Đọc to (tiếng Việt) Nhấn phát để bắt đầu
Hẹn Em Về Thanh Xuân

Chương 12: Ánh Đèn Vàng Chiều Rơi Xuống Phố

 

 

 

Thứ 2, ngày 16 tháng 9 năm 2013.


Tuần học mới bắt đầu sau ngày thứ bảy đáng nhớ. Khi tôi đến lớp, Nguyệt đã ngồi đó, nhưng hôm nay có điều gì đó khác.


"Chào bà." Tôi nói, ngồi xuống bên cạnh.


"Chào ông..."


Giọng Nguyệt hơi yếu. Tôi nhìn kỹ hơn, thấy làn da cô có vẻ xanh xao, đôi mắt thì hơi thâm quầng.


"Bà không khỏe à?"


"Không... tôi ổn."


"Bà chắc chứ? Trông bà có vẻ mệt."


"Tôi chỉ... ngủ muộn thôi."


Tôi không hỏi thêm, nhưng trong lòng có chút lo lắng. Dạo này, tôi thường thấy Nguyệt có vẻ mệt mỏi, nhưng cô luôn cố gắng không để ai nhận ra.


Giờ ra chơi, Thủy và Hưng lên lớp chơi.


"Sao hôm nay im lặng thế?" Hưng hỏi.


"Không có gì. Chỉ là... có vẻ Nguyệt không được khỏe lắm."


"Cô ấy bệnh à?" Thủy lo lắng.


"Không biết. Nhưng cô ấy có vẻ xanh xao."


"Vậy mày phải chăm sóc cô ấy hơn!" Hưng nói.


"Ừ. Tao biết."


Chiều hôm đó, khi tan học, tôi thấy Nguyệt vẫn ngồi lại làm bài. Các bạn khác đã về hết.


"Sao bà vẫn chưa về?"


Giọng tôi vang lên từ phía cửa lớp sau khi vừa đi từ ngoài hành lang vào. Tôi bước đến gần kèm theo tiếng kéo ghế nhẹ nhàng, ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn vào trang vở của Nguyệt.


Từ khi nào, những khoảnh khắc như thế này đã trở nên quen thuộc với cả hai.


Trong lớp 12A1, Nguyệt vẫn còn loay hoay với bài toán cuối cùng trong đề ôn tập hình học không gian. Những ngón tay thon gầy xinh đẹp siết chặt cây bút, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại đầy trăn trở.


Nguyệt thở dài, chỉ vào bài toán đang làm dang dở. Cô khẽ xoa thái dương, cố xoa đi cơn choáng váng vừa ập đến rồi nhẹ nhàng nói:


"Tôi vẫn chưa giải được bài này. Hình như phương pháp tôi làm không đúng?"


Tôi cúi xuống xem xét bài toán một lúc rồi mỉm cười:


"À, bài này dành cho học sinh thi chuyên mà. Bài này tôi cũng chưa giải ra nữa. Hay là tụi mình cùng nhau giải tiếp đi. Tôi giải được một phần rồi!"


Tôi nhẹ nhàng cầm lấy bút, vẽ thêm đường phụ vào hình tam giác trên trang vở. Nguyệt chăm chú theo dõi từng bước giải, cố gắng tập trung dù đầu óc đang nhức nhối.


Ánh nắng chiều càng thêm dịu nhẹ, phủ lên mái tóc đen mượt của cô một màu nâu đồng ấm áp. Nhưng lúc ấy tôi không nhận ra được những sợi tóc mỏng manh đang ngày càng nhiều trên trang vở.


"À, tôi hiểu rồi!"


Nguyệt reo lên khẽ, nụ cười tươi như ánh nắng ban mai làm tan biến vẻ mệt mỏi trên gương mặt.


"Ông giải được hơn nữa bài đó. Bây giờ thêm phần tôi nữa là hoàn thiện cả bài. Cảm ơn ông nhiều nhé!"


Tôi khẽ cười rồi đáp lại:


"Không có gì. Mà môn toán của bà còn giỏi hơn tôi nữa đó. Bà áp dụng nhiều công thức mà tôi không nghĩ đến là sẽ dùng được luôn."


"Đâu có, ông cũng giỏi không kém ấy chứ!"


