Chương 14: Khi Gió Và Hoa Cùng Mỉm Cười
Thứ 2, ngày 23 tháng 9 năm 2013.
Sáng nay tôi đến trường lúc sáu giờ kém mười, sớm hơn mọi ngày chút. Bầu trời Sài Gòn vẫn còn xanh nhạt, ánh nắng len lỏi qua từng tán lá phượng đã bắt đầu chuyển vàng. Cuối thu ở đây không rõ ràng như miền Bắc, nhưng tôi vẫn cảm nhận được, trong làn gió se se lạnh buổi sáng sớm, trong màu lá úa rơi lả tả trên sân trường.
Nguyệt đã ngồi ở bàn học rồi. Ánh sáng từ cửa sổ tạo nên một vầng hào quang mờ ảo quanh mái tóc dài của cô ấy. Tôi dừng lại một chút ở cửa lớp, nhìn hình ảnh ấy, Nguyệt đang cúi xuống một quyển sách, tay nâng niu chiếc bút, ánh mắt dịu dàng hơn tôi từng thấy.
"Bà đến sớm thế?" Tôi bước vào, đặt cặp xuống bàn bên cạnh.
Nguyệt ngước nhìn lên, nụ cười thoáng qua môi:
"Ông cũng vậy mà."
Có điều gì đó thay đổi giữa chúng tôi. Không phải lời nói, vẫn là những câu ngắn gọn, lịch sự như thế. Nhưng khoảng cách giữa bàn học dường như ngắn lại. Cách cô ấy nhìn tôi, không còn lạnh lùng xa cách như những ngày đầu tiên nữa. Cách tôi dám ngồi gần hơn, đặt tay lên mép bàn của Nguyệt để xem cô ấy đang đọc gì.
"Truyện Kiều à?" Tôi nhìn xuống trang sách.
"Ừ. Tôi đang đọc lại đoạn Thúy Kiều gặp Kim Trọng." Nguyệt vuốt nhẹ trang giấy. "Ông có thấy... đôi khi tình yêu đến rất bất ngờ không?"
Tôi mỉm cười:
"Thấy chứ. Như một cơn gió thu vậy. Chợt đến, thổi bay hết lá vàng."
Nguyệt không nói gì, nhưng tôi thấy má ửng hồng.
Chúng tôi ngồi đó, trong lớp học vắng tanh, với ánh nắng sớm mai và tiếng chim hót xa xa. Tôi mở quyển Nhật Ký Ngày Đẹp ra, viết vài dòng. Nguyệt cũng mở quyển của cô ấy. Hai chiếc bút chạy song song trên giấy, một mặt trời, một mặt trăng.
Hơn ba mươi phút sau, bạn bè bắt đầu đến lớp. Tôi để ý những ánh mắt tò mò, những lời thì thầm. Có vài bạn nữ nhìn Nguyệt rồi nhìn tôi, lẩm bẩm gì đó với nhau. Hùng bước vào, nhìn thấy chúng tôi ngồi gần nhau hơn bình thường, nở nụ cười.
"Ờ hay đấy, sáng sớm đã thấy cảnh đẹp rồi." Nó chớp mắt với tôi.
Tôi lắc đầu, không đáp. Trinh bước vào lớp lúc kém mười bảy giờ. Cô dừng lại ở cửa, ánh mắt lướt qua tôi và Nguyệt. Khuôn mặt cô cứng lại, môi mím chặt. Tôi thấy được, cái cách má cô đỏ bừng không phải vì xấu hổ mà vì tức giận.
"Chào Nhật." Trinh bước đến, giọng ngọt ngào nhưng gượng gạo.
"Chào bà."
Ánh mắt Trinh đảo qua Nguyệt, một ánh nhìn đầy thù địch. Nguyệt cúi xuống, giả vờ chỉnh đồ dùng học tập, nhưng tôi nhận ra bàn tay cô ấy run nhẹ.
"À, ra vậy." Trinh cười gằn, rồi quay đi.
Cả ngày hôm đó, tôi cảm thấy những ánh mắt dòm ngó. Trong giờ ra chơi, vài nhóm học sinh đứng tụm năm tụm ba, liếc nhìn chúng tôi và thì thầm. Tôi biết họ đang nói gì, về tôi và Nguyệt, về việc chúng tôi có đang yêu nhau hay không.
