Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 13: Khi Tim Ngừng Điếm Nhịp Thời Gian

 

 

 

Chủ nhật, ngày 22 tháng 9 năm 2013.


Điện thoại reo lúc sáu giờ sáng. Tôi giật mình tỉnh dậy, nhìn màn hình - tin nhắn từ Thủy.


"Mày có thật sự thích Nguyệt? Hay tất cả đều xuất phát từ sự thương hại?"


Ngay bên dưới, một tin nhắn khác từ Hưng:


"Hôm nay mày sẽ nói với cô ấy chứ? Nhưng mà... mày chắc chưa?"


Tôi dừng lại, ngồi trên giường, nhìn ra cửa sổ nơi ánh bình minh đang ló dạng. Câu hỏi ấy làm tôi suy nghĩ rất lâu. Thương hại à? Hay là tình yêu?


Những hình ảnh thoáng qua trong đầu, Nguyệt lần đầu bước vào lớp, đôi mắt buồn man mác khi kể về quá khứ. Nụ cười thoáng qua khi tặng quyển sổ cho tôi, làn da trắng mịn dưới ánh đèn đường...


Không. Không phải thương hại.


Tôi gõ lại tin nhắn, từng chữ một, thật chậm rãi:


"Thương hại chỉ khiến người ta muốn giúp đỡ. Còn tình yêu... khiến người ta sợ mất đi. Và tao... sợ không còn nhìn thấy Nguyệt mỗi sáng nữa."


Gửi đi, tôi thở phào, rồi đứng dậy, chuẩn bị cho ngày quan trọng nhất.


Ngày sinh nhật đã đến. Tôi cảm thấy trong lòng rạo rực, háo hức không nguôi. Cả đêm qua còn chẳng ngủ nổi vì suy nghĩ về cuộc gặp hôm nay.


Như lời hẹn, tôi đi đến công viên quen thuộc từ rất sớm. Nhưng hôm nay có cảm giác lạ lùng, công viên trước mắt như một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, màu sắc ấm áp của cuối mùa thu tuyệt đẹp.


Tôi đến ngồi vào chiếc ghế đá đối diện bờ hồ. Hồ nước phản chiếu ánh nắng mặt trời từng tia sáng lung linh đến chói mắt. Tiếng chim ríu rít như làn nước trong veo chảy trong khu rừng nhỏ, âm thanh bình yên và mát mẻ đến lạ thường.


Nhân lúc chờ đợi Nguyệt, trong mắt tôi chỉ toàn là những hình ảnh rực rỡ, tươi đẹp. Mọi thứ xung quanh đều tỏa sáng. Những cảm xúc bồi hồi, những khoảnh khắc đặc biệt đang ẩn hiện từ sâu bên trong tâm trí, không cách nào dứt ra được.


Tôi cảm thấy đứng ngồi không yên, hồi hộp cho buổi hẹn, đôi má đỏ ửng như quả táo chín khi nghĩ về hình bóng của Nguyệt.


Hôm nay tôi ăn mặc khá đơn giản, quần jean xanh, áo thun trắng, bên ngoài khoác chiếc áo đen đi kèm đôi giày thể thao màu trắng. Tuy đơn giản nhưng với ngoại hình của tôi, tôi đảm bảo nó vẫn toát lên vẻ lịch lãm, cuốn hút.


Vừa đúng chín giờ, hình bóng quen thuộc thấp thoáng từ xa đang đến gần. Dù xa, nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra rõ dáng vẻ đó - hình dáng yêu kiều, mảnh mai.


Nguyệt hôm nay mặc chiếc áo trễ vai màu vàng, chân váy ngắn màu trắng làm bật lên sự quyến rũ, để lộ ra phần vai nhỏ nhắn trắng mịn thu hút mọi ánh nhìn. Cô từ từ bước đến, ánh mắt e thẹn nhìn tôi, giọng nói như làn gió êm đềm trên biển cả:


"Ông đợi tôi có lâu không?"


Tôi đỏ mặt, ngập ngừng:


"Vừa... vừa mới đến thôi."


Nguyệt nở nụ cười rạng rỡ:


"Thế hôm nay tính dẫn tôi đi đâu đây?"


"À, ừm... một quán cà phê mới mở gần trường. Hôm nay tôi có chuyện quan trọng cần nói."


Cả hai cùng nhau đến quán cà phê, nó rất gần trường, chỉ mất khoảng mười phút đi bộ. Quán có không gian ấm cúng và hiện đại, được thiết kế và trang trí với nhiều họa tiết nhìn đơn giản nhưng ngắm lâu thì lại rất thích.


Quán rộng rãi, thoáng đãng và có nhiều góc riêng tư. Vừa bước vào, tôi chọn ngay chiếc bàn bên ngoài cửa, vừa rộng rãi vừa thoải mái, lại ít người.