Nguyệt khiêm tốn đáp, má ửng hồng vì lời khen. Dạo này làn da cô có phần xanh xao hơn, nhưng dưới ánh nắng chiều, nét đẹp mong manh ấy lại càng thêm trong trẻo.


Nói không phải khoe, nhưng từ ngày chuyển đến lớp 12A1, Nguyệt như tìm được điểm tựa vững chắc nơi tôi. Tôi không chỉ học giỏi mà còn tinh tế, thường xuyên hỗ trợ cô đúng lúc trong bài học.


Còn Nguyệt, dù đôi lúc mệt mỏi, vẫn luôn cố gắng hết sức trong việc học. Cô thường giúp tôi trong môn vật lý và tiếng Anh. Những lúc như thế, đôi mắt cô sáng lên đầy nhiệt huyết, quên đi mọi mệt nhọc.


*****


Thứ 3, ngày 17 tháng 9 năm 2013.


Buổi sinh hoạt đầu tuần, thầy Hiếu chủ nhiệm khen ngợi:


"Nhật và Nguyệt là tấm gương sáng về tinh thần học tập. Các em không chỉ giỏi mà còn biết giúp đỡ nhau cùng học, tạo nên môi trường học tập tích cực trong lớp. Mặc dù chỉ mới đầu năm học, nhưng nhà trường rất tuyên dương lớp chúng ta, cũng như cá nhân Nhật và Nguyệt!"


Cả lớp vỗ tay. Tôi nhìn Nguyệt, cô đang cúi đầu ngượng ngùng. Nhưng tôi thấy trên bàn, có mấy sợi tóc dài đen nằm lẻ loi.


"Sao cô ấy rụng tóc nhiều vậy?" Tôi tự hỏi.


Giờ ra chơi, Trinh lại tiếp cận tôi:


"Nhật! Tôi có thể hỏi ông mấy câu Hoá không?"


"À... được."


Tôi giải thích bài cho Trinh, nhưng mắt cứ liếc sang Nguyệt. Cô đang ngồi một mình, nhìn ra cửa sổ với vẻ mặt trầm tư.


"Nhật! Ông có nghe tôi nói không?" Trinh hơi khó chịu.


"À, xin lỗi. Bà nói lại đi."


"Thôi! Tôi thấy ông chỉ quan tâm đến cô ấy thôi!"


Trinh bỏ đi, để lại tôi ngồi đó bối rối. Thủy đi ngang qua, lắc đầu:


"Mày phải rõ ràng với Trinh đi."


"Tao biết... nhưng làm sao giờ?"


"Nói thẳng đi. Đừng để cô ấy hy vọng mãi."


*****


Thứ 4, ngày 18 tháng 9 năm 2013.


Hôm nay Nguyệt có vẻ mệt hơn. Cô thỉnh thoảng khẽ ho, rồi lại cố kìm lại.


"Bà bệnh à?" Tôi lo lắng.


"Không... chỉ hơi ho thôi."


"Bà đi khám đi!"


"Không sao đâu. Chỉ là cảm thông thường thôi."


Nhưng tôi không yên tâm. Cảm giác có gì đó không ổn, nhưng tôi không biết là gì.


Chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi mua chai sữa đậu nành ấm đưa cho Nguyệt:


"Bà uống đi. Trời lạnh rồi, phải giữ gìn sức khỏe."


Nguyệt nhìn tôi, mắt có chút xúc động:


"Cảm ơn ông... Ông tốt với tôi quá."


"Không có gì. Chúng ta là bạn mà."


"Bạn..."


Nguyệt lặp lại từ đó, nụ cười có chút gượng gạo.


*****


Thứ 5, ngày 19 tháng 9 năm 2013.


Chiều tan học hôm nay, chúng tôi ở lại đến 6 giờ tối để hoàn thiện bài tập. Sau khi thu dọn sách vở xong, tôi đứng dậy, Nguyệt vẫn ngồi bên cạnh làm bài:


"Nè, hôm nay đi ăn tối với tôi một chút không? Bài vở cho ngày mai chắc bà cũng đã chuẩn bị xong rồi nhỉ. Đi chơi một chút đi!"


Nguyệt ngước lên nhìn tôi, ánh mắt sáng lên:


"Được chứ! Nhưng để tôi gọi điện xin phép bà ngoại đã."