Nguyệt cũng nhận ra. Cô ấy ngồi yên lặng trong lớp, không ra sân như mọi khi, đôi mắt nhìn ra cửa sổ với vẻ mệt mỏi.
"Bà đừng để ý họ." Tôi nói khẽ. "Người ta luôn thích bàn tán."
Nguyệt quay sang nhìn tôi:
"Ông không... thấy phiền sao?"
"Phiền gì?" Tôi mỉm cười. "Tôi chỉ quan tâm đến bà thôi."
Ánh mắt Nguyệt long lanh. Cô ấy không nói gì, nhưng bàn tay Nguyệt đặt lên bàn, gần hơn với tay tôi một chút.
*****
Thứ 3, ngày 24 tháng 9 năm 2013.
Hôm nay Thủy và Hưng xuất hiện trong giờ ra chơi. Hai người bạn thân của tôi bước vào lớp 12A1 như hai làn gió mát, mang theo không khí thoải mái.
"Nghe nói lớp mày đang có drama gì đó?" Hưng ngồi phịch xuống bàn trước mặt tôi, nhoẻn cười. "Kể tao nghe đi."
"Drama cái gì?" Tôi nhíu mày.
"Đừng giả vờ." Thủy ngồi xuống bên cạnh Nguyệt, giọng nhẹ nhàng. "Cả trường đang bàn tán về mày và Nguyệt đấy."
Nguyệt cúi xuống, má đỏ bừng.
"Để tao đoán nhé." Thủy khẽ cười. "Có phải ai đó đang ghen tuông không?"
Như để đáp lại lời hỏi, Trinh bước qua hành lang, dừng lại ở cửa lớp. Cô nhìn vào, ánh mắt dừng lại ở nhóm chúng tôi. Khuôn mặt cô tái đi, đặc biệt khi thấy Thủy đang ngồi cạnh Nguyệt, nói cười thân mật.
"Nhật..." Trinh bước vào, giọng lạnh lùng. "Tôi có thể hỏi ông một chút được không?"
"Bà cứ nói đi." Tôi đáp, không nhìn lên.
"Ông và Nguyệt..." Trinh ngập ngừng, rồi lấy lại bình tĩnh. "Hai người có đang... yêu nhau không?"
Cả lớp im lặng. Mọi người đang ở đây đều dừng lại, tai vểnh lên nghe. Tôi cảm thấy áp lực của hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình.
"Tôi không nghĩ đây là chuyện..." Tôi bắt đầu.
"À, thì ra là vậy." Trinh cắt ngang, giọng cay nghiệt. "Nhật à, ông có biết cô ấy là ai không? Con nhà giàu, toàn đeo trang sức lộng lẫy, cao ngạo… Cô ấy chỉ…"
"Trinh!" Thủy đứng lên, giọng bình tĩnh nhưng sắc lạnh. "Tao nghĩ mày nên ngừng lại tại đây."
"Tại sao?" Trinh quay sang Thủy. "Tại sao tao không được nói sự thật?"
"Sự thật?" Thủy bước lại gần, ánh mắt nhìn thẳng vào Trinh. "Mày biết gì về sự thật? Mày có biết tại sao Nguyệt đeo trang sức không? Mày có biết Nguyệt phải trải qua những gì không?"
Trinh sững sờ.
"Tao nghĩ..." Thủy nói nhẹ nhàng hơn, nhưng rõ ràng. "Mày đang ghen tị thôi. Ghen tị vì Nhật không thích mày. Nhưng mày biết không? Tình yêu không thể ép buộc. Và việc mày làm khó dễ Nguyệt... chỉ khiến Nhật càng xa mày hơn thôi."
Trinh đứng đó, khuôn mặt trắng bệch, bàn tay nắm chặt. Tôi thấy ánh mắt cô đỏ hoe, nhưng cô cố nén lại. Rồi không nói gì nữa, cô quay người bỏ đi.
Cả lớp vẫn im lặng.
Thủy thở dài, ngồi xuống:
"Xin lỗi nếu tao hơi gay gắt. Nhưng tao không thể để ai làm khó Nguyệt được."
Nguyệt ngước nhìn Thủy, đôi mắt long lanh nước:
"Cảm ơn bà..."
"Không có gì." Thủy mỉm cười. "Chúng ta là bạn mà."
Hưng vỗ tay:
"Đỉnh! Chị Thủy quá đỉnh! À không, đại ca Thủy!"