Nguyệt ngồi xuống rồi hỏi:


"Sáng sớm đã ăn gì chưa mà lại uống cà phê thế này?"


Tôi hôm nay lạ hơn mọi ngày. Tôi bỗng trở nên dễ ngại ngùng hơn, bẽn lẽn hơn mỗi khi chạm mắt với Nguyệt. Hai người chúng tôi như hoán đổi vai trò, Nguyệt thì tự tin hơn khi nói chuyện, còn tôi lại trở nên rụt rè và nhút nhát hơn.


Nguyệt nhận thấy sự khác lạ này cho nên cô mở lời trước nhằm xua tan sự ngại ngùng:


"Chúc mừng sinh nhật!"


"Hả?"


"Thì hôm trước tặng quà rồi mà chưa chúc, cho nên hôm nay chúc cho đúng ngày. Hi hi!"


Tôi nghe thấy liền cười nhẹ, sau đó lấy quyển sổ hôm trước cô tặng ra. Nguyệt thật bất ngờ, quyển sổ tuần trước cô mua. Tôi đã mang về tự thiết kế ghép với quyển sổ cũ, tạo thành quyển hoàn toàn mới do chính tay mình làm.


Nó giống như một quyển sách hơn là quyển sổ thông thường.


Nguyệt phì cười rồi cầm nó lên, mở ra xem thử thì lại càng bất ngờ hơn. Bên trong, ở trang đầu tiên chính là bức vẽ chân dung, một bức chân dung của cô đang ngồi thơ thẩn nhìn ra cửa sổ lớp học.


Tôi không chỉ có tài viết văn, làm thơ, thích viết nhạc mà còn có tài lẻ khác, đó là vẽ. Tôi vẽ không đẹp như dân chuyên, không thể tô màu, chỉ vẽ chì nhưng rõ ràng từng nét một. Từng nét đều là sự tỉ mỉ, chăm chút và toàn bộ công sức.


Nguyệt nhìn vào bức vẽ với tâm trí ngỡ ngàng, ngơ ngác. Rồi hàng loạt câu hỏi hiện ra trong đầu. Cô không biết cảm xúc lúc này như thế nào, vừa hạnh phúc nhưng lại vừa khó chịu. Hạnh phúc vì mình được trân trọng, còn khó chịu vì không hiểu tại sao một con người giỏi giang như thế lại trân trọng cô.


Mâu thuẫn cảm xúc khiến cô như muốn bùng nổ. Lúc này cô chỉ biết cầm quyển sổ rồi cúi gằm mặt nhìn xuống đất.


Cô không biết phải thể hiện cảm xúc ra sao. Kinh ngạc? Ngưỡng mộ? Khen ngợi? Cô hoàn toàn không nói rõ được. Tôi có thể nhìn thấy rõ nhận điều đó, vì Nguyệt thể hiện hết ra bên ngoài. Hoặc là do tôi đã quá quen khi quan sát cô gái này lâu.


Tôi lúc này cũng rất ngượng ngùng. Cả hai chìm vào bầu không khí im lặng đáng sợ, đến nỗi tiếng gió nhỏ lướt qua cũng có thể nghe và cảm nhận. Tim hai người ngày càng đập nhanh hơn, cả hai như cảm nhận được hơi thở của nhau. Sự hồi hộp, sự mông lung, sự lúng túng khiến chúng tôi dường như không còn cảm nhận được không khí thế giới bên ngoài.


Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh, quay người nhìn chăm chăm vào Nguyệt bằng ánh mắt ấm áp và đầy hy vọng. Miệng tôi như bị hóa băng, không thể mở lời. Nhưng tôi vẫn cố gắng hết sức, tay nắm chặt lấy nhau để củng cố thêm tinh thần.


Tôi quyết tâm lên tiếng thật dứt khoát và rõ ràng, khiến vài người trong quán phải ngước mắt chú ý vì tôi nói câu đầu tiên hơi lớn:


"Tôi thích bà! Thật sự rất thích bà!"


Tôi cố điều chỉnh giọng nói nhỏ lại để tránh ảnh hưởng người xung quanh cũng như bớt ngại. Tôi tiếp tục:


"Tôi không biết phải diễn tả như thế nào, nhưng từ lúc gặp bà, tôi có cảm giác như cuộc đời sắp sang trang mới vậy. Lần trước tôi cũng không rõ cảm xúc của mình. Tại sao một cô gái vừa gặp mà có thể gây ấn tượng đến thế. Tôi đã thức trắng nhiều đêm để suy nghĩ, và rồi cuối cùng đã nhận ra. Tôi hoàn toàn rất thích bà, thích bà ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Ngay từ cái lúc bà vừa xuống chỗ ngồi là tôi đã có cảm xúc đặc biệt này. Bà cũng đừng hỏi thêm lý do, vì tôi cũng chẳng biết."