Cô lấy điện thoại ra, bấm số quen thuộc. Giọng bà ngoại trầm ấm vang lên đầu dây bên kia:


"Alô, cháu đấy à?"


"Dạ, bà ơi cho cháu đi ăn tối với bạn ạ. Cháu sẽ về sớm."


"Đi đi, nhưng đừng về muộn quá nghe cháu. Dạo này trời lạnh sớm."


"Dạ!"


Sau cuộc điện thoại ngắn, hai người chúng tôi rời trường trong ánh hoàng hôn dịu ngọt. Chiếc xe máy cũ của tôi chở cô băng qua những con phố Sài Gòn tấp nập, hướng về phía quận một.


Gió chiều mát rượi phất qua, mái tóc dài của Nguyệt bay bay trong gió, để lại mùi hương dịu dàng đầy quyến rũ. Nguyệt nhẹ nhàng vịn vào vai tôi, ánh mắt tròn xoe nhìn khắp phố như thể cô chưa từng nhìn thấy cảnh đẹp nơi đây.


Chúng tôi dừng lại ở quán phở nhỏ trên đường Nguyễn Huệ. Hương vị phở Sài Gòn thanh tao, nước dùng trong veo cùng những sợi bánh phở mềm mại khiến bữa tối trở nên ấm cúng lạ thường.


Nguyệt cẩn thận gắp từng miếng thịt bò tái vào bát của tôi:


"Ông ăn nhiều vào, hơi gầy đấy!"


Tôi cười rồi gắp miếng giò nạc vào bát Nguyệt:


"Bà mới là gầy đấy. Dạo này còn xanh xao nữa. Học vừa phải thôi, không ngã bệnh đấy."


Nguyệt khẽ cười, không đáp. Cô không muốn tôi biết rằng dạo này cô thường xuyên chán ăn. May mắn là hôm nay, có lẽ nhờ không khí se lạnh và sự hiện diện của tôi, cô cảm thấy ngon miệng hơn mọi ngày.


Sau bữa tối, chúng tôi dạo bước trên phố đi bộ Nguyễn Huệ. Ánh đèn nhiều màu từ những tòa nhà cao tầng hắt xuống mặt đường, tạo nên không gian lung linh, huyền ảo.


Người đông đúc, nhiều sắc màu hòa vào nhau tạo nên bức tranh về đêm thật đẹp. Những giai điệu acoustic du dương vọng ra từ góc phố, nơi nghệ sĩ đường phố đang say sưa với cây đàn guitar.


Nguyệt nói khẽ, mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang nô đùa với bong bóng xà phòng:


"Ông biết không? Tôi rất thích đi dạo. Được đi dạo, ngắm Sài Gòn về đêm như thế này, nghe tiếng đàn, tiếng cười. Tôi ước gì thời gian có thể dừng lại ở những khoảnh khắc như thế này."


Tôi nhìn sang Nguyệt. Trong ánh đèn màu, gương mặt cô như tỏa sáng vẻ đẹp huyền diệu, nhưng cũng ẩn chứa điều gì đó buồn bã mà tôi không thể nắm bắt được:


"Tôi cũng vậy. Nhưng sẽ vui hơn khi có người quan trọng đi cùng."


Chúng tôi dừng chân trước tượng Bác Hồ, nơi người nghệ sĩ đang vẽ tranh chân dung bằng phấn màu. Nguyệt thích thú ngắm nhìn những nét vẽ bay bổng, sống động.


Tôi lặng lẽ quan sát nét mặt rạng rỡ của cô, trong lòng dâng lên cảm giác xót xa khó tả. Dạo này, tôi thường bắt gặp những khoảnh khắc Nguyệt như đắm chìm trong suy tư, ánh mắt xa xăm như đang giấu điều gì đó.


"Bà muốn vẽ một bức không?"


Nguyệt ngập ngừng:


"Thật à? Nhưng... tốn tiền lắm."


"Không sao, để tôi tặng bà. Xem như là món quà đầu tiên dành tặng bà."


Thế là Nguyệt ngồi xuống, nở nụ cười tươi nhất trong khi người nghệ sĩ bắt đầu phác họa. Tôi đứng bên cạnh, thầm nghĩ không bức tranh nào có thể vẽ được vẻ đẹp thuần khiết, trong trẻo của Nguyệt lúc này.