Không khí lớp học dần trở lại bình thường. Tôi biết, Thủy vừa làm một điều quan trọng. Cô ấy đã bảo vệ Nguyệt, đã nói ra những gì tôi muốn nói nhưng không thể.
Và từ hôm đó, những lời bàn tán tạm thời lắng xuống.
******
Thứ 4, ngày 25 tháng 9 năm 2013.
Chiều nay, cả bốn chúng tôi đi ăn kem ở quán gần trường. Nguyệt vẫn còn e dè, nhưng với Thủy và Hưng ở cạnh, cô ấy dường như thoải mái hơn.
"Nguyệt thích vị gì?" Hưng hỏi, giọng vui vẻ.
"Tôi... không biết." Nguyệt nhìn vào tủ kem, ngập ngừng. "Tôi ít khi ăn kem. Chỉ ăn khi còn ở với ba mẹ, lúc đó… tôi thường ăn vị dừa."
"Vậy thử vị dâu đi." Thủy đề nghị. "Bà sẽ thích đấy."
Chúng tôi ngồi ở góc quán, bên cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiều lẻn vào, nhuộm vàng khuôn mặt mọi người. Hưng kể chuyện hài hước về lớp mình, Thủy phụ họa, tạo nên tiếng cười giòn tan. Nguyệt ngồi bên tôi, lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười nhẹ.
Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt không còn buồn như trước. Khuôn mặt rạng rỡ hơn, má hồng hào, nụ cười tự nhiên hơn. Đây là Nguyệt mà tôi luôn mong muốn thấy.
"Ông nghĩ gì vậy?" Nguyệt hỏi khẽ, chỉ tôi nghe.
"Tôi nghĩ..." Tôi nói thật. "Bà đẹp lắm khi cười."
Nguyệt cúi xuống, che giấu nụ cười.
Trên đường về, chúng tôi đi bộ dọc theo con đường quen thuộc. Thủy và Hưng đi trước, vẫn nói cười ồn ào. Tôi và Nguyệt đi sau, cách nhau nửa bước chân.
"Ông biết không..." Nguyệt nói nhỏ. "Những lúc đi với mọi người, tôi cảm thấy... mình cũng có thể hạnh phúc như bao người."
Tôi quay sang nhìn Nguyệt:
"Bà xứng đáng có được hạnh phúc."
Nguyệt không đáp, nhưng bàn tay cô ấy chạm nhẹ vào tay tôi, chỉ một thoáng, rồi rụt lại.
Tôi mỉm cười. Chỉ nhiêu đó thôi đã là đủ.
*****
Thứ 5, ngày 26 tháng 9 năm 2013.
Sáng nay thầy Hiếu vào lớp với nụ cười hiền hậu như mọi khi. Thầy dạy tiết Văn đầu giờ, nói về Nguyễn Du và Truyện Kiều. Nhưng giữa bài giảng, thầy dừng lại, nhìn ra cả lớp.
"Các em có biết..." Thầy nói nhẹ nhàng. "Tại sao Kim Trọng và Thúy Kiều yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên không?"
Cả lớp im lặng.
"Vì họ nhìn thấy ở nhau điều mà không ai khác nhìn thấy." Thầy tiếp tục. "Kim Trọng không chỉ thấy nhan sắc của Kiều, mà còn thấy tâm hồn, là cô gái tài hoa, nhưng cũng cô đơn, đau khổ. Và Kiều cũng vậy, nàng thấy ở Kim Trọng một người hiểu mình, một người có thể chia sẻ."
Thầy nhìn về phía tôi và Nguyệt, ánh mắt dịu dàng.
"Tình yêu thật sự..." Thầy nói. "Là khi hai người không chỉ yêu vẻ ngoài, mà yêu cả những vết thương, những nỗi buồn, những điều không hoàn hảo của nhau."
Giờ học kết thúc. Khi mọi người đi ra, thầy Hiếu gọi lại tôi.
"Thầy có thể nói chuyện với em một chút không?"
Tôi đến bàn giáo viên. Thầy ngồi xuống, mỉm cười.
"Em yêu bạn Nguyệt, phải không?"
Tôi sửng sốt, nhưng gật đầu:
"Dạ…"
"Thầy biết rồi." Thầy cười. "Thầy không nói gì đâu. Chỉ muốn nhắc em, hãy chăm sóc bạn ấy thật tốt. Nguyệt... đang trải qua điều gì đó khó khăn."