Tôi tiếp tục:


"Lúc tôi chạy đi tìm bà ở trường, tôi cũng từng tự hỏi tại sao lại làm như vậy? Do thương hại cho người bạn mới này sao? Hay do sự tò mò thúc dục làm như vậy? Tất cả đều không phải. Khi tôi nghĩ đến những thứ đó thì đôi chân này đã vô thức chạy đi rồi. Lúc đó tôi mới nhận ra "À, mình không thể để cô gái này một mình được". Tôi cũng đã từng nghĩ rằng cố gắng học hết năm nay luôn cho rồi, yêu đương gì nữa. Nhưng mỗi khi bà xuất hiện trước mắt tôi vào mỗi buổi sáng, thì câu nói đó hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí. Tôi thật sự không thể thiếu bà được. Tôi thích bà! Nhiều lắm!"


Tôi vì xúc động mà nói ra tràn lý do thích cô. Dù sao cũng không thể kìm nén thêm được nữa, nên thôi đành nói ra cho lòng nhẹ bớt.


Nhưng Nguyệt bây giờ cũng chưa thấy động tĩnh gì. Tôi biết cô vẫn nghe thấy điều tôi nói. Nhưng sự im lặng này khiến tôi thật sự sợ hãi, nỗi buồn nào đó đang xuất hiện trong lòng.


Thì bất ngờ giọng nói nhỏ nhẹ của cô phát ra. Nhỏ đến mức khó nghe, tôi phải kề tai sát lại gần mới có thể nghe:


"Sao nói nhiều thế?"


Nghe thấy câu đó, mặt tôi bỗng nóng bừng lên, đôi mắt đỏ hoe như muốn rơi lệ, nhưng vẫn cố gắng lấy bình tĩnh để hỏi lại:


"Bà... cảm thấy thế nào?"


Nguyệt không nói thêm bất cứ câu nào, chỉ lấy trong túi ra cây bút, đặt quyển sổ của mình lên bàn rồi ghi vào đó vài câu thay lời muốn nói:


"Lời tỏ tình anh nhẹ nhàng như gió thoảng

Trái tim rung động cảm xúc hóa say mê

Em mỉm cười hạnh phúc niềm vui ngập tràn

Chấp nhận tình anh, hai ta chung lối về…"


Tôi thấy những dòng đó, đôi mắt liền sáng rỡ, gương mặt hiện rõ sự hạnh phúc. Trái tim tôi cảm giác như nóng hơn, vui đến mức chỉ trách không đủ sức để có thể nhảy cao lên bầu trời xanh kia, để khoe với ông trời, rồi cảm ơn ông vì đã cho tôi gặp một định mệnh như thế này.


Thì ra cô gái này chẳng qua là ngại đến mức không thể đưa mặt nhìn ra ngoài mà thôi. Nhưng tôi vẫn muốn chính miệng cô nói. Cuối cùng thì cũng thôi, nhiêu đây cũng quá đủ rồi.


Tôi mượn bút của Nguyệt rồi viết tiếp phía dưới những dòng thơ sau:


"Hãy cùng anh thắp sáng niềm hạnh phúc

Dẫu phía trước là giông bão đắng cay

Tay nắm tay vượt qua thế giới này

Đến một nơi bình yên và sung túc!"


Trong lúc ngắn, những sự mâu thuẫn trong tâm Nguyệt vẫn còn ngập tràn. Ấy thế mà sau khi tôi mạnh dạn bày tỏ tình cảm, cô đã dần bình tâm trở lại, cố gạt hết những suy nghĩ không có câu trả lời qua một bên. Cô sẽ cho mình thêm một cơ hội mới, để mở ra tương lai mới.


Quán cà phê nhỏ bên góc phố, ánh nắng chiều rọi qua những tán cây vàng úa, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt bàn gỗ. Hai người trẻ chúng tôi ngồi đối diện nhau, ở giữa là quyển sổ với những dòng thơ vừa viết.


Tôi nhìn Nguyệt với ánh mắt rạng rỡ, còn Nguyệt thì cúi đầu, đôi má ửng hồng. Chúng tôi không nói gì nữa, chỉ im lặng cảm nhận khoảnh khắc này.


Thế là ngày hôm đó, ngày sinh nhật đặc biệt và hoàn hảo nhất cuộc đời, ngày mà có lẽ đến sau này cũng khó có thể quên đi những cảm xúc này. Cuối cùng, tôi đã có được người mình yêu và người đó cũng yêu tôi, rất nhiều.


Và tôi nhận ra một điều.


Khi trái tim ngừng đếm nhịp thời gian, khi thế giới xung quanh tan biến, chỉ còn lại hai người và tình yêu đang nảy nở. Đó chính là khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi trẻ.


*****

Hết.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}