Dưới ánh đèn đường, làn da cô tuy có phần xanh xao nhưng đôi mắt lại sáng lên niềm vui rạng rỡ.


Đêm dần xuống, chúng tôi tản bộ về phía chợ Bến Thành. Những hàng đèn lồng đỏ rực trước cổng chợ tạo nên khung cảnh đậm chất Sài Gòn. Nguyệt dừng lại trước xe kem:


"Ông ăn kem không?"


"Ăn chứ! Để tôi mua cho. Bà ăn vị gì?"


"Dừa!"


Nguyệt đáp ngay, đôi mắt sáng lên:


"Hồi bé tôi thường ăn kem dừa với ba mẹ."


Đó là lần đầu tiên Nguyệt nhắc đến ba mẹ. Tôi không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng mua hai cây kem dừa. Cùng nhau ngồi xuống bậc thềm của cửa hàng đã đóng cửa, cùng nhau thưởng thức kem trong tiếng sôi nổi của đường phố.


Đột nhiên, Nguyệt bật cười khi thấy vết kem dính trên má tôi:


"Ông kìa..."


Cô lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau đi vết kem:


"Ăn kem mà như trẻ con vậy."


Tôi cũng cười theo, cảm nhận được sự ấm áp từ cử chỉ nhỏ nhặt của Nguyệt. Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả Sài Gòn náo nhiệt cũng lắng đọng lại, chỉ còn tiếng cười trong veo của chúng tôi hòa vào gió đêm.


Tôi khẽ nói:


"Mới gần đây thôi, lúc vừa chuyển vào lớp, bà hoàn toàn xa cách với tôi. Xua đuổi tôi như kẻ thù vậy đó. Mà bây giờ là học sinh giỏi được thầy Hiếu chủ nhiệm, hiệu trưởng khen ngợi. Còn nói chuyện thoải mái với tôi hơn nữa chứ!"


Nguyệt mỉm cười, ánh mắt như chìm vào ký ức:


"Tại tôi sợ. Mà cũng may có ông lúc nào cũng ở phía sau giúp đỡ tôi. Tôi thật sự rất cảm ơn!"


Cô chợt ngừng lại, đưa tay lên che miệng ho khẽ. Dạo này, những cơn ho cứ thế âm thầm đeo bám, nhưng cô luôn cố gắng kìm nén, không muốn ai chú ý.


Tôi tinh ý đưa cho cô chai nước:


"Uống nước vào đi. Dạo này thời tiết chuyển mùa dễ bệnh lắm."


Nguyệt nhẹ nhàng đáp, ngoan ngoãn nhấp ngụm nước:


"Tôi không sao. À, ông này..."


"Sao vậy?"


"Thật may mắn khi được học ở đây." Nguyệt nhìn về phía những ngọn đèn xa xa, giọng trầm lắng. "Được làm bạn với ông, được cùng nhau học tập, được đi dạo Sài Gòn những buổi tối như thế này... thật sự rất tuyệt đó."


Giọng Nguyệt nhỏ dần như thể đang giấu đi điều gì đó.


"Sao đột nhiên nói vậy?" Tôi quay sang nhìn Nguyệt, ánh mắt trìu mến. "Còn nhiều điều vui nữa mà chúng ta chưa làm đấy. Chủ nhật cuối tuần này đừng quên lời hẹn của chúng ta đấy. Tôi muốn đưa bà đến quán nước mới mở ấy vào sáng sớm."


Nguyệt gật đầu, nụ cười lại nở trên môi:


"Được chứ! Nhưng tiền để tôi đãi cho, dù sao cũng là sinh nhật ông mà."


"Không được! Tiền bà cứ để đó đi. Khó khăn lắm mới kết bạn được với bà, để tôi lo."


Gió đêm Sài Gòn se lạnh hơn, Nguyệt khẽ run vai. Tôi vội cởi chiếc áo khoác choàng lên vai cô:


"Bà mặc vào đi. Để cảm lạnh là người ta lo lắng đó."


"Ông lo lắng sao?"


"Hả? Ý tôi là... người nhà của bà."


