cùng đi về nhà, tách ra từng người một. Khi chỉ còn lại tôi và Nguyệt, chúng tôi đi bộ trên con phố quen thuộc, dưới ánh đèn vàng lờ mờ.


"Nhật..." Nguyệt dừng lại, quay sang nhìn tôi. "Nếu có một ngày... tôi không còn ở đây nữa, ông sẽ nhớ tôi không?"


Tôi sững sờ:


"Tại sao bà hỏi vậy?"


"Chỉ là... tự hỏi thôi." Nguyệt cúi xuống. "Đôi khi tôi nghĩ... tôi may mắn lắm khi được gặp ông. Được yêu ông."


"Bà..." Tôi bước lại, đặt tay lên vai Nguyệt. "Bà đang ổn chứ? Bà có giấu tôi điều gì không?"


Nguyệt ngước nhìn tôi, ánh mắt long lanh nước:


"Không có gì đâu. Tôi chỉ là... hơi đa sầu đa cảm thôi. Xin lỗi vì sự tiêu cực này."


Tôi không tin. Nhưng tôi cũng không biết phải làm gì. Tôi chỉ có thể ôm Nguyệt vào lòng, để cô ấy tựa đầu vào vai tôi, để có thể cảm nhận được sự ấm áp.


"Dù có chuyện gì xảy ra..." Tôi nói khẽ. "Tôi sẽ luôn ở bên bà. Luôn nhớ về bà. Luôn yêu bà."


Nguyệt không nói gì, nhưng tôi cảm thấy nước mắt Nguyệt thấm ướt vai áo tôi.


Đêm đó, về nhà, tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Trong đầu cứ quẩn quanh những suy nghĩ rối bời. Nguyệt đang giấu điều gì đó. Tôi chắc chắn vậy. 


Tôi mở điện thoại, nhắn tin cho Thủy.


"Mày có thấy có gì đó không ổn với Nguyệt không?"


Vài phút sau, Thủy trả lời.


"Tao cũng thấy vậy. Cô ấy có vẻ... hơi yếu. Mình nên để ý hơn."


Tôi đọc tin nhắn, rồi nhắm mắt lại. Trong lòng đầy bất an, như một cơn mưa sắp đến, như một cơn bão đang chờ đợi.


Nhưng tôi cố gắng không nghĩ đến điều đó. Tôi chỉ muốn tin rằng, tất cả sẽ ổn. Nguyệt sẽ ổn. Chúng tôi sẽ ổn.


Tôi phải tin như vậy.


Vì nếu không, tôi không biết mình nên làm gì.


*****

Hết

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}