Tôi ngước nhìn thầy:
"Thầy biết gì sao ạ?"
"Thầy không biết." Thầy lắc đầu. "Nhưng thầy nhìn thấy, đôi mắt của em ấy. Đôi mắt của một người đang cố gắng giữ lấy điều gì đó, nhưng sợ mất nó."
Lời thầy để lại trong lòng tôi cả ngày. Tôi nghĩ về Nguyệt, về cách cô ấy đôi khi nhìn tôi với ánh mắt xa xăm, về cách cô nói "ước thời gian dừng lại", về những dấu hiệu lạ mà tôi từng thấy nhưng không dám nghĩ đến.
Có điều gì đó không ổn. Tôi cảm thấy vậy. Nhưng tôi không biết đó là gì.
*****
Thứ 6, ngày 27 tháng 9 năm 2013.
Chiều thứ Sáu, ánh nắng Sài Gòn rực rỡ như một lời tạm biệt. Tuần học cuối cùng của tháng chín kết thúc, mọi người ai cũng phấn khởi, chuẩn bị cho ngày nghỉ cuối tuần.
Tôi và Nguyệt ngồi trong lớp, chờ giờ tan học. Nguyệt đang viết gì đó vào quyển nhật ký. Tôi liếc nhìn, những dòng chữ xinh xắn, những câu thơ viết bằng mực xanh.
"Bà viết gì vậy?" Tôi hỏi.
Nguyệt ngập ngừng, rồi đưa quyển sổ cho tôi xem.
"Nếu có một ngày em biến mất
Đừng tìm kiếm trong bóng tối
Hãy nhìn lên bầu trời đêm
Em sẽ là vầng trăng sáng nhất
Để soi đường cho anh về nhà."
Tôi đọc xong, tim như thắt lại:
"Tại sao bà viết thế này?"
"Không có gì đâu." Nguyệt lấy lại quyển sổ, mỉm cười gượng gạo. "Chỉ là... đôi khi tôi nghĩ về những điều này thôi."
Tôi muốn hỏi thêm, nhưng chuông tan học vang lên. Mọi người ùa ra khỏi lớp, ồn ào như một đàn chim thoát chuồng. Chỉ còn lại tôi, Nguyệt, và vài bạn đang thu dọn đồ.
Tôi nhìn ra cửa sổ, thấy Thủy và Hưng đang đứng ở sân trường, vẫy tay gọi chúng tôi. Nhưng khi tôi quay lại, tôi để ý đến điều gì đó.
Ở hàng ghế đầu, gần bục giảng, hai cô gái đang ngồi cúi đầu sát vào nhau. Một cô tôi quen, tên là Phương, học khá, ít nói. Cô còn lại tôi không rõ tên, chỉ biết là bạn thân của Phương.
Họ đang thì thầm gì đó, giọng nhỏ nhưng căng thẳng. Tôi vô tình nghe thấy mấy từ: "... không thể để... phải làm gì đó..."
Phương liếc nhìn về phía tôi và Nguyệt, ánh mắt lạnh lùng, rồi quay lại tiếp tục nói chuyện với bạn mình.
Có điều gì đó không ổn. Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng tôi. Nhưng tôi mong chỉ là bản thân nghĩ quá nhiều mà thôi.
Nguyệt đứng lên, xách cặp:
"Mình về thôi!"
"Ừ." Tôi gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía hai cô gái kia.
Khi chúng tôi bước ra khỏi lớp, tôi quay đầu nhìn lại. Phương và cô bạn vẫn ngồi đó, đầu cúi sát nhau, bàn tán điều gì đó. Ánh mắt của Phương, tôi chưa bao giờ thấy ánh mắt lạnh lùng đến vậy.
Chiều thứ sáu tắt dần. Ánh nắng rực rỡ từ từ phai nhạt, nhường chỗ cho bóng tối. Tôi và Nguyệt đi ra sân trường, gặp Thủy và Hưng, cùng nhau đi đến cổng trường.
Nhưng cảm giác bất an vẫn đeo đẳng theo tôi. Như một cơn gió lạnh cuối mùa hè, báo hiệu mùa đông sắp đến.
Như một lời cảnh báo vô thanh.
*****
Hết