Mùi hương thoang thoảng từ chiếc áo khoác khiến Nguyệt cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô chợt nhớ đến những lần tôi âm thầm để chai nước ấm trên bàn học mỗi sáng, những lúc cô đang kiên nhẫn giải từng bài toán khó, hay đơn giản chỉ là những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt hàng ngày.


Đường về, tôi lái xe thật chậm như muốn kéo dài thêm những phút giây đẹp đẽ này. Nguyệt ngồi sau, khẽ ngâm nga giai điệu nhẹ nhàng, du dương. Dù đôi lúc cơn chóng mặt lại ập đến, nhưng được dựa vào tấm lưng ấm áp của tôi, cô cảm thấy thật an tâm.


Ánh đèn đường hắt những bóng dài trên mặt đường, và trong cái se lạnh của đêm Sài Gòn, hai trái tim trẻ cùng đập những nhịp bình yên.


Nguyệt nói khẽ khi xe dừng trước cổng nhà:


"Cảm ơn ông vì ngày hôm nay."


Tôi mỉm cười:


"Tôi cũng vậy. Hẹn mai gặp lại!"


"À, áo khoác của ông này."


Nguyệt định cởi áo ra trả lại, tôi liền nói:


"À bà giữ đi, mai trả cũng được không sao đâu."


Nhìn theo bóng Nguyệt khuất sau cánh cổng nhà, tôi thầm nghĩ về những khoảnh khắc đã qua. Tình cảm này, nhẹ nhàng như cánh hoa rơi, trong trẻo như giọt sương ban mai, là thứ cảm xúc đẹp đẽ nhất mà tôi chưa từng trải qua.


Nhưng sao đôi lúc, tôi lại cảm thấy lo lắng khi nhìn vào ánh mắt xa xăm của Nguyệt, như thể cô đang giấu đi điều gì đó mà không muốn ai biết.


*****


Thứ 6, ngày 20 tháng 9 năm 2013.


Sáng hôm nay, khi đến lớp, tôi mang theo chai sữa đậu nành ấm đặt trên bàn Nguyệt trước khi cô đến.


Khi Nguyệt bước vào, thấy chai sữa, cô mỉm cười:


"Ông mua cho tôi à?"


"Ừ. Bà phải uống đều đặn. Trời lạnh rồi."


"Cảm ơn ông..."


Nguyệt cầm chai sữa lên, nhấp một ngụm. Ấm áp lan tỏa khắp người.


Chiều hôm đó, khi tan học, tôi lại thấy những sợi tóc trên bàn Nguyệt. Tôi nhặt lên, đếm - năm sợi.


Sao cô ấy rụng tóc nhiều thế?


Tôi quyết định sẽ quan sát kỹ hơn. Có điều gì đó không ổn với Nguyệt, tôi cảm nhận được.


Tối hôm đó, tôi nằm trên giường nghĩ về Nguyệt. Những dấu hiệu, xanh xao, mệt mỏi, rụng tóc, ho khẽ, tất cả đều khiến tôi lo lắng.


Liệu Nguyệt có đang bệnh nặng không?


Nhưng rồi tôi lắc đầu. Không, có lẽ chỉ là cảm thông thường thôi. Tôi đang nghĩ quá nhiều.


*****


Lúc này, trong căn phòng nhỏ, Nguyệt ngồi bên bàn học, nhẹ nhàng vuốt những nếp nhăn trên chiếc áo khoác của Nhật. Mùi hương quen thuộc khiến cô mỉm cười.


Nhưng rồi nụ cười chợt tắt khi nhìn thấy những vệt máu nhỏ trên khăn tay.


Cô khẽ thở dài, gấp khăn tay lại cẩn thận, giấu vào ngăn kéo sâu nhất.


"Xin lỗi... Tôi không thể nói..."


Ánh đèn vàng từ căn phòng trên tầng hai vẫn sáng. Đêm Sài Gòn dần chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng lá cây bay xào xạc trong gió.


Và một bí mật, vẫn còn được giữ kín.


*****

Hết.

 

Bình luận đoạn văn

Bình luận

Chỉnh sửa bình luận

Thiết lập văn bản

Xem trước

Nội dung sẽ hiển thị như thế này

Chọn font chữ

Cỡ chữ

12px 30px
{
}